Bên trong mảnh hỗn độn mờ ảo, tôi lại thấy được đôi mắt đen quen thuộc kia.
Khoảng cách không quá xa nhau, nhưng trung gian luôn là một lớp sương mù mông mông lung lung cách trở, làm tôi chẳng thể thấy rõ ràng.
Có đôi khi nó sẽ nheo lại thành vầng trăng non cong cong, mơ hồ mang theo ý cười nghịch ngợm; có đôi khi nó sẽ nâng khóe mắt, đầy nỗi buồn sầu.
Thậm chí thi thoảng, tôi có thể nghe được thứ âm thanh khẽ khàng, nghe tựa tiếng khóc.
Vì thế tôi thử chạm vào, chẳng qua là khoảng cách cứ thế mà sinh ra, không thể tới gần.
“Hãy nói cho tôi biết, mày là ai?”
Thanh âm nghi hoặc trôi nổi trong không khí, sau khi sa vào tấm lưới lọc vô hình thì biến thành yếu ớt rỗng không.
Như trước vẫn chẳng có câu trả lời, chỉ có tiếng vọng méo mó hồi âm dần phai nhạt.
Nó luôn lẳng lặng đăm đăm như thế nhìn tôi, sau đó trước khi cảnh quay hỗn độn ấy tan biến thì lén lút rời đi, bỏ tôi lại tại chỗ.
Ánh mắt trời đổ xuống trong khoảnh khắc sẽ chỉ làm cảm giác tồn tại cô đơn của tôi có vẻ thêm trống vắng.
Đôi mắt kia, cảm giác như đã từng quen biết… Nhưng chúng nó rốt cuộc bắt đầu từ khi nào bắt đầu như bóng với hình theo sát cuộc đời tôi?
Mà tôi… tôi thì khi nào đã đánh mất chúng?
Chương một. “Anh… cuối cùng tỉnh rồi sao?”
Lúc mở mắt ra, tôi vừa đúng lúc nhìn thấy biểu tình tràn đầy yêu thương của người trước mắt.
“Chào buổi sáng…” Mới vừa mở miệng, tôi mới phát hiện miệng mình thế mà rất không hình tượng đang ở trạng thái há to. Nhanh lấy tay lau, may quá, không chảy nước miếng.
“Buổi sáng?” Người trước mặt cúi người xuống, hơi thở nhẹ nhàng phả trên mặt tôi, dáng vẻ đổi thành càng thêm hứng thú, “Lúc này đã không còn là sáng sớm rồi.”
Đầu cũng chẳng kịp nâng, đồng hồ trên tường đã phối hợp mà gõ hai tiếng.
“Đã chiều rồi sao?” Nhớ lại ngày hôm qua lời ngon tiếng ngọt đồng ý hôm nay phải dậy sớm xem mặt trời mọc, tôi cực kỳ xấu hổ.
“Chứ không anh cho là sao?” Người trước mắt cười càng rõ ràng hơn, môi trộm đưa tới bên tai tôi, “Ai kêu anh cả đêm cũng chẳng biết khống chế…”
Trên gương mặt dán nơi đầu vai tôi ửng hồng, tôi giật mình, thuận thế chặn thắt lưng em lại.
“Vậy còn em? Không mệt à? Sao dậy sớm vậy?”
Cơ thể được ôm vào lòng có phần lúng túng mà tránh đi, nhưng không trả lời.
“Có phải đêm qua kịch liệt quá, khiến em bị thương?” Tôi sửng sốt, tay trượt xuống dưới, “Để anh xem nào…”
“Ban ngày ban mặt, xem cái gì chứ!” Em có phần xấu hổ đẩy tôi ra, ngồi dậy, trên trán là lớp mồ hôi mỏng manh.
Tôi cười, cũng ngồi dậy theo, từ phía sau một lần nữa ôm em.
Tính cách trời sinh của em có phần ngượng ngùng và nghiêm túc, dù ban đêm bên nhau nhiệt tình đến mức nào, thì nếu ban ngày mà nói về những vấn đề đó cũng sẽ khiến em không được tự nhiên.
“Vậy… Đã bôi thuốc chưa?” Tôi ngậm tai em, nhẹ nhàng hôn lấy.
“Không cần, không phải bởi do chỗ đó…” Em dường như sợ nhột mà rụt cổ, sau đó một lần nữa bật cười, “Em là bị lời nói mớ khi nãy của anh, anh vừa nói vừa giật lấy gối em nên em mới thức giấc.”
“Sao? Nói mớ? Còn cướp gối đầu? Anh nói gì nào?” Nghe có hơi khó tin. Đêm qua vất vả trên người em lâu như thế, tôi còn có thời gian rỗi mà nằm giấc mơ bạo lực?
“Anh nói…” Suy nghĩ một hồi, em chẳng nói tiếp, chỉ vỗ nhẹ lên gương mặt có phần sững sờ của tôi, rồi đứng dậy, “Được rồi, đừng nói chuyện này nữa. Anh dậy mau đi, em hâm nóng hai ly sữa. Buổi tối trong căn cứ có một bữa tiệc rất quan trọng, chuẩn bị trước kẻo trễ.”
“Tiệc rượu?” Tôi rên rỉ một tiếng, “Lại là cái loại nhàm chán gì đó ư, sao số lần mở tiệc trong căn cứ còn nhiều hơn cả làm thí nghiệm vậy?”
“Trên tiệc rượu có thể bàn bạc rất nhiều hợp đồng đầu tư và hạng mục mới mà cộng đồng có hứng thú, chẳng lẽ anh cho rằng những người đó sẽ chịu bàn luận về những chuyện ấy trong phòng thí nghiệm với một đống dụng cụ lạnh như băng?”
“Phòng thí nghiệm thì có gì không tốt? Ít nhất có thể hiểu biết được những cơ sở nền tảng quan trọng trong phương diện nghiên cứu.” Chậm rãi cởi áo ngủ, bất chợt tôi nhớ ra vấn đề mấu chốt, “Vậy có phải hay không sau tiệc rượu lần này em sẽ bắt đầu bận rộn? Chỉ cần đề tài có liên quan đến công trình máy móc thông minh thì hẳn phải có em tham dự mới đúng chứ?”
“Theo lý thuyết là thế…” Em vốn cố tình nghiêm túc gật đầu với tôi, rồi thấy tôi như đang ngẩn ra, uể oải đáng thương như con cún lớn được cưng chiều, rốt cuộc em mới nói tiếp, “Chẳng qua em đã nói với căn cứ xin nghỉ phép một năm, chỉ ở bên cạnh anh, thế nào cũng không đi.”
Khi nói những lời này em nghiêm túc đến lạ, trong nháy mắt đó cổ họng tôi như bị nghẹn lại, thanh âm gì cũng chẳng thể phát ra.
“Anh sao vậy?” Thấy vẻ lúng túng của tôi, em giật mình.
“Anh, anh chỉ muốn nói cho em, rằng anh yêu em…” Thở hổn hển cả buổi, tôi mới bật ra được một câu như vậy.
“Ừm…” Em quay đầu nín cười, trên gương mặt ngập tràn vẻ thấu hiểu, tựa như đang nhìn một đứa bé không biết nói lời thật lòng rồi lại hết sức cố chấp, “Những lời này thật đúng là không giống những lời Trác Việt anh sẽ nói ra miệng mà.”
Tựa như tất cả nghiêm túc bị người lớn chẳng để tâm, tôi có chút ngượng ngùng không biết nên tiếp tục nói gì mới tốt.
“Anh nói thật đó!” Bị em cười đến mức lúng túng, nhưng tôi vẫn cứ cô chấp lặp lại lời giải thích với bóng lưng em, rồi mới nói ra toàn bộ câu đầy đủ như một lời thề.
“Anh yêu em, Nam Lăng!”
Gần như hành động chấp nhất của một kẻ ngốc, lặp lại sẽ chỉ khiến người cười chê, tôi cũng không muốn để em cảm thấy tôi chỉ là kẻ ngây thơ chỉ biết nói lời yêu bằng miệng, nhưng tôi thật sự không biết phải làm thế nào nào cho phải.
Có lẽ do chưa từng có kinh nghiệm yêu đương, thế nên tôi cứ mãi ngốc nghếch chẳng tìm được phương thức biểu đạt tình cảm mãnh liệt trong lòng mình, nhưng tôi nghĩ rằng, loại cảm giác đang bắt đầu khởi động trong linh hồn tôi này, đúng thật là yêu.
Từ nhỏ đến lớn chúng tôi vẫn luôn bên nhau, sự tồn tại của Nam Lăng là tồn tại quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, em cũng là người duy nhất tôi yêu.
Tôi chỉ muốn để người tôi yêu thấy rõ lòng mình.
Trầm mặc có phần ngoài ý muốn, tôi thấy bờ vai Nam Lăng run rẩy.
“Trác Việt, em cũng yêu anh.”
Lần này em rất nghiêm túc, em không cười nữa, nhưng cũng chẳng ngẩng đầu nhìn vào mắt tôi.
Di chứng mang đến do việc biểu lộ chân tình là Nam Lăng xem nhẹ tính toán chuẩn bị hâm sữa làm thức ăn, em bị tôi ôm vào ngực câu được câu không mà xả hết lời vô nghĩa, đợi đến khi năng lượng tình yêu bị nhu cầu sinh lý uy hiếp, bụng bắt đầu ùng ục kêu, thời gian tiệc rượu cũng tới gần.
“Vậy để sau hẵng ăn.” Nam Lăng một bên thắt cà vạt cho tôi, một bên nhún vai bất đắc dĩ. Tôi rên rỉ một tiếng, chỉ có cười khổ đi theo lên xe.
Cái loại tiệc rượu quỷ quái này là chẳng trông mong được việc có thể ních đầy bụng. Chỉ cần vừa vào trận, ai nấy cũng sẽ lịch sự mà tươi cười không ngừng, sau đó phong độ nhẹ nhàng mà bắt chước các danh môn thục nữ chẳng biết làm sao. Một bàn tôm hùm được bày ra đó, nhưng liệu có ai có tâm tình cầm dao nĩa leng keng lên, dưới con mắt nhìn chăm chú của nhiều người mà tọng thêm thịt vào mồm đã đầy, bất chấp việc nước sốt bắn tung tóe?
Chán đến chết cầm ly rượu lên, mắt thấy Nam Lăng đang xã giao không ngừng giữa các nhân vật trong xã hội, tôi nhịn không được thở dài.
Thật đáng thương… Mới vừa vào cửa em đã bị bao vây, từ giới kinh doanh, giới chính trị đến giới nhân sĩ, người muốn lung lạc thiên tài về công trình nghiên cứu trí tuệ máy móc như em thật không ít, công thêm gương mặt tuấn tú của em nữa, thế là phải đối phó với mấy cô nàng lấy sắc làm lý do quấy rối, thật khó cho em mà.
Đơn giản chào hỏi với vài người xung quanh, tôi chậm rãi lủi vô góc.
“A, Trác Việt, ít khi thấy anh cũng tới nha.” Bên tai một giọng ngọt ngào cấp mười hai vang lên, tôi sợ tới mức tay run rẩy, miếng cánh gà trong chén ban nãy khó khăn lắm mới tránh được ánh mắt chăm chú của mọi người lấy được, giờ đây bị bịch một tiếng không hình tượng rớt xuống.
“A… Belle, là em à? Hôm nay em thật đẹp.” Cho dù hận đến nghiến răng nghiến lợi tôi vẫn trợn tròn mắt nói nói dối, thuận tiện trộm đá nửa chân gà về phía bên cạnh.
“Vậy ư? Trách Việt anh rất biết nói chuyện cho em vui~” Bộ ngực nửa lộ ra ngoài cố ý dán lại gần tôi, rất có ý diễu võ dương oai.
Chỉ tiếc loại kích cỡ đối với đại đa số đàn ông mà nói là hoàn hảo thì giờ phút này trong mắt tôi hoàn toàn chẳng hấp dẫn bằng miếng chân gà kia. Sau khi vận động trên diện rộng vào tối hôm qua xong, tôi chính là suốt một ngày chưa ăn bất kỳ thứ gì.
Mắt thấy đôi môi đỏ mọng kia nhúc nhích động, còn có xu thế nói hoài không dứt, tôi đau đầu suy tính phải làm sao đuổi cô nàng đi.
“…Trác Việt, cả hai đi cùng sao?” Đang dốc lòng tự hỏi nên tôi không chú ý cô nàng rốt cuộc đang nói gì, chỉ nghe được nửa câu nghi vấn cuối cùng.
“Đúng vậy!” Tôi hừ hừ. Mắt thấy cô nàng dáng vẻ hớn hở, không phải là cũng bắt đầu chú ý tới Nam Lăng đó chứ.
“Dáng vẻ thật đáng yêu mà.” Vẻ mặt hưng phấn.
“Vậy… vậy à?” Tôi cười gượng. Dùng tính từ ấy để hình dung Nam Lăng, có lẽ phải là trước khi em học đại học chứ.
“Tôi có thể sờ không?”
Cái gì? Mắt tôi muốn rớt ra. Yêu cầu này… sao mà trắng trợn thế.
Tôi chưa kịp trả lời, cô nàng đã phóng tới, xem ra đã coi như tôi ngầm đồng ý.
“Bé yêu à, nói cho chị biết bé tên gì nào, ngoan quá nha. Trác Việt, anh nuôi nó khi nào vậy? Sao trước kia không mang nó theo?”
Tôi vẻ mặt mồ hôi lạnh.
Hóa ra giờ phút này đối tượng cô nàng quấy rầy không phải Nam Lăng, mà là một con chó ở dưới chân tôi đang hướng về phía miếng chân gà kia mà gặm ngon lành.
Đồ chết tiệt, mày xuất hiện hồi nào mà im ru thế, hại ông hoảng sợ.
“Lông nó mềm quá à…” Quấy rầy của cô nàng tiếp tục tiến hành, con chó gặm chân gà rõ ràng đã chẳng còn kiên nhẫn, phát ra âm thanh grừ grừ.
“Belle, em cẩn thận…” Lời cảnh báo của tôi mới nói được một nửa, tiếng thét chói tai đã vang lên.
“Bị cắn rồi sao?” Tôi nhanh chóng nắm tay giúp cô nàng kiểm tra, may là không có dấu vết gì rõ ràng.
“Trác Việt…” Nó mà cắn thật, để coi bây giờ cô có còn đỏ mặt nữa không.
“Em vẫn đi rửa trước đi, rồi nhìn kỹ lần nữa.” Tôi cũng phiền lắm rồi, nhanh chóng đuổi cô nàng đi, mắt thấy mỗi bước đi cẩn thận của cô nàng đều là lưu luyến bất đắc dĩ, nụ cười tôi cũng chỉ có thể cứng ngắc đeo trên mặt.
“Mày đã gây họa đó có biết hay không!” Một lúc lâu sau tôi mới có cơ hội một lần nữa ngồi xuống, chân gà chỉ còn lại toàn xương là xương, con chó kia vẫn gặm đến ngon lành.
“Đuổi người đi giúp mày rồi, mày cũng không cám ơn tao sao?” Dù gì cũng không ai tán gẫu, nhất thời nổi hứng lên, tôi đứng dậy đá món thức ăn nhỏ nhỏ của nó sang một bên, sau đó đứng chắn trước mặt nó chơi trốn tìm.
Nó vòng tới vòng lui xong lại bắt đầu ngẩng đầu vô cùng phẫn nộ trừng mắt với tôi.
Hở? Giận rồi à? Được rồi được rồi, không giỡn với mày nữa, tao biết đói bụng thì rất khó chịu mà.