m Yến Tư có chút lo lắng, ba chiếc xe vội quay đầu xé gió vây lấy ma thần Ám Dạ, lượn vòng vòng. Ma thần Ám Dạ không thèm để tâm đến bọn họ, tuy đang ở cách bọn Tiểu Tiểu khá xa, nhưng hắn ta vẫn tấn công một lần nữa về hướng Chúc Tiểu Tiểu.
Huyền Thiên Ngọc Nữ vội nói: "Sư phụ, chúng ta đi chứ".
Cửu Thiên Huyền Nữ hai mày khóa chặt, cuối cùng lên tiếng: "Được". Hai người đang muốn hiện thân thu phục ma thần, tình hình bên kia lại có chút chuyển biến.
Chỉ thấy ba chiếc xe máy đứng dàn hàng ngang, đèn xe tập trung đánh mạnh vào một bóng đen. Ba đường ánh sáng hợp lại, hai đòn Phục ma chú của Thư Đồng và Tiết Phi Hà xen với linh huyết của Thư Đồng đang tấn công vào trung ương của bùa sáng. Trong lúc này, năm người dùng toàn lực, ba thân hình của ma thần Ám Dạ lại cùng lúc bị đẩy lùi mấy mét.
Hình như ma thần Ám Dạ đã bị đả thương, hắn ta không còn để ý đến mấy người đang trèo lên núi nữa. Sương đen tản ra, cát bay đá lở, hắn quay lại chuyên tâm tấn công ba chiếc xe kia.
Ba chiếc xe máy quay đầu, nhanh chóng tản ra, Thư Đồng và Tiết Phi Hà ngồi ở ghế sau lại đánh Phục ma chú, cả đoạn đường dẫn dụ ma thần Ám Dạ đến địa bàn ấn sáng được vẽ bằng xăng.
Chúc Tiểu Tiểu đột nhiên hét lớn: "Tôi tìm thấy rồi, các anh mau đi giúp bọn họ đi, ở đây giao cho tôi".
A Dũng và A Cường quay đầu nhìn, bọn m Yến Tư quả nhiên nguy hiểm trùng trùng, đích thực đang cần sự giúp đỡ. Chúc Tiểu Tiểu lại hét: "Mau đi, một mình tôi cũng có thể làm được".
A Dũng cuối cùng gật đầu, dặn dò: "Linh vật dưới phong ấn chắc chắn có thần bảo vệ, cô phải cẩn thận".
"Tôi biết rồi."
A Dũng và A Cường bám dây thừng tuột xuống, chân vừa chạm đất liền gấp gáp chạy tới chỗ bọn m Yến Tư. Chúc Tiểu Tiểu đứng vững trên vách núi, nhấc rìu phá ấn lên, hai chân dồn sức, mượn lực đạo sợi dây thừng, đu người lấy đà, một rìu chém vào vách núi. Đất đá trên vách núi rơi xuống rào rào, Chúc Tiểu Tiểu chém liên tục chục nhát rìu, phá ra được một cửa động cao bằng nửa người. Cô dựa vào vách núi, đợi bụi khí bên trong động lắng hết, thò đầu vào nhìn một cái. Bên trong mở ra một khe chếch xuống dưới, vừa lớn lại vừa sâu, chỉ là không biết viên đá kia được cất giấu ở đâu.
Chúc Tiểu Tiểu quay đầu nhìn ra ngoài, nhóm m Yến Tư vẫn đang chiến đấu với ma thần Ám Dạ, cô cởi nút dây bảo hộ, cầm chắc Tiểu Phấn Hồng trong tay, ngồi xổm nhìn vào trong cửa động. Đang do dự không biết có nên mạo hiểm đi vào không, đột nhiên cô thấy đáy động tỏa ra lực hút, "soạt" một cái kéo tụt cô vào trong.
Chúc Tiểu Tiểu sợ hãi hét toáng lên, trong lúc hoảng loạn vội phóng lưỡi kiếm dài của Tiểu Phấn Hồng ra, giữ ở trước ngực, nhưng cả đoạn đường lại không gặp phải tấn công gì. Cô rơi xuống đáy động, kinh hãi nhưng không hề hấn gì. Trong bóng tối, Tiểu Tiểu bật đèn chiếu nhỏ trên điện thoại lên, lúc này mới nhìn thấy rõ.
Dưới đáy động là khoảng không gian rộng chừng năm mét vuông, trên vách núi lại có nước chảy, chỉ không biết là từ đâu chảy vào và chảy đến đâu. Trên một phiến đá ở trong góc, có đặt một viên đá màu xanh đen. Chúc Tiểu Tiểu từ tốn xem xét xung quanh không vội vàng đi đến đó. Nhưng lúc này có một tiếng nói cất lên: "Ai da, sao mà cô chậm chạp thế, chẳng phải đến đây tìm huyết thạch sao? Nhanh nhanh chút đi!".
"Là tôi đó." Một chuỗi hạt nước bắn ra khỏi vách núi, nhảy nhót trong không gian chật hẹp.
"Cô là ai?"
"Tôi là Thủy Linh đại danh đỉnh đỉnh!"
"Thủy Linh?"
"Đừng dài dòng nữa, tôi bị giam ở đây lâu như vậy rồi, ở cùng với viên đá dở hơi này, tôi rất buồn chán. Cô nói xem cô mở cửa rồi cũng không đi vào, vào rồi cũng không cầm đi, do dự cái gì chứ? Nhanh nhanh, cô đem viên đá dở hơi này đi là tôi có thể ra ngoài chơi rồi." Những hạt nước càng ngày càng nhiều, óng ánh nhảy nhót di chuyển trong động, trong tiếng nói tràn đầy sự thiếu kiên nhẫn.
Chúc Tiểu Tiểu cẩn trọng, quan tâm hỏi: "Cô là thần bảo vệ ở trong này?".
"Thần bảo vệ? Tôi chẳng thèm làm thần bảo vệ của viên đá dở hơi đấy, chẳng thú vị chút nào cả, không biết cử động, cũng không biết nói chuyện, chán quá rồi! Nhưng mà cũng phải nói lại, theo lý mà nói tôi vẫn thật sự là thần bảo vệ của nó." Thủy Linh hình như có chút phiền não, "Cho nên cô cầm nó đi nhanh chút, như thế tôi không cần ở lại chỗ này nữa".
Ngữ khí của Thủy Linh có chút trẻ con, nhưng không mang ác ý, Chúc Tiểu Tiểu cũng lớn gan hơn: "Viên đá này chính là huyết thạch? Vì sao lại màu xanh? Nó dùng làm gì vậy?".
"Ai da, cô đến cướp đồ mà không biết nó có tác dụng gì sao? Vậy cô cướp làm gì?" Thủy Linh hình như rất vui vẻ khi có người nói chuyện cùng, nó kéo một chuỗi hạt nước nhảy đến trên vách núi biến hóa tạo hình.
Chúc Tiểu Tiểu bị câu hỏi của nó làm cho nghẹn lại. Cướp làm gì? Cô ngẩng đầu ưỡn ngực, cũng đáp với ngữ khí trẻ con: "Cướp tốt hơn không cướp, sao lại không cướp chứ?".
Câu trả lời của cô khiến Thủy Linh sững lại, tiếp đó ha ha cười lớn: "Ai da, tiểu cô nương, tôi thích cô".
"Không cần khách khí, chúng ta không thân.”
Thủy Linh cười ha ha ha, càng lúc càng vui vẻ: "Vậy tôi sẽ trả lời câu hỏi của cô, nói chuyện là thân rồi. Nghe nói huyết thạch hút rất nhiều tà huyết, năng lượng của nó cực mạnh, có thể mở ra Tỉnh tuyền bị phong ấn dưới địa ngục. Cô có phải muốn hỏi Tỉnh tuyền là gì không?". Thủy Linh đắc ý tự hỏi tự đáp: "Tỉnh tuyền có thể chữa trị cho tất cả linh hồn bị ma chướng nhiễm bẩn, cũng có thể hô tỉnh sinh linh sớm nhất của trời đất - Hỗn độn thiên thần. Vậy cô có cần hỏi Hỗn độn thiên thần có thể làm gì không đây? Tôi cũng không biết có thể làm gì, dù sao mọi người đều không thích ông ta, cho nên mới phong ấn ông ta lại. Cô có muốn biết vì sao tôi phải bảo vệ viên đá này không?".
Thủy Linh triển khai vô số hạt nưóc nhảy nhót một lát, cuối cùng tụ thành hình người, trưng ra tư thế ưỡn ngực ngẩng đầu: "Bởi vì tôi là lợi hại nhất trong trời đất! Chẳng cái gì có thể rời xa tôi. Thần tiên dù có lợi hại thế nào, có thể không ăn cơm, không ngủ, nhưng vẫn phải uống nước đó. Vạn vật trong trời đất, năng lượng của tôi mới là lớn nhất. Tỉnh tuyền đáng ghét đó, chẳng phải cũng là nước sao? Cho nên viên đá chìa khóa này, liền quy về cho tôi trông giữ. Nhưng mà tôi không thích, trông giữ nó, tôi không thể ra ngoài, bị nhốt trong cái động dở hơi này. Bên ngoài sông lớn hồ lớn, những loại nước khác đều chết từ xa lắc rồi, chỉ có tôi…”. Nó cứ nói mãi, ra chiều ý vị, từ trên khuôn mặt còn chảy xuống hai hàng nước.
Chúc Tiểu Tiểu bị nó làm cho dở khóc dở cười, hoàn toàn vỡ mộng đối với hình tượng thần trông giữ, cô hỏi: "Cô đã phụ trách bảo vệ nó, vậy làm sao có thể để tôi mang nó đi?".
Thủy Linh lý lẽ hiên ngang nói; "Cô đến cướp đi, tôi phản kháng một chút, không giữ được, cho nên mất viên đá, sau đó tôi liền tự do".
Chúc Tiểu Tiểu ngẩn người ra, Thủy Linh này lại vì tự do mà giở trò xấu.
Thủy Linh ngẫm nghĩ, lại nói: "Không được, không thể nói như thế tôi làm sao có thể bị đánh bại chứ, quá mất mặt. Như thế này đi, cứ nói cô lén tấn công, giở trò bỉ ổi, tôi không may trúng cạm bẫy, sau đó cô cướp viên đá đi. Ừm, nếu như có người hỏi, cô cứ trả lời thế là được".
"Tôi đâu có gian tà như vậy."
"Ai da, vậy cô nói đi, cô là con người, làm sao có thể đánh thắng được thần tiên như tôi đây? Không phải tôi khinh thường bọn cô đâu, nhưng con người rõ ràng là kẻ yếu."
Điều Thủy Linh không biết là, mấy kẻ yếu đó, lúc này đang ở bên ngoài liều chết đánh nhau với ma thần Ám Dạ.
Nhóm m Yến Tư dốc sức cả hồi lâu, cuối cùng cũng lừa được Ám Dạ vào trong vòng ấn sáng được vẽ bằng xăng. Vào thời khắc Ám Dạ sa vào bẫy, Tư Mã Cần vung tay ném bật lửa tới. Chỉ thấy "bùng" một tiếng, ấn sáng cháy rừng rực.
Ma thần Ám Dạ cuồng loạn rống lên, màn sương đen ở xung quanh tản ra, ba thân hình màu đen đập loạn trong phạm vi của ấn sáng. Hắn ta phi thân lên, có ý đồ muốn bay lên trời mà trốn, hai chiếc máy bay tuần tra sớm đã áp ở phía trên theo chỉ thị của Ray. Ma thần Ám Dạ biết bất luận thế nào, hai bùa sáng trên không này cũng là yếu nhất hắn ta không thèm quan tâm những thứ khác, chăm chăm lao lên trên hòng thoát thân.
A Dũng, A Cường và Vu Lạc Ngôn nhanh như cắt điều chỉnh đầu xe, Vu Lạc Ngôn lớn tiếng hét "Là con ở bên trái". Ba chiếc xe máy đứng ở ba góc, toàn bộ đèn sáng đánh vào bóng đen ở bên trái. Uy lực của ấn sáng bằng lửa trợ giúp cho họ, bùa sáng của ba chiếc đèn xe này lại kéo ma thần Ám Dạ xuống.
"Chính là bây giờ!" m Yến Tư hạ lệnh, Tư Mã Cần, Thư Đồng, Cao Lôi, Tiết Phi Hà đã đứng vào vị trí trận pháp, cùng niệm Phục ma chú, bấm chỉ quyết, vung chưởng lực, năm người đồng thanh hét lớn: "Phá!".
Năm người nhất tâm, sức mạnh cực lớn, chưởng Phục ma chú lại hóa thành bóng sáng xông thẳng vào ma thần Ám Dạ, ngọn lửa cháy rừng rực, phút chốc bùng lên chói lòa. Ma thần Ám Dạ lớn tiếng gầm thét, bóng đen rung lắc dữ dội rồi nhạt đi, nhưng trong chốc lát lại đột nhiên vọt lên mấy lần. Một trận cuồng phong từ trung tâm trận pháp cuồng loạn quét ra, đẩy ngọn lửa rừng rực loang rộng. Vu Lạc Ngôn không chống đỡ được, chiếc xe đổ xuống đất, anh không kịp để ý đến nó, chỉ lớn tiếng hét: "Chuyển sang con ở giữa!".
Cuồng phong nổi lên, đất cát mù mịt, nhưng lửa không tắt, người vẫn còn, năm người trong Ngũ tinh liên châu trận không chút xê dịch, m Yến Tư lớn tiếng hét: "Lại lần nữa". Thư Đồng hai cánh tay dùng lực rạch lên ngân liên tiêu ở thắt lưng một cái, máu chảy không ngừng. Cô lớn tiếng hét: "Dùng máu của tôi".
Năm người giơ tay, sợi huyết giống như kết lại, ở trong không trung đan thành hình dáng bùa chú. m Yến Tư bấm tay niệm chỉ quyết, bốn người còn lại lập tức làm theo, lại một lần nữa đồng thời đánh ra Phục ma chú. Huyết phù trong lúc tiếng "Phá!" này đồng thanh vang lên, đánh mạnh vào bóng đen.
Nhạt đi! Bay tản! Tan biến!
Dưới ánh nhìn chăm chú của tất cả mọi người, ma thần Ám Dạ không còn thấy đâu nữa. Chỉ còn lại ấn sáng bằng lửa kia vẫn đang cháy.
A Dũng nhìn vào máy thăm dò trên cổ tay mình: "Có hồn phách, tản đi rồi".
A Cường lẩm bẩm: "Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy hồn bay phách tán".
"Thành công rồi?" Ray hỏi với giọng không thể tin được trong thiết bị liên lạc: "Không cần nhờ Boss, chúng ta tự mình thành công rồi?".
"Thành công rồi." m Yến Tư có chút chậm chạp, mệt mói: "Lại thành công rồi".
Thư Đồng trong chốc lát mềm nhũn người, đổ xuống đất, nhìn cánh tay sũng máu của mình thở dốc.
Tiết Phi Hà quỳ xuống, bắt đầu nôn khan.
Tư Mã Cần nằm ngửa trên mặt đất, không nhịn được, cười lớn: "Cuộc đời ông đây chưa từng đáng khâm phục như thế này!".
Cao Lôi cũng ngồi phịch xuống: "Chúng ta nên được ghi vào sử sách nhỉ?".
Cửu Thiên Huyền Nữ cứ mãi chần chừ không ra tay giờ như nhìn thấy chuyện lạ kinh hoàng, bà ta quay đầu hỏi: "Bọn họ thật sự chỉ là con người?". Huyền Thiên Ngọc Nữ cũng kinh ngạc, lẩm bẩm trả lời: "Đúng ạ, bọn họ là hàng ma sư loài người".
Trong lòng hai vị thần đều kinh ngạc hoài nghi, thế giới này thay đổi đến vậy rồi sao?
CHƯƠNG 44
Chúc Tiểu Tiểu ở trong động lại không biết được tình hình bên ngoài, nhưng mà Thủy Linh trước mặt này rất thú vị, không hề có ác ý, cho nên cô không sợ. Cô nói: “Tôi không khua môi múa mép v