xuống dưới, liên tục hỏi, xác định cô không sao rồi mới yên tâm. Tất Mặc Kỳ cũng chạy đến, nhướn mày: "Diêm Vương chú? Cái này anh cũng cho cô ấy?".
Chúc Tiểu Tiểu nhìn lòng bàn tay, hóa ra gọi là "Diêm Vương chú", cái tên thật hoành tráng, chẳng trách lại lợi hại như thế.
Nghiêm Lạc nắm chặt tay Tiểu Tiểu, nói: "Với bản lĩnh của em, thực sự dùng chú này có hơi miễn cưỡng, vừa rồi lại phá kết giới nữa, nếu như có bất cứ chỗ nào không thoải mái, nhất định phải nói anh biết".
Tiểu Tiểu cảm thấy bản thân có chút hồ đồ, nhưng trong lòng lại mềm nhũn, Boss thật sự rất quan tâm đến cô. Song lúc này không có thời gian để cho cô nghĩ nhiều, Tất Mặc Kỳ đang giục họ nhanh chóng đi vào bên trong, ở đó quả nhiên còn có tầng kết giới đã bị phá hủy. Nghiêm Lạc và Tất Mặc Kỳ cuối cùng cũng xác định được, bọn họ đoán đúng.
Bắc m Vương đã quay lại nhân gian!
Bây giờ, e rằng thật sự sẽ có phiền phức lớn.
Nghiêm Lạc cùng Tất Mặc Kỳ đi vào chỗ phong ấn giam giữ Bắc m Vương kiểm tra, không tìm ra được thứ gì, mấy người đi theo bọn họ cũng tìm kiếm khắp một lượt ở trong núi. Bận rộn cho đến tận sẩm tối, mọi người đều gần như không còn sức lực, thế là hai người làm chủ kia rốt cuộc đành phải cho phép họ trở về.
Lúc sắp đi, Nghiêm Lạc và Tất Mặc Kỳ phong ấn thêm một tầng ở chỗ ban đầu, nhờ đó để tiếp tục che giấu nơi này, hoặc dù cho Bắc m Vương thật sự cất thứ gì đó ở đây, phong ấn này ít nhiều cũng có tác dụng.
Thực ra đến bây giờ, Chúc Tiểu Tiểu đã mệt tới mức không chịu nổi rồi. Hôm qua cô ở trường học bận suốt một hôm nay lại cả ngày không được nghỉ ngơi, ở trong núi đánh nhau, còn hai lần dùng Diêm Vương chú, sớm đã hoa mắt chóng mặt, hai chân mềm nhũn.
Khi lên núi, bọn họ đều mang theo lương khô và nước, giữa chừng cũng có người đưa cơm đến. Cô lúc đầu cho rằng vì đói, liền nhanh chóng ăn một chút, nhưng vẫn cảm thấy rất khó chịu.
Sẩm tối lúc xuống núi, tuy Nghiêm Lạc dắt cô chầm chậm đi, nhưng cô bước thấp bước cao, đầu óc cứ ong ong, cảm thấy nhìn không rõ đường, chân giống như bị dính chặt xuống đất không nhấc lên nổi. Đi được một đoạn, cuối cùng không nhịn được nữa, Tiểu Tiểu kéo vạt áo Nghiêm Lạc, nhỏ tiếng nói: "Boss, em không phải yếu đuối đâu".
"Hử?" Nghiêm Lạc đã sớm cảm thấy cô không bình thường lắm, nhưng khi hỏi cô lại nói không sao.
"Nhưng em thật sự thấy đầu rất choáng." Cô đúng là không trụ nổi nữa rồi, cơ thể mềm nhũn chỉ muốn ngã xuống.
"Heo ngốc, không thoải mái lại không chịu nói sớm." Nghiêm Lạc cau mày, rất không vui nhìn cô. Chúc Tiểu Tiểu chu môi lên ấm ức, Boss lại hung dữ rồi.
Nhưng giây tiếp theo đó, Nghiêm Lạc hung dữ kia đột nhiên khom lưng xuống trước mặt cô, chìa ra bờ vai rộng rãi: "Lên đây nào, xuống núi đường hẹp, ôm em đi không tiện".
Cô ngoan ngoãn, không khách sáo trèo lên, ngả đầu lên trên vai anh, còn lẩm bẩm nói: "Không phải em muốn anh ôm nên mới chóng mặt đâu".
Nghiêm Lạc lạnh lùng hừ một tiếng, vững vàng cõng Tiêu Tiểu đứng dậy: "Em tốt nhất đừng có sinh bệnh, nếu không anh sẽ huấn luyện đặc biệt em một năm".
"Vậy em muốn thật nhiều kem, lần trước hộp kem kia vẫn chưa ăn xong, thật đáng tiếc."
"Em còn dám nhắc đến lần trước?" Nghiêm Lạc bây giờ nghĩ lại vẫn thấy tức giận, cô dám nói với anh cái gì mà thụ thụ bất thân, còn muốn nói sau này không nên gần gũi như thế có phải không?
Tấm lưng của Boss đại nhân vừa rộng rãi vừa thoải mái, Chúc Tiểu Tiểu choáng đến mức có chút mơ hồ: "Boss, anh đối với em thật tốt, nhưng em rất phiền lòng".
"Có em ngốc mới thấy phiền lòng."
Đang đi xuống một sườn dốc, Chúc Tiểu Tiểu cố gắng níu chặt cổ Nghiêm Lạc, cô choáng váng nên rất sợ bị ngã xuống, dụi dụi đầu vào cổ anh: "Em không ngốc, người thông minh mới biết buồn lòng".
Nghiêm Lạc bị cô dụi đến phát nhột: "Vậy em buồn phiền điều gì?".
Cô buồn phiền điều gì? Cô lo lắng, buồn phiền rất nhiều việc. Cô phiền não chuyện ở cùng với Boss càng ngày càng vui vẻ thì phải làm thế nào? Cô phiền não chuyện lớn gương vỡ lại lành của Boss và A La giờ phải làm sao? Nhưng khi cô tinh thần phấn chấn còn không tự nói rõ được với chính mình, huống hồ bây giờ lại đang đầu óc quay cuồng, làm sao mà nói rõ ràng cho Boss được? Cô nghĩ ngợi đắn đo mãi, cuối cùng ma xui quỷ khiến thế nào, tự nhiên lại nói một câu: "Em vẫn còn chưa thổ lộ với u Dương học trưởng".
Nghiêm Lạc khựng lại, dừng bước. Anh thả Tiểu Tiểu xuống, quay người, nhìn thẳng vào mắt cô: "Heo Con, ở đây không có u Dương Tĩnh, cũng chẳng có Vu Lạc Ngôn, gạt bỏ sạch sẽ bọn họ ra khỏi đầu em đi".
Chúc Tiểu Tiểu ngẩn ra ngơ ngác nhìn anh, ý gì vậy? Lẽ nào đầu Boss bị gấu quái đánh bị thương rồi?
Nghiêm Lạc thấy cái vẻ ngây ngô cùa cô thì càng tức giận, anh véo má cô, tuyên bố rõ ràng: "Bắt đầu từ bây giờ, anh chính là bạn trai của em, em không được nhớ đến người khác!".
Chúc Tiểu Tiểu há hốc miệng, càng ngây người ra. Rất lâu sau cô mới thốt lên được một câu: "Chuyện này quyết định khi nào? Sao em lại không biết".
"Sớm đã định rồi, vừa rồi chỉ chính thức thông báo cho em."
"Bạn gái mà lại dùng thông báo? Không phải là theo đuổi sao?" Chúc Tiểu Tiểu bây giờ đã hơi khôi phục được thần trí.
"Anh theo đuối rồi, bây giờ thông báo cho em kết quả."
"Hả?" Chúc Tiểu Tiểu lại đần mặt ra, "Theo đuổi khi nào?".
"Nếu không phải để theo đuổi em, anh việc gì phải làm cơm cho em ăn, đưa đón em đi làm, còn cõng em xuống núi."
"Đây, đây chính là theo đuổi? Vậy anh vì sao không nói làm cơm là tiện tay làm, đưa đón em đi làm vì muốn kèm thêm bài huấn luyện ma quỷ, cõng em xuống núi là bởi vì biểu hiện công việc của em xuất sắc..." Lúc này miệng lưỡi cô lại trở nên sắc bén.
Nghiêm Lạc nhìn cô, Chúc Tiểu Tiểu nhỏ tiếng ấm ức: "Người ta cứ cho rằng anh là ông chủ tốt".
Nghiêm Lạc lại khẽ thở dài: "Heo Con, lẽ nào em không phát hiện ra, em ở trước mặt anh có thể làm nũng, có thể đùa cợt... Nếu như anh không phải đang đối xử với em như người đặc biệt nhất, em làm sao lại dám to tiếng nhỏ tiếng với anh? Em nhìn mọi người trong công ty xem, có ai dám như thế hay không?".
Chúc Tiểu Tiểu chột dạ, hình như, cô thực sự đã lợi dụng anh rất nhiều.
Nhưng mà, A La phải làm thế nào? Học trưởng giờ phải làm sao? Cô... cô... thực sự thích Boss?
Chức Tiểu Tiểu cắn môi khổ sở suy nghĩ, làm thế nào đây? Đầu choáng quá, nếu như có thể choáng hơn một chút thì tốt rồi, cô cứ hôn mê luôn, sự việc này có phải đã lẩn tránh được rồi không.
Nghiêm Lạc nhìn cô, thản nhiên truy vấn: "Được rồi, bây giờ chúng ta nói hết ra rồi, em cũng đừng có nghĩ đến học trưởng gì đó nữa. Em thành thật nói đi, có phải em nhớ tới anh nhiều hơn anh ta không? Những lúc ở cùng với anh có phải vui vẻ hơn khi ở cùng anh ta không? Anh chẳng lẽ không tốt hơn anh ta?".
Từng câu từng chữ của anh, Chúc Tiểu Tiểu thực sự không phản bác lại được, cái gì cũng đều bị anh nói đúng.
Nghiêm Lạc lại nói: "Em nói đi, em có phải là bạn gái của anh không?".
Chúc Tiểu Tiểu ngẩng đầu nhìn Boss, cô nên trả lời thế nào đây? Sự việc đến bất ngờ quá, rất muốn choáng ngã, nếu như lúc này ngất xỉu được thì tốt biết bao.
Cô vừa nghĩ như vậy, đã thấy hai mắt tối đi, lần này thì ngất thật.
Nghiêm Lạc mắt thấy cô mềm nhũn ra ngã vào lòng mình, lo đến tái mặt. Anh nhìn cô thật kỹ, xác định không có vấn đề gì quá lớn, cuối cùng thở ra một hơi, gắng sức véo cái má tròn tròn của cô như để xả giận.
Nghiêm Lạc không đưa Chúc Tiểu Tiểu quay về nhà, anh đưa cô lên tầng cao nhất của cao ốc Đế Cảnh. Không sai, đây cũng chính là nơi ở của anh, tầng dưới là phòng làm việc, không phải vì để đi làm thuận tiện, mà là bởi vì trong cả tòa nhà này có rất nhiều thứ phải dựa vào năng lượng của anh bảo vệ.
Chúc Tiểu Tiểu không phải vì mệt quá sinh bệnh, mà là với năng lực trước mắt, cô không thể kiểm soát được Diêm Vương chú. Thỉnh thoảng dùng một lần có thể cứu mạng, nhưng hôm nay cô đã dùng liên tiếp hai lần, trong đó có một lần còn để phá bỏ kết giới mạnh. Năng lượng của kết giới tấn công ngược lại, thân thể cô không tiếp nhận nổi.
Nghiêm Lạc đưa cô quay về, ở trong không gian của anh, có năng lượng của anh xoa dịu, cô sẽ dễ chịu hơn một chút. Chúc Tiểu Tiểu hoàn toàn không biết gì đối với những điều này, cô được anh ôm về nhà đặt lên trên giường, chẳng hề mở mắt ra lần nào.
Bát Bát cũng nhảy lên trên giường, muốn ở lại bên cạnh Tiểu Tiểu, liền bị Nghiêm Lạc chỉ tay: "Bùn đầy trên người, bẩn chết đi được, xuống mau". Bát Bát xuống giường, nhảy nhảy kêu chít chít phản kháng, rõ ràng cô ấy cũng bùn đất đầy người, thân thể cô ấy còn to hơn nó gấp mấy trăm lần.
Nghiêm Lạc chẳng thèm nhìn đến nó: "Làm ồn khiến cô ấy tỉnh đậy, tao sẽ cắt lông của mày".
Bát Bát trong chốc lát yên tĩnh trở lại, nhanh như bay chạy vào trong góc. Được rồi, nó làm một con chuột ngoan ngoãn, đợi Tiểu Tiểu dậy sẽ tắm rửa cho nó, cô đã nói là muốn trang điểm cho nó thật xinh đẹp.
Nghiêm Lạc yên lặng nhìn Chúc Tiểu Tiểu đang trong mộng, không kìm được từ từ cúi đầu xuống, trước khi tiếp xúc với bờ môi của cô thì dừng lại một chút, sau đó nhẹ nhàng chạm vào môi cô. Một lát sau, anh ngẩng lên, trên mặt tràn đầy nỗi thất vọng và thương cảm. Không có cảm giác, anh căn bản không hôn được cô.
Lời chú của Cửu Thiên Huyền Nữ, thật là tàn độc.
Nghiêm Lạc đứng dậy, đi đến đứng bên chiếc cửa sổ lớn nhìn cảnh đêm ngoài xa. Chuyện xảy ra lần đầu tiên, có lẽ đều dựa vào năng lực phá bùa chú của Heo Con mới có thể.
Đèn điện sáng trưng khắp cả thành phố, phải chăng cũng có thể chiếu sáng được hy vọng trong anh? Nghiêm Lạc hít sâu, nhắm mắt lại. Anh đợi cô đã mấy kiếp rồi, chắc chắn một ngày nào đó, bọn họ sẽ có thể giống như những người yêu nhau khác, làm tất cả những chuyện thân mật, kết hôn rồi sinh con. Những gì trước đây chưa có cơ hội thực hiện, hai người bọn họ đều sẽ cùng nhau hoàn thành viên mãn.
Cũng vào thời gian đó, ở một địa điểm khác.
Tại một ngã tư của khu đô thị phồn hoa, nơi cửa tiệm hoa mỹ tên là Waiting đã xảy ra một chuyện. Con đường náo nhiệt này, mỗi cửa tiệm khách hàng đều đông như nước triều, chỉ có Waiting lúc nào cũng yên tĩnh.
Mạnh Mạn theo thói quen trông nom trong cửa tiệm, cô vừa mới chuẩn bị xong nước tịnh hóa cần thiết cho tất cả các hồn phách phải đầu thai ngày mai. Đột nhiên cửa Waiting mở bung ra.