n hò. Chúng ta gặp nhau ở đâu? Bây giờ anh đi luôn!"
Thư Sướng suy nghĩ một chút, thành phố Tân Giang nói lớn cũng lớn, nói nhỏ cũng nhỏ, nếu bây giờ cô gặp Ninh Trí mà bị người của tòa soạn nhìn thấy thì họ sẽ càng tin tưởng chuyện cô nhận hối lộ của công ty Trí Viễn. Vẫn nên kín đáo một chút thì tốt hơn.
Cô nói tên một quán trà ở khu mới mở rộng của thành phố, bảo Ninh Trí đặt phòng riêng trước và hẹn giờ đến. Gác điện thoại, cô lại cố ý ngồi thêm nửa tiếng rồi mới xuất phát.
Đến trước cửa quán trà, nhìn thấy chiếc Mercedes Benz của Ninh Trí đang đỗ trước cửa quán, cô đánh xe sang đỗ trước cửa một tiệm giặt quần áo bên lề phố đối diện, nhìn quanh một vòng, đến khi xác định không có người quen nào ở đây mới vội vàng chạy sang, rất giống cảnh các băng đảng xã hội đen đi liên lạc với nhau.
Quán trà buổi chiều rất vắng khách, tiếng nhạc cổ điển mệt mỏi vang lên trong phòng, đám nhân viên tụ tập tán chuyện. Nhìn thấy Thư Sướng đi vào, một nhân viên bước ra chào đón cô.
Thư Sướng xua tay chỉ phòng riêng, nhân viên quán cười cười quay về tiếp tục tán gẫu.
Ninh Trí đang cầm điện thoại gọi cho Thư Sướng thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại vang lên ngoài cửa, anh ta ngẩng đầu lên, "Kẹt xe à?".
Thư Sướng ngồi xuống đối diện anh ta. Anh ta bấm nút gọi nhân viên quán mang một ấm trà đại hồng bào vào phòng.
Vừa nghe thấy ba chữ "đại hồng bào", Thư Sướng lại giật mình. Hình như khi cô và Bùi Địch Văn mời Giám đốc Nhà xuất bản Trường Giang, Bùi Địch Văn cũng gọi đại hồng bào, đại hồng bào mọc trên Vũ Di Sơn, cực kì đắt tiền.
Cô muốn xóa sạch những kí ức có liên quan đến Bùi Địch Văn, nhưng đâu phải muốn là làm được?
"Gọi loại khác đi. Em uống trà hoa quả". Cô nói.
Ninh Trí nhìn cô một cái, "Được!"
Anh ta lại bấm nút gọi đổi trà hoa quả.
"Ninh Trí, anh có nghe thấy tin gì không?" Thư Sướng buộc tóc lại.
"Em nói đến phương diện nào? Chuyện em và Thắng Nam đi chơi à?" Ninh Trí như cười như không.
"Không phải, chuyện công trình giai đoạn ba của Tụ Hiền Uyển".
Ninh Trí cau mày, "Phải đến rằm tháng giêng công nhân mới đi làm, bây giờ ở công trường chỉ có mấy người trông coi vật liệu, có thể có chuyện gì chứ?"
Thư Sướng cười nhạt, "Không phải em nói bây giờ, ý em là về chuyện công nhân ngã bị thương lần trước. Hôm nay Trưởng ban kiểm tra kỉ luật và Trưởng phòng nhân sự tìm em nói chuyện, họ nói em nhận hối lộ của công ty anh để viết bài sai sự thật, che giấu tình hình chân thực. Anh đừng vội, nghe em nói hết đã. Cây ngay không sợ chết đứng, bọn họ không thể chỉ dựa vào một bức thư tố giác mà có thể làm gì được em, ít nhất cũng phải đưa ra chứng cớ. Bài báo cũng không phải hoàn toàn bịa đặt, chỉ có thể nói em không tìm hiểu rõ được tình hình. Bên phía em thì dễ đối phó, có điều cơ quan kiểm định chất lượng có thể sẽ phải kiểm nghiệm lại chất lượng khu nhà của các anh. Nếu có vấn đề gì về chất lượng thì em thật sự không thể giúp gì cho anh được".
Ánh mắt Ninh Trí tối lại, "Chất lượng khu nhà chắc chắn có thể đạt chuẩn, một số chỗ có hiện tượng bớt xén vật liệu trước đây đã được dỡ bỏ hoàn toàn. Thư Thư, em không cần lo lắng, anh nhất định sẽ trả lại trong sạch cho em. Thật không biết tại sao tin tức này lại truyền ra được, rõ ràng anh đã bảo Trưởng phòng Phùng dặn dò tất cả những người có mặt ở đó rồi mà!"
"Chuyện đó không có vấn đề gì, nếu khu nhà có thể vượt qua kiểm định chất lượng thì lần này lại thành chuyện tốt, coi như biến tướng tuyên truyền cho chất lượng của khu nhà bọn anh đang xây, nhờ họa lại được phúc".
"Nhưng lại để em bị oan ức". Ninh Trí nhìn Thư Sướng xin lỗi.
Thư Sướng nhún vai, "Có lẽ trước kia công việc của em quá thuận lợi, bây giờ gặp chút trắc trở cũng tốt!"
"Vẫn nghe nói văn nhân hay đố kị nhau, quả nhiên đúng thật. Thư Thư, đừng ở lại một nơi toàn là tị nạnh ghen ghét lẫn nhau đó nữa, báo chí vốn không phải chuyên ngành của em, em xin nghỉ đi! Anh sẽ đưa em đến Thượng Hải tiến tu kiến trúc, em vốn đã được học thiết kế, sau khi tiến tu thì về công ty Trí Viễn giúp anh. Anh sẽ không để em phải chịu một chút tủi thân nào cả".
"Anh nâng đỡ em như vậy người khác cũng sẽ thấy ngứa mắt. E ngại quyền lực của anh nên có thể bề ngoài họ cũng không nói gì, nhưng trong lòng người ta vẫn khinh thường em".
"Không đâu, công ty Trí Viễn không phải tòa soạn Hoa Đông, anh sẽ nhượng một bộ phận cổ phần cho em, anh xem ai dám khinh thường em".
"Em có lí do gì để nhận cổ phần của anh?" Thư Sướng bật cười.
"Thư Thư..." Ninh Trí đưa tay ra cầm tay cô, "Anh có một lí do cực kì, cực kì cao thượng..."
"Đừng nói ra", Thư Sướng buột miệng với vẻ căng thẳng, sau đó lập tức cố gắng tỏ ra bình tĩnh, "Gần đây cuộc sống của em giống như một mớ bòng bong, không biết bao giờ mới có thể gỡ cho hết rối được. Em muốn có một cuộc sống bình lặng, đến khi nào em xác định được mình có thể nhận thứ gì và cho đi thứ gì thì em mới nghĩ đến việc khác. Nhưng thời gian suy nghĩ đó sẽ rất dài. Ninh Trí, đừng lãng phí thời gian vì em".
"Mười năm có đủ không?" Ninh Trí cười hỏi.
"Em không biết", Thư Sướng trả lời thành thật.
"Không sao cả, dù sao chúng ta đã bỏ lỡ mười năm, cùng lắm anh đợi em thêm mười năm nữa".
"Mười năm sẽ xảy ra rất nhiều chuyện, anh đừng khẳng định vội", Thư Sướng nói, "Có điều em cũng sẽ không coi là thật".
"Hình như em bị ai đó làm tổn thương không nhẹ, vì vậy em mới phủ định tất cả mọi thứ".
Thư Sướng nhìn về một nơi cách đó không xa, rơi vào trầm tư. Một lát sau cô mới bình tĩnh nói, "Đều đã qua rồi".
"Anh thấy ghen tị với người đó". Ninh Trí nhướng mày, giọng nói mang vẻ trêu chọc rõ ràng, "Có điều anh lại phải cảm ơn anh ta. Bởi vì như vậy anh mới có cơ hội".
"Có thể không nói chuyện này được không? A, tại sao họ còn chưa mang trà tới?" Thư Sướng đứng dậy mở cửa phòng ra, đúng lúc này nhân viên bưng khay trà vào.
Trà hoa quả vừa chua vừa ngọt, Ninh Trí uống không quen, còn Thư Sướng thì uống liền hai chén.
"Anh đừng nhắc tới chuyện này với bố mẹ em, họ sẽ lo lắng vì không hiểu rõ tình hình". Thư Sướng nói.
"Ờ. Thư Thư, thế bây giờ em còn phải ra ngoài phỏng vấn không?"
"Tạm thời không cần".
"Ngày mai anh đi Bắc Kinh, em đi cùng anh nhé! Tính ra trong chuyện này em đã bị anh làm liên lụy, nhưng anh không muốn nói xin lỗi, anh thích cảm giác được đồng cam cộng khổ với em".
Thư Sướng cười khổ, "Anh đúng là không phúc hậu. Tòa soạn báo có thể tìm em bất cứ lúc nào, thời gian này em không được đi đâu cả".
"Vậy em đến công ty làm việc với anh!"
"Anh nhất định phải đẩy em xuống hố lửa à? Bây giờ tốt nhất là chúng ta giả bộ không biết nhau, anh cũng đến nhà em ít thôi".
"Thư Thư, đừng nghĩ ngợi nhiều quá. Không được vì chuyện này mà cắt đứt quan hệ với anh. Cứ để mọi việc thuận theo tự nhiên được không?"
Thư Sướng thở dài, không lẽ mình tỏ ra non nớt đến vậy sao? Cô thừa nhận cô không muốn quan tâm đến anh ta, không chỉ có anh ta mà là tất cả đàn ông trên đời.
Bị đàn ông làm tổn thương một lần đã thương tích đầy mình. Bị đàn ông tổn thương lần thứ hai cũng như mắc bệnh hiểm nghèo, uống thuốc cả đời cũng không trừ được tận gốc.
Hôm sau Thư Sướng vẫn ăn sáng xong rồi lái xe ra ngoài, đi vòng vòng đến lúc siêu thị mở cửa rồi gửi xe trong một bãi đỗ xe ngầm và đi vào siêu thị.
Thư Sướng thích siêu thị, ánh đèn trong siêu thị rất sáng, gương cũng to hơn gương trong nhà nhiều, soi vào thấy mình càng trở nên mảnh dẻ. Lần nào vào siêu thị cô cũng đi dạo đến lúc hoa cả mắt, bất kể hai tay trống trơn hay là có chiến lợi phẩm mang về thì tâm tình cũng đều rất vui vẻ. Vừa mở cửa, siêu thị có rất ít khách hàng, Thư Sướng rất thích cảm giác vắng vẻ này. Cô đi hết quầy này đến quầy khác không nhanh không chậm, xem quần áo mùa đông đã chuẩn bị bỏ xuống khỏi giá hàng, xem trang phục mùa xuân vừa mới được đặt lên, xem văn phòng phẩm, chăn ga gối đệm, đồ gia dụng. Cô cẩn thận tỉ mỉ xem xét từng chi tiết như một học sinh kiểm tra bài thi kĩ càng trước khi nộp bài.
Nhưng khi dạo đến khu đồ dùng trẻ con, đứng trước một chiếc giường nhỏ có màn màu phấn thêu hoa, Thư Sướng đột nhiên đỏ mắt khiến nhân viên siêu thị hoảng sợ hỏi cô, "Tiểu thư, cô không được khỏe à?"
Thư Sướng lắc đầu đi ra khỏi siêu thị như chạy trốn. Cô ngồi trên bậc thềm, hai tay che mặt, khóc như chưa bao giờ được khóc.
Buổi tối tắm rửa trước khi đi ngủ, cô mở vòi hoa sen ở mức mạnh nhất. Dòng nước nóng rực phun ra chảy dọc theo người cô, ngón tay cô lưỡng lự vuốt theo dòng nước rồi dừng lại ở bụng. Hình như đây là lần đâu tiên cô vuốt ve vị trí này trong thời gian dài từ khi biết mình có thai rồi sảy thai đến nay.
Cô cúi đầu chăm chú nhìn bụng mình, dưới ngón tay, chỗ đó vẫn phẳng lì như trước. Cho dù cô đã để mức nước rất nóng, tắm rửa đến đỏ ửng toàn thân nhưng cô vẫn cảm thấy một cảm giác rét lạnh trống rỗng tràn ra. Cô đưa hai tay lên ôm lấy thân thể mình, đứng thẫn thờ ngửa mặt hứng dòng nước.
Ngày thứ ba cô không đi siêu thị nữa mà đến thư viện mượn mấy cuốn tiểu thuyết, đọc suốt một ngày đến lúc trong đầu toàn là chữ. Xế chiều, cô từ thư viện đi ra với cái đầu nặng trịch và bước chân bồng bềnh, đúng lúc này Dương Phàm gọi điện thoại tới.
"Xướng Xướng, em đang bị điều tra à?" Anh ta rất hoảng hốt, rất lo lắng.
Thư Sướng cầm điện thoại đứng dựa vào một gốc cây, chớp chớp mắt. Tới hôm nay cô mới phát hiện bất kể là chuyện ngồi lê đôi mách hay các sự kiện tin tức thì người trong tòa soạn báo đều truyền bá rất nhanh.
"Anh có việc gì à?" Cô bực mình hỏi, không đón nhận sự quan tâm và thông cảm của Dương Phàm.
"Xướng Xướng, em đừng nghĩ nhiều, mọi chuyện đều sẽ qua. Hơn nữa bây giờ thân thể em đang yếu ớt, em phải chú ý giữ gìn sức khỏe".
Thư Sướng cười lạnh, "Bây giờ anh đang trốn ở góc nào để gọi điện thoại cho tôi đấy? Vợ anh vừa sinh em bé, chẳng lẽ thân thể khỏe mạnh lắm sao? Anh không sợ cô ta nghe thấy lại tổn thương nguyên khí à?"
Dương Phàm chột dạ thở dài, "Xướng Xướng, anh chỉ..."
"Anh đừng đóng vai chúa cứu thế nữa, anh không học được đâu. Có lẽ anh có thể để cho thân thể ở một chỗ còn trái tim lại ở một chỗ khác. Nhưng tôi lại không muốn dây dưa với người đã là chồng người khác, đã là bố trẻ con rồi, nếu vậy tôi sẽ khinh thường chính mình. Cảm phiền anh hãy coi tôi như người qua đường, tôi sẽ cực kì biết ơn". Cô gác điện thoại, thở hổn hển, tay cũng run rẩy. Thật sự không rõ tại sao mình lại toàn gặp phải loại đàn ông đã có vợ có con này?
Buổi sáng ngày thứ tư, cô đi xem một bộ phim tẻ ngắt, cắt một kiểu tóc khác rồi ăn trưa trong công viên lá rụng khắp nơi. Vừa phủi vụn bánh mì trên tay đi thì Trưởng phòng gọi điện thoại thông báo cho cô buổi chiều đến tòa soạn báo.
Thư Sướng đợi đến sau giờ nghỉ trưa mới đi. Rõ ràng là cô đã làm việc hơn ba năm trong tòa nhà này nhưng giờ đây lại có cảm giác xa lạ và lạnh lẽo.
Thư Sướng như một con nhộng, chỉ muốn nằm mãi trong kén để tránh né thế giới bên ngoài. Cô cũng không rõ rốt cục mình sợ hãi cái gì, chỉ biết mình đang chìm ngập trong các cảm giác tiêu cực.
Trên đường đi tới phòng làm việc, cô cảm thấy mình như một người trong suốt, sau lưng ướt đẫm mồ hôi lạnh. Các đồng nghiệp nhìn thấy cô đều mỉm cười l