u nhưng nói là thân thể quá yếu nên lại xin nghỉ thêm cho đủ nửa năm. Tại sao Dương Phàm lại ở đây?
Vừa nhìn thấy chiếc Chery của Thư Sướng, Dương Phàm đã giơ tay vẫy, mắt sáng lên.
Thư Sướng không thể không dừng xe lại, cô không xuống xe mà thò đầu ra ngoài cửa sổ, "Dương Phàm!" Vẻ mặt lãnh đạm lạnh lùng.
"Xướng Xướng, anh đang chuẩn bị gọi điện thoại cho em!"
"Có việc gì à?" Thư Sướng nhìn anh ta với vẻ xa cách.
"Cũng không có việc gì quan trọng. Anh... chúng ta đã lâu không gặp nhau, cùng đi ăn cơm?"
"Tôi có hẹn với bạn rồi". Thư Sướng nói nhẹ nhàng.
Dương Phàm thất vọng ờ một tiếng, nụ cười nhanh chóng biến mất, ánh mắt trở nên buồn bã.
"Anh không về giúp vợ anh chăm sóc em bé à?"
Dương Phàm đưa tay gạt tóc, Thư Sướng nhìn thấy móng tay anh ta rất dài, móng tay nào cũng có một lớp bẩn đen sì.
"Không muốn về. Về nhà phiền chết đi được, con khóc, mẹ anh và Tiểu Khả cãi nhau, giọng của người giúp việc cũng điếc tai không kém, mẹ vợ lại còn chỉ huy từ xa, hình như ở nhà anh không có chỗ nào dung thân cả. Trong lòng buồn bực không chịu nổi, chỉ muốn tìm một người tâm sự. Xướng Xướng, nhớ lại chúng ta trước kia..."
Thư Sướng cười lạnh lùng ngắt lời anh ta, trên mặt lộ vẻ không kiên nhẫn, "Tôi không nhớ nổi trước kia như thế nào, để sau đi, tôi đang vội, phải đi trước". Ngay cả tạm biệt cũng không chịu nói, cô ngồi xuống, đạp ga, chiếc Chery lướt qua chỗ Dương Phàm như bay.
"Anh... Anh còn chưa nói xong mà!" Âm thanh cô độc của Dương Phàm chìm trong tiếng ồn ào của phố xá hoàng hôn.
Anh ta còn có mặt mũi nhắc tới trước kia, Thư Sướng cũng thấy xấu hổ thay cho anh ta. Diễm ngộ, có thai ngoài dự kiến, một cuộc sống hôn nhân hỗn loạn, tất cả đều là lựa chọn của anh ta. Có gan làm thì phải có gan gánh vác hậu quả, có gì để mà oán hận? Lúc này còn chạy tới tìm cô ôn lại chuyện xưa, muốn tìm được chút an ủi từ chỗ cô sao?
Đúng là quá mức buồn cười.
Lúc này Thư Sướng mới cảm nhận thật rõ, có lúc chia tay chưa chắc đã không phải một chuyện may mắn. Mặc dù lúc đầu hơi đau nhưng sau một thời gian ngoái nhìn lại sẽ không khỏi thầm than may mắn, may mà lúc đầu mình không lấy người đàn ông đó! Như cô với Dương Phàm, nếu không phải bởi vì bệnh của Thần Thần thì vĩnh viễn cô cũng không nhìn thấy bộ mặt thật của anh ta, một bộ mặt không hề đẹp trai tuấn tú mà cũng chỉ là một người đàn ông thông thường, ích kỉ, hẹp hòi, hơi hèn hạ.
Bùi Lạc Lạc đúng là một vị khách chu đáo, cô ta đã đứng đợi trước cửa khách sạn Hoa Hưng từ sớm, nhìn thấy xe của Thư Sướng, cô ta hưng phấn vẫy tay như thể sợ Thư Sướng không dừng xe lại.
Thư Sướng cười cười mở cửa xe để cô ta lên xe.
Bùi Lạc Lạc cong môi, "Thư Sướng, hôm nay chị xử sự không tồi, hình như em hơi thích chị rồi đấy".
"Cô đừng thích tôi quá thì hơn!" Cô không chịu được, quay đầu xe đi đến con ngõ nhỏ rất sâu theo tấm bản đồ đồng nghiệp đã vẽ cho.
"Ơ, Thư Sướng, tại sao ngay cả một cái vòng tay hay dây chuyền chị cũng không có? Anh cả em sẽ không hẹp hòi như vậy chứ? Từ trước Tết anh ấy đã bảo em thiết kế cho chị nguyên bộ trang sức, anh ấy không đưa cho chị à?" Bùi Lạc Lạc ngọ nguậy liên tục trên ghế không chịu ngồi yên, đến lúc quay sang nhìn thấy cổ và cổ tay Thư Sướng đều trống trơn liền lập tức thắc mắc.
"Tôi và anh ta chỉ là quan hệ lãnh đạo và thuộc hạ, không phải bạn để có thể tặng quà". Thư Sướng nói nhẹ nhàng, mồ hôi trên trán không ngừng chảy ra. Con ngõ này đúng là hẹp, lái xe không dễ tí nào.
Bùi Lạc Lạc nhìn cô với vẻ mờ ám, "Như thế này gọi là rụt rè hay là cãi cố? Chị lừa ai chứ, chị biết lần này mẹ em và mẹ cả đến Tân Giang làm gì không? Em nói cho chị nghe nhé, trong nhà họ Bùi, phụ nữ có thể tiêu tiền thoải mái, có thể học cắm hoa, thiết kế châu báu, nhưng không cho phép hỏi đến chuyện làm ăn. Đừng tưởng được gọi là phu nhân gì đó là oai, phu nhân cũng không có cơ hội tham dự các nghi thức như cắt băng khánh thành. Anh cả gọi hai người từ Côn Minh đến chính là để chính thức giới thiệu chị với họ, sau đó nếu thuận lợi thì mẹ cả sẽ cùng ăn cơm với bố mẹ chị".
"Cái gì?" Thư Sướng mất tay lái, chiếc xe đâm thẳng vào một gốc cây trong ngõ, lá cây rơi xuống như mưa.
"Xúc động rồi đúng không? Hê hê!" Bùi Lạc Lạc rất đắc ý, "Còn nói chị với anh cả chỉ là lãnh đạo và thuộc hạ, hai người không chỉ từng sống chung mà còn từng có em bé. Chỉ có điều... Ôi, có lần anh cả uống say rồi đột nhiên khóc nức nở, nói anh ấy mơ thấy đứa con đó. Em bé dang hai tay gọi anh ấy là bố, anh ấy muốn ôm con nhưng lại không làm sao ôm được. Đó là lần đầu tiên em nhìn thấy anh cả rơi lệ. Thư Sướng, chị..."
Mặt Thư Sướng đột nhiên trắng như tờ giấy, môi và tay đều không ngừng run rẩy, cô cố gắng lộ ra một nụ cười, "Tiểu thư Bùi, cô có biết lái xe không?"
Bùi Lạc Lạc biết lái xe nhưng lại xem không hiểu tấm bản đồ Thư Sướng đặt bên cạnh tay lái. Lúc này toàn thân Thư Sướng không còn một chút sức lực, nói chuyện cũng không xong, cô ta đành phải mò mẫm lái xe tiếp. Thấy phía trước có một quán cơm, cô ta quyết định ăn cơm tại đây luôn.
"Cơm thảo dược, vừa ngon vừa bổ, ăn ở quán này là tốt rồi". Bùi Lạc Lạc an ủi Thư Sướng, không hề cảm thấy cắn rứt gì sau khi ném ra một quả bom tấn như vậy.
Thư Sướng muốn cười cũng không thể cười nổi, tính mạng nhỏ bé và vội vã đó vẫn là một cái gai trong lòng cô, chỉ cần chạm vào lại đau âm ỉ. Cô cho rằng mình đã che giấu tất cả thật sâu, đã thu vén gọn gàng rồi đặt vào trong một góc không có ai chạm đến, lúc này tất cả những nỗi đau dồn nén trào ra như dời sông lấp biển. Cô cắn răng áp chế một tiếng than thở đang muốn bật ra đến mức hai mắt cay xè, cô chỉ có thể ngẩng đầu lên nhìn không trung dần dần mờ tối, cố gắng làm cho trận rung động tâm tình này qua đi.
Bùi Lạc Lạc sống ở nước ngoài nhiều năm nhưng vẫn nói tiếng phổ thông rất khá. Cô ta xem thực đơn, không hỏi ý kiến Thư Sướng mà tự gọi một loạt các món canh dược thảo, lí do đưa ra là: "Mùa thu phải tẩm bổ thật tốt thì mới có sức mà qua được mùa đông".
Người phục vụ mang một ấm trà gừng lên cho hai người uống trong lúc chờ đồ ăn.
Thư Sướng uống trà, mắt nhìn Bùi Lạc Lạc, không biết nên trò chuyện về vấn đề gì, nghĩ hồi lâu mới tìm được câu mở đầu, "Dường như tình cảm giữa cô và anh cả cô rất tốt".
Bùi Lạc Lạc cười ngây thơ, "Đương nhiên, em là con gái, không có khả năng đe dọa đến bất kì ai".
"Ơ?" Thư Sướng ngơ ngác trước câu trả lời của cô ta.
Bùi Lạc Lạc nhìn cô, mỉm cười hiểu ý, "Gia đình bình thường không có gia sản gì, bất kể con trai hay con gái đều phải ra ngoài xã hội kiếm sống nên có thể nói nam nữ bình đẳng một cách chính khí lẫm liệt. Nhưng những người như trong gia đình em thì làm sao có thể nói như vậy? Ngay cả con trưởng với con thứ, con vợ cả với con vợ hai cũng có khác biệt cực lớn. Như em thì cùng lắm cũng chỉ có một khoản của hồi môn kha khá, còn gia sản lại không có bất cứ quan hệ gì với em. Cho nên mới nói mặc dù là con vợ hai nhưng lại là con gái nên em có thể sống rất thảnh thơi trong nhà họ Bùi, mẹ cả cũng coi em như con đẻ, ngược lại mẹ em thì suốt ngày lải nhải. Ôi, mẹ em không hiểu tình hình, không biết địa vị của mình bây giờ khó xử thế nào, may mà có có ông nội em can thiệp, chứ chút tình nghĩa bố em dành cho bà ấy đã hết sạch từ mười năm trước rồi. Cuộc sống của phú hào cũng như quan trường, như chiến trường, người thức thời mới là tuấn kiệt".
Thư Sướng không biết nói gì cho phải, cô cũng không hiểu nổi kiểu mô hình gia đình phức tạp đó. Phản ứng đầu tiên của cô giống như đang nghe kể chuyện, nhưng nhìn vẻ bất đắc dĩ trong đôi mắt đẹp lấp lánh của Bùi Lạc Lạc, cô chỉ có thể nói bất kể là nhà nghèo hay nhà giàu thì nhà nào cũng có nỗi niềm khó nói như nhau.
Lúc này nhân viên phục vụ đưa thức ăn lên, một đĩa móng giò thật to, cô vội vàng nói, "Món móng giò này rất thơm, không ngửi thấy mùi thuốc gì cả".
Bùi Lạc Lạc nhìn, "Em gọi đấy".
Người phục vụ nghe thấy cũng cười, giúp hai người dùng dao tách móng giò ra rồi lại đưa lên mấy món nữa rồi mới cung kính mời hai người ăn.
"Thực ra anh trai em cũng cực kì ưu tú, không kém anh cả là mấy, chỉ tiếc anh ấy là con vợ hai". Bùi Lạc Lạc cầm đũa, đột nhiên nói một câu.
Anh trai trong miệng Bùi Lạc Lạc chắc là Bùi Địch Thanh, người anh cùng cha cùng mẹ của cô ta. Thư Sướng nhớ trong tư liệu của Triệu Khải có nói anh ta là một kiến trúc sư thiên tài, tuy nhiên trời xanh đố kị anh tài cho nên chết sớm. Bùi Lạc Lạc mím chặt môi, nước mắt từ từ trào ra, cô ta bối rối lấy khăn giấy trong túi xách để sau lưng ra lau, "Anh ấy đã đi được gần bốn năm rồi, em rất nhớ anh ấy nhưng lại không được nhắc tới. Có lúc em rất muốn cầm một con dao chém chết con mụ Tống Dĩnh đó, sau đó ăn hết thịt, còn xương thì chôn ở vườn hoa sau nhà".
Thư Sướng bị giọng nói giận dữ thù hận của Bùi Lạc Lạc làm kinh hãi, "Có thể... đổi một cách khác hay không?"
Cô cố gắng trêu đùa cho vui vẻ.
Bùi Lạc Lạc trợn tròn mắt, "Như vậy đã là nhẹ nhàng lắm rồi. Chị biết không? Hai anh của em đều bị con mụ đó làm hại rất thảm".
Thư Sướng bối rối một tiếng, cảm thấy khó có thể thừa nhận sự tín nhiệm bất ngờ này của Bùi Lạc Lạc. Cánh cổng thần bí của nhà họ Bùi từ từ mở ra trước mắt cô, cô dần thấy rõ đồ đạc trong nhà. Cô không tò mò, cũng không thấy vinh hạnh mà lại có cảm giác sợ hãi âm thầm. Bùi Lạc Lạc tiết lộ càng nhiều việc nhà thì cô càng cảm thấy hỗn loạn.
"Tiểu thư Bùi, thức ăn sắp nguội rồi, mau ăn đi!"
"Em không đói", Bùi Lạc Lạc đã mở miệng ra là không muốn ngậm lại nữa. Cô ta uống một ngụm trà gừng, "Không được gọi là tiểu thư Bùi, gọi em là Lạc Lạc được rồi".
Thư Sướng cười hậm hực.
"Nhất định anh cả em không nói những chuyện này với chị đúng không?"
Thư Sướng hạ thấp tầm mắt.
"Thư Sướng, chị không hiểu đàn ông. Trước mặt người phụ nữ mình yêu, bọn họ sẽ không lật áo mình lên để người đó nhìn thấy những vết sẹo trước đây của mình. Anh cả em lại là một người đàn ông hà khắc đến mức gần như hoàn mỹ, kể cả bị chị hiểu lầm thì anh ấy cũng có thể cắn răng nuốt xuống bụng, nói gì đến một vết sẹo không thể nào mở miệng nói ra như vậy!" Dường như đã chìm đắm trong chuyện cũ, Bùi Lạc Lạc nhắm mắt lại yên lặng một hồi lâu.
"Vậy thì không cần nói, dù sao cũng đã là quá khứ".
"Nếu em không nói thì con đê chắn nước trong lòng chị sẽ không sụp đổ, vậy thì đến bao giờ anh cả em mới theo đuổi được chị? Bao giờ nhà họ Bùi mới có thể sống như một gia đình bình thường?" Bùi Lạc Lạc đột nhiên mở mắt ra.
Thư Sướng kinh ngạc, bữa tối Bùi Lạc Lạc ép cô mời này quả nhiên là có mục đích.
"Chuyện này thực sự có thể nói là một vết nhơ trong gia đình, ngay cả mấy tờ tuần san lá cải nhất của Hồng Kông cũng không biết. Có lúc em rất bội phục sự nhẫn nhịn và khoan dung của anh cả, nếu không có anh ấy thì chỉ sợ Tập đoàn Hằng Vũ đã không gượng dậy được sau cơn bão táp tài chính năm ngoái rồi. Năm ngoái cổ phiếu của Tập đoàn Hằng Vũ rơi xuống mức thấp nhất từ khi niêm yết đến nay, lòng người hoảng sợ, ông nội đột phát bệnh tim. Bất chấp những rạn nứt trước đây, anh cả đã liên thủ với ngân hàng Vinh Phát, cùng Tống Dĩnh xuất hiện thường xuyên trước công chúng để đập tan tin đồn hai người không hợp nhau, khiến ngoại giới c