i bị chứng mất hồn phách. Bát Bát cũng không thấy đâu rồi."
Buổi tối hôm đó, tòa nhà ký túc xá số hai lại một lần nữa xáo động, có hai nhân viên y tế đến đưa Hoàng Nhất Lệ của phòng 403 đi, nghe nói có khả năng là bị thiếu máu nên hôn mê.
Ngày hôm sau, nhà trường ra thông báo, nói tòa nhà này quá cũ kỹ, trên tường có vết nứt, nghi ngờ là bị nghiêng lệch, cần phải tiến hành kiểm tra và sửa chữa. Vì vậy học sinh của tòa nhà nội trong ba ngày phải chuyển ra ngoài, nhà trường sẽ sắp xếp ký túc xá khác làm chỗ ở tạm thời cho mọi người.
Chúc Tiểu Tiểu chạy một vòng khắp tòa nhà, lại tìm kiếm mấy vòng ở khu vực xung quanh, vẫn không tìm thấy tung tích của Bát Bát, đến bóng dáng con mèo kia cũng chẳng thấy đâu. Cuối cùng cô không nhịn được lo lắng đến phát khóc.
Chúc Tiểu Tiểu mãi cũng không nghĩ ra bên trong tòa nhà này rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cô chỉ rời khỏi phòng trong một khoảng thời gian rất ngắn, ác linh cũng ở cùng với cô. Con mèo yêu đó làm sao có thể ép linh hồn của Hoàng Nhất Lệ ra? Lẽ nào trong tòa nhà không chỉ có một ác linh? Đến Bát Bát là linh vật như thế cũng không thấy bóng dáng đâu, tình huống có lẽ còn tệ hơn so với tưởng tượng của cô.
Hoắc Nhã cũng bị dọa cho không nhẹ, cô ấy theo hai cô nữ sinh giả ma dọa người kia đi xem náo nhiệt kết quả vừa mới quay về thì nhìn thấy Chúc Tiểu Tiểu đang ôm lấy Hoàng Nhất Lệ hôn mê không tỉnh. Điều này khiến cô ấy sợ đến mức cả buổi tối không ngủ được, liên tục nói với Chúc Tiểu Tiểu rằng mình rất sợ, không dám ở đây nữa.
Nghiêm Lạc nhận được thông báo, anh đích thân đàm phán với nhà trường, ép trường học phải nhanh chóng thông báo xử lý tòa nhà, nhưng bởi vì học sinh rất nhiều, nguồn ký túc xá của nhà trường thực sự không đủ, cho nên sắp xếp nhanh nhất cũng phải cần ba ngày.
Nghiêm Lạc làm xong những việc này, đi tìm Chúc Tiểu Tiểu. Cô đang ngồi trong ký túc xá đau lòng rơi nước mắt, nhìn thấy Nghiêm Lạc đi vào, còn chưa kịp kinh ngạc, liền bổ nhào đến khóc lóc nói: "Boss, Bát Bát không thấy đâu, là em không tốt, em làm mất Bát Bát rồi, em không chăm sóc tốt cho nó, có phải là nó bị con mèo kia ăn rồi không?".
Nghiêm Lạc thở dài, nhất thời cũng không tìm được giấy ăn, chỉ đành đưa tay lau nước mắt cho cô: "Heo ngốc, em khóc thành như thế này, nếu như Bát Bát quay về, thì chắc nó cười chê chết mất".
"Nó chỉ cần quay lại, cười chê em em cũng đồng ý. Boss, anh có tin tức gì của nó không?"
Nghiêm Lạc lắc đầu: "Không tìm thấy nó, nhưng mà nó không dễ dàng xảy ra chuyện như vậy đâu, Bát Bát là con chuột linh rất lợi hại, đừng lo lắng".
"Nhưng không thấy nó đâu cả, nó vẫn luôn rất ngoan, không chạy lung tung." Đến Boss cũng tìm không thấy, Chúc Tiểu Tiểu làm thế nào cũng không thể yên tâm được về Bát Bát.
Nghiêm Lạc ôm lấy cô, vỗ vào lưng cô an ủi. Lúc này Hoắc Nhã đẩy cửa phòng đi vào, nhìn thấy một người đàn ông ở trong ký túc xá ôm Chúc Tiểu Tiểu, rất bất ngờ. Cô ấy kinh ngạc hét lên, run rẩy, quay đầu muốn chạy ra ngoài,
"Nhã Nhã." Chúc Tiểu Tiểu vội vàng đẩy Nghiêm Lạc ra, ngại ngùng gọi cô ấy lại: \'\'Này, đây là anh trai của mình, cậu đi vào đi".
Lại là anh trai? Nghiêm Lạc rất không vui, nhưng chẳng nói gì, cố nhẫn nhịn.
"Ồ, ồ." Hoắc Nhã mặt trắng bệch, cẩn thận nhìn, đi vào trong: "Là anh trai của Chúc Tiểu Tiểu, làm em giật cả mình. Xin chào, em là bạn cùng phòng của Chúc Tiểu Tiểu, Hoắc Nhã".
Nghiêm Lạc khẽ gật đầu, coi như chào hỏi. Thái độ này so với sự nhiệt tình của Hoắc Nhã, rõ ràng lạnh nhạt hơn nhiều. Chúc Tiểu Tiểu bất mãn đập đập tay vào lưng anh, có chút ngượng ngập.
Nghiêm Lạc cười an ủi Tiểu Tiểu, hỏi: "Bọn em khi nào chuyển ký túc xá?".
Chúc Tiểu Tiểu trả lời: "Em vẫn cứ bận tìm Bát Bát, không chú ý đến thông báo của nhà trường, phải hỏi Nhã Nhã".
Hoắc Nhã vội nói: "Tối hôm nay có thể chuyển một nhóm, nếu như Tiểu Tiểu lo lắng, bây giờ có thể đi tìm chủ nhiệm lớp đăng ký chuyển chỗ luôn lượt này".
“Vậy còn cậu?" Hoắc Nhã nhát gan thế này lại không tranh chuyển đi trong nhóm đầu tiên, Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy hơi kỳ quái.
"Mình đang đợi, có thể đến lúc đó sẽ cùng bạn học khác thuê phòng."
Nghiêm Lạc chen lời: "Vậy thế này đi, Tiểu Tiểu nhà tôi ở cùng với cô nhé, con bé vừa đến, ở với người khác cũng không quen lắm, hai người ở cùng một phòng cũng có thể chăm sóc cho nhau, đến khi đó cũng cùng thuê một phòng nhé. Nhà trường sắp xếp tạm thời thế này, điều kiện chắc chắn cũng không tốt".
Hoắc Nhã nghe thấy rất vui mừng, cười gật đầu đồng ý.
Nghiêm Lạc giống như phụ huynh hỏi thăm, lại nói thêm với Hoắc Nhã mấy câu, hỏi han tình hình gia đình cô ấy. Rồi còn quan tâm hỏi về chuyện học hành, chuyện sinh hoạt thường ngày của Chúc Tiểu Tiểu. Sau đó lại dặn dò hai ngưòi bọn họ phải chăm sóc cho nhau, có chuyện gì phải báo về nhà, Hoắc Nhã đối diện với người đàn ông đẹp trai dịu dàng này, gò má cứ ửng hồng, không ngừng đồng ý.
Nghiêm Lạc nói chuyện xong, bảo muốn cùng Tiểu Tiểu ra ngoài tản bộ, liền tạm biệt Hoắc Nhã.
Đi xuống dưới lầu, Nghiêm Lạc lập tức gọi điện thoại, bảo Chu Duệ kiểm tra qua tư liệu của Hoắc Nhã. Chúc Tiểu Tiểu vội hỏi: "Boss, anh cảm thấy cô ấy không bình thường sao? Nhưng học sinh trong tòa nhà này đều đã kiểm tra rồi, không có gì khác thường. Hơn nữa em cùng với Hoắc Nhã ở với nhau mấy ngày rồi, cũng không thấy có gì kỳ lạ, cô ấy không bị chiếm thân, không phải là ác linh cũng không phải xác sống".
"Anh biết cô ta là người, nhưng vẫn phải điều tra xem. Phản ứng của cô ta vừa rồi đi vào trong phòng nhìn thấy ông hình như hơi thái quá.\'
"Ký túc xá nữ đàn ông không được vào, cho nên cô ấy nhìn thấy có đàn ông, giật mình cũng là bình thường."
"Vậy sao? Anh vì sao cứ cảm thấy cô ta giống như là nhìn thấy ác quỷ đoạt mệnh vậy.”
Chúc Tiểu Tiểu bĩu bĩu môi, không phản bác nữa, dù gì chuyện này, Boss đã nói rồi.
Có Nghiêm Lạc ở bên, Chúc Tiểu Tiểu nhất thời cảm thấy có chỗ dựa, cô ríu ríu rít rít đem những chuyện mình gặp phải trong mấy ngày qua và suy nghĩ của mình nói ra hết. Tuy Nghiêm Lạc ớ trong công ty sớm đã nghe Tư Mã Cần và Chu Duệ báo cáo toàn bộ rồi, nhưng vẫn nhẫn nại nghe cô kể.
Nghiêm Lạc kéo cô đi tìm một chiếc ghế đá ngồi xuống, bảo người đưa cơm đến, đợi cô kể lể xong, bảo cô ăn cơm trước: "Dù chuyện có lớn hơn, cũng không thể không ăn cơm. Cơm trong trường học không ngon, em cố chịu đựng mấy ngày".
"Anh yên tâm, Boss, em nhất định sẽ tìm ra được chân tướng."
"Ừm, sự việc sắp tới sẽ tiến triển rất nhanh thôi. Bất luận là ác linh muốn tìm cách báo thù, hay là tập đoàn cướp hồn căn cứ vào kết quả kiểm tra sức khỏe cướp linh hồn. Bây giờ chúng ta làm sạch được tòa nhà này rồi, học sinh chuyển đi số lượng lớn, đối với bàn tay đen đứng phía sau mà nói, thứ nó muốn đang rời xa tầm khống chế của nó, tóm lại là có thay đổi. Bọn chúng chắc chắn sẽ phản ứng đối với chuyện này."
Chúc Tiểu Tiểu vừa nghe vừa gật đầu, cảm thấy rất có lý, hóa ra làm sạch tòa nhà còn có tác dụng này.
"Anh đã bảo bọn họ kiểm tra lại khu vực lân cận xung quanh đây rồi, mấy ngày này anh có công việc quan trọng phải làm, em một mình ở trong tòa nhà cần cẩn thận hơn."
"Vâng." Chúc Tiểu Tiểu đồng ý, đối với sự quan tâm của anh lại thấp thoáng vui mừng.
"Mấy câu chú kia, em niệm lại một Iần nữa cho anh nghe." Anh nhắc nhở đi, dặn dò lại, vẫn còn cảm thấy chưa yên tâm.
Chúc Tiểu Tiểu làu làu niệm lại câu thần chú rồi nói: "Em đã học rất thuộc rồi. Anh nói là cưỡng chú mà, em sẽ dùng cẩn thận".
Nghiêm Lạc nhìn Tiểu Tiểu, không kìm được lại duỗi tay xoa lên đầu cô, lần này cô không tránh, tâm trạng anh cũng tốt lên: "Đừng lo lắng, chỉ cần có nguy hiểm em cứ dùng, vạn sự đã có anh gánh vác".
Chúc Tiểu Tiểu nhìn nhìn anh, nở nụ cười: "Boss, anh rất giống một phụ huynh dung túng cho con mình phạm lỗi".
“Phụ huynh?", Nghiêm Lạc cau mày, vừa là anh trai, vừa là phụ huynh, anh thật không thích nghe. Nhưng mà, thân phận nào đó chắc cũng có thể coi là phụ huynh nhỉ. Anh nghĩ nghĩ rồi cũng cười: "Vậy được thôi, em đánh người ta rồi, quay về anh sẽ phát vào mông em, nhưng mà vạn sự vẫn là anh gánh vác".
Chúc Tiểu Tiểu cười ha hả, ở bên cạnh anh, thật sự khiến cô rất vui vẻ. "Bát Bát kia chắc chắn không sao, sẽ quay lại, có đúng không?"
"Đúng."
"Vậy, đợi Bát Bát quay lại rồi, em muốn đến nhà hàng Địa Phủ mua chút điểm tâm lần trước, Bát Bát thích ăn lắm."
"Được, đợi vụ án này kết thúc, anh đưa bọn em đi", Nghiêm Lạc sảng khoái đồng ý.
Buổi chiều ấm áp, trong vườn trường đang có những sự việc kỳ quái này, hai người cùng nhau hưởng thụ những tia nắng vàng tạm thời, hiếm có.
Không khí tốt như vậy, Chúc Tiểu Tiểu không nén được, hỏi: "Boss, anh và ALa...".
Nghiêm Lạc nhìn cô một cái, Chúc Tiểu Tiểu cắn răng, lấy hết dũng khí: "Em muốn nói, hai người có thể nào tốt như lúc đầu không?".
"Tốt như lúc đầu?" Trong mắt Nghiêm Lạc một tia kinh ngạc lóe lên: "Em biết điều gì rồi?".
“Em, em thực ra chỉ quan tâm đến anh, Boss." Chúc Tiểu Tiểu vừa muốn mở miệng để khuyên, điện thoại đột nhiên vang lên, người gọi điện đến là u Dương Tĩnh.
"Học trưởng." Chúc Tiểu Tiểu vội vàng nhận điện thoại, cô đột nhiên phát hiện ra mình đã lạnh nhạt với u Dương Tĩnh rất lâu rồi, thậm chí thời gian này còn không hề nhớ đến anh."... Vâng, em gần đây rất bận, nhưng mà mấy ngày nữa chắc là sẽ tốt thôi". Bây giờ cô nhận điện thoại của anh, lại không còn cảm giác căng thẳng, ngượng ngùng kia nữa.
Nghiêm Lạc cau mày nghe Chúc Tiểu Tiểu nói chuyện vói u Dương Tĩnh, điện thoại của anh cũng vang lèn, là Tất Mặc Kỳ gọi đến: "Có đầu mối rồi, phía bên Hồ tộc có phát hiện, xác thực là Bắc m Vương, tình hình không tốt, anh đến đây nhé",
Nghiêm Lạc xác nhận địa điểm xong, ngắt cuộc gọi.
Chúc Tiểu Tiểu ở bên này vẫn đang nói chuyện, Nghiêm Lạc bắt đầu nhìn cô, Chúc Tiểu Tiểu như cảm thấy có "oán khí", quay đầu nhìn lại, thấy ánh mắt của anh, liền rất hiểu ý, nói tạm biệt với u Dương Tĩnh.
Cô ngồi xuống nghiêm chỉnh, bộ dạng lấy lòng. Nghiêm Lạc bị cô làm cho cười, véo véo má cô nói: "Anh đi đây, có chuyện cần làm. Em phải cẩn thận hơn nhé".
"Anh phải đi đâu?" Chúc Tiểu Tiểu bừng tỉnh hỏi, sau đó trong đầu là một cơn hối hận, cô làm gì mà quản người ta như một bà vợ vậy.
Nghiêm Lạc cười cười, giữ lấy hai vai Chúc Tiểu Tiểu: "Bắc Ắm Vương bị phong ấn nghìn năm, dư đảng và tuy tùng của ông ta đều muốn thả ông ta ra, bọn anh phải đi xác nhận đảm bảo ông ta không thể ra được. Đừng lo lắng, anh sẽ không gặp nguy hiểm đâu". Anh không muốn giấu cô, nhưng lại cảm thấy có nói cô cũng không hiểu được, anh cười với cô rồi nhanh chóng rời đi.
Chúc Tiểu Tiểu ngồi ở đó, đột nhiên nhớ ra, Bắc m Vương chẳng phải chính là một trong ngũ phương quỷ đế chủ quản địa phủ trong tiểu thuyết của A La sao? Sau đó ông ta còn bị Diêm Vương chiếm vương vị, sau đó nữa thì dẫn binh tấn công điện Diêm Vương, lại bị chú heo con cắn một miếng mà thất bại. Hóa ra nhân vật này thực sự có tồn tại?
Chúc Tiểu Tiểu cảm thấy đầu óc có chút hồ đồ. Cô quyết định đợi khi vụ án này kết thúc, sẽ phải nói chuyện cẩn thận với A La.