“Thưa ngài, xin hỏi ngài có hẹn trước không?” Cô thư ký tươi cười đầy chuyên nghiệp, ánh mắt tuy rằng biểu hiện đang nâng người khác lên, nhưng gặp lại vào hai tiếng sau tôi cam đoan cô nàng tuyệt đối sẽ chẳng nhớ rõ tôi là ai.
“Tôi là bạn của Nam Lăng, đến gặp cậu ấy ăn bữa cơm mà thôi, không cần hẹn trước chứ.” Một bên nháy mắt cười với nàng thư ký, một bên quen thuộc đi gõ cửa phòng Nam Lăng. Gặp em còn phải hẹn trước? Chẳng lẽ em thăng chức tôi còn không biết sao?
Tươi cười vẫn không thu hồi mà một kẻ vô cùng dọa người đã ngăn tôi lại, “Thưa ngài, rất xin lỗi, nếu không hẹn trước, ngài không thể vào!”
“Không lầm chứ?” Gân xanh đập điên cuồng, tôi rất muốn ném văng cô nàng nói chuyện mà sóng âm cũng chẳng lên xuống này đi.
Tuy không ở chung ngành, nhưng làm việc cùng một căn cứ với Nam Lăng lâu đến thế, tôi thật chưa bao giờ nghe qua những quy tắc chết dẫm này.
“Ngài Nam Lăng đã cố ý dặn dò, bất kỳ ai muốn gặp ngài ấy đều phải hẹn trước, thật có lỗi.” Lấy từ ngữ lễ phép lạnh như băng làm dấu hiệu chấm dứt trò chuyện, cô nàng rốt cuộc chẳng thèm liếc tôi, đơn giản ngồi trở lại trước máy tính, bắt đầu ‘lách cách’ gõ phím.
Khốn nạn!
Rất giỏi sao? Đắc ý lắm chứ gì.
Oán hận lấy điện thoại ra, tôi bắt đầu bấm số của Nam Lăng.
“A lô! Nam Lăng sao?”
“Trác Việt? Anh tìm em?” Giọng nói mang theo kinh ngạc, còn có cả ủ rũ chẳng che dấu được.
“Vất vả lắm à? Có phải do công việc quá mệt mỏi?” Âm điệu khàn khàn khiến lòng tôi nhói đau, trong nháy mắt ấy tôi thiếu chút nữa quên mất mục tiêu đến tìm em.
“Em tốt lắm… Trác Việt anh không cần làm việc à? Bỗng nhiên gọi điện thoại cho em, có chuyện gì?”
Làm việc của tôi… Ghi chép nhiều hơn nữa về mỗi ngày của Long Nại?
Anh xin lỗi, kể từ khi nhận được mail của em, anh đã chẳng thể nào tiếp tục.
“Anh… có vài việc muốn nói. Anh đang đứng trước cửa ban công, cô nàng thư ký của em không cho anh vào.” Vừa nói tôi vừa một bên dùng mắt lườm đầy quan sát, cô thứ ký trẻ tuổi rất chuyên nghiệp mà duy trì thái độ đúng mực, coi oán giận của tôi như vô hình.
“Anh muốn tới tìm em sao không nói trước một tiếng? Anh đáng ra phải ở cạnh Long Nại làm tốt việc của mình mới phải!” Giọng Nam Lăng nói ra những lời không thể ngờ đến, vẻ vừa gấp gáp lại nôn nóng, lớn đến mức gây chấn động làm lỗ tai tôi có phần đau.
Tôi kinh ngạc đứng chết lặng, không biết tiếp theo phải nói những gì.
Cho tới bây giờ chưa bao giờ từng như thế…
Nam Lăng trong trí nhớ tôi là một chàng trai tao nhã mà im lặng, là một người mãi luôn giữ được phong độ nhã nhắn và lời nói khiêm tốn.
Càng không thể tưởng tượng được chính là, người em quát lớn như vậy lại là tôi.
Trầm mặc rất lâu, chỉ có tiếng gõ phím của cô nàng thư ký với tốc độ khủng bố dùng một phút gõ một trăm hai mươi chữ cái.
“Thật có lỗi, Trác Việt…” Ngay lúc tôi mất dũng khí tiếp tục nói, Nam Lăng rốt cuộc phát ra âm thanh.
“Không có việc gì, loại việc này lẽ ra phải nói với em trước.” Khó khăn mở miệng, tôi gắng hết sức khiến sự tình nhìn qua có phần thoải mái hơn, “Nếu em không rỗi, anh đi trước.”
“Anh chờ em nơi quán cà phê dưới lầu đi, em xuống ngay.”
Ngay cả những lời thừa như ‘gặp nhau một hồi’ đều không có, tín hiệu điện thoại bên Nam Lăng đã vội mất đi.
Tôi bực mình cúp máy, vốn nên khoe khoang sự đắc ý trước mặt thư ký cũng đã hoàn toàn không có tâm tình.
Chẳng qua chỉ mấy tháng không gặp mà thôi, vậy sao rất nhiều thứ cứ dần xa lạ đến thế. Sự tin tưởng, tình cảm vốn tưởng rằng đã quen thuộc đến mức khảm vào sinh mệnh, vậy mà dường như lặng lẽ đổi thay, phai nhạt.
Đường trong ly cà phê vân chưa tan hết, tôi đã có thể nhìn xuyên qua tấm thủy tinh thật lớn nơi cửa sổ nhìn thấy dáng vẻ hối hả của Nam Lăng.
Dưới ánh mặt trời với những bóng râm bất ngờ điểm xuyết là gương mặt em hao gầy, những lọn tóc chẳng che dấu được vẻ mỏi mệt.
“Em xin lỗi, có một thí nghiệm mà kết quả gặp nghi vấn, phương án cứ luôn phải sửa chữa.”
“Anh biết, những công thức ấy đều là rắc rối của cuộc đời con người…” Nhìn nhau cười, không khí nhất thời thoải mái hơn.
Trò chuyện mặt đối mặt với nhau luôn hòa hợp, những nho nhỏ không vui nơi đáy lòng cũng bởi thế mà vứt bỏ đi.
“Vừa rồi người bên cạnh em… là đối tượng hợp tác mới sao?” Vừa giúp Nam Lăng khuấy cà phê, tôi vừa thuận miệng hỏi một câu. Khi nãy mơ hồ tôi nhìn thấy Nam Lăng cùng một người đàn ông sóng vai ra khỏi tòa nhà, đó là một người với ngũ quan thâm thúy, dáng người anh tuấn, biểu tình quá mức lạnh lùng chẳng giống những người nghiên cứu khoa học, ngược lại giống ngôi sao nổi tiếng thường xuất hiện trên tivi hoặc một tổng giám đốc cao cấp với những tin tức về các vụ tai tiếng không rời thân.
“Ừm…” Một tiếng hừ nhẹ không rõ khái niệm, vậy là xem như đã trả lời cho có lệ bỏ qua đề tài của tôi, “Trác Việt, anh có chuyện gì cứ nói đi.”
Câu hỏi vẫn giấu trong lòng đảo qua đầu lưỡi mấy lần, tôi rốt cuộc bật ra tiếng.
“Người nhân tạo kia của em… Ý anh là nói Long Nại, sau khi một năm thực nghiệm này chấm dứt, sẽ sắp xếp thế nào cho nhóc con ấy?”
Tốc độ uống cà phê của Nam Lăng rõ ràng chậm lại.
“Sao bỗng nhiên lại hỏi vấn đề này?”
“Bởi email cuối cùng hôm qua em gửi tới có thể gây cho anh sự hiểu lầm.”
Không khí dường như bỗng nhiên loãng ra, tiếng hít thở của hai người đều hết sức rõ ràng.
“Anh không hiểu lầm gì đâu, đối với năng lực lý giải của anh, em luôn luôn tin tưởng.” Một lần nữa em cầm ly lên, lúc nói những lời ấy thì lấy tay che mặt, khiến tôi chẳng nhìn được vẻ mặt em.
“Vì sao?” Phỏng đoán tàn khốc bị chứng minh là việc thật, tôi ngay cả tiếng nói cũng chẳng kiềm lại được mà run lên.
“Không có vì sao. Thí nghiệm về người nhân tạo sau khi kết thúc, dù thành công hay thất bại đều phải bị tiêu hủy, đây là quyết định mọi người đã sớm đạt thành.”
“Quyết định? Ai có quyền đưa ra quyết định như vậy?”
“Nhóm người chế tạo nó. Cho nó cuộc sống chẳng qua là để thí nghiệm mà thôi, thí nghiệm chấm dứt thu được những số liệu tương quan thì sự hiện hữu của nó tự nhiên cũng chẳng còn ý nghĩa.”
“Nói như vậy, đó cũng chính là em?”
“Em là một trong những người chế tạo nó, hơn nữa là người chủ chốt nhất.”
“Không ai có thể hời hợt đưa ra một quyết định dẫn đến sống chết của kẻ khác như vậy!”
“Trác Việt, lời anh nói có hai chỗ sai. Thứ nhất, quyết định này là do tất cả người tham gia chế tạo cùng nhau bỏ phiếu, cũng không phải khinh suất. Thứ hai, theo khái niệm hiện tại mà nói, ‘nó’ không phải là người, chỉ là một người nhân tạo.”
“Thế thì có gì khác nhau?”
“Khác nhau lớn nhất là theo pháp luật hiện hành, tiêu hủy một người nhân tạo chính là hủy bỏ một thành quả thí nghiệm, sẽ không cấu thành tội có ý định mưu sát.”
Nam Lăng đặt ly xuống đăm đăm nhìn vào mắt tôi, vẻ thong dong như khi tham gia buổi biện hộ bảo vệ tốt nghiệp thời đại học.
Tôi chưa từng nghĩ tới em sẽ dùng những lời sắc bén ấy để nói về một con người.
“Trác Việt, anh đừng xử lý theo cảm tính, anh phải biết rằng việc này đối với chúng ta mà nói cũng là việc chẳng thể đặng đừng. Chế tạo người nhân tạo vốn là việc bị đạo đức ngăn cấm và khiển tránh, giữ nó lại sẽ tạo thành sự hỗn loạn trong toàn bộ xã hội.”
“Sớm biết kết quả này, lúc trước sao còn muốn chế tạo?”
“Tiến bộ và phát triển của khoa học khó tránh khỏi cần có sự hy sinh, đạo lý này anh hẳn là hiểu được…”
Nói tới tận đây, tôi đã chẳng còn lý do để tiếp tục ngồi xuống.
“Suy nghĩ của anh em hiểu, em chỉ hy vọng anh mau chóng điều chỉnh tốt tâm tình mình, một lần nữa làm tốt điều tra báo cáo mỗi ngày, số liệu này đối với mọi người mà nói là thứ rất quan trọng.”
Người vốn đã xoay đi lại yên lặng đứng lại, tôi khó có thể tin xoay người.
“Diệp Nam Lăng, anh chưa từng nghĩ rằng em lại lạnh lùng nói về một người như thế…”
Người tôi yêu nhiều đến thế, ấy vậy mà lại làm tôi phải nói ra lời tổn thương em.
Câu nói thoát ra biến thành một thứ sắc bén chém vào lòng, đau không thấy máu.
Dường như trước đó, khi ôm con chó kia, Long Nại tựa hồ cũng đã từng nói câu ấy với tôi.
Thời khắc ấy tôi đã nghĩ, chẳng qua nhóc chỉ có vài trí nhớ hư cấu mà thôi, làm sao có lập trường đánh giá tôi cơ chứ.
Chính là giờ phút này, đối diện với gương mặt sớm chiều ở chung hơn mười năm, tôi lại chẳng thể tìm ra những lời khác.
Nam Lăng không nói gì, chỉ ngẩng đầu nhìn thẳng tôi, trong đôi mắt xinh đẹp hẹp dài là vẻ đau xót mà tôi chẳng thể nào hiểu nổi.
Quãng đường về nhà bởi do suy nghĩ lung tung mà trở nên dài quá.
Tôi choàng áo khoác lên vai, giẫm lên chiếc bóng thật dài nơi trời chiều kéo xuống.
Sau khi đã biết rõ sự tình, tôi không biết phải dùng loại biểu tình nào để đối mặt Long Nại.
Cứ như một người phải đối diện với bạn mình mắc bệnh nan y nhưng người bạn đó lại chẳng hề hay biết, rõ ràng có thể nhìn thấy nỗi ám ảnh thật lớn khi kết cục tuyệt vọng ập vào, vậy nhưng cũng không thể kháng cự lại.
“Ông chủ, cho hai cây kem vị chocolate.”
Đi ngang qua quán nước giải khát ướp lạnh nơi đầu phố, suy nghĩ, tôi quay đầu lấy tiền.
Dựa vào thói quen vừa ra phố đã ăn đồ vặt không ngừng của nhóc, trong túi tiền tôi đã chuẩn bị rất nhiều tiền lẻ.
Một cho nhóc, một cho Tiểu Bạch.
Tuy con chó kia đến giờ vẫn tỏ vẻ chẳng hứng thú với đồ ăn lạnh, nhưng thấy tôi chủ động bày tỏ như vậy, nó nhiều ít cũng phải nể mặt.
Quan trọng nhất là Long Nại nhìn thấy tôi có thể đối xử tử tế với Tiểu Bạch, nhất định sẽ rất vui.
Cuộc đời nhóc chỉ ngắn ngủi một năm…
Tôi không muốn để nhóc có thứ gì tiếc nuối, có thứ gì không vui.
Không khí xung quanh cũng chẳng phải quá nóng, nhưng kem trong tay lại tan một cách quá mau, bắt đầu mềm chảy.
Hình khóe miệng cười lớn nơi mặt người làm từ chocolate chậm rãi méo mó thành bộ dáng mơ hồ, chất lỏng màu nâu sẫm theo khe hở chảy ra, ngày một nhiều.
Một giọt, hai giọt…
Tốc độ càng lúc càng nhanh.
Đừng tan chảy mà, cố gắng một lúc nữa thôi, ngàn vạn lần đừng tan chảy.
Đây là cây kem lần đầu tiên tôi chủ động mua cho Long Nại và Tiểu Bạch, tôi rất hiếm khi tưởng tượng ra điều đó.
Lời cầu nguyện lặp đi lặp lại trong lòng, chân đã lấy tốc độ liều mạng mà bước nhanh hơn.
Mười thước cuối cùng, tôi đã chạy như bay trên đường.
Tuy tôi biết, lấy hình tượng giờ phút này của mình, dáng vẻ cầm hai cây kem thở hổn hển chạy nhất định rất buồn cười.
Qua khung cửa sổ thủy tinh có thể nhìn thấy đèn sáng nơi phòng khách, chẳng qua căn phòng trống rỗng không một bóng người, bình thường Tiểu Bạch nghe thấy tiếng bước chân tôi liền chạy tới như điên nịnh nọt giờ cũng không tiếng động.
Một người một chó lại chạy ra đường rồi sao? Hay là thấy đã đến giờ cơm chiều nên bắt đầu đi qua nhà hàng xóm ăn chực sườn lợn?
Im lặng đến khó tin.
Không để ý tay dính đầy chocolate, tôi bắt đầu lục tung túi quần tìm chìa khóa.