vấn đề cũng thực là quá nhanh, anh còn cho rằng phải giảng giải khuyên bảo cô thêm một lúc nữa để cô đừng tích tụ buồn bã vì chuyện của mấy trăm năm trước, dù gì cũng là do anh ép cô phải rời đi. Khi đó anh đích thực là không để ý đến chuyện cô có một lòng muốn cứu trời đất hay không, chỉ suy nghĩ cho cảm xúc của riêng mình, anh căn bản không chịu đựng nổi khi nghĩ rằng cô có thể bị hồn bay phách tán, tan thành mây khói.
"Boss." Thấy anh không nói gì, Tiểu Tiểu bắt đầu làm nũng, tóm lấy cánh tay anh lắc lắc: "Nghe thấy hay chưa, quên cô ấy đi, quên cô ấy đi, anh chỉ có thể thích em".
Anh thực sự không nhịn được cười nữa, cúi đầu chặn lấy miệng cô: "Em lớn tiếng hơn một chút đi, người khác chắc sẽ muốn mời chúng ta ra ngoài".
Tiểu Tiểu thoát ra từ giữa môi của anh, nghiêng đầu nhìn tứ phía, trong phòng chiếu này còn rất nhiều chỗ trống, vị trí tình nhân của bọn họ lại ở góc khuất, cách khá xa, tắt đèn tối om, còn may, vẫn coi là an toàn.
Bộ phim đã gần tới hồi kết, đang là lúc căng thẳng kịch liệt, Tiểu Tiểu và Nghiêm Lạc tổng cộng cũng chẳng xem được bao nhiêu, cô sợ rằng dáng vẻ bị hôn suýt chết của mình đến khi hết phim đèn sáng sẽ bị lộ, thế là liền kéo anh thương lượng đòi ra ngoài sớm.
Nghiêm Lạc không chịu, anh quyết định bắt đầu từ hôm nay sẽ thích xem phim, bây giờ phim chưa hết, anh không muốn đi. Nhưng sau khi bị cô làm ồn một hồi, cuối cùng anh vẫn phải khuất phục.
Tiểu Tiểu ở trong nhà vệ sinh của rạp chiếu phim nhìn mình trong gương. Mẹ ơi, may mà ra ngoài rồi, mặt cô đỏ rực, hai mắt đầy ý xuân, môi miệng đỏ chót lên, căng mọng, vừa nhìn qua là biết rõ ràng đã làm gì xấu hổ trong phòng chiếu. Cô che miệng chạy vụt ra khỏi nhà vệ sinh, rất muốn cho cái kẻ gây chuyện kia một đấm.
Nhưng khi cô chạy ra ngoài, nhìn thấy Nghiêm Lạc đang đứng trong sảnh lớn gọi điện thoại thì lại không nỡ đánh anh nữa. Lúc này anh đã trở lại với biểu cảm lạnh lùng nghiêm túc rồi. Xung quanh không ít người, nhưng anh đi về phía bên kia đứng, những sinh vật sống ở xung quanh đều biến thành cảnh nền hết, dường như anh mới là trung tâm ở chỗ đó. Anh không nhìn quanh một cái nào, chỉ chuyên tâm nói chuyện điện thoại. Tiểu Tiểu từ rất xa nhìn lại cảm thấy mình mắc bệnh si tình mất rồi, sao mà nhìn anh như thế lại cảm thấy anh đẹp trai đến vậy, tài giỏi đến vậy? Người đàn ông này, là bạn trai của Chúc Tiểu Tiểu cô đó.
Nghiêm Lạc quay lại, lập tức tìm được vị trí của Tiểu Tiểu, khuôn mặt anh lại có chút dịu dàng, điện thoại vẫn chưa tắt, anh ngoắc ngoắc ngón tay về phía cô. Tiểu Tiểu cười rạng rỡ đi đến, si tình thì si tình, dù sao người đàn ông này cũng rất yêu cô. Nghiêm Lạc một tay ôm lấy cô, nói vào trong điện thoại: "Cứ như vậy đi, làm theo lời tôi nói là được. Mấy ngày này tôi phải ở bên cạnh Heo Con. Tuần sau sẽ cho mấy công ty đó chuyển ra khỏi Đế Cảnh, sắp xếp lại tài sản, chuyển nhượng doanh nghiệp và kết toán tất cả các sự vụ bên đó, tôi sẽ cử người làm. Cậu cứ xếp riêng mấy thiết bị, dụng cụ đó ra, buổi tổi tôi sẽ qua chuyển đồ. Những việc khác, đợi sắp xếp ổn cả rồi, chúng ta sẽ lại liên lạc qua mạng".
Chúc Tiểu Tiểu ở bên cạnh nghe, có một chút cảm giác tội lỗi, nhìn thấy anh dập điện thoại thì vội vàng nói: "Boss, em không cần có người ờ cạnh, anh đi làm việc của anh đi, em sẽ không làm vướng chân, em còn có thể giúp đỡ, thật đó".
"Nhưng anh cần có người ở cùng, nhiều năm như vậy rồi anh chưa từng được nghỉ ngơi. Em lại chỉ biết cùng với người khác yêu đương, kết hôn rồi sinh con khiến anh tức chết. Bây giờ khó khăn lắm mới đến lượt anh, anh làm gì thì cũng phải hưởng thụ mấy ngày đã rồi hẵng nói." Nghiêm Lạc từ sớm đã lên kế hoạch rồi: "Chúng ta đi dạo phố ăn cơm trước, làm hết mấy chuyện yêu đương mà em nói, buổi tối về Đế Cảnh chuyển đồ đến tổ ấm nhỏ của chúng ta, ngày mai chúng ta có thể tới khu giải trí, ngày kia nếu như anh không ngủ lâu quá, thì cùng em đi ra ngoại ô chơi".
Tiểu Tiểu nghe thấy sắp xếp như thế cũng cười híp mắt lại: "Thật sự có thể như vậy sao?".
"Đương nhiên." Anh cũng cười: "Sau này anh còn có thể thường xuyên làm cơm cho em ăn".
Điều này thực sự khiến Tiểu Tiểu vui mừng quá đỗi, Boss muốn làm cơm, tốt quá rồi, nghĩ đến đã muốn chảy nước miếng. Hai người giống như những cặp tình nhân bình thường khác, kéo tay nhau đi vào trong khu thương mại, nhàn nhã dạo phố. Tràn ngập trong tâm trí Tiểu Tiểu là những món ăn yêu thích, đột nhiên cô hỏi: "Boss, vì sao tài nghệ nấu nướng của anh lại giỏi như vậy?".
Nghiêm Lạc ngẩn ra: "Không nói cho em biết". Vì ở một kiếp nào đó người đàn ông cô thích kia là một người làm đồ ăn ngon, điều này khiến anh giận dỗi đi học nấu ăn, sự việc như thế vẫn không nên nói cho cô biết thì hơn.
"Hừ, nhỏ mọn." Tiểu Tiểu vừa hừ anh, vừa nhắm được một chiếc giường: "Boss, chiếc giường này không tồi, cũng không đắt, chúng ta có thể đặt trong thư phòng".
"Cho ai ngủ?"
Cô rất muốn nói "Cho anh ngủ", nhưng nhìn vào kích thước của chiếc giường nhỏ này, đành phải chuyển lại chỉ sang mình: "Cho em ngủ đó".
Nghiêm Lạc cau mày lại: "Anh không muốn chia phòng, trước đây em không chấp nhận anh, đuổi anh xuống lầu dưới anh cũng nhịn, bây giờ em chấp nhận rồi anh còn phải chia phòng sao?". Ngón tay to lớn của anh chỉ vào một chiếc giường cỡ King size1 bên kia: "Anh muốn mua chiếc đó, chiếc giường kia trong phòng em hơi nhỏ, hai người sợ là không lăn được".
1 Cỡ King size: Cỡ lớn nhất.
Cô kéo tay anh về, ngượng ngùng cười với nhân viên bán hàng đang đi đến, sao cô lại cho rằng Boss đại nhân rất quân tử chứ? Cô kéo Nghiêm Lạc sang một bên: "Đâu có nhanh như vậy, chúng ta chỉ vừa mới bắt đầu".
"Cái gì mới bắt đầu, hơn sáu trăm năm anh sống uổng không sao?"
"Đó, đó..."
"Heo Con, anh cho em hai sự lựa chọn. Một là không chia phòng, hai là ngày mai liền đi đăng ký kết hôn. Em chọn cái nào?"
Hả? Chúc Tiểu Tiểu ngẩn mặt ra.
Đăng ký? Còn có cái gì mất lý trí hơn không?
Cô biết anh thật sự sẽ làm được, vội vàng thỏa hiệp; "Không chia phòng, không chia phòng".
Nghiêm Lạc gật đầu hài lòng đặt mua chiếc giường, quẹt thẻ, ký tên vào đơn chuyển hàng.
Chúc Tiểu Tiểu đi theo sau giôhg như một kẻ ngốc, nhìn thấy giá tiền kia thật đau lòng. Khi đã định đoạt tất cả xong xuôi, Boss đại nhân ôm lấy cô tiếp tục đi dạo, đầu óc cô lúc đó mới phản ứng lại được: "Boss, anh có chứng minh thư sao?". Nếu không có thì sẽ không đăng ký kết hôn được, cô nên chọn phương án đó thì hơn.
Nghiêm Lạc đưa ví da cho cô tìm, lại hôn lên khuôn mặt nhỏ xinh của cô một cái. Chúc Tiểu Tiểu nhìn nhìn, thì ra anh cũng có.
Vì sao Diêm Vương lại có chứng minh thư của con người? Đây là đạo lý gì vậy?
Cô thở phào một cái, còn may còn may, không lựa chọn đăng ký thật là quá sáng suốt.
"Boss, anh đã ba mươi lăm tuổi rổi." Chúc Tiểu Tiểu đem chiếc ví da trả lại, bắt đầu chê anh già.
Nghiêm Lạc vô cùng tự tại: "Cứ coi như trên chứng minh thư có viết là năm mươi ba đi nữa, thì em cũng chỉ có thể ở cùng anh mà thôi".
Chúc Tiểu Tiểu tưởng tượng một chút, đột nhiên kinh hãi: "Boss, đợi đến khi em năm mươi ba tuổi, bộ dạng của anh sẽ thế nào".
\'\'Anh sẽ cùng già đi với em." Anh xoa đầu cô, những điều này anh nghĩ qua rồi, dung mạo tuổi tác những thứ đó anh có thể khống chế được.
"Vậy em chết rồi thì sao?"
"Vẫn giống như trước đây, anh đưa em đến một kiếp khác, sau đó anh lại đi tìm em, đợi em yêu anh rồi, chúng ta tiếp tục sống bên nhau." Anh nói nhẹ như gió thoảng mây trôi, Tiểu Tiểu lại cảm thấy muốn khóc.
Nghiêm Lạc thở dài: "Heo Con ngốc, anh cũng đã quen rồi, chuyện này đâu có gì. Dù sao ở kiếp này em đã phá chú vì anh rồi, kiếp sau nếu như dám không nhận ra anh, anh sẽ tức giận đấy".
Chúc Tiểu Tiểu gật mạnh đầu: "Em bảo đảm nhất định sẽ nhận ra anh, nếu như em quên, anh hãy nhắc em nhé".
Bảo đảm thì bảo đảm, còn thêm vào cái “nếu như"? Boss đại nhân chẳng hài lòng chút nào, quá không có thành ý rồi.
Ở bên này hai người ngọt ngọt ngào ngào, cao ốc Đế Cảnh bên kia lại mang một cục diện hoàn toàn khác.
Bởi vì Cửu Thiên Huyền Nữ lệnh cho Huyền Thiên Phái vào ở trong cao ốc, địa phủ đổi chủ sang Tề Nghiên La, Nghiêm Lạc chịu quản chế buộc phải chuyển đi. Thế là Happy và Smile đưa mấy quỷ sai chia trang bị, đóng gói mấy chiếc máy chủ, chuẩn bị để Nghiêm Lạc đưa đi.
Mấy đệ tử của Huyẽn Thiên phái ở bên cạnh phụng mệnh giám sát bọn họ. Trong đó một người hỏi: "Đây là những cái gì, vì sao phải đóng gói".
Smile khuôn mặt không mấy vui vẻ, chẳng muốn để ý đến bọn họ. Happy cười nói: "Là máy tính, những thứ này đều là đồ của Boss, chẳng phải anh ấy phải dọn ra ngoài sao? Chúng tôi thu dọn lại trước, đợi anh ấy đưa đi".
"Máy tính là dùng để làm gì? Vẫn hay nghe người ta nói." Một người đệ tử vừa mới cùng Cửu Thiên Huyền Nữ nhập thế hỏi, anh ta bảo vệ sư phụ bế quan tĩnh tu, được sự trọng dụng sâu sắc, nhưng nhập thế chưa lâu, rất nhiều thứ nhìn đều không hiểu.
Một đệ tử khác của Huyền Thiên phái trả lời: "Cái đó giống như sách vậy, có thể viết chữ, có thể đọc sách, có thể xem tin tức, còn có thể nói chuyện với người ở rất xa. Con người phát minh ra, rất thú vị, bọn họ đùng máy tính để làm việc và học tập".
Anh ta nói cứ như mình rất am hiểu vậy, Smile buồn bực làm việc, chẳng thèm liếc bọn họ dù chỉ một ánh mắt coi thường.
Một quỷ sai xách một hộp đồ ăn lớn đến: "Nào nào, các vị đại ca, vất vả rồi, uống chút rượu ăn chút thức ăn nào".
Happy cũng hô: "Đúng, mau nếm đi, mấy vị đại ca bế quan cùng với Thánh Mẫu lâu như vậy, cũng vất vả rồi, lần này nhập thế chắc chắn chưa từng ăn những món chính hiệu này, chúng tôi đây chẳng có việc gì, mọi người nghỉ ngơi, uống chút rượu".
Rượu ngon đồ ăn ngon màu sắc, hương vị kiểu cổ thật sự rất thu hút mọi người: "Ôi, chúng tôi đúng là chưa từng nếm qua món ăn này, bây giờ mùi vị đồ ăn của nhân gian đều rất khó ăn, quá nhạt nhẽo, trình bày lại còn cổ quái, rượu cũng chẳng phải loại chính thống".
“Đúng vậy đúng vậy", Happy hùa vào.
Đệ tử Huyền Thiên phái kia một tay cầm thịt, một tay cầm bình rượu, đi đến trước một màn hình hiển thị, hỏi: "Chữ đang nhảy trên này ý nghĩa gì vậy?".
Smile nhìn chiếc máy tính kia đang truyền số liệu vào máy của Boss, vừa khinh thường đối phương "mù văn hóa", vừa trả lời: "Ồ, đó là chúng tôi đang kiểm tra xem nó có bị bệnh hay không, giống như việc bế quan tu luyện ấy, nó cũng phải có lúc nghỉ ngơi".
Người đó nghe nửa hiểu nửa không, gật đầu, lại đi lang thang ra chỗ khác. Happy và Smile nhìn nhau một cái, trước đó Boss đã ra lệnh cho bọn họ phải chỉnh lý tất cả số liệu để đề phòng bất trắc. Hôm nay bọn họ liền nhận được tin tức nói Huyền Thiên phái sẽ giám sát tòa nhà, Boss không thể quay lại nữa. Bọn họ phải thức đêm sao lại tất cả những văn kiện quan trọng và kho số liệu thành một bản cho Boss. Hai người còn đang bận rộn thì đã thấy mấy kẻ "mù văn hóa" đến, Cửu Thiên Huyền Nữ kia cũng thật quá nóng vội, ngay cả thời gian chuyển giao cũng không cho. May mà những tên quê mùa này chẳng hiểu gì cả, cho rằng chỉ cần chăm chú theo dõi người thì sẽ không có chuyện gì.
Trước khi Nghiêm Lạc tới nhân gian đã chuẩn bị suốt mấy trăm năm, toàn bộ thủ hạ của anh để làm được những việc này đều phải đi học tập, nghiên cứu chuyên sâu. Bọn họ ở trong giới thần tiên pháp thuật khá cao cường, sống trong nhân gian, n