cảm thấy câu hỏi này quá vô sỉ, nhưng cô ta vẫn muốn biết đáp án. Thực ra nụ hôn giữa cô ta và Bùi Địch Thanh đó chỉ đơn giản là một nụ hôn từ biệt.
Sau đó cô ta lại dính dáng với Bùi Địch Thanh là vì nhìn thấy anh ta có thể thường xuyên qua lại giữa đại lục và Hồng Kông, còn Bùi Địch Văn dường như vừa đi tới châu Âu đã quên mất sự tồn tại của mình. Cô ta mượn rượu giải sầu, sau khi uống say lại lên giường với Bùi Địch Thanh.
Bùi Địch Văn lạnh nhạt liếc cô ta, khóe miệng lộ ra nụ cười mỉa mai, "Vốn chính là một đám cưới thương mại, nhận được cũng không vui mừng, mất đi cũng không đáng tiếc".
Tống Dĩnh vừa nghi hoặc vừa lo lắng trong lòng, cô ta cố gắng cười lạnh, "Anh thì lúc nào cũng bình chân như vại, phóng khoáng lắm, về bản chất căn bản anh chính là một thương nhân máu lạnh chỉ cần lợi ích, cho nên cô nàng phóng viên Thư mà anh coi như bảo bối cũng bỏ anh để lao vào vòng tay người khác".
"Cô Tống, tôi không muốn cãi nhau với cô. Bây giờ quan hệ của chúng ta chỉ là quan hệ hợp tác trong công việc, không thích hợp để nói chuyện riêng tư. Nếu cô không có chuyện khác thì mời cô xuống xe!"
Giọng Bùi Địch Văn vẫn nhã nhặn nhưng Tống Dĩnh lại nhận ra vẻ quyết đoán trong đó.
"Bùi Địch Văn, có thể anh không biết, lần này Vinh Phát không chỉ hợp tác với Hằng Vũ mà chúng tôi còn coi trọng một công ty bất động sản khác. Anh đừng tưởng rằng anh đã nắm chắc thắng lợi. Anh có thể tuyệt tình với tôi như thế, như vậy tôi, Tống Dĩnh, thề rằng nhất định phải dốc hết sức lực giúp đỡ một công ty bất động sản khác trúng thầu dự án mở rộng khu thành bắc Tân Giang".
Bùi Địch Văn mỉm cười, "Vậy tôi chúc mừng cô Tống trước. Cô đã thừa nhận như vậy thì tôi cũng không ngại nói với cô từ góc độ làm ăn. Khi đưa ra quyết định đầu tư trọng đại, một thương nhân thành công trước hết sẽ không để mình bị ảnh hưởng bởi tình cảm cá nhân, anh ta phải suy nghĩ toàn cục, tiếp theo, anh ta sẽ không để quyền khống chế rơi vào tay người khác. Không chỉ có Vinh Phát có hai lựa chọn, Hằng Vũ cũng có hai lựa chọn khác nhau. Tôi coi trọng Vinh Phát là vì suy nghĩ đến quan hệ hợp tác đã nhiều năm, thực ra trong nội tâm tôi có khuynh hướng ủng hộ ngân hàng Trung Hoa hơn. Cô Tống đã nói như vậy thì tôi sẽ gọi điện thông báo cho Chủ tịch Tống, nếu có cơ hội thì sau này chúng ta lại hợp tác sau".
Tống Dĩnh cả kinh trợn tròn mắt. Ngân hàng Trung Hoa là ngân hàng liên doanh vốn Hồng Kông và vốn nước ngoài lớn nhất Hồng Kông, Bùi Địch Văn lại có thể thuyết phục được bọn họ đồng ý cho vay?
"Có phải anh đã có âm mưu từ trước, chẳng qua là vẫn chờ câu này của tôi mà thôi?" Cô ta đột nhiên tỉnh ngộ.
"Cô Tống đúng là dễ quên, vừa rồi chính cô tuyên bố trước rằng sẽ dốc hết sức lực giúp đỡ một công ty bất động sản khác đánh bại Hằng Vũ, tôi không thích khoanh tay chịu trói".
"Bùi Địch Văn, anh đúng là gian xảo, lợi dụng xong Vinh Phát là co chân đá luôn". Tống Dĩnh thẹn quá hóa giận.
Bùi Địch Văn thở dài, ngẩng đầu lẫm liệt nhìn cô ta, "Tống Dĩnh, cô có tư cách gì để nói người khác gian xảo? Nếu như lúc đầu cô lựa chọn tình yêu thì cô sẽ nhận được tình yêu suốt đời của em trai tôi. Cô từ bỏ nó, lựa chọn hôn nhân thương mại, điều này cũng không thể chỉ trích cô được, bởi vì chúng ta có lúc không có quyền lựa chọn. Nhưng khi cô đã hứa hẹn thì cô phải tuân thủ. Cô quá tham lam, quá ích kỉ cho nên mới dẫn tới tình cảnh hôm nay. Đừng tưởng rằng cô chỉ mất thân phận phu nhân của Bùi Địch Văn mà từ lâu trước kia cô đã mất tình yêu của em trai tôi rồi".
"Anh sai rồi, Địch Thanh vẫn yêu tôi". Tống Dĩnh hét lên.
"Không, trong lòng nó đã yêu một người phụ nữ tốt đẹp khác, nó từng nhắc tới chuyện cưới hỏi với ông nội. Nhưng cô lại hủy diệt nó..." Bùi Địch Văn đột nhiên ngẩng đầu lên, gương mặt vặn vẹo vì đau khổ, anh thở hổn hển, "Tôi biết hết, nhưng tôi chưa từng nói ra. Hân Nhi không phải cốt nhục của em trai tôi, đúng không?"
Mặt Tống Dĩnh lập tức trắng bệch không còn chút máu nào.
"Cho nên lúc sinh Hân Nhi cô nhất quyết đòi đưa nó đến viện phúc lợi. Sau khi nhà họ Bùi giữ nó lại, cô không có cả dũng khí để nhìn mặt nó. Có thể cô sẽ kinh ngạc không hiểu tại sao tôi lại biết điều này. Có lần Hân Nhi bị ốm, tôi đã đưa nó đến bệnh viện, cần thử máu, tôi và em trai tôi cùng nhóm máu, nhưng nhóm máu của Hân Nhi lại rất khác thường, cực kì hiếm thấy..."
"Không được nói nữa". Tống Dĩnh đột nhiên gào lên như điên, "Đây là anh đang vu khống tôi, anh có chứng cớ gì không?"
Bùi Địch Văn cười, "Cô đừng tưởng rằng em trai tôi đã chết là sẽ không còn chứng cớ gì nữa. Từ khi ba anh em chúng tôi còn nhỏ, gia đình tôi đã lập hồ sơ sức khỏe cho chúng tôi, tôi nghĩ hồ sơ của nó vẫn còn được giữ cẩn thận. Tống Dĩnh, cuối năm ngoái đột nhiên Thư Sướng biết rõ thân phận của tôi, nếu tôi không đoán sai thì đó là công lao của cô. Trong lòng cô nhất định là rất vui mừng khi phát hiện ra một sự trùng hợp. Ninh Trí là mối tình đầu của Thư Sướng, hơn nữa xe của anh ta lại đâm vào anh trai cô ấy. Khi Ninh Trí nói với cô thì mới đầu cô cũng không suy nghĩ nhiều, nhưng sau khi cô nghe nói tôi phải thực hiện dự án bắc Tân Giang, đồng thời lại gặp Thư Sướng ở văn phòng tôi thì cô đã kết nối được tất cả mọi mắt xích lại. Vì vậy Ninh Trí bắt đầu theo đuổi Thư Sướng, sau đó vô ý nhắc đến tôi".
Tống Dĩnh chậm rãi nhìn vào đôi mắt đen sẫm như đêm sâu của anh, khóe miệng cong lên chát đắng, "Thì ra chuyện gì cũng không giấu được anh thật. Đúng thì đã sao, sự thật là anh đã nói dối cô ta". Khi đó để duy trì hình tượng hạnh phúc trước mặt công chúng, hai người bắt đầu thành đôi thành cặp. Cô ta cho rằng trái tim đã đóng băng của anh bắt đầu tan ra, cô ta không thể để cho bất cứ một chướng ngại vật nào xuất hiện giữa hai người.
"Chẳng sao cả. Tống Dĩnh, bây giờ tôi cũng nói với cô một tiếng. Thư Sướng là của tôi, dự án bắc Tân Giang cũng là của tôi".
Ngữ điệu của anh không cao, nói cũng rất chậm, nhưng Tống Dĩnh nghe lại thấy sống lưng lạnh buốt, không nhịn được rùng mình một cái.
Cô ta và anh thành vợ thành chồng không lâu nhưng cũng đủ để biết rõ anh là một người đàn ông nói được thì làm được.
Cô ta cắn môi vô lực, đẩy cửa ra, chật vật bỏ đi.
Bùi Địch Văn đóng sập cửa xe, khởi động xe, vẻ mặt bình tĩnh như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra.
Lần này Thắng Nam và An Dương đến Vũ Hán hình như đã xác định quan hệ giữa hai người, trên đường đi An Dương không ngừng nhắc tới việc bố mẹ cậu ta gửi lời hỏi thăm bố mẹ Thắng Nam. Trong lòng Thắng Nam rõ ràng, đây là cậu ta muốn cô cũng dẫn cậu ta về nhà gặp bố mẹ. Đã đến nước này, nếu còn e dè sẽ thành ra lập dị khác người.
Cô là một người thẳng tính và bộc trực, "Muộn lắm rồi, hôm nay chúng ta không về nông trường nữa, anh về nhà em ngủ đi!" Cô nói rất tự nhiên, không hề tỏ ra ngượng ngùng, chỉ có hai tai đỏ bừng là bán đứng cảm giác trong lòng.
"Có tiện không?" Vẻ vui mừng lộ rõ trên nét mặt nhưng An Dương còn làm bộ làm tịch.
Thắng Nam trợn mắt nhìn cậu ta, "Em nói không tiện thì anh sẽ ngoan ngoãn về nông trường chứ?"
"Làm người không thể quá đáng, mấy khi em mời anh nhiệt tình như vậy, thôi thì anh sẽ cố gắng hòa nhập với gia đình em, như vậy cả anh và em cùng đỡ khó xử".
"Anh còn được voi đòi tiên", mặt Thắng Nam cũng đỏ bừng, cô nhìn trộm Thư Sướng.
Thư Sướng vẫn ngơ ngẩn nhìn ra ngoài cửa sổ, hoàn toàn không để ý hai người đang nói gì.
An Dương lái xe vào Tụ Hiền Uyển, xách túi lớn túi nhỏ xuống xe. Con rể tương lai tới nhà nhạc phụ nhạc mẫu, tâm tình vừa xúc động vừa thấp thỏm.
Thắng Nam nắm tay động viên cậu ta, cười thầm, chuyên gia tâm lí cũng không phải tung hoành vô địch.
"Xướng Xướng, lên chơi một lát?" An Dương đưa chìa khóa xe cho Thư Sướng, Thư Sướng xoay người ngồi vào ghế lái, Thắng Nam vội vàng đóng cửa xe lại.
"Tôi còn có việc", Thư Sướng cười cười, vẫy tay khuyến khích An Dương, "Cố lên!"
Cô đóng chặt cửa xe, quay xe ra khỏi Tụ Hiền Uyển chạy tới khu thành bắc, trong đầu trống rỗng. Đến lúc nhìn thấy ánh đèn trong nhà mình cô mới nhớ mình đã hẹn gặp Ninh Trí ở nhà anh ta.
Cô vỗ vỗ trán tự giễu, lại quay xe đi đến Giang Thiên Các.
Căn hộ kép hai tầng Ninh Trí mua cho nhà Thư Sướng ở Giang Thiên Các chỉ cách căn hộ của Ninh Trí mấy tòa nhà. Công ty hoàn thiện gọi điện thoại cho Thư Sướng, Thư Sướng đã tới xem. Vườn rất rộng, hàng rào màu trắng quây quanh, bãi cỏ cắt sửa rất tốt. Sát hàng rào có trồng một số cây cối, mặc dù còn rất nhỏ nhưng lại ngập tràn sức sống. Trong nhà rất thoáng, cửa sổ đặt sát sàn nhà cho kiến trúc sư có đầy đủ không gian để thiết kế. Thư Sướng đi hết tầng trên tầng dưới rồi nói với kiến trúc sư dạo này mình hơi bận, để vài ngày sau sẽ liện lạc với anh ta sau.
Cô lấy lại chìa khóa nhà.
Chiếc Chery dừng lại tại khu đỗ xe được kẻ bằng sơn trắng. Căn hộ của Ninh Trí đèn đuốc sáng choang, rèm cửa sổ lay động in bóng người cao ráo của anh ta.
Thư Sướng đứng dưới lầu một lát, khóa xe xong mới đi đến cửa thang máy.
Thang máy từ từ lên cao, Thư Sướng nhớ ra hình như đây là lần đầu tiên mình đến căn hộ của Ninh Trí.
Cô nhẹ nhàng gõ cửa.
Áo sơ mi xắn tay, để mở hai cúc bên trên, Ninh Trí ra mở cửa cho cô, khóe miệng mang nụ cười, "Thư Thư, em đến vừa lúc, anh mới pha mì cho em xong".
Thư Sướng đứng ngoài cửa quan sát trong nhà. Căn hộ không nhỏ nhưng bừa bộn như những gian kí túc xá nam cô từng tới ngày còn đi học. Quần áo giầy dép ném khắp nơi, một chiếc va li hành lí to mở nắp để giữa nhà, mặt bàn có một lớp bụi, trên bàn có hai đôi tất thối, càng đáng sợ là bên cạnh hai đôi tất đó là hai bát mì ăn liền đang bốc hơi nóng.
"Vào đi, ngồi tạm xuống sofa ấy. Ha ha, anh bận quá, người giúp việc ngoài giờ lại về quê bận thu hoạch vụ mùa, lâu lắm rồi anh chưa dọn dẹp nhà cửa".
Thư Sướng hết sức thận trọng tránh qua va li hành lí đi tới sofa. Ninh Trí vừa mới dọn dẹp, trên sofa có vừa đủ chỗ ngồi cho hai người.
Cô thở dài trong lòng, thảo nào Ninh Trí thích đến ăn nhờ ở đậu nhà cô như vậy. Cuộc sống hàng ngày của đàn ông độc thân quả thật quá đáng sợ.
Ra khỏi nhà vẫn là thanh niên tuấn kiệt, ai biết về đến nhà lại ngủ trong ổ chó?
"Thư Thư, anh đi bưng mì về bên này ăn nhé!" Ninh Trí lén ném hai đôi tất trên bàn ăn vào đống quần áo, rửa tay xong mới bưng hai bát mì ăn liền đến bàn uống nước trước sofa. "Yên tâm, nước pha mì anh vừa đun sôi xong, rất sạch sẽ".
Thư Sướng lắc đầu với anh ta, không nhận đôi đũa anh ta đưa, "Em không đói lắm. Anh ăn trước đi!"
"Thư Thư, tối nay em ít nói thế! Có phải giận anh tối qua về không đến thăm em không?" Vẻ mặt Ninh Trí rất ít khi biểu lộ được tình cảm, có thay đổi gì cũng chỉ thể hiện qua ánh mắt.
"Em không phải trẻ con hơi chút đã tức giận. Em biết công việc của anh rất bận". Thư Sướng đứng lên, đi vào phòng bếp tìm một chiếc khăn lau, giặt sạch rồi lau sạch bàn, lại nhặt mấy đối giầy dép bừa bãi đặt vào trong tủ giầy, nhặt quần áo bẩn bỏ vào máy giặt trong nhà tắm, quần áo sạch thì gấp gọn gàng đặt lên giường trong phòng ngủ. Chỉ chốc lát phòng khách đã gọn gàng sạch sẽ hơn nhiều.
Ánh mắt Ninh Trí vẫn dòi theo bóng dáng Thư Sướng, dần dần trở nên dịu dàng, "Thư Thư!" Anh ta đột nhiên đứng lên ôm Thư Sướng từ sau lưng, vùi đầu vào mái tóc cô.