ho rằng sau lưng Hằng Vũ vẫn có một nguồn tài chính hùng hậu chống đỡ, nhờ vậy cổ phiếu của Hằng Vũ lại tăng giá về mức ban đầu. Tống Dĩnh cho rằng anh cả em đã thay đổi thái độ nên tỏ ra cực kì đắc ý, thật là buồn nôn, thực ra đó chỉ là một vở kịch để đối phó với truyền thông thôi. Thư Sướng, anh cả em đã li hôn cô ta từ bốn năm trước rồi".
Thư Sướng cũng không biết nên thể hiện vẻ mặt như thế nào với Bùi Lạc Lạc, cô lau hai tay đang để dưới bàn vào đầu gối, hai tay đều đẫm mồ hôi, chân cũng run lên không khống chế được. Bùi Lạc Lạc giống như một nghệ nhân tấu nói đang biểu diễn, cô chỉ cần há miệng cười ngây ngô là được, cơ bản không cần làm như mình rất hứng thú.
Không phải không khiếp sợ, nhưng lại không cảm thấy quá bất ngờ.
Bùi Lạc Lạc rót đầy chén trà, đổi một tư thế thoải mái, dường như đang chuẩn bị cho một buổi nói chuyện dài.
"Tống Dĩnh là bạn học của anh trai em, hai người đã yêu nhau từ ngày còn học cấp ba, nhưng người nhà hai bên đều không biết. Sau đó anh trai em ra nước ngoài học, Tống Dĩnh ở lại Hồng Kông. Sau khi tốt nghiệp, anh trai em vào làm kiến trúc sư ở Hằng Vũ, Tống Dĩnh đến làm việc trong ngân hàng nhà cô ta. Khi đó anh cả em vẫn đang ở bên Pháp. Anh trai em là một kiến trúc sư thiên tài, hơn nữa năng lực quản lí cũng rất tốt. Anh cả em học hai bằng thạc sĩ kiến trúc và báo chí một lúc, sau khi tốt nghiệp anh ấy ở lại làm Tổng biên tập một tòa soạn tạp chí bên Pháp, có thời gian rảnh rỗi lại đi tham quan kiến trúc cổ ở các nước. Bây giờ nghĩ lại mới biết khi đó anh cả em rất hiểu anh trai em, anh ấy ở nước ngoài nhiều năm như vậy chính là muốn cho anh trai em một không gian rộng lớn, để ông nội em nhìn thấy khả năng của anh trai em. Có điều anh ấy có làm tốt đến mấy thì cũng vẫn là con vợ lẽ, lại cũng không phải con lớn nhất trong nhà. Sau khi đạt được một số thành tích trong công việc, anh trai em cầu hôn Tống Dĩnh. Tống Vinh Phát nói Tống Dĩnh có thể gả cho nhà họ Bùi, nhưng chỉ có thể lấy Bùi Địch Văn.
Khi đó Tập đoàn Hằng Vũ còn chưa được coi như vua địa ốc Hồng Kông, trong tay đang có mấy dự án lớn nhưng thiếu tài chính quay vòng, ông nội em muốn tìm một ngân hàng có sức mạnh hùng hậu để làm đối tác lâu dài, ngân hàng Vinh Phát chính là một trong số đó. Có lần ăn cơm, ông nội đã nói đến kế hoạch này với Tống Vinh Phát. Tống Vinh Phát không nói đồng ý, cũng không nói không đồng ý, chỉ hỏi ông nội em bao giờ anh cả em về Hồng Kông, đã tính gì đến chuyện cưới xin chưa. Đương nhiên ông nội em hiểu ý Tống Vinh Phát, vì vậy ngay trong bữa cơm hai người đã bàn xong chuyện hai nhà dùng cưới hỏi để liên hợp với nhau, chuyện đó xảy ra từ trước khi anh trai em cầu hôn.
Ông nội em lập tức gọi điện bắt anh cả em về Hồng Kông làm việc tại Hằng Vũ và phong làm Giám đốc bộ phận công trình, chức vụ cao hơn anh trai em. Anh trai em là một người tâm khí cao ngạo, cảm thấy rất không phục vì anh cả không phải làm gì mà đã có thể ngồi vào vị trí cao như vậy. Hơn nữa lại biết chuyện anh cả chuẩn bị đính hôn với Tống Dĩnh nên anh ấy giận dữ bỏ nhà ra đi.
Anh cả em vẫn chưa hay biết gì, cho rằng vì thân thể ông nội không còn khỏe, về Hằng Vũ giúp đỡ ông nội là trách nhiệm của mình. Anh ấy cùng ông nội đến nhà họ Tống ăn cơm, cũng chỉ coi là quan hệ xã giao trong làm ăn. Trước đó Tống Dĩnh chưa gặp anh cả em bao giờ, vừa gặp đã kinh ngạc vì không ngờ anh cả em lại đẹp trai như vậy, tâm hồn lập tức đã nghiêng ngả. Có thể Tống Vinh Phát cũng đã làm không ít công tác chuẩn bị, trong tiệc rượu ông nội và Tống Vinh Phát đã bóng gió đến hôn lễ không lâu sau đó. Lúc đó anh cả không lên tiếng, sau khi trở về mới nói với ông nội rằng anh ấy không đồng ý. Ông nội là người rất gia trưởng, chỉ sinh được một người con trai là bố em nhưng lại nuông chiều quá nên bố em đã trở thành một công tử bột không học hành không nghề nghiệp. Rút ra được một bài học từ trường hợp bố em, ông nội cực kì nghiêm khắc trong việc giáo dục anh cả, hơn nữa đã để cho anh ấy tự lập từ sớm. Lời của ông nội giống như thánh chỉ không thể cãi lại đối với anh ấy. Sau đó mẹ cả em cũng khuyên bảo anh ấy, phải trở thành thông gia với nhà họ Tống thì Hằng Vũ mới có thể phát triển mạnh mẽ, anh ấy là người nối nghiệp tương lai của Hằng Vũ".
Nói đến đây, Bùi Lạc Lạc lại thở dài nặng nề. Thư Sướng không lên tiếng, thấy chén trà của cô ta đã cạn liền rót thêm cho cô ta.
"Phú hào Hồng Kông không có mấy nhà cưới hỏi vì tình yêu, đa số đều lựa chọn hôn nhân thương mại vì lợi ích của gia tộc. Khi đó anh cả em cũng chưa yêu ai, Tống Dĩnh lại rất nhiệt tình với anh ấy, lúc nào cũng tỏ ra rất ngoan ngoãn dịu dàng, anh ấy không thích nhưng cũng không ghét. Vì Hằng Vũ, anh ấy hi sinh tình cảm của mình, một người như anh ấy mà đã hứa hẹn thì sẽ giữ lời hứa suốt đời".
"Trước đó anh trai cô không đưa cô ta về nhà à?" Thư Sướng không nhịn được hỏi một câu.
"Em đã nói anh trai em là một người kiêu ngạo, thân phận con vợ lẽ đã khiến anh ấy phải chịu đựng đủ rồi. Để có thể nở mày nở mặt, anh ấy một lòng một dạ muốn đạt được thành tựu, sau đó mới long trọng giới thiệu Tống Dĩnh với gia đình. Anh ấy không muốn để Tống Dĩnh phải tủi thân. Họ yêu nhau mấy năm nhưng cả nhà em đều không biết. Không lâu sau đó đám cưới giữa hai nhà Bùi - Tống rung chuyển toàn Hồng Kông đã diễn ra. Sau đám cưới anh trai em trở về, gầy hơn trước rất nhiều. Anh ấy tìm ông nội đòi công bằng, nếu không anh ấy sẽ coi như mình không phải người gia đình này nữa mà tự thân lập nghiệp. Ông nội em thương anh ấy, cũng muốn đền bù cho anh ấy nên đã để anh cả khai thác thị trường châu Âu còn anh ấy khai thác thị trường đại lục. Anh cả ra nước ngoài, anh ấy đến đại lục, hai năm sau cả hai người đều đạt được những thành tích khả quan. Anh ấy không còn u ám như trước mà khóe miệng thường xuyên lộ ra nụ cười như đã lấy lại được tự tin. Em hỏi anh ấy nhưng anh ấy chỉ cười bí hiểm. Mùa đông bốn năm trước, một đêm mưa sau hôm anh trai em từ đại lục về nghỉ giáng sinh, đột nhiên quản gia nhận được điện thoại của cảnh sát, nói có một vụ tai nạn giao thông vừa xảy ra, người trên xe hình như là anh trai em và Tống Dĩnh. Ông nội em lập tức dặn cảnh sát phong tỏa toàn bộ tin tức rồi cùng bố mẹ em chạy tới hiện trường. Xe của anh trai em đấu đầu với một chiếc xe tải chở hàng hạng nặng, cả tay lái đâm vào người anh ấy, trong xe máu me be bét. Tống Dĩnh ngồi ở ghế sau, đã hôn mê, trên trán có vết thương nhẹ. Đưa đến bệnh viện, sau khi kiểm tra bác sĩ nói với ông nội tình hình cô ta không có trở ngại gì, hơn nữa đứa bé trong bụng cũng không sao. Vừa nghe nói đến đứa bé, cả ông nội và bố mẹ em đều hoảng sợ. Bác sĩ nói đã được bốn tháng, có điều Tống Dĩnh hơi gầy, lại mặc áo khoác nên mới không dễ phát hiện. Ông nội không nói một lời, đi về nhà với sắc mặt xanh mét. Anh cả em đã đi một năm, cái thai được bốn tháng, dùng đầu gối để nghĩ cũng biết nó là con ai. Người phát ngôn của Hằng Vũ thừa nhận anh trai em đã mất vì tai nạn, nhưng chuyện Tống Dĩnh bị thương thì chỉ có những người trong nhà em mới biết. Người cảnh sát phát hiện vụ tai nạn cũng được ông nội em cho một khoản tiền lớn để ông ta về nhà dưỡng lão.
Hôm sau anh cả em về. Tống Dĩnh đã được đưa từ bệnh viện về nhà em, cô ta ngậm miệng không nói gì cả. Mẹ em khóc lóc vật vã, bầu không khí trong nhà rất nặng nề, đám người giúp việc trong nhà đều im thít không dám thở mạnh. Anh cả yên lặng một ngày một đêm, lúc từ trong phòng đi ra, anh ấy nhìn mẹ em rồi nói: "Giữ đứa bé lại, dù sao cũng là giọt máu của nó". Tống Dĩnh đột nhiên hét lớn: "Đó chỉ là chuyện ngoài ý muốn, em không cần nó, sau này chúng ta sẽ có con của chính chúng ta". Anh cả em cười, hỏi cô ta: "Chúng ta còn có sau này sao?" Ông nội cũng lên tiếng bảo giữ lại đứa bé. Vợ chồng Tống Vinh Phát không đến nhìn Tống Dĩnh lấy một cái, có thể là vì không còn thể diện gì. Năm tháng sau đứa bé được sinh ra, vừa thiểu năng lại vừa liệt chân bẩm sinh, Tống Dĩnh không thèm nhìn con mà bảo hầu gái đưa đến viện phúc lợi. Mẹ em không nỡ nên cầu xin cô ta giữ đứa bé lại. Sau khi đầy tháng, anh cả bảo quản gia khai sinh cho nó như con mình, sau đó li hôn Tống Dĩnh. Tống Dĩnh trở về nhà họ Tống, nói với bên ngoài là về giúp bố quản lí công việc, đứa bé do mẹ em nuôi dưỡng. Ông nội dặn mọi người không được tiết lộ chuyện này ra ngoài. Anh cả em nói với ông nội rằng anh ấy hơi mệt, bây giờ thị trường đại lục và thị trường châu Âu đều phát triển rất vững chắc, anh ấy muốn rời khỏi Hằng Vũ để làm một số việc mình thích. Ông nội em không ngăn cản, chỉ nói rằng ông cho anh ấy ba năm. Anh ấy tới đây làm Tổng biên tập Hoa Đông buổi chiều. Sự thật chứng minh anh ấy đã đến đúng nơi, anh ấy đã gặp được chị".
Thư Sướng nở một nụ cười ngắn ngủi, trái tim như bị ai đó bóp chặt. Cô hơi khó thở, phải mở to miệng mới thở nổi.
Thức ăn trên bàn đã nguội từ lâu, hai người đều không động đũa, chỉ có trà gừng là đã gọi thêm hai ấm. Bùi Lạc Lạc nói quá nhiều nên liên tục uống trà. Có lẽ sợ chưa đủ uy lực nên lại thêm vài câu, "Thực ra lần này anh cả chịu về Hằng Vũ chủ yếu là vì chị. Anh ấy thuyết phục ngân hàng Vinh Phát cho Hằng Vũ vay chính là muốn trúng thầu dự án mở rộng khu phía bắc Tân Giang. Tống Dĩnh tới nghiên cứu thị trường rồi lập tức bác bỏ, nhưng anh ấy vẫn kiên định, viết một bản báo cáo về tiềm năng và cơ hội rồi in ra đưa thẳng đến chỗ Tống Vinh Phát, vì vậy Tống Vinh Phát mới đồng ý cho vay. Bây giờ anh ấy và Tống Dĩnh chỉ có tiếp xúc trong công việc chứ không hề có gì khác. Một tuần trước khi khai trương chi nhánh Tân Giang, anh cả em chính thức công bố sự thật anh ấy đã li hôn Tống Dĩnh với truyền thông. Thư Sướng, chị đừng quá để ý đến những chuyện vụn vặt, cũng đừng trách anh cả em. Anh ấy không phải là một người có thể làm mọi việc mình muốn, mọi lời nói và hành động của anh ấy đều sẽ ảnh hưởng đến vận mệnh của Hằng Vũ, có một số việc cần có cả một quá trình. Chị đừng từ bỏ anh ấy, hãy thử đứng ở vị trí của anh ấy để nhìn nhận vấn đề, chị sẽ hiểu anh ấy hơn".