"Mau, cho cô đấy." Thủy Linh nói, sóng nước đánh một cái, kéo viên đá màu xanh đen kia đến trước mặt Chúc Tiểu Tiểu.
Chúc Tiểu Tiểu trong lòng nghĩ, đây có lẽ là vị thần bảo vệ thiếu trách nhiệm nhất. Nhưng việc đến hôm nay, cô cũng mặc kệ, lấy chiếc túi linh ở thắt lưng ra, miệng túi vừa mở, Thủy Linh liền thô lỗ ném viên đá vào trong.
Nó nhìn Chúc Tiểu Tiểu cẩn thận cất xong chiếc túi, vui vẻ nhảy lên: "Hay quá! Tự do rồi! Tôi tự do rồi!". Nó đột nhiên "á" lên một tiếng, giống như trúng đòn vậy, ngã xuống, thấm vào trong đất.
Chúc Tiểu Tiểu giật thót mình, cô căng thẳng nắm chắc Tiểu Phấn Hồng quan sát xung quanh nhưng không phát hiện thứ gì khác thường. Nhìn thấy Thủy Linh lại bốc lên, liền hỏi: "Vừa rồi làm sao vậy?".
Thủy Linh động đậy, hạt nước hội lại thành hình người, nói: "Tôi phải giả vờ bị đánh ngã xuống chứ, nếu không cô làm sao có thể cướp được viên đá đi".
Chúc Tiểu Tiểu không hài lòng: "Chỗ này có người khác sao? Cô làm tôi sợ đó".
"Ừ nhỉ." Thủy Linh di chuyển một vòng trong không trung: "Vậy tôi diễn mất công rồi. Mặc kệ mặc kệ, diễn một chút cũng vui mà".
Chúc Tiểu Tiểu quyết định không để ý đến nó nữa, cô cẩn thận nhìn xung quanh, bắt đầu men theo vách động bò lên trên. Thủy Linh ở sau lưng cô hét: "Ai da, cô không chơi cùng tôi nữa à?".
"Cô chẳng phải tự do rồi sao? Bên ngoài rất nhiều nước chơi với cô, cô cũng nhanh ra ngoài đi."
"Đúng rồi. Ha ha ha, đi đi đi, chúng ta ra ngoài chơi." Nó vừa dứt lời, Chúc Tiểu Tiểu liền cảm thấy có một luồng khí đẩy cô ra ngoài, tốc độ cực nhanh chớp mắt cái ánh sáng cửa động đã ở trước mắt. Chúc Tiểu Tiểu sợ hãi hét toáng lên, chỉ cảm thấy mình bay vọt ra ngoài, nhanh như một cơn gió. Cô vội vàng duỗi tay muốn tóm lấy sợi dây thừng ở cửa động, nhưng không kịp chạm đến, người đã bị đẩy vào giữa không trung.
Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy mình đang rơi xuống, nhưng cô lúc này ngoại trừ hét ra thì chẳng biết làm thế nào. Khóe mắt thoáng thấy Thủy Linh kia ở bên cạnh nhảy múa di chuyển, còn nghe thấy nó lớn tiếng hét: "Ô hô, ông đây uy phong lẫm liệt ra ngoài rồi!".
Chúc Tiểu Tiểu vừa sợ vừa tức, nó muốn để cô rơi chết, uy phong cái đầu nó!
Bên tai tiếng gió vù vù, Chúc Tiểu Tiểu càng lúc càng gần với mặt đất. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, một bóng người xông đến, giữa không trung đón lấy cô ôm vào lòng.
"Boss!" Tiểu Tiểu sợ đến mức giọng nói cũng run, cô suýt chút nữa đã rơi thành bánh thịt rồi, cô ôm chặt lấy cổ Nghiêm Lạc, thở gấp.
"Ai da, người này là ai?" Thủy Linh có chút bực mình, nó đang chơi rất vui vẻ, đang chuẩn bị đỡ Chúc Tiểu Tiểu để lại đẩy lên trên, thế mà đột nhiên lại nhảy ra một tên Trình Giảo Kim1 như thế này, cướp cô ấy đi mất rồi!
1 Trình Giảo Kim: Trình Tri Tiết (589 — 665), tự Nghĩa Trinh, vốn tên Giảo Kim. Danh tướng khai quốc đời Đường, được phong Lô quốc công, bài vị được liệt vào lăng của hai mươi tư công thần.
Nghiêm Lạc khuôn mặt tái xanh, không dám nghĩ nếu như đến chậm một bước thì sẽ xảy ra chuyện gì. Anh một tay ôm lấy Chúc Tiểu Tiểu, bàn tay còn lại hướng về phía Thủy Linh.
Thủy Linh "bụp" một cái biến thành vô số hạt nước tản ra, nhưng Nghiêm Lạc vừa thu năm ngón tay lại, không khí xung quanh giống như một tấm lưới ken dày, kín đến mức gió không xuyên qua được, trong chốc lát thu chặt lại, tất cả hạt nước đều bị tóm gọn.
Thủy Linh lớn tiếng kêu oa oa: "Ai da, hóa ra cô có hai thân à". Nó vút cái tụ lại thành một khối, nhỏ như sợi dây nhanh chóng chảy xuống dưới, định lọt qua khe hở chạy thoát. Nghiêm Lạc chuyển cánh tay, chưởng lực lập tức quét tới, tốc độ của anh rất nhanh, sợi dây nước đó phập một cái bị đánh tan ra. Thủy Linh "á" lên một tiếng thảm thiết, ẩn vào trong đất.
Nghiêm Lạc ôm Chúc Tiểu Tiểu đáp đất, nhẹ nhàng đặt cô xuống, cẩn thận kiểm tra một lượt, xác định cô ngoại trừ vết thương trên mặt ra, không có vết thương mới, lúc này mới yên tâm.
"Boss, em lấy được viên đá rồi." Chúc Tiểu Tiểu nhìn sắc mặt của anh liền biết "ông Nghiêm" lại không vui, vội vàng kéo anh kể công.
Nghiêm Lạc nhịn rồi lại nhịn, cuối cùng vẫn không mở miệng trách cứ cô một mình xông vào nguy hiểm. Chúc Tiểu Tiểu biết suy nghĩ trong lòng anh, lại giải thích: "Em đâu có chạy vào trong, là Thủy Linh kia kéo em vào, đá cũng là nó chủ động cho em. Nhưng mà, nó chắc chắn không có ác ý".
Nghiêm Lạc xoa đầu cô, sau đó giậm chân một cái, quát: "Ra đây!".
Chúc Tiểu Tiểu giật thót mình, lại nhìn thấy trong lòng đất phun ra một dòng nước lớn, từ từ tập trung thành một vũng rồi vươn thẳng lên, hóa thành hình người.
"Anh hung dữ cái gì? Chơi chẳng vui gì cả. Tôi không sợ anh đâu, tôi dù gì cũng là linh vật có sức mạnh nhất trên thế giới." Thủy Linh lớn tiếng cướp lời, sau đó chuyển sang nói với Chúc Tiểu Tiểu: "Xem ra cô không rảnh để chơi cùng tôi nữa rồi. Tôi không cần để ý đến anh ta, anh ta đáng ghét. Tôi đi đây, đi tìm chỗ chơi vui". Nói xong, nó thực sự "bụp" một cái biến thành dòng nước, ngấm vào trong đất không thấy nữa.
Nghiêm Lạc cau mày, thấy Thủy Linh này "thần kinh" quá, nhưng thực sự là không có ác ý, nguy hiểm không nằm ở chỗ nó, ngẫm nghĩ rồi cũng liền bỏ qua.
m Yến Tư cùng đoàn người vừa hay đi đến, Chúc Tiểu Tiểu giờ mới biết bọn họ không hề dựa vào Boss mà vẫn đánh bại được ma thần Ám Dạ, cô kích động kêu: "Woa woa!", rồi nhảy tưng tưng.
Thư Đồng đắc ý: "Đã nói chúng ta là thiên đoàn đệ nhất trong giới hàng ma rồi, ma gì thần gì, gặp phải chúng ta đều phải chịu thua".
"Bắc m Vương đâu?" m Yến Tư không để ý đến mấy người đang kịch liệt thảo luận công trạng bên kia, trực tiếp hỏi Nghiêm Lạc.
"Ông ta chạy rồi."
"Chẳng thú vị chút nào, ông ta tốt xấu gì cũng phải tỏ ra khí phách một ma đầu chứ, sống mái một trận, chúng ta còn có thể uy phong thêm một lần." Thư Đồng vẫn còn hăng máu, rất không hài lòng với biểu hiện của Bắc m Vương.
"Vào lúc ma thần Ám Dạ hồn bay phách tán, chúng tôi ở rất gần, ông ta cảm ứng được, liền chạy mất rồi." Nghiêm Lạc bình thản nói: “Bắc m Vương gian manh xảo trá, khí phách, thứ này ông ta không có. Nhưng ông ta nhất định đang có âm mưu, chúng ta không thể quá đắc ý".
Cao Lôi đẩy đẩy gọng kính theo thói quen, nói: "Chúng ta vẫn nên tập luyện nhanh một chút, chủ động xuất kích xử lý ông ta, tránh bị ông ta ngày ngày nhớ nhung".
Tiết Phi Hà dùng vải áo buộc hai cánh tay bị cắt của Thư Đồng lại, miễn cưỡng cầm máu, nói: "Chúng ta nhanh tìm một chỗ có thể băng bó đi. Mọi người, ai có vết thương đều kiểm tra xem".
Thư Đồng nghiêng người dựa vào Phi Hà: "Cô vừa nói thế tôi liền cảm thấy mình yếu đi rất nhiều, mau đưa tôi đi nhé".
"Xí!" Cứ coi như Thư Đồng khắp cánh tay đầy máu, mọi người cũng không có cách nào liên hệ được cô với hai từ "suy nhược", đối với biểu hiện vờ vịt yếu ớt của cô, lại thấy rất đáng ghét. Nhưng tất cả vẫn nhanh chóng thu dọn rồi quay về thôn.
Nghiêm Lạc đi gặp Cừu An, trận chiến giữa Huyết tộc và cấp A đã cơ bản kết thúc, người trong thôn vẫn đang tra soát lại lần cuối, Cừu An thì trông nom bên giường Đậu Đậu ở trong phòng.
Lúc này Đậu Đậu vẫn trong trạng thái hôn mê, Cừu An yêu thương xoa đầu nó, nói với Nghiêm Lạc: "Bố mẹ đứa trẻ này đều chết sớm, đứa con kia của tôi cũng không biết hướng đi, chưa từng gặp qua Đậu Đậu. Huyết tộc chúng tôi gọi là không già không chết, nhưng thực sự huyết mạch số người ít ỏi, tôi nhìn đứa trẻ này lớn lên từng chút một, không ngờ rằng còn có đại kiếp như thế này".
Ông ta quay người lại, nhìn thẳng vào Nghiêm Lạc, quỳ một gối xuống: "Diêm Vương, năm đó người chỉ ra con đường sáng cho Huyết tộc tôi, để chúng tôi có được ngày hôm nay. Hôm nay Huyết tộc gặp đại kiếp, lại là người đến vung đao tương trợ. Vẫn xin Diêm Vương lần nữa giúp đỡ tôi cứu Đậu Đậu về, Huyết tộc tôi sau này nguyện làm trâu làm ngựa, nghe lời Diêm Vương sai khiến".
Nghiêm Lạc đang muốn nói gì, điện thoại lại vang lên, cầm ra vừa nhìn, là Chúc Tiểu Tiểu. Anh vội vàng nghe máy, nghe thấy tiếng khóc của Tiểu Tiểu trong điện thoại: "Boss, bà bà không được rồi, anh mau đến đi".
Thiên Bà đích xác là sắp không cầm cự được nữa, lúc trước bà bị Đậu Đậu đánh một chưởng trúng tim, lại bị cắn thương ở nhiều chỗ, chống đỡ một hơi đến bây giờ. Bà thấy Chúc Tiểu Tiểu quay lại, nghe nói lấy được huyết thạch rồi, vui mừng cười, kéo tay Tiểu Tiểu, yếu ớt nói: "Nha đầu à, viên đá đó cất đi cẩn thận, sau này sẽ có chỗ dùng. Con phải dũng cảm...".
Khí lực mỏng mảnh như sợi ta, lời muốn nói của bà cùng với sự kết thúc sinh mệnh mà tiêu tán. Chúc Tiểu Tiểu khóc không thành tiếng, nhưng cô vẫn nhớ rõ nguyện vọng cuối cùng của Thiên Bà. Thấy Thiên Bà tắt thở, Tiểu Tiểu vội vàng lấy bình dẫn hồn ra thu hồn phách, nhưng chiếc bình chỉ phát ra ánh sáng nhàn nhạt. Chúc Tiểu Tiểu biết đó là vì hồn phách của Thiên Bà không tập trung, cô không thể thu lại hết.
Hồn phách Thiên Bà bay tứ phía, tản đi rất nhanh, m Yến Tư và Cao Lôi ở bên cạnh giúp đỡ thu lại, nhưng cũng không cách nào thu hết được toàn bộ. May mà lúc này Nghiêm Lạc chạy đến, anh xòe lòng bàn tay ra, ngay trước thời khắc hồn phách Thiên Bà tiêu tán, ngăn lại tất cả, thu vào trong bình.
Chúc Tiểu Tiểu ôm lấy chiếc bình, lớn tiếng khóc hu hu: "Boss, bà bà nói, nếu như bà còn có thể chuyển thế, hy vọng lại được làm người Đạo gia. Anh nhất định phải hoàn thành tâm nguyện cho bà". Người trong phòng nghe thấy lời này không ai không đau lòng.
Nghiêm Lạc gật đầu, quay người nói với Cừu An: "Cái chết của Huyết tộc, hồn bay phách tán, mặc dù là tôi, nếu không có mặt trông giữ trước khi Huyết tộc qua đời một khắc, cũng không thể nào tập hợp đủ hồn phách, vậy Bắc m Vương kia có hồn phách của Đậu Đậu, chứng tỏ ông ta nhìn thấy Đậu Đậu tắt thở ngay trước mắt". Anh không nói rõ hơn, nhưng trong lòng Cừu An đã hiểu rõ, làm sao có thể trùng hợp như thế gặp đúng lúc Đậu Đậu tắt thở, chỉ sợ là Bắc m Vương nhìn thấy Đậu Đậu, ra tay giết, rồi dùng hồn phách của Đậu Đậu để dụ dỗ ông ta.
Cừu An đau đớn đến đỏ cả mắt lên, ông ta nắm chặt lòng bàn tay, nói không ra lời.
Nghiêm Lạc lại nói: "Trong Linh hồn Đậu Đậu có trộn lẫn ma hồn, nhất định không thể để nó lại ăn máu thịt, nếu không thì cứ coi như sau này có cứu nó lại, nó cũng không thể quay đầu nữa. Tôi cho ông một số điện thoại, ông liên hệ, đưa Đậu Đậu đến cao ốc Đế Cảnh, ở đó có trung tâm nghiên cứu, có thể giúp nó duy trì chức năng cơ thể, hồn phách khác của nó nhất định vẫn còn nằm trong tay Bắc m Vương, chuyện tìm hồn phách, chúng ta sẽ thảo luận sau".
Cừu An liên tiếp gật đầu, m Yến Tư ở bên cạnh nghe thấy, vội vàng gọi điện cho Smile, nói chuyện của Đậu Đậu, bảo Smile ở bên kia làm tốt việc chuẩn bị. Cừu An thấy chuyện này đã có hướng giải quyết, vô cùng cảm tạ, rời đi. Nghiêm Lạc bảo mọi người cùng thu dọn lại, đưa cả nhóm xuất phát quay về thành phố.
Trận chiến ở thôn Huyết tộc lẩn này, mọi người hao tổn không ít tính khí thể lực, tất cả đều nghỉ ngơi dưỡng sức hai ngày. Sau đó ai cần huấn luyện thì huấn luyện, cần làm việc thì làm việc.
Hồn phách của Đậu Đậu đã trải qua việc kiểm tra cẩn thận trong Công ty Nhã Mã, quả nhiên tìm ra ma hồn. Suy đoán của Nghiêm Lạc là chính xác, dựa vào thể chất Huyết tộc của Đậu Đậu, thêm vào đó là việc thèm ăn máu thịt của xác sống, tương lai sau này, ma hồn lớn lên, Đậu Đậu