Tiêu Diệp Lỗi sau khi thấy vết thương khâu xong, sửa sang lại quần áo lộn xộn trên người, thản nhiên nói, "Thảo nào bây giờ cô vẫn còn ế, miệng mồm độc như vậy, ai dám lấy?"
"Ơ kìa, dám nói tôi như vậy? Cậu tin tôi cầm dao mổ đâm cậu một nhát lên não trái không hả?" An Tiểu Đóa nổi cáu trừng to mắt, thấy anh định đứng dậy, cô nhíu mày nhấn anh ngồi xuống lần nữa, "Cậu tưởng bản thân cậu bằng sắt à? Tôi mới may hơn 30 mũi trên đầu cậu đó, cậu ngoan ngoãn ngồi tiếp ở đây, lát nữa còn chụp CT não, xem não cậu có bị chấn động nghiêm trọng hay không."
Tiêu Diệp Lỗi sao còn lòng dạ ở đây, cũng chẳng muốn nói nhiều với cô, đứng dậy muốn đi.
"Này..." An Tiểu Đóa chắn trước mặt anh, lười biếng cất giọng, "Tốt xấu gì cũng tôn trọng bác sĩ này được không? Muốn đi? Chụp CT xong rồi đi."
"Tôi không sao." Tiêu Diệp Lỗi bình thản nói.
"Cậu vội vã đi thăm chị cậu?" An Tiểu Đóa nhận thấy vẻ lo âu trong mắt anh, bất đắc dĩ đảo mắt, "Yên tâm đi, chị cậu đang ở chỗ bác sĩ Mộ, đây là bệnh viện, bác sĩ Mộ từng là bác sĩ chữa bệnh chính cho Tiểu Nhiễm, cậu không cần lo đâu." Nói đến đây, tâm trạng cô hơi trầm xuống.
Từ sau khi Mộ Thừa tiếp nhận điều tra, hằng ngày vẻ mặt anh đều hốt hoảng, thậm chí một lần thấy bệnh nhân nhập viện anh còn tưởng là Tiểu Nhiễm, tiến lên kéo người ta, dọa bệnh nhân suýt nữa đã đến khiếu nại phòng quản lý.
Cô biết trong lòng Mộ Thừa vẫn không quên được Tô Nhiễm.
Tiêu Diệp Lỗi nghe ba chữ "bác sĩ Mộ" liền nhíu mày, lạnh lùng lên tiếng, "Tránh ra."
"Tôi không tránh!" An Tiểu Đóa gàn bướng, có lên gạc băng vết thương của anh, anh đau đớn xuýt xoa, lập tức tránh sang bên, tức giận lườm cô...
"An Tiểu Đóa, cô như vậy mà xứng làm bác sĩ hả?"
"Ôi, anh hai cũng biết đau à? Em cứ tưởng anh là người máy biến hình Transformers cơ đấy." An Tiểu Đóa cười xảo trá, đi tới kéo tay anh, "Nếu không như không phải thì ngoan ngoãn đi chụp CT não, nếu không tôi lại cóc cậu nữa đó!"
"Cô đe dọa tôi? Bác sĩ đe dọa bệnh nhân? Cô coi chừng tôi khiếu nại cô bây giờ." Tiêu Diệp Lỗi tuy không tình nguyện, nhưng vẫn bị cô kéo ngay ra khỏi phòng cấp cứu.
"Cậu khiếu nại tôi, vậy để tôi tiếp thêm tinh thần cho cậu." An Tiểu Đóa liều mạng kéo anh vào thang máy, "À phải rồi, thừa dịp thang máy đang trống, kể tôi nghe cậu làm anh hùng cứu mỹ nhân như thế nào đi."
Vừa nghe tin Tô Nhiễm bị đánh cướp, cô sợ tim sắp văng ra ngoài, cũng may gặp Tiêu Diệp Lỗi đúng lúc, nếu không hậu quả khó lường.
Tiêu Diệp Lỗi đã sớm chứng kiến bản lĩnh lắm lời của An Tiểu Đóa, anh kêu rên một tiếng, cửa thang máy đóng lại...
***
Khoa ngoại thần kinh, phòng làm việc của bác sĩ trưởng khoa.
Bầu không khí trong phòng rất yên tĩnh, chỉ có sự hiện diện của hai người Mộ Thừa và Tiêu Nhiễm.
Mộ Thừa cẩn thận sát trùng vết thương trong lòng bàn tay Tô Nhiễm, anh im lặng, Tô nhiễm cũng không nói lời nào. Hai người họ như cách nhau một bức tường xa lạ.
Vết thương sát trùng xong, Mộ Thừa nhìn Tô Nhiễm, gương mặt anh hốc hác, mắt vằn tơ máu, thần sắc anh mệt mỏi lộ rõ xót xa. Anh đau lòng nhìn vết thương của Tô nhiễm.
"Cảm ơn anh." Tô Nhiễm không biết nói gì với anh, liếm môi, "Băng Nựu khỏe không anh?"
"Khỏe."
"À." Tô Nhiễm gật đầu, "Vậy...vợ trước của anh, cô ta..."
"Cô ta đang tranh giành quyền nuôi con với anh."
"Hả?" Nghe vậy cố sửng sốt, "Khả năng thắng kiện của cô ta cao không?"
"Cao."
Tô Nhiễm kinh ngạc nhìn khuôn mặt anh tiều tụy, không khỏi đau nhói, "Mộ Thừa, chắc chắn có cách đúng không?" Băng Nựu là toàn bộ của anh, một mai lỡ vợ anh thật sự dẫn Băng Nựu đi, vậy anh sẽ rất thống khổ.
Mộ Thừa cười tao nhã mà suy tư, ánh mắt anh dâng tràn sự dịu dàng nhìn cô, "Rốt cục cũng nghe em gọi tên anh."
Tim cô chợt đau nhói.
"Ngày đó, anh tưởng em thực sự chấp nhận anh, thực sự cho anh cơ hội dẫn em đi." Anh thâm tình ngắm nhìn cô.
"Mộ Thừa, em xin lỗi anh." Tô Nhiễm cúi đầu, vô thực nắm chặt tay.
"Người nên xin lỗi là anh, anh không bảo vệ em tốt." Mắt Mộ Thừa thấp thoáng thống khổ, dè dặt dắt tay cô, nhẹ nhàng nói: "Em hỏi Băng Nựu, rồi hỏi Quý Hâm Dao, tại sao em không hỏi anh mấy ngày qua ra sao?"
Lời anh nói quặn thắt trái tim Tô Nhiễm, thực ra không cần hỏi cô cũng biết anh ra sao, cô chưa bao giờ thấy anh tiều tụy như lúc này.
"Tiểu Nhiễm..." Mộ Thừa giơ tay vuốt ve đôi má cô, "Có ông trời làm chứng, mỗi giây mỗi phút anh đều nhớ em, anh giận bản thân không thể giành lại em từ cậu ta."
"Mộ Thừa..."
"Nhưng mà anh không biết em còn yêu cậu ta hay không? Có phải em tình nguyện sống cùng cậu ta không?" Anh rủ rỉ, giọng nói đè nén đau khổ, "Anh chỉ muốn em vui vẻ. Nếu em nói anh có thể cho em hạnh phúc, vậy anh sẽ bất chấp tất cả giữ em lại; nếu em nói, cậu ta có thể cho em hạnh phúc, vậy..."
Mắt Tô Nhiễm ngân ngấn nước nhìn anh.
Mộ Thừa lặng thinh, lại cười tự giễu, "Anh xong rồi, Tô Nhiễm anh thật xong rồi, Anh thà tin rằng em bị cậu ta bức bách sống chung, cũng không muốn nghe em cự tuyệt anh." Anh tới gần, không kìm được kéo cô, "Mấy hôm nay anh rất nhớ em, anh có thể cho em hạnh phúc không? Anh còn tư cách có em nữa không? Hôm nay trông thấy em, anh hiểu rõ, dù anh là cậu của cậu ta, dù cả thế giới này đều mắng anh, anh cũng không muốn từ bỏ em..."
"Mộ Thừa..." Tô Nhiễm buồn bã hít mùi hương thuần khiết trên người anh, cô không muốn thương tổn anh, một chút cũng không muốn. Nếu thời gian có thể quay trở lại, cô nhất định sẽ chọn Mộ Thừa, nhất định sẽ chọn anh. Nhưng bây giờ, cô và Mộ Thừa không chỉ đơn giản là giữa hai người, bây giờ đã liên quan Lệ Minh Vũ, liên quan An Tiểu Đóa, cũng liên quan Mộ Vạn Vân...
"Chúng ta không phải bạn tốt nhất sao?" Giọng nói cô nghẹn ngào. Biết anh bình an, cô rất yên lòng. Nhưng có một số người đã định trước không thể nắm tay nhau trọn đời.
"Anh biết, chưa hẳn người yêu nhưng quá xa bạn bè." Mộ Thừa cười khổ, nhìn cô, "Tiểu Nhiễm, anh không quên được em, thực sự không quên được em."
Tô Nhiễm nhìn anh chăm chú, khẽ lắc đầu, "Mộ Thừa, anh đừng như vậy, em thật sự không đáng để anh làm như vậy, em..." Cô gượng cười, "Em không muốn yêu bất cứ ai nữa, bởi vì với em tình yêu rất mệt mỏi. Mộ Thừa, anh nên dành hết tâm tư nuôi nấng Băng Nựu. Băng Nựu sống cùng anh từ nhỏ, cô bé đã quen với nếp sống này. Một khi vợ anh dẫn Băng Nựu đi, không biết sẽ ra sao." Nói thật lòng, Tô Nhiễm không thích Quý Hâm Dao, tuy cô ta là mẹ Băng Nựu, có quyền tranh giành nuôi dưỡng con cái, nhưng khi xưa do chính cô ta chủ động ruồng bỏ hai ba con Mộ Thừa. Lòng dạ người phụ nữ này rất tàn nhẫn, đơn giản vì vật chất mà cao bay xa chạy, bây giờ lại trở về, đơn giản là biết thân phận của Mộ Thừa, mẫu người phụ nữ này làm sao tin tưởng?
Mộ Thừa hơi buông cô ra, vò đầu, "Anh sẽ không để cô ta giành quyền nuôi dưỡng Băng Nựu, cô ta không đủ tư cách làm mẹ." Quý Hâm Dao hầu như ngày nào cũng đến chỗ anh quậy phá, thậm chí đuổi cũng không đi, ý đồ cô ta quá rõ ràng, cô ta muốn phục hôn cùng anh. Mộ Thừa thẳng thừng cự tuyệt, Quý Hâm Dao thẹn quá hóa giận, đương nhiên muốn dùng quyền nuôi con ép anh. Người mẹ đơn thân khó giành được phần thắng từ quan tòa, vì vậy cô ta nghĩ tới cách kết hôn giả che mắt quan tòa. Nếu luật sư của anh không nói ra điều này, anh chắc chắn tin tưởng cô ta có lòng tìm một người cha tốt cho Băng Nựu.
Tô Nhiễm thở dài, cô không tiện nhúng tay vào việc giữa hai người họ, cô hy vọng Băng Nựu không ảnh hưởng bởi chuyện này.
"Mộ Thừa, bất luận thế nào em đều ở bên cạnh anh, em không thể giúp anh cái gì, nhưng em có thể ủng hộ anh về mặt tinh thần."
"Em có thể, Tiểu Nhiễm, thực ra em biết mà, tới tận hôm nay cái anh muốn không phải là ủng hộ tinh thần." Mộ Thừa mải miết nhìn cô, giọng điệu khẩn thiết, "Băng Nựu rất cần mẹ, cần tình yêu của mẹ, anh cũng muốn lấy một người vợ thực lòng yêu thương Băng Nựu." Lấy Quý Hâm Dao không phải ước nguyện ban đầu của anh, mọi thứ chỉ có thể đổ thừa cho cuộc sống chán chường của anh trước kia mà dẫn đến một đoạn hôn nhân hoang đường.
Sau sự việc Tiêu Tiêu, anh sống như đồ bỏ đi, dù chạy trốn ra nước ngoài anh cũng không cách nào trốn tránh lương tâm lên án. Tuy anh đã định liệu sẽ có kết cục thế này, nhưng hằng đêm anh đều nằm mơ thấy Tiêu Tiêu cười tủm tỉm, thấy anh thì vẫy tay liên tục... Ngay cả bản lĩnh cứu sống một đứa bé cũng không có, anh còn làm bác sĩ làm gì?
Thời gian đó ngày nào anh cũng đến bar uống rượu, sống xa hoa đồi trụy giết thời gian. Mỗi ngày, anh đều sống mơ màng đánh mất lý tưởng.
Năm năm trước, anh say như chết trong bar, khi tỉnh dậy phát hiện bản thân nằm cùng với một người phụ nữ trên giường khách sạn. Về sau, anh biết tên cô ta tên Quý Hâm Dao, sinh viên mới ra trường, ra trường thường đồng nghĩa biệt ly, đêm đó cô ta thất tình, cùng uống rượu say với anh, rồi xảy ra quan hệ.
Thời đại này, tình một đêm chẳng có gì to tát, nhưng Mộ Thừa là một người đàn ông khá bảo thủ, anh lưu lại cách thức liên lạc cho cô ta, sau khi rời khỏi khách sạn, anh luôn áy náy có lỗi, dù sao lần đầu tiên của cô ta cũng trao cho anh. Có lẽ đàn ông thường thấy phức tạp khi quan hệ với xử nữ, nên anh bắt đầu thấy hối hận khi không hỏi cách liên lạc với đối phương, anh thường đến bar đó tìm, nhưng một tháng trôi qua cũng không thấy cô ta xuất hiện.
Cứ như vậy, hết ngày này đến ngày khác trôi qua, anh vẫn chán chường như trước, mãi đế khi Quý Hâm Dao chủ động gọi điện cho anh, nhưng báo anh biết một tin vô cùng đáng sợ... Cô ta đã có thai, là con anh...
Mộ Thừa không trốn tránh trách nhiệm, đợi cô đi khám thai xong, anh liền dẫn cô ta đi đăng kí kết hôn. Đối với anh cuộc sống đã đủ thê thảm, đã tồi tệ nay càng tồi tệ hơn.
Anh cố gắng chăm sóc Quý Hâm Dao hết sức, thực hiện hết trách nhiệm của một người chồng. Ngày qua ngày, bụng Quý Hâm Dao mỗi lúc một lớn, vì nghĩ đến đứa bé, anh trở lại bệnh viện làm việc. Quý Hâm Dao yêu anh thật lòng, thời gian đó cô ta bám lấy anh rất chặt. Nhưng tình yêu nồng nhiệt trôi qua mau. Rồi lại một khoảng thời gian trôi qua, bản tính con người trỗi dậy.
Mộ Thừa phát hiện Quý Hâm Dao là người phụ nữ đam mê hưởng thụ vật chất. Cô ta không ngừng tụ tập gặp mặt, đòi hỏi anh mua túi xách hàng hiệu, trang sức quý giá. Vì áy náy lúc đầu mà anh luôn chiều chuộng cô ta, nhưng dần dà, anh cảm thấy cô ta chỉ muốn thỏa mãn bản thân, không lo lắng tới đứa bé trong bụng, hai ngươi bắt đầu tranh cãi. Quý Hâm Dao không biết thân phận của anh, mỗi ngày đều mắng anh là bác sĩ vô dụng. Cuối cùng, sau khi sinh con cô ta liền phủi mông bỏ đi.
Mộ Thừa chưa bao giờ nhắc đến cuộc hôn nhân đó. Anh không nhắc với ai, mà trước mặt Tô Nhiễm anh cũng không dám đề cập. Bởi vì anh sợ Tô Nhiễm biết anh từng là một người đàn ông sống phóng túng, hoang đàng. Anh thà để cô nghĩ cuộc hôn nhân đã qua của anh xuất phát từ tình yêu.
Anh không yêu Quý Hâm Dao. Người phụ nữ khiến anh rung động cả đời này chỉ có duy nhất Tô Nhiễm.
Cho nên lời anh nói đều xuất phát từ nội tâm sâu sắc, chân thành.
"Tiểu Nhiễm, rời khỏi cậu ta được không em? Cho phép anh được chăm sóc em." Anh kéo tay cô, vuốt ve vết thương trên lòng bàn tay. Khi anh nghe kể cô gặp phải bọn lưu manh, tim anh đau buốt. Lúc anh băng vết thương cho cô, anh hận không thể cùng Tiêu Diệp Lỗi dạy dỗ đám lưu manh vô lại kia một trận. Anh hiểu suy nghĩ của Tiêu Diệp Lỗi, đổi lại là anh, anh cũng sẽ bất chấp mọi thứ hành xử như T