br/>"Cậu xác định là hôm nay?" Khóe miệng Thư Sướng cong lên kì lạ.
"Hôm nay thì làm sao?" Diệp Thông nháy mắt mấy cái, đột nhiên vỗ đùi, "Hôm nay là ngày thất tịch , hê hê, Thư Sướng, chị và Tổng giám đốc Ninh có hẹn à?" Cậu ta chỉ muốn tìm lí do để tỏ lòng biết ơn, không ngờ lại chọn sai ngày.
Thư Sướng cười khẽ, "Mấy ngày trước anh ấy cũng phải chăm sóc bố chị nên dồn lại rất nhiều việc, bây giờ lại đang chuẩn bị cho một dự án lớn nên bận tối mắt tối mũi, làm sao nhớ được hôm nay là ngày gì. Cậu đi ăn với bạn gái đi, phỏng vấn xong tôi về nhà nghỉ sớm".
"Em làm gì có bạn gái", Diệp Thông tủi thân nói, "Thư Sướng, vậy hôm nay chị em mình chắp vá làm một cặp đi. Nếu không sau này em có bạn gái thì chị có muốn đi chơi đêm thất tịch với em cũng khó. Phải biết quý trọng người trước mặt, một người đẹp trai kiệt xuất như thế cơ mà!"
Thư Sướng bật cười thành tiếng, "Cậu biết cách làm cao đấy nhỉ, nghe cậu nói cứ như thể đi chơi với cậu là một vinh hạnh của tôi ấy".
"Thì đúng là vậy mà. Bây giờ bố chị đã xuất viện, chị đi thả lỏng đầu óc một chút, đừng nghĩ gì đến thất tịch, cứ coi như một ngày bình thường đi. Chị em mình đi quậy một trận tưng bừng cho đã".
Thư Sướng do dự một lát rồi gật đầu, "OK".
Lớp tọa đàm của Triệu Khải được mở ngay tại một căn phòng ở tầng một bên dưới văn phòng luật sư của anh ta. Các nông dân công đến rất đông, bàn bốn người mà ngồi chen sáu người, lúc hai người đến thì trong phòng đã chật cứng. Các nông dân công ngồi rất nghiêm túc, mỗi người một quyển vở một cây bút, cung kính nhìn về phía Triệu Khải.
Thư Sướng giới thiệu Diệp Thông với Triệu Khải, Triệu Khải dặn người giúp việc ở văn phòng luật sư đưa Thư Sướng lên văn phòng của mình. Mỗi tiết học dài một tiếng nên kết thúc rất nhanh.
Người giúp việc pha trà cho Thư Sướng rồi ra ngoài làm việc. Thư Sướng nói là nghỉ ngơi nhưng cô làm sao có thể thoải mái nghỉ ngơi trong một môi trường xa lạ được. Cô chắp tay sau lưng thong thả bước đi trong phòng, nhìn quanh khắp nơi. Văn phòng của Triệu Khải rất thiếu cá tính, sát tường là một dãy tủ tài liệu lớn, trên một chiếc bàn làm việc rộng rãi để đầy hồ sơ, trước bàn làm việc đặt hai chiếc ghế để người đến tư vấn ngồi. Góc tường có một chiếc sofa rộng, bên trên có hai chiếc gối ôm, chắc là vừa để khách ngồi vừa là chỗ Triệu Khải nghỉ ngơi.
Hồ sơ trên bàn là hồ sơ tố tụng của vụ án Triệu Khải đang theo kiện, trong đó sẽ có một số chuyện bí mật, Thư Sướng chỉ nhìn lướt qua rồi thôi. Mấy chiếc tủ tài liệu đều khóa chặt, Thư Sướng nhìn qua cửa kính, có một số vụ án cô đã từng phỏng vấn, chỉ cần nhìn qua cô đã nhớ tới tình hình khi đó.
Làm việc ở Phòng pháp trị một thời gian, được thấy quá nhiều bóng tối của xã hội, con người sẽ từ từ trở nên rất già dặn.
Thứ duy nhất có thể lật xem trong phòng này có thể chính là giá sách của Triệu Khải. Có điều... nhìn những quyển sách về pháp luật kinh điển đó, Thư Sướng tặc lưỡi, tự nhiên lại thấy đau đầu. Cô cũng từng đọc những quyển sách này, nói từ đáy lòng, thật sự quá khô khan, nếu dùng để đọc trước khi đi ngủ thì tốt.
Một quyển viết về các trường hợp bào chữa thành công nhất của mười luật sư kiệt xuất nhất nước Mỹ có tên là "Vua pháp đình" đập vào tầm mắt Thư Sướng. Cô tiện tay rút ra, ngồi xuống sofa, cô cảm thấy quyển sách này có thể sẽ khá thú vị.
Cô xem bìa ngoài, trang bìa cuối, bản in mười năm trước, giá sách chỉ có mấy tệ. Thư Sướng kinh ngạc le lưỡi, cuốn "Khúc bi ca hoàng hôn" của cô đó không dày bằng nửa cuốn này mà còn bán hai mươi mấy tệ. Sách này nếu xuất bản bây giờ thì sợ rằng phải gần năm mươi tệ, vật giá thực sự đang tăng với cấp số nhân.
Hình như Triệu Khải rất thích quyển sách này, mép các trang sách đều đã sờn vì lật quá nhiều, trong sách còn có đánh dấu trang? Thư Sướng trợn mắt sững sờ nhìn bức thư kẹp giữa quyển sách.
Bị mài mòn bởi dòng chảy của năm tháng, màu bức thư đã mờ đi nhiều nhưng vẫn có thể nhìn ra trước đây nó có màu hồng nhạt êm dịu. Có lẽ là người viết hơi căng thẳng nên dòng địa chỉ người nhận thư viết hơi nguệch ngoạc, có điều họ tên người nhận thư lại viết rất đẹp, nét nào ra nét đó như được điêu khắc một cách chăm chú.
Thực ra lá thư này đã là lá thứ tư. Thời tiết rất nóng, một mình cô trốn ở trong phòng viết đi viết lại. Nếu không sơ suất để rớt mực vào lá thư thì cũng để mồ hôi rỏ xuống làm nhòe chữ. Đến tận lá thứ tư cô mới cảm thấy hơi hài lòng. Lúc nhẹ nhàng nhét lá thư vào phong bì, tim cô như muốn nhảy ra khỏi cổ họng, hai tay vẫn run run. Không biết tại sao, nhớ tới một bài hát tiếng Anh do giáo viên tiếng Anh mở cho cả lớp nghe có tên là "Sealed with a kiss", cô lén nhìn bên ngoài một chút rồi nhanh chóng đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên trên chiếc phong bì, khuôn mặt xấu hổ đỏ bừng.
Tem trên phong bì cũng bị dán lệch.
Thư Sướng nhẹ nhàng vuốt ve lá thư, một cô gái tỏ tình lần đầu tiên phải có dũng khí lớn đến mức nào? Đáng tiếc cuối cùng lại là một vở độc diễn.
Cô cười cười tự giễu, khẽ cắn môi rồi đột nhiên đứng dậy đi tới trước tủ tài liệu, một lần nữa tỉ mỉ xem xét. Khi xem đến tủ tài liệu năm ngoái thì Triệu Khải lau mồ hôi từ bên ngoài đi vào.
"Thư Sướng, cậu học trò của cô hỏi kĩ..." Khuôn mặt từng trải của Triệu Khải cũng đỏ lên vì lúng túng.
"Thật là trùng hợp, thế nào mà cô lại tìm được chứ!" Anh ta nhìn thấy quyển sách và lá thư màu hồng nhạt để trên sofa.
Thư Sướng không lên tiếng.
Triệu Khải gãi gãi đầu mất tự nhiên rồi gượng cười mấy tiếng, "Đám nam sinh đang đọc thư cười đùa thì tôi vào lớp, lá thư bị tịch thu, tôi tiện tay kẹp vào quyển sách rồi sau đó dùng như một thứ để đánh dấu trang. Bây giờ thư về chủ cũ!"
"Anh đã nói qua nội dung bức thư này với Lưu Dương, không, là Ninh Trí? Trước khi tôi đến phỏng vấn anh thì anh đã biết anh ta rồi à?" Thư Sướng hỏi.
Triệu Khải đặt quyển sách trên tay xuống, sờ sờ mũi, "Thư Sướng, cô thông minh quá. Đúng thế, lúc vừa đến Tân Giang công ty Trí Viễn đã mời tôi làm cố vấn pháp luật cho họ. Ninh Trí nhận ra tôi, tôi không ngờ cậu ta lại thay đổi diện mạo, còn đổi cả tên nữa. Sau mấy lần qua lại, có lần ngồi tán dóc, không nhớ tại sao tôi lại nói đến lá thư này của cô. Có điều khi đó tôi vừa mới chuyển văn phòng, đồ đạc không nhớ để ở đâu nên cũng không tìm thấy lá thư này. Lúc cô đến phỏng vấn tôi thì tôi và Ninh Trí đã rất quen nhau rồi. Tôi gọi điện thoại cho cậu ta và nhắc đến cô, cậu ta dặn tôi không được nhắc tới cậu ta trước mặt cô, nói rằng muốn để cô từ từ nhận ra cậu ta. Sau đó bốn người chúng ta đến suối nước nóng, tôi đành phải làm như mới gặp cậu ta lần đầu”.
Thư Sướng từ từ nhắm mắt lại rồi lại mở ra, "Anh có nhắc tới chuyện tôi nhờ anh với anh ta không?"
Triệu Khải kinh ngạc, nói rất nhanh, "Ơ, sao tôi lại làm thế được!"
"Tôi là một luật sư, giữ bí mật cho khách hàng là đạo đức nghề nghiệp. Sau khi Ninh Trí nói cô mới đến hỏi tôi, cho thấy cô tỏ ra nghi ngờ những điều cậu ta nói. Tất cả mọi tư liệu tôi gửi cho cô đều là tôi nhờ một đồng nghiệp ở Hồng Kông tìm giúp, tuyệt đối sẽ không phải là giả". Triệu Khải nhìn Thư Sướng, vẻ mặt càng ngày càng nghiêm túc.
Thư Sướng mỉm cười, cố ý đùa vui để phá vỡ cục diện bế tắc trong phòng, "Hình như tôi còn chưa trả phí tư vấn cho anh nhỉ?"
Triệu Khải thả lỏng ra, "Mặc dù tôi chưa từng dạy cô nhưng trong lòng vẫn coi cô là học trò của tôi. Học trò hỏi giáo viên một câu hỏi, chẳng lẽ còn phải thu phí?"
"Ờ, bây giờ giáo dục vẫn là nghĩa vụ của giáo viên", Thư Sướng nhún vai cười rồi đi tới sofa cúi người cầm lá thư lên, "Vậy... tôi có thể mang cái này về đọc lại không?"
"Nếu cô tự tay giao cho Ninh Trí thì không biết cậu ta sẽ vui mừng đến mức nào".
Thư Sướng cười cười, nếu cô giao cho anh ta thật thì chỉ sợ anh ta sẽ không hề vui mừng, mà hơn nữa còn không thể chấp nhận được. Ở tỉnh lị anh ta đã nói với cô bằng vẻ mặt trịnh trọng là một bạn học cùng lớp đã chuyển bức thư cô viết cho anh ta, sau khi xem qua anh ta đã coi như là thật.
"Có lẽ vậy!" Thư Sướng cảm thấy chuyện này cũng không xem như một chuyện lớn, có thể lúc đầu Ninh Trí quá sốt ruột muốn giành được tín nhiệm của cô nên đã cố ý nói như vậy. Anh ta nghĩ đã qua mười năm rồi, lá thư đó sợ là đã biến mất từ lâu, ai ngờ cuối cùng nó lại trở về tay cô.
Trên đời không có nhiều người xấu như vậy, hơn nữa mình cũng không có gì có thể để người khác lợi dụng, Thư Sướng tự nói với mình: Không được quá đa nghi.
Diệp Thông phỏng vấn mấy nông dân công bên dưới, sau đó lại đi lên hỏi Triệu Khải mấy vấn đề, còn chụp ảnh lưu niệm cùng với Triệu Khải và hứa khi vừa có bản in thử sẽ gửi ngay cho Triệu Khải.
Triệu Khải nhiệt tình giữ hai người lại ăn cơm nhưng Diệp Thông từ chối vì đã có kế hoạch khác. Vừa lúc đó khách hàng của Triệu Khải tới bàn chuyện công việc nên hai người liền cáo từ.
Lúc lên xe, Diệp Thông giơ hai tay lên thành hình chữ V tỏ ý thắng lợi, "Nhiệm vụ hôm nay hoàn thành thuận lợi. Toàn bộ thời gian tiếp theo chị đều phải ngoan ngoãn nghe em sắp xếp". Cậu ta chớp mắt mấy cái với Thư Sướng, "Không cho phép cãi lại".
Thư Sướng gật đầu phục tùng, "Vâng, thưa quan lớn".
"Có cần gọi cả Thắng Nam và An Dương đi không? Bốn người chơi sẽ vui hơn nhiều". Sau khi đi theo Thư Sướng, Diệp Thông đã tìm hiểu hết sức rõ ràng về mạng lưới quan hệ không hề phức tạp của Thư Sướng. Dù sao Thư Sướng cũng chỉ có hai người bạn là Thắng Nam và Tạ Lâm. Cậu ta từng lén bình luận, Thắng Nam có thể coi như anh em, không thể coi như phụ nữ. Tạ Lâm thì quá phụ nữ, qua lại nhiều quá sẽ phạm sai lầm.
Thư Sướng cười thầm, may mà bây giờ Tạ Lâm đã bị giáo sư Lâm thu phục, nếu không có lẽ chị ta sẽ ăn tuốt cả già lẫn trẻ thật.
"Bọn họ đến Vũ Hán rồi". Rốt cục An Dương đã lừa được Thắng Nam về quê nhà gặp bố mẹ. Thắng Nam vẫn chưa hay biết gì, chỉ cho là một lần du lịch để tăng cường quan hệ giữa hai người.
"Vậy hôm nay chúng ta sẽ thực sự có thế giới hai người".
Thư Sướng trợn mắt nhìn cậu ta, đàn ông bao giờ cũng thích nói cho sướng miệng.
Diệp Thông cười xấu xa, trước hết dẫn Thư Sướng đi ăn một bữa đơn giản rồi đến câu lạc bộ chơi cầu lông.
"Ra nhiều mồ hôi buổi tối mới ăn được nhiều hơn". Diệp Thông nói.
Nhớ tới tấm thẻ hội viên phòng tập thể dục của mình, Thư Sướng cảm thấy xấu hổ, hình như đã lâu lắm cô không đi.
Diệp Thông là khách quen của câu lạc bộ. Thay đồ thể thao đi vào, trên đường đi cậu ta phải dừng lại chào hỏi mọi người liên tục.
"Bạn gái à?" Có người chỉ Thư Sướng đi phía sau cậu ta.
Diệp Thông cũng không trả lời thẳng mà hạ giọng hỏi, "Thế nào?"
"Xinh lắm, khí chất không tồi".
Diệp Thông hài lòng cười ha hả. Nếu bây giờ nói Thư Sướng là sư phụ của cậu ta thì thật là mất mặt. May mà hai người chỉ thì thầm nên Thư Sướng cũng không nghe thấy gì, nhưng Thư Sướng vẫn nhíu mày khi nhìn thấy hai người nháy mắt với nhau.
Đầu tiên là đánh đơn, sau khi đánh một trận thì có một đôi nam nữ chạy tới hỏi hai người có thích đánh đôi hay không.
Diệp Thông gật đầu, "Được!"
Mặc dù Thư Sướng không hay vận động nhưng bình thường vẫn chạy ngược chạy xuôi phỏng vấn bên ngoài nên thể chất cũng không tồi. Diệp Thông đ