lúc tôi đẩy cửa vào nhà, hai cây kem cầm theo cả đường rốt cuộc kiên trì chẳng nổi, ngã xuống đất, sau đó nhanh chóng tan ra.
Nháy mắt ấy, trong lòng tôi như có thứ gì vô hình khuấy đảo.
Sau khi ngẩng đầu, tôi nhìn thấy Long Nại tự ôm lấy bản thân cuộn mình trong góc.
Cố hết sức bước vững vàng, tôi đi tới.
“Làm sao vậy Long Nại, sao lại ngồi đây, đói bụng phải không?”
Không có lời hồi âm, bờ vai bé nhỏ lại càng run lên không ngừng.
“Hôm nay tạm thời có chút việc nên mới về trễ, thế là không nấu cơm. Tôi nghĩ nhóc sẽ kêu cơm ngoài ăn chứ, hơn nữa tôi cũng mua cho nhóc kem chocolate…”
Giải thích liên tiếp đến ngay cả bản thân tôi cũng không biết mình rốt cuộc muốn nói điều gì, nhìn nhóc không có chút ý muốn phản ứng, tôi cuối cùng ngậm miệng lại.
“Tiểu Bạch đâu? Sao không cùng nhóc chơi đùa?” Duỗi tay xoa mái tóc mềm mượt của nhóc nhằm an ủi, bất đắc dĩ tôi đành lôi con chó kia ra cứu mạng, hy vọng nhắc tới cái tên bảo bối này có thể dời đi sự chú ý của nhóc.
Nhóc rốt cuộc ngẩng đầu lên, nhìn về phía tôi. Lần đầu tiên tôi thấy được trong con ngươi mãi luôn tràn ngập vui cười của Long Nại toát ra vẻ yếu ớt nhất, yếu ớt đến mức chỉ cần một cái chạm khẽ sẽ vỡ tan.
“Tiểu Bạch… chết rồi…” Sau khi dùng âm thanh tưởng như chẳng thể nghe bật ra được vài từ này, cả người nhóc như giống bị tháo tung hết sức lực mà ngã vào lòng ngực tôi.
Tiểu Bạch chết bởi sự cố giao thông. Thời gian ngay xế chiều hôm nay, ước chừng nửa giờ sau khi tôi rời nhà.
Sự tình bắt nguồn từ việc Long Nại bất chợt nảy ra một ý mới.
Xét thấy dĩ vãng khi tôi đang dùng cơm, đối với những vấn đề cùng loại của nhóc như vì sao không thể dùng kem xào chung với tiêu xanh, hoặc vì sao không thể trộn bánh pudding với thịt bò, cho tới bây giờ tôi đều vẫn luôn im miệng không nói, vậy là nhóc liền quyết định lấy ra toàn bộ tiền tiêu vặt tôi cho nhóc mua kem, phát huy sức tưởng tượng mua thức ăn làm vài món mới.
Tiểu Bạch tự nhiên là người hầu luôn theo sát bên nhóc, chính là cuối cùng ở cửa siêu thị vẫn bị xin lỗi mời ra.
Vì thế Long Nại nhét miếng thịt bò vào miệng Tiểu Bạch, để nó ngoan ngoãn chờ trước cửa siêu thị.
Lúc có đồ ăn thì còn có thể nhẫn nại, chờ ăn hết thịt bò rồi, Tiểu Bạch bắt đầu cảm thấy vô cùng nhàm chán.
Mắt thấy cô bán tạp hóa nơi phố đối diện thường xuyên ném xương cho nó đang híp mắt cười với mình, Tiểu Bạch quyết định đi qua chào hỏi.
Điều đáng nhấn mạnh là, Tiểu Bạch mặc dù chỉ là chó nhưng tuyệt đối là một con chó rất có ý thức giao thông, trước đây và cho tới bây giờ khi băng qua đường đều đi trên đường sọc vằn dành cho người đi bộ, việc ấy tôi có thể làm chứng.
Không may cho nó, hôm nay nó gặp phải chính là một chiếc xe vận tải rất lớn cùng một người tài xế thị lực không được tốt lắm.
Hoặc là nói do cơ thể quá mức nhỏ bé của nó không lọt vào tầm nhìn của tài xế, huống chi nó cũng chẳng có đuôi để lay động sự chú ý.
Vì thế trong âm thanh kêu lên sợ hãi của cô bán tạp hóa, ngay cả một tiếng kêu Tiểu Bạch cũng chẳng kịp phát ra thì đã bị bánh xe nghiền nát như tờ giấy trắng.
Tôi rốt cuộc hiểu được khi về nhà, thứ ở bên cạnh nhìn như chất đống lại đó là thứ gì.
Tuy rằng cũng rất khó chịu, nhưng tôi nghĩ mình thật sự không có dũng khí nhìn lại lần thứ hai.
“Ổn rồi, Long Nại, không có việc gì đâu, đều qua rồi.” Có lẽ do nhóc vẫn kinh ngạc mà ngồi như thế, những đau xót ngập tràn trong lòng đọng lại quá lâu, thế là giờ phút này mái đầu trong lòng ngực tôi sau khi được vỗ về rất lâu mới chậm rãi phục hồi tinh thần lại.
“Tiểu Bạch chết rồi…” Lời đứt quãng của nhóc vẫn là lời ấy.
“Tôi biết, tôi biết…” Tuy thật sự chẳng thể hiểu hết khổ sở khắc sâu vào giờ phút này của nhóc, tôi vẫn muốn gắng hết sức mà trấn an, “Tôi biết nhóc thích chó, ngày mai chúng ta đi mua một con, hơn nữa còn có thể mua một con với cái đuôi…”
“Không phải như thế!” Chẳng biết ai hay câu nào chọc giận, nhóc lồng lên, giãy ra khỏi ngực tôi, phẫn nộ trừng mắt nhìn tôi, “Anh không hiểu! Anh căn bản không hiểu, tôi biết cho tới bây giờ anh vẫn không thích Tiểu Bạch, trong mắt anh nó chẳng qua chỉ là một con chó!!!!! Nhưng với tôi mà nói thì không phải vậy… Nó sẽ ở cạnh bên tôi, chỉ có nó chịu ở bên tôi! Nó sẽ nghe tôi nói, sẽ ngủ cùng tôi…”
Những tiếng thét chói tai để hả giận ấy khoét một vết rách thật to nơi không khí.
Tôi lẳng lặng nghe, nhìn nhóc con trước mắt chẳng khống chế được biểu tình.
Hóa ra nhóc luôn luôn cô độc, hóa ra nhóc vẫn luôn muốn được coi trọng, luôn muốn có được những thứ mà mỗi con người ai cũng đều mong muốn.
Cho dù là một người nhân tạo, nhưng nhóc cũng có những tình cảm mãnh liệt và phong phú tựa con người.
Ngày thường, hoặc bởi vì thứ tự tôn nho nhỏ, nhóc cười ha ha che dấu tất cả suy nghĩ thật của mình, chỉ có thể ở trước mặt một con chó mà để lột ra mọi khát vọng cùng lẻ loi yếu lòng.
Bởi vì bị giới hạn phạm vi hoạt động, nhóc cơ hồ không thể chân chính kết giao một người bạn tri kỷ.
Tôi là người duy nhất trong ký ức nhóc có thể ỷ lại và tin tưởng.
Mà tôi, tôi rốt cuộc đã làm gì cho nhóc?
“Long Nại, tôi bận lắm, chơi với Tiểu Bạch đi…”
“Long Nại, nếu nhóc còn muốn có tiền lẻ mua kem, đừng tranh cãi làm ảnh hưởng tới công việc của tôi…”
“Long Nại, nhóc đã hứa không chạy loạn khắp nơi!”
“Long Nại, nếu tới lúc ăn cơm không thấy nhóc, tôi sẽ ném cả nhóc và con chó kia ra đường!”
Trí nhớ một khi bắt đầu, những phần còn lại sẽ như thủy triều gợn lên thành sóng to gió lớn.
Một khắc ngắn ngủi ấy, tôi lại có thể nghĩ đến nhiều vẻ mặt khát vọng rồi thất vọng của nhóc.
Vậy là lời xin lỗi càng tích tụ nhiều hơn, nhiều đến mức huyệt thái dương tôi âm ĩ sưng phồng.
Nhóc yên lặng nhìn tôi, đôi mắt đen láy chẳng hề có tiêu cự.
“Muốn khóc hãy khóc đi…” Tôi dang rộng vòng tay, lần nữa kéo nhóc vào trong ngực.
Muốn cho nhóc nhiều hơn một chút ấm áp trong khả năng mình, thế là ôm ghì rất chặt.
Trong cổ họng nhóc vẫn là tiếng nức nở muộn phiền, lại thủy chung không thể nào khóc.
Tình hình như vậy vẫn kéo dài tới lúc tôi cơ hồ cũng bị bầu không khí áp lực này ép tới mức chẳng thở nổi, khi ấy mới rốt cuộc phát hiện dị thường.
“Long Nại?”
Tôi nâng mái đầu chôn trước ngực mình lên.
Hàm trên cắn chặt lấy môi dưới, gần như chảy cả máu.
“Khó chịu quá… Trác Việt, tim tôi khó chịu quá.”
Con ngươi trong suốt không có nửa phần ướt át, chỉ có bi thương là rõ ràng.
“Vậy hãy khóc lên… Để khổ sở theo nước mắt chảy ra sẽ dễ chịu rất nhiều…”
Tôi không biết vì sao khi nói những lời này, nơi con tim ‘thịch’ một cái run lên.
Hầu kết nhóc run rẩy hệt như đã lăn lộn hồi lâu trên mặt đất, ngực kịch liệt phập phồng.
“Không được… Tôi không biết nên làm thế nào… Rất nhiều thứ nghẹn trong tim, nhưng mà, phải làm sao để lấy chúng ra?”
“Trác Việt, giúp, giúp tôi…”
Nhóc bắt đầu liều mạng dụi mắt, hàng mi xinh đẹp trở nên hỗn độn.
“Đừng làm vậy Long Nại. Hãy nghe tôi nói, ngoan ngoãn ngủ đi, sau đó những khổ sở này sẽ theo lúc nhóc ngủ tự trộm chạy ra ngoài.”
Tôi dịu dàng dỗ nhóc, chẳng biết thanh âm mình nghe bình tĩnh không sơ hở như mong đợi hay không.
“Chỉ vậy thôi sao?”
“Đúng thế, tôi cam đoan.”
“Nhưng không có Tiểu Bạch, tôi sẽ rất khó ngủ…”
“Không sao, tôi sẽ ngủ với nhóc.”
“Trước khi tôi ngủ anh sẽ luôn ở bên tôi, chứ không chạy đến trước máy tính làm việc, phải không?”
“Đúng vậy, tôi cam đoan.”
Rốt cuộc nhóc bị tôi nửa ôm nửa tha đưa đến trên giường, do do dự dự chui vào chăn, sau đó kéo cánh tay tôi đến trước ôm lấy.
“Như vậy được không? Bình thường tôi đều ôm Tiểu Bạch ngủ như vậy.”
“Đương nhiên là được.”
Tôi thấp người cắn nhẹ lên chiếc mũi xinh xắn của nhóc, “Tôi còn biết mỗi ngày trước khi ngủ, Tiểu Bạch sẽ cắn nhóc như vậy.”
Trên gương mặt vo thành một nắm của nhóc cuối cùng lộ ra nụ cười khe khẽ, “Không phải cắn nơi này…”
“Chứ cắn ở đâu?”
Hai chân giấu trong chăn cọ cọ lẫn nhau, không đáp.
“Ngủ ngon, Trác Việt. Tôi ngủ đây.”
“Ngủ ngon. Hãy mơ giấc mơ đẹp.”
“Ngủ ngon Tiểu Bạch.” Nhóc rũ mắt xuống, lần này như ân cần thăm hỏi tay tôi.
Tôi không biết có cần phải đáp lại hai tiếng ‘ăng ẳng’ không.
Hơi thở dồn dập rốt cuộc chuyển thành nhẹ nhàng ngân nga. Tôi nghĩ nhóc hẳn đã ngủ rồi.
Lông mi thật dài phủ trên mi mắt, vẻ đẹp trắng trong thuần khiết của trẻ thơ.
Nếu hàng mi mỏng manh ấy nâng lên, sẽ thấy được đôi mắt đen láy khiến rất nhiều cô bé con hâm một đến mức phải hét lên chói tai. Cho dù bởi thường hay đùa dai hoặc cười to mà đôi mắt ấy nheo lại, vẫn rất dễ dàng bắt gặp sự trong suốt chẳng khác nào giọt nước.
Tôi luôn nghĩ thứ óng ánh đó nếu bị gió thổi qua sẽ biến thành chất lỏng tinh khiết nhất. Thế nhưng vẫn mãi chưa từng nghĩ rằng, nhóc thế mà không cách nào chảy ra thứ chất lỏng ấy.
Đau đớn tổn thương tìm không thấy nơi nhỏ giọt, nước mắt chẳng thể chảy bị buộc quay về, sau đó chỉ có thể nhúng ngập lấy con tim và linh hồn mà thôi.
Tiếng rên rỉ khẽ khàng, trong lúc mơ ngủ Long Nại một lần nữa cuộn mình co ro.
Tư thế cô độc tự sưởi ấm cho mình, hôm nay trong giấc mơ nhóc không có Tiểu Bạch, nhóc có thể ôm chỉ mỗi bản thân mà thôi.