ễ phép, hỏi cô mấy ngày nay đi đâu, cô còn chưa trả lời thì bọn họ đã vội vã đi mất. Trong tòa soạn báo với nhịp sống vội vã này, mỗi người đều luôn luôn bận rộn, chỉ có cô là ngoại lệ, có mặt cũng được mà không có cũng không sao.
Ý nghĩ muốn từ chức của Thư Sướng càng trở nên kiên định.
Cô không về phòng làm việc mà đến thẳng Phòng nhân sự.
Cửa Phòng nhân sự đang đóng, cô giơ tay định gõ cửa nhưng bàn tay cô chợt dừng lại trên không.
Cô thật sự không cố ý nghe, nhưng trên hành lang quá yên tĩnh, vì vậy tiếng nói trong phòng vẫn lọt hết vào tai cô.
"Tại sao lại bắt cô ấy tạm dừng công tác trước khi sự việc được điều tra rõ ràng? Chỉ dựa vào một bức thư tố giác chồng chất sơ hở mà đã định tội cho cô ấy? Nếu như là vu cáo thì các anh sẽ giải thích với cô ấy thế nào? Một câu xin lỗi là đủ à? Tòa soạn giao trách nhiệm cho các anh không phải để các anh chà đạp lên danh dự của người khác. Làm như vậy thì các nhân viên làm việc ở đây làm sao có thể yên tâm? Làm sao người ta có thể dốc hết sức lực và tinh thần cho một công việc không được tôn trọng và cũng không có cảm giác an toàn? Tòa soạn là một ngôi nhà, các nhân viên đều là con cái trong nhà còn các anh là phụ huynh. Người khác bắt nạt con mình, chẳng những phụ huynh không bảo vệ mà còn giúp người ta cùng chỉ trích con cái, vậy con cái còn muốn ở trong nhà nữa không? Việc làm này của các anh sao có thể khiến người khác không cảm thấy thất vọng?"
Giọng nói nhẹ nhàng và hơi khàn khàn.
Thư Sướng không nghe thấy những người khác nói gì nữa, cô chỉ đứng ngơ ngác, cả người lúc nóng lúc lạnh như bị cảm lạnh giữa mùa hè.
Một lát sau có tiếng lách cách ở cửa, Thư Sướng giật nảy, có lẽ anh sắp đi ra. Cô tránh đến sau cửa cầu thang bộ mà không hề suy nghĩ.
"Tổng biên tập Bùi, việc này đúng là chúng tôi làm thiếu thỏa đáng, tình hình đã điều tra gần xong rồi, có điều còn phải đợi mấy ngày mới nhận được báo cáo kiểm định chất lượng khu nhà. Tuy nhiên ngày mai phóng viên Thư có thể về tòa soạn làm việc". Trưởng phòng nhân sự đi theo phía sau Bùi Địch Văn, mặt căng như một tấm vải đỏ.
"Không phải có thể về tòa soạn làm việc hay không", giọng Bùi Địch Văn vẫn lạnh lùng, "Việc này đã ồn ào như vậy, tối thiểu cũng phải trịnh trọng xin lỗi cô ấy. Tính cô ấy vốn bướng bỉnh, chuyện gì cũng giữ trong lòng còn ngoài mặt lúc nào cũng tỏ ra không để ý. Chỉ sợ lần này cô ấy đã nản lòng rồi".
"Ý của Tổng biên tập Bùi là cô ấy sẽ... từ chức?" Trưởng ban kiểm tra kỉ luật bên cạnh tiếp lời.
Bên ngoài rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng bước chân. Giọng Bùi Địch Văn lần nữa vang lên, "Tuyển dụng một phóng viên rất dễ, nhưng bồi dưỡng cô ấy thành phóng viên chủ chốt có thể đảm đương một lĩnh vực lại cần rất nhiều thời gian và công sức. Thời gian này trong tòa soạn có bao nhiêu chuyện như một tòa núi lớn đè xuống người cô ấy, tính cô ấy quật cường như vậy, tại sao lại không nghĩ đến chuyện bỏ việc chứ?"
Thế gian không có Bùi Địch Văn thứ hai.
Cho dù anh đã làm cô tổn thương rất nhiều, nhưng không thể không thừa nhận anh quả thật là một lãnh đạo tốt, một giáo viên tốt. Lời anh nói luôn có thể tác động đến sâu trong tâm linh cô, động chạm đến linh hồn của cô.
Nghe lời này, trong lòng Thư Sướng toàn là chua xót, nước mắt bỗng chốc chảy ra, khóe miệng tê tê mặn chát.
Trưởng phòng nhân sự và Trưởng ban kiểm tra kỉ luật tặc lưỡi lần nữa, hai người đưa mắt nhìn nhau rất là khó xử.
"Không cần tiễn, tôi đi bên này".
Tiếng bước chân càng ngày càng gần, Thư Sướng giật nảy, vội giơ tay lên dùng mu bàn tay lau nước mắt.
Cửa thang bộ mở ra, cô đành phải xoay người lại, vẻ mặt chật vật.
Cô nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc và khuôn mặt đẹp trai của anh, cô khẽ chào một tiếng, "Tổng biên tập Bùi!"
Bùi Địch Văn tựa vào cạnh cửa ung dung nhìn cô, đột nhiên anh đưa tay tới, đầu ngón tay lạnh buốt chạm vào trên mặt cô, chạm vào những giọt nước mắt đang chảy xuống. Anh nhếch miệng, "Thư Sướng, em tủi thân quá!"
Thư Sướng nhìn anh, cố tìm cách lộ ra một nụ cười không quan tâm, nhưng khóe miệng chỉ hơi cong lên rồi lại trĩu xuống, "Không... sao!" Giọng cô nghẹn ngào.
Anh thở dài lưu luyến rút tay lại đút vào túi.
Cô ngẩng đầu thấy vẻ mặt anh ửng đỏ bất thường, cô hỏi thất thanh, "Anh bị sốt à?"
Anh ngẩng đầu nhìn cô, con ngươi đen sẫm, sáng rực không giống một bệnh nhân, "Không cần lo lắng, chỉ là cảm cúm thôi. Thư Sướng, thế giới chính là như vậy, có đủ mọi loại người, sẽ xảy ra rất nhiều chuyện bất bình khiến em khóc không ra nước mắt, khiến em không biết nên khóc hay cười, khiến em không biết làm thế nào. Nhưng bất kể thế nào thì cũng phải chịu đựng, không được buông xuôi, không được từ bỏ mục tiêu của mình vì một vài người. Thực ra đến đâu cũng đều như nhau cả. Ngày mai Tổng biên tập mới sẽ đến, sau khi bàn giao xong anh sẽ đi. Sau này em phải chăm sóc bản thân cho tốt, chú ý giữ gìn sức khỏe".
Thư Sướng không hề nhúc nhích, yên lặng nhìn đôi mắt tỏa sáng dị thường của anh. Trái tim cô như nứt thành khe hở, gió lạnh từ bên ngoài không ngừng thổi qua khe hở này vào trong lòng.
Có thể là vì đang bị sốt nên mặt Bùi Địch Văn hơi đỏ, anh thở gấp, ngực nhấp nhô, "Thư Sướng, tất cả những gì giữa chúng ta đã làm em đau khổ. Anh rất áy náy, nhưng anh không hối hận. Nếu như thời gian trở lại ba năm trước đây, anh vẫn sẽ từng bước đến gần em, bởi vì em đáng để anh làm như vậy".
Giọng anh trầm thấp tràn ngập dịu dàng, "Chỉ có điều, thật bất hạnh là anh đã mất em".
Anh nhếch môi lộ ra nụ cười tự giễu, "Lúc anh đi em đừng đến tiễn anh, anh... cũng là một người đàn ông hết sức bình thường. Làm Tổng biên tập ba năm, dù sao cũng phải duy trì một chút hình tượng trong giây phút cuối cùng ở đây. Được không?"
Thư Sướng ngẩn ngơ gật gật đầu.
"Cô bé ngốc!" Anh vuốt tóc cô rồi bước lên tầng. Lúc chuẩn bị đi khuất, anh lại quay đầu lại, ánh mắt lưu luyến.
Không phải cô nên hận anh sao? Không biết tại sao lúc này trong lòng Thư Sướng không có một chút oán hận nào đối với Bùi Địch Văn, tất cả chỉ có tiếc nuối nói không nên lời.
Anh mất cô, chẳng lẽ không phải cô cũng mất anh sao?
Đứng yên một hồi, đến lúc cảm thấy mình đã bình tĩnh lại Thư Sướng mới đến Phòng nhân sự. Thái độ của Trưởng phòng và Trưởng ban kiểm tra kỉ luật rõ ràng khác mấy ngày trước đây, giọng nói cũng nhã nhặn hơn nhiều.
"Có người biết rõ tình hình nói rằng Tổng giám đốc Ninh Trí của công ty Trí Viễn là người quen nhà cô?" Trưởng ban kiểm tra kỉ luật lại mắc bệnh nghề nghiệp, ông ta cau mày nhìn Thư Sướng soi mói.
Thư Sướng nhìn thẳng ông ta, "Đúng vậy!" Cô không phủ nhận.
"Quan hệ giữa anh ta với gia đình cô là?" Ông ta hỏi tiếp.
"Năm ngoái anh trai tôi bị tai nạn giao thông, tài xế công ty Trí Viễn là người gây tai nạn".
Trưởng ban kiểm tra kỉ luật và Trưởng phòng nhân sự liếc nhau, sắc mặt đại biến, chắc là vì không ngờ đến câu trả lời này.
Nói vậy có nghĩa công ty Trí Viễn là kẻ thù của nhà họ Thư. Kẻ thù gặp nhau chỉ có căm hận, không thể có chuyện giúp kẻ thù che giấu tội lỗi. Xem ra lá thư tố cáo quả thật là giả.
Trưởng phòng nhân sự đảo mắt mấy vòng rồi cười ha ha, "Thì ra là vậy! Mấy hôm nữa chúng tôi sẽ có báo cáo kết luận về chuyện này gửi tới Giám đốc, Tổng biên tập và các phòng ban. Mấy ngày nay phóng viên Thư đã phải tủi thân, có điều đây là quy trình làm việc, không phải cố ý nhằm vào cô, cô đừng để trong lòng. Coi như mấy hôm nay cho phóng viên Thư nghỉ phép, ngày mai đi làm. Trưởng phòng cô cũng gọi điện thoại đến giục rất nhiều lần, nghe nói công việc trong phòng rất nhiều".
"Tôi còn muốn nghỉ thêm mấy ngày". Thư Sướng nói không nhanh không chậm.
Trưởng phòng nhân sự ngoài cười nhưng trong không cười, "Thân thể không khỏe?"
Thư Sướng ậm ờ.
Trưởng ban kiểm tra kỉ luật cười khô khan, "Nếu mệt thật thì nghỉ thêm vài ngày. Có điều đừng nghỉ lâu quá, nếu không Giám đốc sẽ trách chúng tôi làm khó nhân viên đắc lực của ông ấy".
Thư Sướng không nói thêm câu nào, cô cầm túi, cũng không đến phòng làm việc mà đi thẳng ra thang máy, xuống lầu, lái xe về nhà.
Bây giờ không còn là đình chỉ công tác mà là nghỉ phép, cô có thể về nhà sớm một cách danh chính ngôn thuận.
Mấy ngày nữa Vu Phân sẽ đi tháo bột, lúc này tâm tình bà rất tốt, buổi chiều không đến phòng khám mà ở nhà xem hàng xóm đánh mạt chược.
Thư Sướng vào nhà, rửa tay, lấy hai cái bánh bao trong tủ lạnh ra cho vào lò vi sóng. Còn một thời gian mới đến giờ cơm tối, bây giờ phải lót dạ trước đã.