ốc lát đứng sững lại. Chúc Tiểu Tiểu sớm đã không đợi được nữa, thò đầu qua bên cạnh anh nhìn vào trong.
Trên chiếc giường lớn ở trong phòng, Nghiêm Lạc đang nằm không một mảnh vải che thân. Một mỹ nữ tóc xoăn đang cầm khăn mặt nhẹ nhàng lau thân thể cho anh. Mỹ nữ đó nhìn thấy Chúc Tiểu Tiểu và Tất Mặc Kỳ, "ối" lên một tiếng duỗi tay kéo chăn lại che đi phần từ eo trở xuống của Nghiêm Lạc.
"A Mặc, sao anh đã quay về rồi, không phải là đi làm việc sao? Còn đưa một cô gái tới đây, phi lễ vật thị1, có biết hay không?" Ngữ khí của cô gái kia cho thấy cô ta rõ ràng vô cùng thân thuộc với A Mặc, đương nhiên căn cứ theo tình hình trước mắt mà nói cô ta đối với Nghiêm Lạc chắc chắn cũng chẳng xa lạ gì.
1 Lời của Khổng Tử, ý nghĩa là: Không nhìn những thứ không hợp lễ.
Tất Mặc Kỳ hít một hơi, không dám nhìn biểu cảm của Chúc Tiểu Tiểu, chỉ muốn nói chút gì đó làm sáng tỏ sự việc: "Hồ Dĩnh, tôi chẳng phải bảo cô không cần quan tâm anh ấy sao? Kệ anh ấy ngủ hai ngày là được".
"Anh ấy khắp người đều là bùn đất vừa rồi vận công lại toát đầy mồ hôi, anh ấy thích sạch sẽ như vậy, tôi lau qua cho anh ấy thoải mái một chút. Yên tâm, thân thể của anh ấy tôi đâu phải chưa từng thấy qua, lau người thôi mà, chẳng có gì hết. Hơn thế nữa, anh ấy là vì tôi mới bị thương, nói thế nào thì tôi chăm sóc anh ấy cũng là việc nên làm." Hồ Dĩnh vừa nói vừa cười với Chúc Tiểu Tiểu, vị tiểu cô nương này mới vào biểu cảm đã kinh hãi bị tổn thương như vậy, cô ta không thể không để ý, đã có sẵn phòng bị rồi.
A Mặc vỗ trán, nhanh chóng giải thích với Chúc Tiểu Tiểu: "Hồ Dĩnh là Hồ tiên2, tôi và Nghiêm Lạc đều quen thân với cô ấy. Sự việc lần này cũng may có cô ấy giúp đỡ, chúng tôi chế phục ma thần Bình Ế, nhưng không ngờ trong lúc hành động lại gặp phải mai phục tấn của ma thần Ám Dạ, Nghiêm Lạc cứu cô ấy, cho nên bị thương một chút". Anh muốn đem sự việc nói cho rõ ràng, nhưng về phần câu nói đã nhìn thấy thân thể Nghiêm Lạc kia của Hồ Dĩnh, anh lại coi như không nghe thấy, hy vọng Tiểu Tiểu cũng có thể tự động bỏ qua.
2 Hồ tiên: Hồ ly tu luyện thành tiên.
Hồ Dĩnh nhìn Chúc Tiểu Tiểu, thái độ của A Mặc khiến cô ta cảm thấy thân phận của Chúc Tiểu Tiểu này không bình thường, nhưng tấm lòng của cô ta đối với Diêm Vương, mấy trăm năm nay thần giới, ma giới người người đều biết, làm sao lại để tiểu nha đầu mới xuất hiện này có cơ hội cướp anh đi chứ? Cô ta cười thật tươi, vò khăn vào chậu nước bên cạnh, lại giúp Nghiêm Lạc nằm nghiêng sang bên, bắt đầu lau lưng cho anh. Cô ta trêu chọc nói với A Mặc: "Tôi rất thân với A Lạc, còn anh thì không thân lắm, anh đừng tự kéo thêm mình vào". Chữ thân kia, được giọng nói mềm mại của cô ta nhấn xuống mang hàm ý sâu xa.
Chúc Tiểu Tiểu từ đầu đến cuối không nói một lời, hết sửng sốt lại đến sững sờ, đầu óc cô càng lúc càng trống rỗng. Cũng chẳng buồn để ý đến phép lịch sự, cô không nói gì, quay lưng chạy xa khỏi căn phòng. Tất Mặc Kỳ vội vàng đuổi theo: "Heo Con, Nghiêm Lạc với cô ta không phải là cái loại như cô nghĩ kia...".
“Tôi đâu có nghĩ gì. A Mặc, chẳng phải anh còn có việc sao? Mau đi đi. Tôi rất ổn, tôi đã nhìn thấy Boss, anh ấy không sao là tốt rồi. Anh đi làm việc của mình đi." Giọng nói của Chúc Tiểu Tiểu vừa bình ổn vừa trấn tĩnh, Tất Mặc Kỳ nhìn tới nhìn lui, trong lòng vẫn cảm thấy không chân thực. Nhưng điện thoại của anh lại vang lên, anh thở dài, thực sự phải nhanh chóng đi rồi, anh ngăn cửa thang máy, vội vàng nói với Chúc Tiểu Tiểu: "Tôi sẽ phái người đến chăm sóc Boss nhà cô, không để cho bọn họ đơn độc ở cùng nhau, cô chớ có hiểu lầm, nếu không thì mọi người chúng ta đều sẽ rất thảm. Cô xuống dưới lầu đặt phòng, đợi anh ấy tỉnh rồi thì cùng nhau quay về. Tôi phải rất muộn mới có thể quay lại, cô nghỉ ngơi chút đi, hoặc là ra ngoài chơi cũng được...”
Chúc Tiểu Tiểu vẫy tay với anh: "Mau đi đi, tôi có phải là trẻ con đâu". Không phải trẻ con, cho nên cô mới phiền não và khó chịu như thế này.
A Mặc vào thang máy đã đi xuống dưới được một lúc, Chúc Tiểu Tiểu vẫn còn đứng ngây tại chỗ, cô quay đầu lại nhìn cửa phòng của Boss, cuối cùng xuống lầu rời khỏi khách sạn.
Lúc này đã gần năm giờ chiều, ánh tà dương hướng tây, sắc sáng vàng kim trải dài lên trên mặt đất, Chúc Tiểu Tiểu bước đi không phương hướng, cũng không có chút mục đích gì. Cô nhớ lại một ngày nào đó của nửa năm trước, cũng gần giống như lúc này, mưa lớn rất lớn, Boss vì cô đã mở một chiếc ô ra, đưa cô đi vào Waiting, chị Mạn cho cô một cốc "Thời khắc gặp ma"...
Huyền Thiên Ngọc Nữ từng nói, lúc cô gặp ma, chính là thời điểm bắt đầu lại của vận mệnh.
Bọn họ thần thần ma ma, đều vẫn cảm thấy cô là một chú heo, nhưng không phải rồi, cô đã là Chúc Tiểu Tiểu.
Chúc Tiểu Tiểu hoang mang đứng trên đường lớn, cuối cùng nghĩ ra mình còn có một câu rất quan trọng vẫn chưa hỏi Boss. Cô muốn hỏi, anh thích là chú heo trước kia đó, hay là cô của bây giờ.
Ai nấy đều tìm kiếm trên người cô hình bóng chú heo con thần dũng sáu trăm năm trước. Cứ coi như mục đích của bọn họ không giống nhau, thái độ không giống nhau, nhưng bọn họ đều trùng hợp với nhau ở một điểm, đó là vẫn coi cô như chú heo con năm nào, nhưng mà cô thực sự không phải.
Nhiều năm qua đi như vậy rồi cô đã chuyển kiếp luân hồi đến sáu lần, cô sớm đã không còn giống như trước kia nữa. Nếu như Boss chỉ là thông qua cô, để tiếp tục yêu thương chú heo tiên vô duyên vô phận của quá khứ, vậy cô sẽ phải làm thế nào? Nếu như cô càng ngày càng thích anh, nhưng anh lại phát hiện cô căn bản không còn giống như trước, không còn thích cô nữa, vậy thì cô phải làm sao đây?
Thậm chí, từ trước đến nay cô còn chưa từng nghĩ qua, Boss cũng có quá khứ. Không nói quá xa xôi gì, chỉ cần xét trong sáu trăm năm này, Boss ưu tú như thế tướng mạo lại xuất chúng, có qua mười mấy hai chục người bạn gái, thậm chí từng kết hôn rồi, cũng chẳng có gì kỳ quái cả. Cứ giống như người con gái vừa rồi, lau người cho anh thản nhiên đến vậy, đó chẳng phải chuyện người bạn tốt nào cũng có thể làm.
Nếu như Boss thật sự có quan hệ thân mật với những người phụ nữ khác, vậy cô nên làm thế nào?
Từng vấn đề phải nghĩ cách làm thế nào này, giống như những móng vuốt sắc nhọn cào vào tim cô. Lê nào cô đã yêu Boss rồi? Như thế này biết phải làm sao? Yêu đương thật là một việc rất đau khổ.
Chúc Tiểu Tiểu trong đầu ngập tràn hỗn loạn, trải qua hai mươi tư giờ đồng hồ không ngủ không nghỉ, bụng lại trống rỗng không chút thức ăn, ở nơi đây còn bị tổn thương tình cảm nghiêm trọng, cơ thể cô cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nữa.
Trước mắt tối sầm, mọi thứ quay cuồng, Chúc Tiểu Tiểu nhìn không rõ nữa, dụi dụi mắt, phát hiện hóa ra mình đang khóc. Đồ thần kinh, khóc gì mà khóc, mình vì lo lắng anh ấy gặp chuyện gì nên mới lặn lội đến đây, sau đó cũng chỉ bắt gặp một mỹ nữ ở bên cạnh bảo vệ, lau người cho anh ấy, có gì to tát chứ, Chúc Tiểu Tiểu ngẫm nghĩ, dù gì mình cũng đến để nghỉ ngơi, chỉ đến để nghỉ ngơi...
Một người đàn ông đi đến, không cẩn thận đụng phải Chúc Tiểu Tiểu, cô đứng không vững, ngã phịch xuống đất. Lúc này đây giống như là bị mở hết công tắc nước mắt, cô nhếch nhác lớn tiếng khóc oa oa. Chỉ có điều lần này, ngoại trừ việc thu hút ánh mắt của những người qua đường ra, thì không có anh hùng nào đến cứu mỹ nhân cả.
Chúc Tiểu Tiểu cô đơn ngồi trên mặt đất khóc cho chán, đến tận khi màn đêm sắp bao trùm, cô mới bắt đầu cảm thấy mệt mỏi vừa lạnh vừa đói, lúc này mới bò dậy, lau khô nước mắt, tìm vào một nhà nghỉ gần đó.
Chúc Tiểu Tiểu không mang theo tiền mặt, nhà nghỉ dở hơi đó còn không cho dùng thẻ tín dụng, lúc này ngân hàng đã đóng cửa, máy rút tiền tự động ở bên ngoài lại bị hỏng. Chúc Tiểu Tiểu kéo cơ thể mệt mỏi đi qua ba con phố mới tìm được một máy có thể rút tiền, lại đi qua ba con phố quay về, mua một phần phở xào bò, một chai nước suối ở quán nhỏ bên cạnh nhà nghỉ, cuối cùng cũng có thể ngồi trong phòng thở phào nghỉ ngơi.
Cô ngẩn ra một hồi, nhìn đèn đường sáng lên bên ngoài cửa số, nghe âm thanh của những chiếc xe lái đến, đầu óc trống rỗng, rất lâu sau mới khôi phục được hồn phách muốn phấn chấn tinh thần.
Kỳ quái thật, bản thân mình lập đại công, giết được ma vật, rõ ràng là chuyện nên vui mừng, bây giờ ở đây sầu thảm làm gì chứ, đúng là có bệnh.
Chúc Tiểu Tiểu mở hộp ra, ăn một miếng phở thật to. Ừm, ăn cho no, ngủ cho đẫy, sáng dậy lại là một ngày mới. Quản việc heo con thần dùng của sáu trăm năm trước làm gì, cô chính là Chúc Tiểu Tiểu, chỉ là Chúc Tiểu Tiểu mà thôi. Cô phải làm việc thật tốt, sống thật tốt, còn phải nói chuyện yêu đương ngọt ngào. Không yêu đương với Boss thì thôi, phải yêu đương với người đàn ông thích Chúc Tiểu Tiểu, phải yêu đương cùng với người đàn ông không có quan hệ nam nữ lăng nhăng.
Chúc Tiểu Tiểu nuốt miếng thịt bò, lại gắp một miếng nữa nhét vào miệng, đợi đại kiếp của trời đất qua đi, cô còn phải kết hôn sinh con, đến khi đó sẽ gọi bố mẹ quay về...
Cô còn chưa tưởng tượng linh tinh vớ vẩn xong thì một cơn buồn nôn bất giác trào lên. Chúc Tiểu Tiểu chạy vào phòng tắm, nôn khan lên bồn rửa mặt, rồi sau đó nôn hết tất cả những thứ vừa ăn ra ngoài, cứ nôn cho đến khi ra cả nước chua, dạ dày co rút, toàn thân sụp xuống. Cô súc miệng nước lã rồi quay lại phòng, nằm lên giường, kéo chăn bọc lấy cơ thể, cuộn tròn lại co quắp như con tôm.
Cô biết rồi, thịt ở trong phở xào bò đó là thịt lợn, cô vừa rồi không chú ý ăn vào. Thật là gian thương, làm sao có thể lấy thịt lợn trộn lẫn vào thịt bò để bán chứ, cô thực sự đã quá xui xẻo mà!
Chúc Tiểu Tiểu không nén được lại khóc nấc lên, vì sao lại xui thế này, cô rõ ràng mới làm một nữ anh hùng, quay đầu lại đã liên tiếp gặp xui xẻo. Cô càng khóc đầu càng đau, đau lắm, rất đau, cuối cùng mệt mỏi tích tụ lâu ngày, ngủ thiếp đi, trước khi chìm vào giấc mộng, cô vẫn còn đang nghĩ, cô ghét Boss, rất ghét, rất ghét.
Ngày hôm sau Chúc Tiểu Tiểu ngủ đến tận chiều mới tỉnh, toàn thân cô vô cùng khó chịu, cánh tay đau, bụng đau, đầu cũng rất đau. Vào phòng tắm, cô soi gương mà giật thót mình. Cô gái ở trong gương kia trông như bị ác linh chiếm thân vậy, sắc mặt vừa xanh vừa đen, hai mắt thì sưng húp, đến quỷ cũng không có bộ dạng xấu xí như thế.
Cô giận dữ dùng nước nóng rửa mặt, chạy ra đường mua một bộ quần áo mới, lại đến hiệu thuốc mua thuốc, sau đó tìm một nhà hàng gọi cả đống đồ ăn đắt đến dọa chết người, còn gọi cả điểm tâm và kem sau bữa ăn nữa, ăn đến mức dạ dày không còn nhét được bất cứ thứ gì, lúc này mới cảm thấy lại được hồi sinh.