uẩn hơn của máy bay kia, chắc là hiệu quả tốt hơn chút. A Dũng, cậu đưa Vu Lạc Ngôn nhận dạng hình dáng phong ấn, tìm ra bùa phá ấn thích hợp để lát còn dùng. Cao Lôi, Tư Mã, A Cường, lấy ít xăng ra chỗ rộng rãi vẽ ấn sáng, không có nguyệt quang thạch, chúng ta dùng lửa thử xem".
Mọi người nhất loạt gật đầu, m Yến Tư nhìn lướt qua tất cả, tiếp tục nói: "Tôi, Tư Mã, Thư Đồng, Cao Lôi, Phi Hà, đứng theo thứ tự này tạo Ngũ tinh liên châu trận, đánh Phục ma chú. Mọi người quan sát tình thế, dẫn dụ tên kia đến chỗ ấn sáng, vây lại là tốt nhất. Không vây được cũng phải gắng sức, ít nhất phải cầm cự được đến khi Boss tới. A Dũng, A Cường, Tiểu Tiểu tìm cơ hội lên núi phá phong ấn lấy viên đá. Lạc Ngôn, anh theo dõi động tĩnh của ma thần kia thật sát".
Anh vừa nói dứt lời, Ray bên kia liền kêu lên: "Mọi người tốt nhất nhanh một chút đi, ma thần Ám Dạ đã phát hiện ấn sáng đó là giả rồi".
Mọi người nhanh chóng chia nhau hành động.
Sau khi ma thần Ám Dạ phát hiện ấn sáng vô hiệu, lại bắt đầu thử phá phong ấn. Vu Lạc Ngôn nói không rõ lắm hình dáng phong ấn đang lóe sáng trên lưng núi, chỉ thấy hơi tròn tròn, lại hơi giống hình tứ giác. Chu Duệ bên kia từ kho dữ liệu tìm ra hết các loại hình dáng, căn cứ theo hoa văn chi tiết Vu Lạc Ngôn miêu tả, lọc ra được hơn hai mươi cái. Thực sự không có cách nào sàng lọc thêm nữa, anh đành gửi toàn hộ hai mươi loại hình dáng phong ấn vào điện thoại của A Dũng để Vu Lạc Ngôn xem.
Ray nhắc nhở: "Màn sương đen đó càng lúc càng tập trung, không biết tình hình thế nào rồi?".
Vu Lạc Ngôn cũng nói: "Bóng sáng lóe lên ở chỗ đó hình như càng lúc càng nhạt".
m Yến Tư cau mày: "Không kịp rồi, phong ấn sắp bị phá, chúng ta phải đuổi hắn đi, không thể để hắn lấy được viên đá!". Anh nhảy lên xe máy, khởi động xe, cấp tốc lái về phía ngọn núi.
Ở nơi cao nhất của rừng cây, Cửu Thiên Huyền Nữ và Huyền Thiên Ngọc Nữ ẩn mình trong màn đêm.
"Sư phụ, chúng ta không động thủ sao?" Huyền Thiên Ngọc Nữ không hiểu, rõ ràng sư phụ truy đuổi ma thần Ám Dạ là muốn thu phục hắn, nhưng bây giờ lại trì hoãn, chưa thấy hành động.
Cửu Thiên Huyền Nữ nói: "Ta muốn xem xem Heo Con cùng với những con người kia có thể làm được chuyện gì. Đợi Ám Dạ thật sự muốn động thủ giết bọn họ, chúng ta ra tay cũng chưa muộn".
"Bọn họ chỉ là loài người, làm sao có thể đối phó với ma thần Ám Dạ."
"Không sai, bọn họ chỉ có một con đường chết. Cho nên ta rất hiếu kỳ, bọn họ rốt cuộc định làm gì? Heo Con căn bản đang lãng phí thời gian và thiên phú."
"Sư phụ, A La nói Heo Con đã không còn giống như trước đây, đến cô ấy cũng bỏ cuộc rồi. Chúng ta rất khó khuyên Heo Con hồi tâm chuyển ý."
"Hừ, nó bị Diêm La làm cho mê muội, A La bây giờ đang hướng về bọn chúng. Ta thực sự rất muốn xem xem. Heo Con so với trước đây không giống ở chỗ nào. Cứ coi như vận mệnh có thay đổi, thiên chức cũng không thể bỏ qua cho nó. Việc nó trở lại chỉ là sớm muộn mà thôi.”
Huyền Thiên Ngọc Nữ muốn nói lại thôi, điều cô ta thắc mắc mà không dám mở miệng chính là: Huyền Thiên phái bọn họ, có phải vẫn mang thiên chức cũ hay không?
Xảy ra nhiều sự việc như thế, cô ta thực sự không thể không hoài nghi.
m Yến Tư phóng xe máy tới một dốc núi, nâng đầu chiếu ấn bùa vào chỗ sương đen tích tụ. Chiếc xe máy này giống như tất cả các trang bị của công ty, đều từng trải qua các đợt nâng cấp, đèn xe được làm từ chất liệu đặc biệt, ánh sáng của nó có thể thiêu chết ác linh, vô cùng hữu dụng trong nhiệm vụ vây bắt, tiêu diệt linh hồn tà ác số lượng lớn.
Nhưng mà bây giờ, thứ bọn họ đang đối mặt là ma thần Ám Dạ, mặc dụ trên đèn có cả ấn bùa được vẽ bằng chu sa nhưng e là hiệu quả cũng không lớn. Thế nhưng, bất luận ra sao, nhất định vẫn phải thử nó một lần. Diệt không được, biết đâu lại có tác dụng uy hiếp, điều khiển đối phương?
Quả nhiên bùa sáng vừa xuất hiện, màn sương đen kia soạt một cái, lập tức tản ra, ở một bên khác lại tụ tập thành một khối. Ma thần Ám Dạ hình như không còn nhẫn nại đối với thủ đoạn hư trương thanh thế này của bọn họ. Khi m Yến Tư một lần nữa dùng bùa sáng đuổi đến, màn sương đen kia chầm chậm tản ra rồi vút một cái tụ thành khối cuộn về hướng m Yến Tư.
Vu Lạc Ngôn hét lớn: "Hướng mười một giờ".
m Yến Tư quyết đoán quay đầu xe, đèn xe chiếu đến hướng mười một giờ, trong thoáng chốc, màn sương đen dừng lại, nhanh chóng vọt lên trên, ở giữa không trung di chuyển một hồi, lại lần nữa cuộn xuống.
"Hướng hai giờ." Vu Lạc Ngôn sợ mình nhìn không rõ, vừa hét vừa chạy về phía m Yến Tư.
m Yến Tư lại chiếu đèn. Cao Lôi lái một chiếc xe máy khác hết tốc lực chạy tới, hét lớn với Vu Lạc Ngôn: "Lên xe!".
Hai chiếc xe máy ở góc độ đó, mượn thiên nhãn của Vu Lạc Ngôn bám riết truy đuổi chân thân của ma thần Ám Dạ giữa màn sương đen.
Bùa sáng của đèn xe máy thực sự có uy lực hơn mấy phần. Hai chiếc đèn tập trung lại một điểm, đánh trúng vào ma thần Ám Dạ, đẩy hắn ta lùi lại mấy bước. Cao Lôi và m Yến Tư vô cùng vui sướng. Ma thần Ám Dạ hình như có chút kinh ngạc, hắn ta nhanh chóng lùi lại, sau lưng lại là Thư Đồng lái một chiếc xe máy có bùa sáng khác vừa được vẽ xong. Giữa không trung, hai chiếc máy bay theo chỉ thị của Ray, cũng chiếu bùa sáng xuống.
Trong chốc lát giống như đã vây giữ được ma thần Ám Dạ.
Ma thần Ám Dạ cực kỳ tức giận, hắn ta nhào thẳng tới tấn công Thư Đồng thế đơn lực mỏng. Một luồng gió cực mạnh từ giữa màn sương đen cuộn đến, chiếc xe máy của Thư Đồng đổ xuống, cả người cô men theo mặt đất lăn mấy vòng.
m Yến Tư và Cao Lôi khởi động xe xông đến, Tiết Phi Hà ở gần Thư Đồng nhất niệm chỉ quyết, vẽ ra Phục ma chú trực tiếp chém tới. Ma thần Ám Dạ vừa cuộn bóng đen lại, cứng người, nuốt chú lực này xuống.
Mu bàn tay Thư Đồng bị đá nhọn làm rách một vệt lớn, máu tươi trào ra, lúc này tình hình nguy cấp, cô dùng lực vẩy tay một cái, lấy máu làm chú, bấm tay tấn công, dùng linh huyết của mình vẽ ra Phục ma chú đánh về phía ma thần Ám Dạ. Tiết Phi Hà giương cung lên, phối hợp với đòn tấn công của Thư Đồng, trước khi phóng tên lại phát một bùa chú nữa, hai đạo bùa chú này được mũi tên sắc nhọn tốc độ đẩy đến tấn công ma thần Ám Dạ, hắn bị ép lùi mấy bước.
m Yến Tư và Cao Lôi đã chạy đến nơi, lại lần nữa chiếu bùa sáng.
Đây là để cho Tư Mã Cần tranh thủ thời gian, anh lôi chiếc xe máy đổ trên mặt đất dậy, vừa mới khởi động, ma thần Ám Dạ đã ép tới, hắn ta đã thực sự nổi giận! Màn sương đen biến thành hình người, phân thành ba cái bóng đen kịt, lần lượt xông đến ba chiếc xe.
Tư Mã Cần hét lớn: "Mau chạy, dẫn hắn đến vòng xăng". Anh quay đầu xe, khi lao qua chỗ Tiết Phi Hà, duỗi tay kéo cô nhảy lên xe. m Yến Tư cũng kéo Thư Đồng lên, ba chiếc xe chạy thục mạng lạng trái lách phải, dẫn dụ ma thần Ám Dạ đang điên cuồng tấn công ở phía sau, rít gió chạy thẳng đến khoảng đất trống bằng phẳng được vẽ ấn sáng bằng xăng kia.
A Dũng, A Cường và Chúc Tiểu Tiểu dùng xăng vẽ xong ấn sáng, nhìn thấy bên này mấy người đã cùng với ma thần Ám Dạ đánh đến trời long đất lở, bây giờ lại dùng xe máy chơi trò đuổi bắt, bọn họ cũng tranh thủ nắm bắt thời gian đi lên sườn núi lấy viên đá kia.
Rốt cuộc trên sườn dốc đó là loại phong ấn nào, bọn họ lại không tìm ra, cho nên cũng không biết cần phải dùng loại bùa phá ấn nào. Chúc Tiểu Tiểu lớn tiếng nói: "Không kịp thử từng thứ một đâu, để tôi đi, tôi có thể phá".
Ray ở bên kia tiếp lời: "Sườn núi dốc quá, tôi điều máy bay tuần tra đên giúp mọi người".
A Dũng đeo lên người một bó dây leo núi lớn, tóm lấy thang dù của máy bay tuần tra ném xuống, để máy bay kéo mình lên đỉnh núi. Anh ở trên đỉnh núi định vị xong dây thừng, ném xuống dưới.
Núi này không cao lắm, nhưng dây thừng lại không đủ dài, A Dũng trượt đến đoạn cuối của dây thừng cũng không tóm được cánh tay đang giơ lên của Chúc Tiểu Tiểu. A Cường ở bên dưới quỳ xuống, hai cánh tay khoanh tròn lại. Chúc Tiểu Tiểu hiểu ý, chạy đà hai bước, một chân đạp lên cánh tay anh. A Cường dùng lực hất mạnh Chúc Tiểu Tiểu lên. Phía trên A Dũng duỗi tay ra giữ lấy Chúc Tiểu Tiểu, kéo cô lên trên, sau đó giúp cô buộc sợi thừng trên người vào đầu sợi thừng đã định vị trên núi. Tất cả chuẩn bị xong xuôi, Chúc Tiểu Tiểu mệt bở cả hơi tai.
Cô làm biểu tượng OK với A Dũng, sau đó bắt đầu từng chút từng chút trèo lên trên. A Dũng và A Cường tốc độ rất nhamh, một ngươi ở sợi dây thừng bên cạnh trèo lên đến trước mặt cô, bảo vệ phía trên, một người lên sau, bảo vệ ở bên dưới, phòng việc cô bị rơi xuống. Ba người đồng tâm hiệp lực leo lên, cuối cùng cũng tới địa điểm có phong ấn, bắt đầu dùng máy thăm dò phong ấn thử tìm chỗ cất giấu huyết thạch.
Ma thần Ám Dạ đuổi theo bọn m Yến Tư, nhưng hình như cảm giác được Chúc Tiểu Tiểu bên này đang chuẩn bị cướp viên đá, vội quay đầu trở lại, một luồng gió mạnh tấn công đến dốc núi. May mà đánh chệch, trúng ngay phía trên đầu bọn Chúc Tiểu Tiểu. Đá men theo dốc núi lăn xuống rào rào, rơi trúng vai A Dũng, một tiếng hừ vang lên, anh tuột tay, may mà dây thừng leo núi đã giữ anh, treo lơ lửng. Anh kinh hãi vạn phần nhưng không bị rơi xuống. Chúc Tiểu Tiểu và A Cường cắn răng bám vào vách núi trốn, khó tránh được trên người bị những viên đá lớn nhỏ rơi vào.