ó anh tên là Ninh Trí. Năm học lớp 12, đột nhiên có một người lạ tìm đến nhà anh, đưa cho mẹ anh hai tấm vé máy bay cùng hai bản hộ chiếu, nói với mẹ con anh là bố anh đang ở Canada và đã thu xếp xong hết mọi việc, bây giờ cần đón mẹ con anh sang bên đó".
Âm nhạc không biết đã dừng lại từ lúc nào. Bốn phía lặng im không tiếng động. Thư Sướng nhẹ nhàng thổi tách trà, cô không muốn nói.
Thời gian dường như quay ngược lại buổi chiều đầu mùa xuân mười năm trước đó, cô đứng trước cổng khối cấp ba nhìn sân thể dục không một bóng người, lặng lẽ rơi lệ.
Cô vẫn cứ nghĩ, nếu cậu ta đọc được thư của cô thì có còn chuyển trường nữa không?
Bây giờ cô biết chắc chắn anh ta phải đi. Không phải sớm một ngày hay muộn một ngày là có thể thay đổi. Ngay từ lúc tim cô bắt đầu đập dồn vì anh ta thì số phận đã định ra kết quả của mối tình này rồi.
Tim cô âm thầm đau, mũi cay xè, cô để cho tâm tình bi thương này lan tràn, để cho cô yếu đuối.
"Mấy năm ở Canada bố anh sống cũng không tốt, tiền mang đến đó bị một người khác lừa mất. Ông ấy rửa bát ở quán ăn, làm phu vác hàng cho người ta ở bến sông. Sau đó ông ấy gặp một nhà doanh nghiệp người Hoa, người đó biết ông ấy thông thạo chứng khoán nên mời ông ấy tới giúp quản lí mảng này. Từ đó cuộc sống của ông ấy mới yên ổn, dần dần kiếm được chút tiền, mua được nhà cửa, cũng chính nhà doanh nghiệp đó đã giúp đỡ đón mẹ con anh qua bên đó. Năm anh học đại học năm thứ ba thì bố anh đi vì bệnh ung thư phổi, bác sĩ nói là vì lao lực. Mẹ anh không biết nói ngoại ngữ, không có biện pháp giao tiếp với dân bản xứ nên cả ngày chỉ ở trong nhà, hai năm sau bà ngủ một giấc rồi không tỉnh lại mà không có dấu hiệu gì báo trước. Đúng năm đó anh và bạn học đi leo núi và ngã từ vách núi xuống, không chỉ gãy chân mà còn bị thương khắp mặt. Mất thời gian một năm chân anh mới khôi phục như trước, còn mặt anh thì thành như bây giờ. Những chuyện sau đó anh đã nói hết với phóng viên báo em nên chắc em cũng đã biết!"
Ninh Trí cầm tách trà lên uống cho đỡ cơn khát rồi ngước mắt chăm chú nhìn Thư Sướng, "Thư Thư, anh trở lại Tân Giang kinh doanh là vì hai năm ở Tân Giang là thời gian vui vẻ nhất trong trí nhớ của anh. Có điều không ngờ anh vừa sắp xếp cho công ty đi vào quỹ đạo bình thường xong, vừa định đến nơi ở cũ xem xem thì nhìn thấy Thư Thần xuất hiện phía trước xe..."
Anh ta đưa tay nắm chắc bàn tay Thư Sướng, "Sau đó anh nhìn thấy em, em đã trổ mã thành một nữ phóng viên xinh đẹp, không tìm được một nét hung ác nào khi còn bé nữa".
Thư Sướng yên lặng nhìn bàn tay hơi chai sạn của Ninh Trí. Chính là bàn tay này, cô đã không chỉ một lần tưởng tượng nếu có thể cầm bàn tay này thì sẽ có cảm giác thế nào. Cô nghĩ cô sẽ ngạt thở, cô sẽ đỏ mặt, cô sẽ loạn nhịp tim, cô sẽ ngất xỉu. Bây giờ trong lòng cô rất bình tĩnh, nếu có thì chỉ có một chút đau buồn.
Thần Thần còn nhớ giấc mơ của cô nên đã dùng cách đó để đưa anh ta đến trước mặt cô.
Năm đó anh ta đi mà không chào từ biệt, và cô cũng không đứng yên tại chỗ.
Trong đời cô không chỉ có Dương Phàm mà bây giờ còn có Bùi Địch Văn.
Lưu Dương chỉ là một giấc mơ đẹp thời niên thiếu mà thôi.
"Xin lỗi, em không biết anh là Lưu Dương nên vẫn hiểu lầm anh, đã nói nhiều lời khó nghe và vô lí như vậy". Cô ngẩng mặt lên, không rút tay về, chân thành xin lỗi anh ta.
Ninh Trí nhắm mắt, "Nếu em không đề phòng như vậy thì đã không phải Thư Thư. Trước mặt người nhà, em luôn đóng vai người bảo vệ, như một con sư tử mẹ bảo vệ đàn con, thấy người lạ đến gần là giương nanh múa vuốt".
Cơ mặt anh ta khẽ động, xem như hoàn thành một nụ cười không quá hoàn chỉnh.
"Mặt anh..." Cô nhận ra sự khác thường trên gương mặt anh ta.
Ánh mắt anh ta tối lại, "Phẫu thuật chỉnh hình không được thành công lắm, cơ bắp trên mặt anh mất khả năng co dãn, cả đời này anh sẽ không còn có vẻ mặt buồn vui yêu ghét nữa".
"Như vậy cũng rất lạnh lùng, phối hợp với địa vị cao quý của anh bây giờ lại càng tuyệt". Cô cười cười lạnh nhạt rồi nhẹ nhàng rút tay về.
"Nghe em nói như vậy anh cũng thấy hơi yên tâm. Anh vẫn sợ em sẽ ghét bỏ khuôn mặt này".
Thư Sướng trả lời bằng một nụ cười, không muốn phân tích ý nghĩa sâu xa trong lời nói của anh ta.
"Nhưng, Lưu Dương... Bây giờ em nên gọi anh bằng tên nào?" Ngón tay Thư Sướng khẽ ấn xuống mặt bàn, cô nghiêng đầu, nhướng mày.
"Trước kia em chỉ gọi anh thế này: Ê! Bây giờ tùy em muốn gọi thế nào cũng được!"
"Ờ, vậy thì em cũng không làm bộ làm tịch gọi anh là Tổng giám đốc Ninh nữa mà gọi thẳng là Ninh Trí nhé! Chúng ta từng là hàng xóm, từng là bạn cùng trường. Chuyện của Thần Thần không phải lỗi của anh, thật sự anh đã làm rất nhiều việc vì nhà em, sau này hoan nghênh anh tới chơi nhưng anh không được làm việc gì vì nhà em nữa, anh cũng rất bận mà".
Ninh Trí ngước lên thở dài, "Thư Thư, đây là em muốn kéo giãn khoảng cách với anh đúng không? Bất kể là lỗi của ai thì nếu không có anh Thần Thần cũng sẽ không ra đi. Anh coi chính mình như Thần Thần, làm một số nghĩa vụ thay cho Thần Thần".
"Thần Thần nhà em đâu có giỏi giang như anh!" Thư Sướng lầu bầu.
"Anh cũng không có phúc phận như Thần Thần". Ninh Trí nói tiếp, ánh mắt dịu dàng chân thành.
"Ơ?"
"Thư Thư, trước kia anh gặp một bạn học cũ, cậu ta nói sau khi anh đi có một lá thư được gửi đến cho anh..."
Thư Sướng cúi đầu xem dưới gầm bàn có khe nứt nào có thể chui vào được không, cô xấu hổ đỏ bừng đến cả tai lẫn cổ. Không đợi anh ta nói tiếp cô đã chớp mắt giành nói trước, "Đó là em viết". Giọng cô lúc này rất giống lúc cô thừa nhận là mình cắn bị thương anh ta năm đó.
Ninh Trí rót cho cô một tách trà, "Ừ".
"Anh cũng biết em làm việc gì cũng không bao giờ suy nghĩ trước", cô nhún vai tự giễu, "Trong lúc kích động thì việc gì em cũng có thể làm được, có điều sau đó em sẽ hối hận ngay".
"Thư Thư, anh đã nhận được lá thư đó rồi, chậm mất mười năm".
Thư Sướng trợn mắt há mồm.
"Anh vẫn coi là thật", anh ta nhìn cô như thôi miên.
Một hồi lâu cô không thể nhúc nhích được, "Anh... sao anh có thể coi lời nói của một đứa trẻ là thật được? Hơn nữa chẳng lẽ mười năm nay anh không gặp người nào anh thích à?" Lại có người không có việc gì làm mà đi giữ bức thư đó sao? Thư Sướng dở khóc dở cười.
"Anh thừa nhận trước khi chúng ta gặp lại đã có lúc anh quên em, dù sao khi đó chúng ta đều quá nhỏ. Anh đã yêu vài lần, nhưng kinh tế không vững, sự nghiệp không thành, tâm tính cũng không tốt nên lúc cãi nhau cơ bản không biết quý trọng là gì, chia tay rồi cũng không tiếc nuối. Nhưng khi anh nhận được lá thư em viết cho anh đó từ tay cậu bạn học thì trong lòng anh lập tức dâng lên một loại cảm giác chưa bao giờ có, anh dần dần nhớ tới tất cả mọi thứ có liên quan đến em, anh vội vã muốn nhìn thấy em. Thư Thư, em còn đẹp hơn, còn tốt hơn tưởng tượng của anh.
Như có một núi bông mềm mại chất lên trong lòng Thư Sướng, cô vùng vẫy thoát ra khỏi núi bông đó, cười ha ha mấy tiếng rồi nhẹ nhàng nói, "Em đã có bạn trai rồi".
"Anh biết, bạn trai cũ. Hôm đó anh đã gặp ở trước cửa quán cà phê Thượng Đảo".
"Không phải, là... một người khác". Mặt Thư Sướng đỏ như tôm luộc, không biết tại sao khi nói lời này cô lại hơi chột dạ, cứ như mình mới là người có mới nới cũ chứ không phải Dương Phàm.
"A!" Ninh Trí kéo âm cuối rất dài, "Ý em là anh đến chậm rồi? Không sao cả, lúc nào rảnh rỗi hẹn anh ta, chúng ta cùng đi uống nước!" Đương nhiên anh ta không tin lí do cô đưa ra này.
"Em nói thật!" Thư Sướng hơi sốt ruột.
"Anh có bảo em nói dối đâu! Thư Thư, lúc nói dối nhìn em vẫn đáng yêu như khi còn bé". Anh ta đứng dậy vẫy tay gọi phục vụ thanh toán.
Thư Sướng không biết nói gì.
Không lẽ cô có bạn trai là chuyện không thể tưởng tượng nổi sao?
Sáng nay Thư Sướng ngồi xe của Nhà xuất bản Trường Giang đến tỉnh lị. Ninh Trí bảo Thư Sướng gọi điện cho lái xe nhà xuất bản dặn anh ta đi về trước còn cô sẽ đi về cùng xe anh ta để có thời gian trò chuyện trên đường.
Thư Sướng nghĩ Ninh Trí có lái xe, ba người đi cùng xe sẽ không quá khó xử nên cũng đồng ý.
Xe chạy lên đường cao tốc, cậu tài xế đầy mụn trứng cá chăm chú nhìn đường, vui vẻ huýt sáo. Thư Sướng ngồi dựa vào cửa xe nhìn phong cảnh bên đường trôi về phía sau cực nhanh. Cảnh vật đã tiêu điều vì trời đông giá rét, lúc này mặt trời đang ngả về tây chiếu ánh sáng lên những bờ ruộng khô vàng, vẻ đẹp bi tráng khó nói thành lời.
"Anh lên tỉnh lị có công chuyện à?" Thư Sướng thuận miệng hỏi.
Ninh Trí vừa nghe một cuộc điện thoại, "Không phải, anh lên chỉ để mua sách của em. Bây giờ em đang rảnh, kí tên giúp anh đi!"
Anh ta rút một cuốn trong đống sách đặt trên ghế trước ra đưa cho cô.
"Thật à?" Thư Sướng trợn mắt nhìn anh ta.
"Em không nhận ra anh rất nghiêm túc à?" Ninh Trí trả lời một câu hai nghĩa. Bên mặt anh ta được ánh nắng chiều chiếu sáng, cô không thấy rõ vẻ mặt anh ta nhưng lại bị giọng nói kiên định của anh ta làm giật nảy.
"Em nghĩ em... phải gọi điện cho bạn em..." Cô thu ánh mắt lại, lấy điện thoại di động ra gọi số của Bùi Địch Văn.
Tiếng nhạc chờ vang lên hết lần này tới lần khác. Thư Sướng cau mày, đã sắp sáu giờ rồi, không biết Bùi Địch Văn còn đi đâu?
"Có thể anh ấy đang họp". Cô bất đắc dĩ cất điện thoại, nở một nụ cười gian nan với Ninh Trí. Hình như cả ngày hôm nay Bùi Địch Văn không liên lạc với cô.
Ninh Trí gật đầu, "À, thì ra là một người bận rộn".
Lúc về tới Tân Giang đã là chín giờ tối. Ba người vào một quán cơm bình dân ăn cơm, sau đó Ninh Trí đưa Thư Sướng về nhà.
"Hôm nào anh đến thăm bác trai bác gái sau, hôm nay không quấy rầy nữa". Ninh Trí nhìn ánh đèn phòng ngủ trên lầu rồi nói.
Thư Sướng nghĩ, mặc dù Ninh Trí đã đổi mặt đổi tên nhưng tính tình vẫn khôn khéo như trước, anh ta đã nhanh chóng thay đổi cách xưng hô với bố mẹ cô. Nhưng cô cũng thừa nhận khi anh ta không gọi cô là Xướng Xướng như những người khác mà gọi là Thư Thư, quả thật trong lòng cô có một cảm giác hơi khác thường.
Rửa mặt xong lên giường, Thư Sướng lại lấy điện thoại ra xem. Bùi Địch Văn không gọi lại, đây là chuyện rất hiếm thấy. Cô nghĩ có khi anh ta để quên điện thoại đâu đó nên lại gọi đến số máy bàn căn hộ ở Khế Viên. Lạ thật, cũng không có người nghe máy. Chẳng lẽ đi công tác rồi? Cô định hỏi Mạc Tiếu nhưng lúc này đã quá muộn nên lại thôi.
Nằm trên giường lật qua lật lại một hồi lâu mà không ngủ được, cô nghĩ thôi thì làm phiền Thắng Nam một hồi vậy.
Cũng may là Thắng Nam vẫn đang thức, giọng nói rất tỉnh táo.
"Bạn đã biết trước Ninh Trí chính là Lưu Dương phải không?" Thư Sướng khởi binh hỏi tội. Bố mẹ nói Thắng Nam cùng Ninh Trí đến nhà đón gió giúp cô, lẽ ra cô đã phải nghĩ ra. Thắng Nam không phải bạn cũ gì của Ninh Trí mà chẳng qua chỉ là người giúp việc của cô, cùng cô bàn mưu tính kế đối phó anh ta thế nào mà thôi.
Thắng Nam nói chính khí lẫm liệt, "Đúng vậy! Hôm ở Tụ Hiền Uyển tớ đã biết rồi, cho nên mới nói bạn là đứa ngớ ngẩn".
"Thế tại sao bạn không nói với tớ?"
"Ninh Trí không cho tớ nói, anh ta bảo phải cho bạn một bất ngờ".
Thư Sướng toát mồ hôi, "Hôm nay suýt nữa tớ bất ngờ đến phát điên".
"Thật à? Anh ta tỏ tình với bạn rồi à?"
"Việc này anh ta cũng nói với bạn sao?" Thư Sướng thấy sống lưng lạnh buốt, vậy thì... không lẽ bố