m Yến Nam hơi run, ngẩng đầu cẩn thận nhìn lên, vừa rồi vì sao không phát hiện ra người đàn ông này lạnh lùng như vậy, cả người khí thế ngùn ngụt, lại có thể đè nén người khác đến mức không thở nổi.
Nghiêm Lạc đánh ra một chưởng, cả mấy trăm hồn phách kia trong thoáng chốc trào đến chỗ m Yến Nam, sức mạnh của các linh hồn lại cứ thế đẩy cô ta lên cao rồi nặng nề ngã soài xuống đất. m Yến Nam lúc này mới thực sự hiểu, cô ta ộc ra một ngụm máu, khó khăn bò dậy, sợ hãi nói: "Ngươi không phải là người!".
Chúc Tiểu Tiểu nghe thấy lời này thì tức giận: "Cô mới không phải người đó!". Dám mắng Boss nhà cô, thật đáng ghét, cô ngẫm nghĩ lại bổ sung thêm một câu: "Cô còn chẳng phải là thứ gì!\'".
Nghiêm Lạc vừa rồi thật sự đã nổi trận lôi đình, mới chỉ giáo huấn m Yến Nam được một chút, cơn phẫn nộ ban đầu lại bị Heo Con chen vào làm tan biến hết. Bất luận trước kia hay là bây giờ, Heo Con mãi mãi đều bảo vệ anh. Khuôn mặt nghiêm túc của anh suýt chút nữa thì không duy trì được, hóa ra khí thế lạnh lùng trong thoáng chốc đã bị Heo Con này làm sụp đổ.
Anh khẽ ho một tiếng, mặt lạnh tanh, nghiêm túc nói: "Đây là lần thứ ba tôi nói với cô. Cút mau! Kể cả m lão cửu có ở trước mặt cũng không nói đỡ được cho cô đâu, không muốn chết thì mau biến đi. Lần sau, nếu lại để tôi bắt được, đừng có mong may mắn như thế này".
m Yến Nam hận đến mức nghiến chặt răng lại, lau vết máu trên khóe miệng, lảo đảo bỏ đi. Tư Mã Cần và mọi người nhìn theo bóng lưng cô ta, thở phào một cái.
Nghiêm Lạc bảo người nhặt chiếc ba lô của m Yến Nam, đem thu hồi tất cả hồn phách lại, cả con mèo yêu màu đen cũng bị bắt, toàn bộ phải đưa về công ty xử lý. Thẩm Thanh, Tiết Phi Hà mấy người này bị thương, cũng theo cùng về công ty. Nghiêm Lạc điều một tổ ở lại, chịu sự chỉ huy của Tư Mã Cần di chuyển đến các khu vực lân cận kiểm tra rà soát xem có còn yêu sói, xác sống, hay những thứ không sạch sẽ nào khác không.
Mặc dù Ray ở phòng giám sát đã cùng với bên công ty của Tất Mặc Kỳ bàn bạc phân công khu vực rà soát của khu núi này. Những người được điều đi đều đã làm tốt nhiệm vụ được giao nhưng Nghiêm Lạc vẫn cẩn thận huy động thêm một tổ, để tránh việc bỏ sót lại xảy ra sự cố ngoài ý muốn.
Sau khi gọi điện thoại nói chuyện với Tất Mặc Kỳ, Nghiêm Lạc cùng Chúc Tiểu Tiểu men theo con đường nhỏ ở vách núi chầm chậm đi lên, đợi Tất Mặc Kỳ tới gặp mặt.
"Boss, bùa chú anh cho em thật sự rất mạnh, cả đời này em chưa từng lợi hại như vậy, một chưởng liền đánh bay con yêu sói kia ra xa." Lúc này Chúc Tiểu Tiểu đã cảm thấy an toàn, lại có Nghiêm Lạc ở bên cạnh, cả người như được thả lỏng. Tuy rằng hơi bị choáng nhưng khi nhìn lòng bàn tay của mình, cô vẫn vô cùng hài lòng với biểu hiện thần dũng vừa rồi.
"Tốt, sau này em từ từ dùng quen rồi, địch mạnh đến mấy cũng có thể đối phó được."
"Còn cả sợi dây chuyền kia cũng rất hữu dụng." Chúc Tiểu Tiểu khua chân múa tay nói: "Khi còn ở trường học, ác linh động vào em liền bị bắn ra, em còn chưa nghĩ đến. Vừa rổi xác sống đó xông tới, em cho rằng chết chắc rồi, kết quả nó cũng bị bắn bật sang một bên. Chính là sợi dây chuyền này bảo vệ cho em nhỉ?". Chúc Tiểu Tiểu sờ vào những viên đá thủy tinh màu tím kia, cảm thấy mình sắp trở thành nữ anh hùng siêu cấp uy phong vô địch rồi.
"Heo Con.” Nghiêm Lạc dừng lại, quay người nhìn cô rất nghiêm túc, nói: "Em phải đồng ý với anh một chuyện".
"Chuyện gì?"
"Anh tặng em hai thứ đồ này, là để bảo vệ an toàn cho em, chứ không phải để em thuận tiện xông vào chỗ nguy hiểm. Cho nên, đừng có nghĩ mình cao siêu quá, phải tránh xa nguy hiểm một chút"
Chúc Tiểu Tiểu thấy vẻ nghiêm túc của anh thì không dám bắng nhắng nữa, ngoan ngoãn gật đầu.
Nghiêm Lạc nhìn cô hồi lâu, đột nhiên thở dài, xoa đầu cô.
"Boss, anh không tin tưởng em? Em biết, em không nên gây chuyện rắc rối, không nên tự tìm lấy phiền phức, em biết cả, em đảm bảo sẽ không gây họa, anh yên tâm đi."
"Em dễ kích động lại hay khinh suất, bảo anh làm sao yên tâm được?"
"Em đâu có?"
"Khi em ở công ty, rõ ràng đã đồng ý sẽ không tự tiện ra ngoài làm nhiệm vụ trừ phi được sự cho phép của anh. Nhưng anh chưa cho em đến đây, sao em còn dám đến?" Vùng núi này nguy hiểm như vậy, anh vừa mới nhìn thấy cô xuất hiện, thật sự đã thót cả tim.
Chúc Tiểu Tiểu chu môi lên, mới đây thôi đã bắt đầu tính sổ rồi, thật là Boss nhỏ mọn. "Chuyện này anh đâu có chỉ mặt đặt tên nói Chúc Tiểu Tiểu không được đến. Hơn nữa, hơn nữa bọn họ nói là anh cần tăng viện, em nghe thấy đương nhiên rất sốt ruột, cho rằng anh gặp phải phiền phức gì lớn rồi. Em lo lắng mà, dĩ nhiên phải đến xem xem, phải giúp đỡ anh. Nếu như anh xảy ra chuyện gì….", Chúc Tiểu Tiểu càng nói càng cảm thấy không bình thường, mặt đỏ bừng lên. Thật là gặp ma rồi, chỉ nói chuyện thôi mà, cô làm gì phải ngại ngùng như vậy chứ.
Nghiêm Lạc bật cười, anh kéo Chúc Tiểu Tiểu lại gần, bàn tay to lớn khẽ vỗ vào mặt cô, giọng nói trầm xuống, ấm áp mê hoặc lòng người: "Em lo lắng cho anh?".
Chúc Tiểu Tiểu mặt càng đỏ hơn, tay chân căng thẳng không biết đặt vào đâu. Boss này, làm gì mà ngữ khí lại mờ ám như thế. Chúc Tiểu Tiểu cô quang minh chính đại, tâm không tạp niệm được chưa nào?
Cô lí nhí, lắp bắp nói: “Em... em đương nhiên lo lắng cho anh, anh là... Boss mà. Boss có khó khăn, nhân viên tất nhiên phải...” Phải làm gì? Đầu óc cô bị anh làm cho choáng váng rồi, không nghĩ ra được từ nào nữa, cuối cùng đành nói: "Em đến Bát Bát cũng không chăm sóc tốt, may quá nay đã tìm thấy rồi".
Bát Bát? Nghiêm Lạc mặt tối sầm, vì sao anh lại bị đặt ngang với Bát Bát để so sánh?
Bát Bát vốn đang nằm trong túi kia xem náo nhiệt, vừa nhìn thấy sắc mặt của Nghiêm Lạc liền "roạt" một cái co rúm lại. Chú chuột béo vô tội biết bao, nó không muốn bị cuốn vào chuyện tình cảm này.