t, "Nhắm mắt lại, lát nữa chúng ta về nông trường".
Thư Sướng yên lặng nhìn trần nhà màu trắng, không hề cảm thấy buồn ngủ chút nào.
"Mất đi rồi mới biết quý trọng, chính là như thế này sao?" Một giọt nước mắt từ khóe mắt cô chảy xuống cổ không một tiếng động, giọng nói khô khốc đến mức chính cô cũng cảm thấy xa lạ, "Thắng Nam, thực ra... tớ thật sự muốn giữ đứa bé lại!"
Khi bác sĩ thông báo cô bị sảy thai, phải chuẩn bị nạo thai cho cô, một luồng tình mẹ mạnh mẽ đột nhiên dâng lên từ sâu dưới đáy lòng, cô cực kì muốn giữ lại đứa bé này. Đúng vậy, Bùi Địch Văn lừa cô, thương tổn cô, nhưng ba năm nay anh che chở, quan tâm, chăm sóc cô, mấy tháng qua anh mang đến cho cô vui vẻ, dịu dàng, chiều chuộng. Nhớ lại thì không phải tất cả đều là đau khổ, cũng có rất nhiều hồi ức tốt đẹp. Còn đứa bé này chính là bằng chứng của những hồi ức đó, cho dù duyên phận giữa cô và Bùi Địch Văn đã hết nhưng cô vẫn có thể giữ lại hồi ức này cho riêng mình.
Lúc này Thư Sướng mới nhận ra tình yêu của mình dành cho Bùi Địch Văn sâu đậm hơn cô tưởng rất nhiều.
Tất cả đều đã muộn.
"Nó rất ngoan đúng không? Nó biết tớ không thích nó nên chính nó đã bỏ đi, không để tớ phải cắn rứt". Cô bỗng dưng che miệng lại, nước mắt trào ra.
"Xướng Xướng, bạn đang nói linh tinh gì thế? Đó không phải một sinh mạng, đó chỉ là một phôi thai chưa thành hình. Bạn nhắm mắt lại cho tớ, không được suy nghĩ lung tung nữa. Tất cả đều đã kết thúc, sau năm ngày nghỉ ngơi bạn vẫn là Thư Sướng, tất cả đều sẽ tốt đẹp". Thấy cô như vậy, hai mắt Thắng Nam cũng không khỏi đỏ lên, cô quay mặt đi, ra sức chớp mắt.
"Ờ!" Thư Sướng nhắm mắt lại thật, để mặc cảm giác đau đớn như dao cắt lan tràn trong lòng. Cô không thể để Thắng Nam phải lo lắng nữa.
Một lát sau bác sĩ vào hỏi tình hình cô thế nào, dặn dò cô những chuyện cần chú ý, cô gật đầu trả lời một cách máy móc.
Thắng Nam đỡ cô ngồi dậy, chỉnh lại đầu tóc, mặc áo ngoài vào cho cô. An Dương xách một hộp cháo và một hộp bánh bao đứng chờ ngoài cửa. Thấy hai người đi ra, cậu ta giật nảy. Sắc mặt Thư Sướng không tốt, đó là vì cô vừa phẫu thuật, nhưng tại sao sắc mặt Thắng Nam cũng trắng xanh như thế?
Cậu ta vội đưa hộp đồ ăn cho Thắng Nam, tự mình đỡ Thư Sướng chậm chạp đi ra khỏi bệnh viện.
Thắng Nam và Thư Sướng ngồi ở ghế sau, hỏi Thư Sướng có cần ăn một chút cho ấm người không. Thư Sướng xua tay, hai mắt đăm đăm nhìn ra ngoài cửa sổ. Vẫn đang trong kì nghỉ Tết, thời tiết lạnh lẽo. Bây giờ là hơn chín giờ sáng nhưng cả người và xe trên đường đều rất ít.
An Dương chưa đánh xe lên đường vội mà quay người lại gãi đầu định nói gì đó.
"Anh làm cái gì thế? Lái xe đi!" Thắng Nam đang cực kì bực bội chỉ muốn phát hỏa, thấy bộ dạng cậu ta như vậy, giọng cô trở nên gay gắt.
An Dương bất an liếc nhìn Thư Sướng, "Lúc hai người vào phòng phẫu thuật, anh... gặp hai người ngoài cửa, giống một đôi vợ chồng, người vợ đang mang thai. Bọn họ biết Thư Sướng, người vợ nói mình là đồng nghiệp của Thư Sướng, hỏi anh có phải đúng là bạn trai của Thư Sướng hay không..." An Dương đỏ mặt gượng cười mấy tiếng.
"Đúng là oan gia ngõ hẹp, bà nội nó nữa!" Thắng Nam nổi điên vỗ cửa kính xe.
"Ơ?" An Dương ngẩn ra.
Giọng Thư Sướng rất bình thản, "Đó là chồng chưa cưới của tôi trước đây!"
An Dương trợn mắt nhìn trân trối, "Chồng chưa cưới trước đây? Đồng nghiệp của chị?"
"Làm sao? Anh còn không nghĩ ra à? Không phải anh học tâm lí tội phạm sao, vậy mà không phân tích được tình tiết máu chó như vậy à? Em nói với anh nhé, trên thế giới này chỉ có những chuyện buồn nôn anh không nghĩ ra được chứ không có chuyện buồn nôn nào người khác không làm được. Chồng chưa cưới của Xướng Xướng trước đây quyến rũ đồng nghiệp của cô ấy, có con, sau đó kết hôn, chính là như vậy đấy!" Thắng Nam đột nhiên dừng lại, quay đầu nhìn Thư Sướng, "Xướng Xướng, có phải người phụ nữ đó sẽ rêu rao khắp nơi không?"
"Kệ cho cô ta rêu rao! Không sao cả, cùng lắm là đời sống riêng tư không mẫu mực chứ không hề ảnh hưởng gì đến công việc". Thư Sướng mệt mỏi nhắm mắt lại.
Đương nhiên Đàm Tiểu Khả sẽ không thể bỏ lỡ cơ hội làm nhục cô, chỉ một hai ngày là tin tức này sẽ truyền khắp cả tòa soạn báo. Có điều như vậy thì Bùi Địch Văn cũng sẽ biết.
Ôi, Thư Sướng khe khẽ thở dài, đầu đau như muốn nứt.
Để Thư Sướng nghỉ ngơi điều dưỡng ở nông trường cải tạo quả thật là một quyết định sáng suốt của Thắng Nam. Đầu bếp nhà ăn nấu ăn rất khá, được Thắng Nam dặn bảo kĩ càng, bữa ăn nào của Thư Sướng cũng đầy đủ chất dinh dưỡng. Hơn nữa nơi này cực kì yên tĩnh, yên tĩnh đến mức gần như hoang vu.
Từ đầu mùa đông các phạm nhân đã không ra ngoài lao động nữa mà chỉ làm các đồ thủ công mĩ nghệ trong phòng. Nông trường có một công xưởng nhỏ chuyên sản xuất búp bê vải may vá phức tạp.
Ngoài lúc ăn cơm có thể nhìn thấy các phạm nhân xếp hàng đi qua ngoài cửa, thời gian khác những người Thư Sướng nhìn thấy chỉ có mấy cảnh sát. Bọn họ cũng đều đã quen với Thư Sướng, cho rằng cô lại đến phỏng vấn. Nhìn thấy Thư Sướng ngồi phơi nắng trước cửa phòng là họ sẽ đi tới chào hỏi, chưa bao giờ suy nghĩ gì khác, chỉ nói phóng viên Thư ăn Tết xong không béo lên mà lại gầy đi rất nhiều.
Thắng Nam giống như một bà mẹ trẻ, cô nói đẻ non cũng là bà đẻ, không cho phép Thư Sướng xem TV, không cho phép Thư Sướng đọc sách, chỉ có thể ra ngoài cửa phơi nắng, đi dạo, sau đó là lên giường ngủ.
Thư Sướng không có sức mà tranh luận, mọi việc đều để mặc Thắng Nam sắp xếp. Lần này đẻ non cả tinh thần và thể lực đều tổn hại, cô cảm thấy tinh thần mình như bị phân liệt, không thể chắp vá lại thành hình dạng ban đầu nữa.
An Dương chu đáo mang mấy quyển truyện tranh đến cho Thư Sướng xem. Truyện được vẽ với sắc màu tươi sáng, nội dung hài hước khiến người đọc cảm thấy thoải mái.
Mùng tám tòa soạn chính thức làm việc trở lại. Thư Sướng gọi điện thoại cho Trưởng phòng nói mình đi thăm họ hàng ở xa, phải về tòa soạn muộn một hai ngày.
Bên kia điện thoại, Trưởng phòng tặc lưỡi lẩm bẩm, "Có đúng là đi thăm họ hàng không?"
Thư Sướng cười cười, biết Đàm Tiểu Khả đã phao tin ra ngoài rồi, "Lại còn thật với giả nữa sao? Nếu Trưởng phòng không tin thì sau khi trở về tôi sẽ đưa vé xe cho Trưởng phòng xem!"
"Không, không! Tôi biết rồi. Cô cố gắng về đi làm sớm một chút, hôm nay Trưởng phòng nhân sự còn tới tìm cô có việc đấy!"
"Có việc gì?"
"Không phải việc lớn gì, có thể là một số tình hình cần điều tra, đến lúc cô đi làm sẽ nói cụ thể sau!" Hình như có chuyện gì khó nói, Trưởng phòng ấp úng gác điện thoại.
Thư Sướng ngẩn người về phòng ngủ trưa, đang mơ màng, cô nghe thấy Thắng Nam nói chuyện điện thoại, hình như do bốt gác ngoài cổng gọi vào tìm Thắng Nam có việc.
Thắng Nam ờ một tiếng, quay đầu lại nhìn Thư Sướng hết sức thận trọng rồi chạy đi.
Thư Sướng mở mắt ra, trái tim đập thình thịch hoảng loạn. Như dự cảm được chuyện gì đó, cô xuống giường mặc quần áo, chải tóc đàng hoàng, lấy nước nóng rửa mặt. Khi cô vừa đổ sữa rửa mặt ra tay thì Thắng Nam đi vào đứng bên cạnh cửa, môi mím chặt, mặt xanh mét.
Khóe miệng Thư Sướng lộ ra nụ cười, "Là Bùi Địch Văn đúng không?"
Thắng Nam kinh ngạc ngẩng đầu lên, lông mày dựng đứng, "Tại sao bạn lại biết hả Xướng Xướng? Tớ... chưa tiết lộ một chút tin tức nào, An Dương cũng không nói, tại sao hắn lại tìm tới nơi này?"
"Bạn quên anh ta là Bùi Địch Văn à? Anh ta đang ở đâu?"
"Tớ không cho hắn vào, chỉ chửi cho hắn một trận. Nhưng hắn không chột dạ mà còn làm như lẽ phải thuộc về hắn ấy, ánh mắt nhìn tớ như muốn giết người, nói nếu không thấy được bạn thì hắn sẽ lái xe lao vào. Còn lâu tớ mới sợ, cứ mặc kệ hắn thôi". Thắng Nam hừ lạnh một tiếng.
Thư Sướng nhìn Thắng Nam áy náy, "Xin lỗi vì đã mang phiền phức tới cho bạn. Tớ ra gặp anh ta".
"Nếu bạn muốn gặp thì để hắn vào đây".
"Không cần, để tớ lên xe anh ta". Thư Sướng bình tĩnh đứng lên, lấy một chiếc khăn quàng vào cổ. Khăn quàng màu tím, rất rộng, rất dài, hai đầu có tua. Có lúc cô còn cài kim cài ngực lên chiếc khăn này, chiếc kim cài ngực đó là món quà đầu tiên Bùi Địch Văn tặng cô, lần này đến nông trường cô đã tháo kim ra để ở nhà.
"Tớ đi cùng bạn". Thắng Nam cảm thấy không yên tâm.
"Không cần", Thư Sướng lắc đầu, có những điều phải xảy ra, có né tránh cũng không được.
Ngoài cổng, chiếc Continental Flying Spur phủ một lớp bụi đất. Bùi Địch Văn đứng dựa lưng vào cổng sắt như một bức tượng, góc áo khoác màu xanh dính vết bẩn, gió thổi mái tóc bồng bềnh.
Thư Sướng gật đầu chào cậu cảnh sát gác cổng, thắt chặt đai áo khoác đi đến chỗ Bùi Địch Văn.
Dường như có cảm ứng tâm linh, cô vừa tới gần Bùi Địch Văn đã xoay người lại.
Bốn mắt nhìn nhau, anh khiếp sợ vì vẻ yếu ớt của cô, cô khiếp sợ vì sự hốc hác của anh.
Ánh mắt anh từ trên mặt cô từ từ đi xuống đến bụng cô rồi dừng lại. Gương mặt đẹp trai lộ vẻ đau đớn trước đó chưa từng có.
"Anh tìm em có việc à?" Cô khẽ cắn môi, cảm thấy trái tim lại bị dao đâm, đau đớn run rẩy.
"Bên ngoài gió lớn, em lên xe đi!" Anh ngẩng đầu lên mở cửa xe ra.
Cô ngồi vào xe không chần chừ, cửa xe đóng lại, chiếc Continental Flying Spur đột nhiên lao đi như điên.
Cô không kinh ngạc, cũng không hỏi anh định đi đâu, mắt vẫn nhìn thẳng về phía trước. Chỉ có Thắng Nam đi theo phía sau cô là lo lắng trợn mắt dậm chân.
Chiếc Continental Flying Spur không rẽ về phía nội thành mà vẫn chạy dọc theo con đường đê, đến tận lúc không còn đường, phía trước là một đầm nước mênh mông mới dừng lại. Bùi Địch Văn gục đầu xuống vô lăng, rất lâu sau mới ngẩng đầu lên, giọng nói trở lại bình tĩnh như thường ngày.
Anh khẽ nới cà vạt để lộ cổ họng và cả xương quai xanh. Một hành động đơn giản nhưng dường như phải mất cả trăm năm mới làm xong.
Anh nói, "Thư Sướng, khi em ở Hồng Kông bị cướp mất mọi thứ, em quyết định không nói với anh mà gọi điện thoại cầu cứu người khác, lúc đó anh đã có dự cảm sẽ phải mất em. Nhưng anh không cam lòng nên lập tức bay trở về Tân Giang, cố gắng vãn hồi quan hệ của chúng ta. Cho dù em tỏ ra lãnh đạm, em mỉa mai anh nhưng trái tim anh vẫn không chịu để mất em.
Thư Sướng, khi em quyết định bỏ con của chúng ta, anh biết rằng em thật sự phải cắt đứt toàn bộ, bởi vì em không phải một phụ nữ tuyệt tình, lần này anh mất em thật rồi. Được, anh đồng ý, chúng ta chia tay, sau này anh sẽ không quấy rầy em nữa. Không phải vì không còn yêu mà vì tình yêu của anh không làm cho em vui vẻ mà chỉ làm em bị tổn thương. Anh không cho em sự ổn định và hạnh phúc em muốn, vì vậy anh chỉ còn cách rời đi.
Thư Sướng, phú hào không có truyện cổ tích mà chỉ có những chuyện xấu xa. Sinh ra đã là người thừa kế một tài sản khổng lồ không có nghĩa sẽ có tất cả. Có lúc nhìn cảnh ấm áp và hạnh phúc của những gia đình bình thường, trong lòng hâm mộ nhưng ngoài mặt còn phải giả bộ khinh thường. Anh vẫn khát vọng có một ngày anh cũng có thể sống như họ. Anh nghĩ có thể cả đời này anh cũng không làm được điều đó.
Thư Sướng, anh nhớ có lần em hỏi anh bao nhiêu tuổi, anh không trả lời rõ ràng, không phải anh xảo quyệt mà vì anh không dám trả lời em. Hết thảy những gì giữa chúng ta đều được a