Chúc Tiểu Tiểu quay về lớp, buôn chuyện cùng với các bạn học cả nửa ngày, nghe ngóng thông tin về bác sĩ trường học, nghe ngóng đợt kiểm tra sức khỏe có sinh viên nào không đủ tiêu chuẩn không. Cô còn mượn có bác sĩ nam thích lợi dụng, làm cho tinh thần buôn chuyện của các nữ sinh sôi nổi hẳn lên. Mọi người nói rất nhiều chuyện, song Tiểu Tiểu cũng chẳng tìm thêm được đầu mối nào hữu dụng.
Nhưng mà điều tra của phía bên công ty lại có chút tiến triển. Quả nhiên mấy đơn vị và công ty liên quan đến các vụ án cướp linh hồn trước kia, bao gồm cả Công ty Huệ Thông và câu lạc bộ mà Tiểu Tiểu từng đến, trước khi xảy ra chuyện đều có kiểm tra sức khỏe cho nhân viên. Mà những người bị cướp linh hồn, hồn lực, nhóm máu, mệnh số cúa bọn họ đều có đặc điểm chung.
"Boss nói, những linh hồn thế này giống như tế phẩm, có lẽ vụ việc này liên quan tới ma thần. Tất lão đại phía bên kia vừa hay cũng đang điều tra sự việc cùng loại, cho nên số liệu đều chuyển đi rồi. Các cậu tập trung tinh thần phá các vụ án phía bên trường học này là được. Nếu như sự việc này cũng là cướp linh hồn, vậy có khả năng sẽ bắt được kẻ đứng phía sau, chưa rõ được mục đích", Ray nói với Tư Mã Cần.
Tư Mã Cần trả lời: "Hiểu rõ rồi. Địa điểm kiểm tra sức khỏe của mấy vụ án lần này có điểm chung gì không? Kết quả kiểm tra sức khỏe bị tiết lộ như thế nào?".
"Chuyện này trước mắt còn chưa điều tra ra được, bệnh viện kiểm tra đều không giống nhau, bây giờ không thể xác định được là phía bệnh viện tiết lộ ra hay là phía đơn vị công ty xảy ra chuyện tiết lộ. Tóm lại các cậu bên đó nhất thiết phải cẩn thận, bảo Tiểu Tiểu đề phòng hơn."
Chúc Tiểu Tiểu cùng đám bạn buổi sáng lên lớp học phụ đạo tâm lý, quay về đến ký túc xá đã tới giờ cơm trưa. Chúc Tiểu Tiểu cảm thấv hơi buồn chán, cô có một bệnh lạ, từ nhỏ đã không thể ăn thịt lợn, hễ ăn là nôn. Nhưng nhà ăn của trường học làm đồ ăn đến xào cải thảo cũng cho thêm thịt lợn thái miếng vào. Thế là Chúc Tiểu Tiểu chỉ có thể gọi cơm của khu vực đồ ăn chay, đồ ăn ở khu vực này rất ít món để lựa chọn, mà thời gian gần đây miệng Tiểu Tiểu lại bị Nghiêm Lạc nuôi hư mất rồi, thực sự cảm thấy đồ ăn của trường học rất khó ăn.
Hôm qua Chúc Tiểu Tiểu miễn cưỡng ăn ở nhà ăn được hai bữa, hôm nay quyết định ra ngoài mua mỳ ăn liền. Vào lúc này, cô thực sự vô cùng nhớ Boss.
Hoàng Nhất Lệ bạn cùng phòng vừa cầm hộp cơm vừa nói cô ấy nghe thấy một chuyện lạ, kể rằng lầu trên có người nói nửa đêm nghe thấy tiếng mèo kêu, ngay hành lang ngoài cửa.
Hoắc Nhã nghe thấy, xoa xoa cánh tay: "Đáng sợ quá, mình nổi hết cả da gà rồi này".
Chúc Tiểu Tiểu nhanh chóng mở thiết bị liên lạc ra, cẩn thận hỏi lại Hoàng Nhất Lệ, để bọn Chu Duệ nghe thấy những tình hình này. Nhưng Hoàng Nhất Lệ biết được rất ít, chỉ nói cô ấy vừa rồi cùng đi về với bạn học ở tầng trên nghe nói vậy, không chỉ có một người nghe thấy tiếng mèo đáng sợ. Nhưng trong tòa nhà vốn dĩ không nuôi mèo, gần quanh đây cũng chưa từng nhìn thấy mèo hoang, cho nên mọi người có rất nhiều suy đoán tưởng tượng, rất sợ hãi.
Hoàng Nhất Lệ kể chuyện rất sinh động, Chúc Tiểu Tiểu và Hoắc Nhã đang nghe nhập tâm, đột nhiên ngoài cửa có tiếng gõ, dọa cho ba cô nữ sinh giật thót mình.
Hóa ra là dì quản lý ký túc xá mang đến một hộp cơm siêu lớn, nói là có một người đàn ông nhờ bà đưa lên cho Chúc Tiểu Tiểu. Thái độ của người quản lý ký túc xá này bình thường cực tệ, hôm nay lại chịu giúp đưa đồ. Trong phòng ký túc, Hoắc Nhã, Hoàng Nhất Lệ nhìn nhau một cái, cảm thấy kỳ quái, Chúc Tiểu Tiểu thì lại đoán ra ngay là ai. Có thể sai khiến người khác như vậy, cô chỉ quen một người mà thôi.
Chúc Tiểu Tiểu bò lên cửa sổ nhìn, không thấy người cô đang nghĩ tới, trong lòng là một cảm xúc khó tả, hình như có chút thất vọng. Nhưng khi mở hộp cơm ra nhìn, toàn những món mình thích ăn, Chúc Tiểu Tiểu lập tức vui vẻ ngay.
Hai cô bạn cùng phòng buôn chuyện kia bò lên cửa sổ, nhìn ra ngoài rất lâu, không thấy nhân vật khả nghi nào, thế là quay đầu lại bức vấn Chúc Tiêu Tiểu: "Là bạn trai của cậu mang đến cho?".
"Đâu có." Chúc Tiểu Tiểu chết cũng không thừa nhận.
"Sao mà không phải, mặt của cậu đã đỏ lên rồi ôm hộp cơm dáng vẻ hạnh phúc."
Chúc Tiểu Tiểu giật mình quay đầu đi, soi soi vào chiếc gương trên bàn, đâu có đỏ mặt, đâu có dáng vẻ hạnh phúc.
Hành động này của cô, rõ ràng là lạy ông tôi ở bụi này. Hoắc Nhã và Hoàng Nhất Lệ cũng không vội vàng tới nhà ăn, nhào đến định tra hỏi cẩn thận cái người đã có bạn trai này. Chúc Tiểu Tiểu muốn bảo vệ hộp cơm, lại phải chống đỡ với bốn cái tay đang cù, rất nhanh chóng thất bại, lớn tiếng cười, hét lên: "Mình đầu hàng rồi, đầu hàng rồi".
"Có khai hay không?"
"Khai, khai."
"Vậy mau nói."
Nói cái gì bây giờ? Chúc Tiểu Tiểu cúi đầu nhìn nhìn hộp cơm, trong lòng ấm áp, Boss thật là tốt quá. "Anh ấy là anh trai mình, là anh trai mình đưa đến, anh ấy biết mình kén ăn."
"Anh trai?", hai cô gái rõ ràng không tin lắm.
Chúc Tiểu Tiểu cười hi hi, ôm lấy hộp cơm ngồi xuống, bắt đầu ăn: "Là anh trai cùa mình, mình có chị gái và anh trai, mình là đứa trẻ hạnh phúc".
"Thật đáng ghét." Hoắc Nhã và Hoàng Nhất Lệ chu môi lên, cùng ra ngoài đi ăn.
Chúc Tiểu Tiểu vui vẻ nhét cơm vào miệng, điện thoại lại vang lên tiếng tít tít, cô cầm lấy nhìn, là tin nhắn: "Ai là anh trai em!".
Chúc Tiểu Tiểu suýt nữa phun một miếng cơm ra ngoài, Boss làm sao có thể nghe thấy? Lại chợt nhớ, hóa ra thiết bị liên lạc của cô còn mở. Cô nghĩ rất lâu mà nghĩ không ra tin nhắn này phải trả lời thế nào, đơn giản cứ giả vờ ngốc, coi như không nhận được, tiếp tục tập trung ăn cơm.
Suốt cả một ngày không xảy ra chuyện gì, buổi tối Chúc Tiểu Tiểu từ chỗ Tư Mã Cần báo cáo quay về, về tới ký túc xá đúng lúc Hoắc Nhã và Hoàng Nhất Lệ đang nói chuyện phiếm, bên ngoài đột nhiên truyền đến một tiếng hét thảm thiết: "Á... ma!".
Chúc Tiểu Tiểu nhanh chóng lao ra ngoài. Tiếng hét từ trong phòng nước1 truyền ra, thời gian này là lúc sinh viên tắm rửa giặt giũ chuẩn bị nghỉ ngơi, nếu như ở trong phòng nước xảy ra chuyện, sợ là phiền phức lớn rồi.
1 Phòng nước: Phòng chứa nước công cộng, cung cấp nước nóng, nước lạnh phục vụ cho sinh hoạt ở những khu vực tập thể.
Chúc Tiểu Tiểu vội vã chạy đến phòng tắm, tiếng thét đó khiến cho không ít người tập trung lại nên khi cô đến nơi đã nghe thấy một tràng tiếng ồn.
Một nữ sinh mặc áo ngủ màu trắng, tóc dài xõa đứng ở giữa phòng nước, đang lớn tiếng nói với một nữ sinh khác: "Cậu dọa chết mình rồi! Hét cái gì mà hét, bệnh tim sắp tái phát rồi đó".
"Cậu mới dọa chết người đó, cậu xem cậu mặc đồ trắng như vậy, mình vừa vào không nhìn thấy mặt, chỉ nhìn thấy một mái tóc lắc lắc, ma thật cũng không dọa người như cậu, mình mới là bị cậu dọa chết đó."
"Mình vừa gội đầu xong, hong tóc mà."
Hai người trách nhau mấy câu, sau đó đều cười vang, thật là một trận báo động giả hãi hùng.
Đám đông đến xem từ từ tản đi, cô gái hong tóc kia kéo cô gái bị dọa cho sợ lên nói: "Đi, chúng ta về ký túc, cũng bò lên cửa sổ hong tóc, muốn dọa người thì mọi người cùng nhau dọa".
Thoáng cái trong phòng nước đã trống không, mọi người đều đi rồi, chỉ có Chúc Tiểu Tiểu một mình đứng ở đó bất động, trên đồng hồ của cô, vòng tròn màu đỏ đang phát sáng, có một mùi cháy khét rất nhạt vẫn còn chưa tan hết.
Chúc Tiểu Tiểu nhẫn nại chờ đợi, ác linh không có ý định tấn công cô, nhưng cũng không rời đi. Một lát sau, dưới ánh đèn tù mù, bức tường trước mặt cô tựa như bị ngâm nước, từ từ hiện lên mấy chữ: "Cứu tôi với!".
Chúc Tiểu Tiểu cố nén cơn hoảng loạn nói với không khí ở trước mặt: "Cô không cần cố làm ra vẻ hư ảo để dọa tôi, tôi không sợ ma".
Trên tường lại xuất hiện mấy chữ mới: "Cứu cô ấy với!".
Chúc Tiểu Tiểu lấy bình dẫn hồn ra: "Cô ấy là ai, là cứu cô hay cứu cô ấy? Cô là Sử Cầm phải không?".
Cô vừa nói vừa từ từ đi gần vào trong, mùi khét càng lúc càng nặng hơn. Cuối cùng, cô nhìn thấy bóng sáng ở trên bể nước, đang muốn niệm chú dẫn hồn, đột nhiên lại cảm thấy sau lưng có cảm giác lạnh lẽo u ám.
Chúc Tiểu Tiểu phản ứng rất nhanh, cô liền lăn xuống đất, nắm chắc Tiểu Phấn Hồng trong tay. Khi quay người lại, bùa ở đầu cùa Tiểu Phần Hồng đã bắn ra, Chúc Tiểu Tiểu chuyển bước đứng dậy, thu mình tạo tư thế phòng bị.
Lao về phía cô là một con mèo đen, thân hình rất lớn, đồng tử màu vàng kim, Chúc Tiểu Tiểu nhất thời có cảm giác đã từng gặp nó ở đâu. Ngày đó, lần đầu tiên cô nhìn thấy ma, ngày mười lăm tháng Bảy, cũng đã gặp phải một con mèo giống như thế này. Nhưng mà con mèo trước mặt cô đây, yêu khí rất nặng lại rất tà ác, con mèo kia không thể so cùng được.
Con mèo đen này trượt mất mục tiêu thì nhe răng ra, lại bổ nhào đến. Chúc Tiểu Tiểu cầm Tiểu Phấn Hồng trong tay, một gậy hất tung con mèo kia ra.
Con mèo đen nhảy về phía sau, ánh mắt cảnh giác nhìn Chúc Tiểu Tiểu.
Chúc Tiểu Tiểu xoay cổ tay, vung gậy lên, con mèo đen kia như cảm thấy việc tấn công cô chẳng phải dễ dàng, cũng không tiếp tục nghênh chiến, quay đầu bỏ chạy. Chúc Tiểu Tiểu nhìn bốn phía xung quanh, đã không còn thấy bóng dáng ác linh kia đâu nữa. Cô nhanh chóng đuổi theo, cũng chỉ nhìn thấy cái đuôi màu đen đang lắc lư trong cầu thang, chạy hướng xuống dưới chuồn mất, trong thoáng chốc đã không còn bóng dáng.
“Trong tòa nhà là có mèo yêu." Chúc Tiểu Tiểu vội vàng mở thiết bị liên lạc lên báo cáo tình hình. Chị Trần giám sát ở cửa tòa nhà trả lời: "Chỗ của tôi không nhìn thấy mèo". Hàng ma sư tuần tra ở xung quanh đó cũng rất nhanh chóng trả lời sẽ lưu ý.
Chúc Tiểu Tiểu đang ớ trong tòa nhà đi kiểm tra một vòng, không có phát hiện gì. Lúc này cô có chút không hiểu, ác linh kia là thực sự cần giúp đỡ, hay là đang giúp con mèo yêu phân tán sự chú ý của cô.
"Tiểu Tiểu, cậu đang làm gì vậy?" Một cô gái ở phòng ký túc bên cạnh đang chuẩn bị xuống lầu, thấy Chúc Tiểu Tiểu đứng ở trước cửa cầu thang, hỏi một câu.
"Không sao, vừa rồi nhìn thấy một con mèo, giật bắn mình", Chúc Tiểu Tiểu làm như không có chuyện gì cười cười.
"Đó chẳng phải là phòng của các cậu nuôi sao, mình nhìn thấy nó từ trong phòng các cậu chạy ra, còn cho rằng các cậu lén lút nuôi chuột cưng, còn nuôi cả mèo, cẩn thận bị quản lý bắt được đó."
Trong phòng, thực sự không thấy tung tích Bát Bát đâu. Hoàng Nhất Lệ nằm trên giường nghỉ Hoắc Nhã không ở phòng. Chúc Tiểu Tiểu rất lo lắng, Bát Bát không bao giờ chẳng nói tiếng nào liền chạy lung tung, nó vẫn luôn rất ngoan, chắc không phải là bị con mèo vừa nãy ăn mất chứ.
Cô vội vàng tìm quanh, tìm cả một vòng trong phòng, vẫn không thấy tung tích Bát Bát đâu. Cô hỏi Hoàng Nhất Lệ: "Vừa rồi có mèo đi vào phải không? Bát Bát đâu? Cậu có nhìn thấy không?" .
Hoàng Nhất Lệ nằm im bất động, hình như không để ý đến cô. Chúc Tiểu Tiểu đi đến, đẩy đẩy cô ấy: "Nhất Lệ". Lẽ nào ngủ say rồi?
Hoàng Nhất Lệ vẫn cứ bất động, ngủ say như chết. Chúc Tiểu Tiểu lại đẩy đẩy cô ấy, thấy cô ấy không có phản ứng gì, thế là duỗi tay ra kiểm tra một chút. Cô ấy vẫn còn ấm, hơi thở nhè nhẹ, nhưng sao lại nằm im bất động thế này?
Trái tim Chúc Tiểu Tiểu đập liên hồi "thịch thịch thịch".