Không kịp nghe bố nói tỉ mỉ, Thư Sướng lập tức bắt taxi chạy thẳng tới bệnh viện. Vào phòng bệnh, thấy Thư Thần đang ngồi trên giường gặm bánh bao, miệng nhai nhồm nhoàm, mặt mày hớn hở không khác gì mọi ngày, trái tim cô mới thả lỏng ra, toàn thân mềm nhũn ngồi phịch xuống ghế.
"Bố, sao bố lại nói nghe đáng sợ như vậy?" Cô dở khóc dở cười hỏi Thư Tổ Khang.
Thư Tổ Khang cười khổ, "Đó là vì con không thấy tình hình lúc đó. Xướng Xướng, trán con làm sao thế kia?"
Thư Sướng chột dạ che miếng băng gạc trên trán, cười ha ha mấy tiếng, "Còn không phải bị bố dọa sợ quá, vội vàng chạy đến nên bị va chảy máu đầu chứ sao".
"Thần Thần xoa cho". Thư Thần đưa bàn tay đầy dầu mỡ ra ấn thẳng vào chỗ đau.
"A!" Thư Sướng đau đến nhe răng nhếch miệng. Ngẩng đầu lên, cô phát hiện mặt Thư Thần rất đỏ, tơ máu hiện đầy trong mắt, lòng bàn tay rất nóng, nhưng tinh thần anh lại rất tốt.
Cô lại quay đầu nhìn bố, Thư Tổ Khang như một cái cây bị sương muối, cả người đều ảm đạm hẳn xuống.
Thư Tổ Khang không nghĩ nhiều về câu trả lời của Thư Sướng, có lẽ là cũng không còn sức lực mà suy nghĩ. Ông nhìn con trai, thở dài nói, "Đúng là thần kì, mấy ngày hôm trước Thần Thần thức dậy bước xuống giường chân còn run lên, thế mà hôm nay lại có sức sống như vậy".
Sau đó Thư Sướng mới biết đây không phải thần kì, tất cả đều có báo hiệu trước.
"Đó là bởi vì con là phương thuốc tốt nhất của Thần Thần", Thư Sướng khoác lác, cô nói chuyện đã tìm được nguồn thận với bố.
Thư Tổ Khang vô cùng vui vẻ, vội vã lấy điện thoại ra gọi cho Vu Phân.
Thư Thần ăn rất tốt, hết cả hai cái bánh bao mà vẫn la hét đòi ăn tiếp. Thư Sướng lắc đầu với anh, "Lát nữa Xướng Xướng dẫn anh ra ngoài ăn thứ khác".
Phẫu thuật thay thận là một đại phẫu không những cực kì phức tạp mà còn tốn rất nhiều thời gian. Sau khi phẫu thuật Thư Thần sẽ phải ở trong phòng vô khuẩn vài ngày để theo dõi xem có phản ứng đào thải hay không. Nếu không có thì trong một thời gian rất lâu Thư Thần vẫn chỉ có thể dùng thức ăn lỏng, không ăn được các loại đồ ăn thông thường. Thư Sướng thầm nghĩ lát nữa phải dẫn Thư Thần về nhà tắm rửa, đi cắt tóc, sau đó ăn một bữa thật ngon.
Trong lòng cô còn có lo lắng không dám nói ra. Bất cứ phẫu thuật gì thì tỷ lệ thành công đều chỉ có 50%, cô hy vọng Thư Thần sẽ may mắn.
Trong ba năm làm việc ở tòa soạn báo, Thư Sướng không hề nghỉ phép năm. Trước và sau khi Thư Thần phẫu thuật đều có rất nhiều chuyện phải quan tâm, Thư Sướng quyết định phải nghỉ một đợt thật dài.
Bác sĩ Ngô đã gọi điện thoại cho trợ lí sắp xếp kiểm tra toàn diện cho Thư Thần trong ngày hôm nay.
Y tá dẫn Thư Thần đi rồi, Thư Sướng bảo Thư Tổ Khang về nhà nghỉ ngơi trước, sau đó cô gọi điện thoại cho Phòng nhân sự tòa soạn nói chuyện nghỉ phép, khi hết phép cô sẽ nộp đơn xin nghỉ sau.
Thư Thần kiểm tra đến trưa mới xong, Thư Sướng dẫn anh đến ăn tại một quán ăn Thái Lan.
Mặc dù quán ăn chỉ là loại quán ven đường nhưng đồ ăn rất ngon, phục vụ cũng tương đối chu đáo. Nhân viên phục vụ là một người đàn ông đứng tuổi, mặc một chiếc sơ mi trắng như tuyết có thắt nơ đen, nụ cười lúc nào cũng ung dung chất phác. Giữa mỗi chiếc bàn ăn đều đặt một con chim thiên đường bằng sứ, âm nhạc trong quán luôn luôn chỉ có tiếng đàn piano gột rửa tâm linh.
Thư Sướng rất ít khi đến quán ăn như vậy, nguyên nhân là cô không chịu nổi cái giá cắt cổ ở đây. Có một luật sư cô từng phỏng vấn mời cô đến đây ăn một lần, ăn xong cô mới biết giá cả đắt đỏ thế nào. Đương nhiên cũng không phải vô duyên vô cớ, món cua om cà phê và salad hải sản ở quán này vừa chua vừa cay, cực kì ngon miệng. Cô nghĩ một ngày nào đó nhận được tiền thưởng mình nhất định phải dẫn Thư Thần đến đây ăn một bữa.
Thư Thần thay bộ đồ bệnh nhân ra, mặc một chiếc áo phông màu lam, quần thể thao màu xám, anh ngồi rất ngoan ngoãn, không ngừng nuốt nước miếng nhìn người phục vụ bưng đĩa.
Thư Sướng nhìn mà cười thầm.
Bữa cơm trưa nay Thư Thần ăn rất vui vẻ, đã rất lâu anh không ăn được nhiều như vậy. Thư Sướng chỉ động mấy đũa, còn lại toàn bộ bị anh ăn sạch sẽ, hai mắt sung sướng khép lại chỉ còn một khe nhỏ.
Có thể các nhân viên trong quán chưa từng thấy một người đàn ông hơn ba mươi tuổi lại có vẻ mặt ngây thơ của một cậu bé như vậy bao giờ nên sau khi ăn xong lại đưa lên một đĩa đào, Thư Thần tiếp tục ăn hết bay, lúc đứng dậy anh xoa bụng ợ một tiếng.
Thư Sướng sợ anh ăn no quá nên dẫn anh đi dọc đường cho tiêu cơm. Đến lúc mệt, thấy ven đường có một cửa hiệu cắt tóc, hai người đi vào.
Giữa trưa, cửa hiệu cắt tóc chỉ có một cô gái đang ngái ngủ. Thấy có người mở cửa, cô gái đứng dậy nghênh đón. Thấy Thư Sướng quan tâm rửa mặt, chỉnh lại quần áo cho Thư Thần, cô gái không khỏi tò mò hỏi, "Anh ấy là?"
"Tôi là Thần Thần, cô ấy là Xướng Xướng". Thư Thần giành trước trả lời, vẻ mặt tự hào.
"Là anh trai tôi. Cảm phiền cô cắt tóc giúp anh ấy". Thư Sướng cười nói.
Cô gái rất vui khi thấy dáng vẻ ngốc nghếch của Thư Thần. Không biết là vì nụ cười của cô gái rất đáng yêu hay vì tư thế cắt tóc của cô gái rất đẹp mà Thư Thần cứ nhìn người ta chằm chằm không hề chớp mắt.
Thư Sướng ngồi nhìn rồi thở dài một hơi. Có lẽ cả đời này Thư Thần cũng sẽ không cảm nhận được tình yêu là cảm giác gì.
Từ cửa hiệu cắt tóc đi ra đã là ba giờ chiều, Thư Sướng dẫn Thư Thần đến công viên, trong công viên có mấy đứa trẻ đang chơi bóng, đứa nào mặt mũi cũng đỏ bừng.
Mặc dù Thư Thần không hiểu gì nhưng anh vẫn là một người mê bóng rổ.
Kênh thể thao chiếu giải NBA , anh có thể ngồi lì trước TV mấy tiếng. Nhưng anh lại là một người hâm mộ không có lập trường, bên nào ghi điểm anh cũng hưng phấn hò hét vui mừng rồi chạy vòng vòng trong phòng.
Trên tường trong phòng anh cũng dán ảnh mấy siêu sao bóng rổ NBA, anh thích mặc đồ thể thao rộng rãi, Vu Phân cũng mua cho anh một quả bóng rổ.
Lũ trẻ trong ngõ thường trêu anh, cố ý đứng trước cổng hò hét đập bóng. Vừa nghe thấy tiếng bóng, Thư Thần đã có thể ngốc nghếch chạy theo phía sau.
Từ sau khi bị ốm, đã lâu lắm anh không được xem bóng rổ.
Nhìn lũ trẻ vui đùa ầm ĩ, hai mắt Thư Thần sáng lên, anh chạy tới xem, mặt liên lục quay trái quay phải theo hướng bóng.
Thư Sướng tới ngồi xuống chiếc ghế đá dưới một bóng cây cách Thư Thần không xa lắm, cô đưa tay chống cằm, khẽ nhắm mắt dưỡng thần.
Đúng lúc này điện thoại của Bùi Địch Văn gọi tới.
Nhìn thấy điện thoại di động chỉ còn một vạch pin, hôm nay lại không mang pin dự phòng theo, Thư Sướng thầm kêu khổ.
"Vì sao lại xin nghỉ phép lúc này?" Giọng anh tràn ngập nghi vấn và bất mãn.
Các nhân viên trong tòa soạn cực kì coi trọng việc riêng tư của từng người, rất ít khi có người trao đổi chuyện nhà với nhau. Thư Sướng tránh nặng tìm nhẹ, dịu dàng trả lời, "Đi công tác Quảng Đông về vẫn rất mệt, em muốn xin nghỉ phép mấy ngày để nghỉ ngơi cho khỏe".
"Công việc anh giao cho em nặng đến mức khiến em không thở nổi à?"
"Không, không", Thư Sướng vội phủ nhận, nghe thấy tiếng điện thoại báo sắp tắt máy, cô cắn cắn môi, "Tổng biên tập Bùi, xin lỗi, điện thoại của em sắp hết pin rồi..."
"Bây giờ em đang ở chỗ nào?"
"Em đang ở công viên". Thư Sướng hơi chột dạ.
"Công viên nào?"
"Ơ, công viên giữa phố đối diện với quảng trường nhân dân". Không lẽ Tổng biên tập Bùi định đến kiểm tra xem mình có nói thật không?
Bùi Địch Văn chưa kịp nói tiếp thì điện thoại của cô đã tự tắt máy.
Thư Sướng cất điện thoại vào túi, nhìn thấy Thư Thần đã được lũ trẻ cho nhập cuộc cùng chơi, anh vui vẻ đến mức đứng cũng không vững.
"Thần Thần, không được chạy quá nhanh". Cô vẫy tay với Thư Thần, sợ anh chạy nhiều quá mất sức.
"Anh khỏe lắm". Thư Thần gồng tay lên như lực sĩ thể hình biểu diễn, bắp thịt chảy nhão rung rung, Thư Sướng cười đến chảy cả nước mắt.
Vẫn không yên tâm, cô chạy tới cho Thư Thần uống mấy ngụm nước, lại lau mồ hôi trên trán giúp anh. Thư Thần sốt ruột đẩy cô ra rồi chạy tới chơi bóng tiếp.
Thư Sướng bật cười xoay người lại đi về chỗ gốc cây, vừa ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy một chiếc Continental Flying Spur bóng lộn làm người ta hoa mắt từ từ dừng lại bên đường, Bùi Địch Văn từ trên xe bước xuống, mặc một bộ đồ cắt may rất cẩn thận.
Vừa thoáng nhìn anh đã phát hiện miếng băng gạc trên trán cô, lông mày nhíu lại, "Đây là nguyên nhân thật sự khiến em phải nghỉ phép à?"
"Đây là một nguyên nhân", Thư Sướng tự nhiên chỉ chỉ chiếc ghế đá, "Một nguyên nhân khác là em muốn ở bên anh trai em".
Cô quay ra nhìn Thư Thần đang chơi cực kì thoải mái.
Bùi Địch Văn nhìn Thư Thần, vẻ mặt không hề tỏ ra bất ngờ, "Có thể giới thiệu cho anh được không?"
Thư Sướng sửng sốt cười to, "Được, Thần Thần, lại đây!"
Thư Thần lưu luyến nhìn quả bóng nhưng vẫn ngoan ngoãn chạy tới, “Xướng Xướng, anh không mệt".
"Đây là sếp của Xướng Xướng, rất tàn ác hung dữ, nếu Xướng Xướng phạm sai lầm anh sẽ mắng Xướng Xướng. Nào, đến chào Tổng biên tập Bùi đi".
Vẻ mặt Thư Thần lập tức trở nên căng thẳng, "Xướng Xướng đừng sợ, Thần Thần bảo vệ em".
Bùi Địch Văn chớp mắt, quay lại nhìn Thư Sướng, khóe miệng co rúm, "Em đúng là thù dai".
"Bình thường thôi mà!" Thư Sướng không hề có ý bào chữa.
Bùi Địch Văn không nhìn cô nữa, anh quay sang nhìn Thư Thần, đưa tay ra, "Chào anh, tôi tên là Bùi Địch Văn".
"Xướng Xướng?" Thư Thần hơi sợ hãi nhìn chằm chằm bàn tay trắng trẻo cao quý của Bùi Địch Văn, đưa mắt nhìn Thư Sướng cầu cứu.
"Thần Thần, phải lễ độ, ngoan!" Thư Sướng cũng ngơ ngác, bởi vì Bùi Địch Văn tỏ ra tôn trọng Thư Thần như một người đàn ông tôn trọng một người đàn ông.
Thư Thần do dự một lát rồi chùi tay lên áo phông, sau đó mới học Bùi Địch Văn đưa tay ra, Bùi Địch Văn nhẹ nhàng bắt tay anh.
"Chào anh, tôi tên là Thần Thần, cô ấy là Xướng Xướng".
"Rất vui được biết anh". Bùi Địch Văn nhướng mày.
"Rất vui được biết anh". Thư Thần nuốt nước miếng, liếc mắt nhìn quả bóng trong tay bọn trẻ.
"Sau này cùng Thư Sướng đến tòa soạn chơi, chúng ta cùng uống... trà".
"Tôi không uống trà, tôi muốn uống nước ngọt". Thư Thần ngẩng đầu lên trịnh trọng tuyên bố.
"Tôi sẽ chuẩn bị trước". Bùi Địch Văn rút tay về, Thư Thần cười ngượng ngùng, rút tay về giấu sau lưng.
"Không được chạy nhanh quá, đi chơi đi!" Thư Sướng vuốt vuốt tóc Thư Thần.
Thư Thần cười chạy đi, mới chạy được một đoạn lại quay đầu cười ngây ngô nhìn Bùi Địch Văn.
"Anh ấy thật vui vẻ". Bùi Địch Văn cảm thán rồi cùng Thư Sướng ngồi xuống.
"Đúng vậy, thế giới của anh ấy rất đơn giản, không có gì có thể khiến anh ấy tức giận mười giây đồng hồ". Thư Sướng đưa cho Bùi Địch Văn một chai nước khoáng, lại lấy ra một quả đào mật.
Bùi Địch Văn cầm lấy chai nước, Thư Sướng ăn đào.
Gió chiều lách qua rặng cây sàn sạt, mang theo mùi bùn đất thoang thoảng.
"Nhận được bài viết của em chưa?" Chỉ khi nói chuyện công việc với Bùi Địch Văn, Thư Sướng mới cảm thấy tự nhiên một chút, ngoài ra cô không biết nên nói gì cho phải.
Bùi Địch Văn kéo cà vạt xuống, cởi hai chiếc cúc áo trên cùng ra, thoải mái hít sâu, "Ờ, đã chuyển cho biên tập sắp chữ rồi, trang nh