Tô Nhiễm phải làm sao để nhận lấy tình cảm này? Cô lung túng cúi đầu, nhất thời không biết nên nói gì, ánh mắt cô lơ đãng lướt nhìn đồng hồ trên tường. Cô bỗng đứng bật dậy!
Trời ơi!
Đã...bảy giờ!
Bên tai lại văng vẳng những lời Lệ Minh Vũ nói sau lưng cô trước khi ra ngoài... Tôi đã đặt bàn bên nhà hàng King, trước sáu giờ em phải tới đó, đừng để tôi đợi.
Sáu giờ... Bây giờ đã bảy giờ. Cô không những để anh đợi, mà còn để anh đợi một tiếng!
Xong rồi, lần này thì chết chắc rồi.
Thần sắc mặt cô bỗng trắng bệch, Mộ Thừa lo âu đứng dậy nhìn cô: " Sao vậy em?"
Tô Nhiễm định thần, vội vã tìm túi, lại không biết để ở đâu, trong lòng càng chán nản. Đến muộn, lại mất túi, biết đâu Lệ Minh Vũ đã gọi cho cô không biết bao nhiêu lần rồi thì sao.
Nỗi sợ hãi không tên như dòng nước lạnh buốt lan tỏa toàn thân, cô nhớ lại mọi việc anh từng đối xử với cô, toàn thân cô phát run.
Mộ Thừa thấy cô càng lúc càng khác, liền gọi: "Tiểu Nhiễm?"
"Mộ Thừa, anh cho em mượn điện thoại được không?" Cô nhìn anh hoang mang.
Anh lấy điện thoại đưa cô.
Tay cô run rẩy bấm số, nhưng vừa bấm tới số thứ hai cô đột ngột dừng lại. Không được, chắc chắn Lệ Minh Vũ biết đây là số điện thoại của Mộ Thừa. Nếu anh biết cô ở cùng Mộ Thừa thì...
Cô rối bời bấm nút tắt, trả lại điện thoại cho Mộ Thừa, lật đật nói: "Xin lỗi, em có việc phải đi trước."
"Tiểu Nhiễm..." Mộ Thừa sao có thể để có đi như vậy, tiến lên một bước kéo cô, đang muốn cất tiếng hỏi cô, lại thấy cô nhíu mày, miệng kêu đau.
Anh sững sờ, nhìn bàn tay của mình, sau đó kéo ống áo của cô...
Cổ tay trắng ngần của cô bầm tím. Anh là bác sĩ, liếc mắt một cái có thể nhìn ra dấu này do siết chặt tạo thành, anh giận sôi gan: "Đám lưu manh kia làm?"
"Không phải, không phải họ..." Tô Nhiễm rút tay, kéo ống tay áo xuống che, xấu hổ cúi đầu, cô không muốn bị người khác thấy, nhất là Mộ Thừa. Nhà hàng King, vườn hoa bao quanh.
Nhà hàng nằm ở tầng cao nhất, từng cơn gió đêm nhẹ nhàng thổi qua, mang hơi thở mùa hè nhiệt huyết. Dưới góc nhìn này, không khoa trương chút nào có thể đem toàn bộ cảnh đêm lung linh của thành phố thu vào tầm mắt. Đủ loại ánh đèn, ánh đèn ne-ông lấp lánh vây quanh các tòa kiến trúc cá tính lấp đầy toàn bộ thành phố phồn hoa. Chỉ tiếc người ngồi trong phòng được bao trọn không có tâm tình thưởng thức cảnh đêm.
Từ sáu giờ đến sáu giờ rưỡi, trong vòng ba mươi phút ngắn ngủi, Lệ Minh Vũ đã gọi hơn trăm cuộc điện thoại. Trước giờ hẹn anh còn kiên nhẫn chờ đợi, vì cho rằng phụ nữ đến trễ hẹn là chuyện trước nay vẫn thế, nhàn nhã gọi xong món khai vị, món ăn chính, canh nóng, món điểm tâm ngọt sau bữa ăn. Sau khi làm xong mọi thứ, anh bắt đầu chần chờ.
Tô Nhiễm không phải người phụ nữ hay vội vàng hấp tấp, tình huống nào cô cũng rất đúng giờ. Hơn nữa, cô không có can đảm cố ý đến muộn. Chờ thêm mười phút, Lệ Minh Vũ bắt đầu gọi điện thoại cho cô, nhưng mỗi lần đều không liên lạc được.
Thêm nửa giờ nữa trôi qua, Lệ Minh Vũ không thể ngồi yên nữa, nhìn đồng hồ, đôi lông mày nhíu chặt lại.
Phục vụ nhà hàng bước tới, nhẹ nhàng nói: "Bộ trưởng Lệ, chai rượu đỏ anh anh bảo nhân viên nhà hàng khui lúc nãy đã ủ lạnh hai tiếng, rượu nếu ngâm lâu quá sẽ ảnh hưởng đến mùi vị. Anh có muốn chúng tôi rót rượu trước không…"
Bộ trưởng Lệ là khách quen, là hội viên cao cấp ở đây. Hôm nay anh tới đây rất dễ nhận ra là có cuộc hẹn, nhưng người đó không tới. Bọn họ cảm thấy có chút lạ lùng, những người dùng cơm với Bộ trưởng Lệ ở đây, tới nay chưa có ai dám để anh đợi, đối phương vạy mà bắt anh đợi nửa tiếng?
Đôi mắt Lệ Minh Vũ trầm tĩnh u ám tối sầm đi, đứng lên lấy mấy tờ tiền mệnh gia scao từ ttrong ví: "Tính tiền."
"Dạ?" Phục vụ sửng sốt, "Bộ trưởng,nhưng cơm anh còn chưa dùng…"
"Tính hết cho tôi." Vừa dứt lời Lệ Minh Vũ liền ra khỏi nhà hàng.
***
Ban đêm có chút ngột ngạt, cho dù có gió đêm thổi qua cũng không xua được cảm giác nóng bức trong không khí.
Trong xe Lệ Minh Vũ chỉnh điều hòa đến số lớn nhất, bực bội mở toang mấy cúc áo trước ngực, lái xe chạy dọc theo các con đường vòng quanh thành phố. Một tay anh lái xe, tay kia không ngừng bấm điện thoại, tiếp tục bấm dãy số đã thuộc lòng trong tim từ lâu, ánh mắt sắt bén lại tập trung nhìn tình hình bên ngoài cửa sổ xe, hy vọng có thể thấy hình dáng thân quen….
"Chào bạn..."
"Tô Nhiễm, em…"
"Tôi là Tô Nhiễm, bây giờ không tiện nghe máy. Xin mời bạn sau khi nghe tiếng ‘bíp’ hãy để lại lời nhắn, tôi nhất định sẽ gọi lại cho bạn ngay, mi gió."
Lại là hộp thư thoại đáng ghét!
Lộ Minh Vũ quẹo xe chạy vào một con đường phụ, ánh sáng lờ mờ trong xe chiếu lên mặt anh, ánh mắt anh bắt đầu lo lắng, trái tim cũng đạp loạn hoang mang, Việc tìm kiếm vô vọng này làm anh sắp mất đi vẻ bình tĩnh.
Anh cũng đã từng hơn một lần lái xe chạy khắp nơi không mục đích tìm kiếm bóng dáng Tô Nhiễm, vừa lái xe vừa gọi điện thoại tìm kiếm. Nhưng lần này không biết vì sao trong lòng anh nổi lên cảm giác hoảng loạn khó nói thành lời. Chẳng lẽ cô gặp nguy hiểm?
Đang suy nghĩ điện thoại đột ngột đổ chuông.
Vừa mới vang chưa được nửa hồi chuông liền bị Lệ Minh Vũ bắt máy.
"Bộ trưởng, đã tìm thấy phu nhân."
"Ở đâu?" Lệ Minh Vũ nghe vậy, tảng đá lớn đè nặng trong lòng rơi xuống, khẩn trương và lo lắng cũng từ từ biến mất. Nhưng khi nghe Đồng Hựu nói một câu, đôi mắt vốn lộ vẻ lo lắng dần dần chuyển sang lạnh lẽo, giọng nói lạnh lùng: "Tốt, cậu vất vả rồi."
Ngắt điện thoại di động.
Anh bỗng lái xe rẽ trái, đạp ga tăng tốc tiến về phía trước.
***
Bên trong phòng làm việc của chủ nhiệm khoa, Tô Nhiễm quả thực muốn đào một cái lỗ chui vào.
Mộ Thừa khó tin nhìn chằm chằm vết bầm tím trên cổ tay Tô Nhiễm. Từng vết bầm tím như từng nhát dao cứa nát lòng anh. Lại thấy cô chau mày thật chặt, anh vội vàng buông tay, xót xa nhìn cô, "Em đang sợ mấy tên lưu manh kia sao? Nói cho anh biết, bọn chúng tổn thương em thế này, chuyện này tuyệt đối không thể bỏ qua."
"Không phải, Mộ Thừa. Không phải bọn chúng. Thực sự không phải." Cô kéo ống tay áo xuống, vẻ mặt xấu hổ hoảng loạn.
Mộ Thừa nhìn cô, ánh mắt khó hiểu lấy làm lạ, sau cùng kinh hãi, bởi vì anh vừa nghĩ tới…
"Không phải bọn chúng, vậy là ai?" anh đặt tay lên vai cô, nhìn cô gằn từng chữ: "Có phải Lệ Minh Vũ?"
Tô Nhiễm giật mình nhìn thẳng anh, ánh mắt xẹt qua lo lắng bất an, sau đó liền cụp mắt, khẽ lắc đầu: "Mộ Thừa, anh đừng hỏi nữa. Em thực sự có việc, em phải đi gấp trễ rồi, em..."
"Em sợ cái gì?" Mộ Thừa thấy cô như thế càng khẳng định ý nghĩ trong lòng, tức giận bỗng bùng phát, không ngừng thiêu đốt trong lòng ngực, cũng bốc cháy sâu trong đáy mắt. Anh kéo toàn thân cô quay sang đối mặt anh, vừa yêu thương vừa nóng lòng: "Có phải cậu ta dùng cách này ép em ở lại?"
"Mộ Thừa, anh đừng hỏi, cũng đừng quản mà…"
"Tiểu Nhiễm, anh làm sao có thể bỏ mặc em?" Mộ Thừa hơi cao giọng nhìn cô, giọng nói vì đau lòng mà run run: "Em điên rồi sao? Em điên rời mới để cậu ta chà đạp em như vậy? Em nhìn lại mình xem đã bị cậu ta hành hạ thành bộ dạng thế nào?
"Mộ Thừa..." Cô chưa từng thấy anh nóng giận như vậy.
"Cậu ta uy hiếp em phải không?" Mộ Thừa tức giận đến toàn thân phát run, bàn tay anh giữ chặt bờ vai cô: "Nói anh biết!"
"Không có, thực không có mà." Cô nhìn đồng hồ trên tường nhảy tửng cái, trái tim cũng nhảy theo. Nhớ đến đôi mắt đen sâu thẳm trầm tĩnh của Lệ Minh Vũ, cả người cô bị sợ hãi bao phủ, "Em sống rất tốt. Mộ Thừa, chuyện của em hãy để em tự giải quyết được không?"
"Nếu em có thể tự giải quyết thì sẽ không để bản thân bị thương rầu rĩ!" Mộ Thừa không chịu buông cô, khuôn mặt khôi ngô tràn ngập đau xót: "Tiểu Nhiễm, từ khi em trở về chưa từng vui vẻ. Bốn năm trước em không phải như vậy. Nụ cười bốn năm trước của em vô tư như thế, phát ra từ đáy lòng, còn bây giờ thì sao? Bây giờ mỗi ngày em đầu miễn cưỡng nở nụ cười!"
Tô Nhiễm đang giãy giụa, nghe anh nói những lời này cô sững sờ, giương đôi mắt ửng nước nhìn anh. Sao anh biết nụ cười bốn năm trước của cô ra sao? Cô gặp anh sau khi bị đưa vào bệnh viện tâm thần, rồi anh mới dẫn cô đi Paris, anh thấy nụ cười bốn năm trước của cô khi nào?
"Mộ Thừa, anh..."
Mộ Thừa cũng thấy ánh mắt do dự của cô, tất cả đau khổ đều tập trung trên vầng trán anh tuấn. Một lúc lâu sau mới vươn tay, ngón tay vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của cô, vừa dịu dàng vừa xót xa mở miệng nói: "Thưc ra, anh đã biết em từ sớm. Ngày đám cưới của em và Lệ Minh Vũ, anh đã thấy nụ cười của em, rất xinh đẹp khiến người khác không thể dời mắt. Từ giây phút đó, anh biết, anh đã yêu em..." Tô Nhiễm sững sờ, kinh ngạc tận đáy lòng đã làm cô sớm quên phải tránh khỏi bàn tay anh.
Bốn năm trước, anh đã yêu cô?
"Xin lỗi Tiểu Nhiễm, hãy tha lỗi vì đã luôn giấu em, thật ra trước đó anh chỉ biết em là vợ của Lệ Minh Vũ, anh luôn đè nén tình cảm muốn yêu em." Mộ Thừa cúi đầu thì thầm bên tai cô.
Anh mãi không bao giờ quên lần đầu tiên gặp cô. Cô mặc áo đầm cưới trắng tinh, thuần khiết như một thiên sứ đến từ chân trời, đuôi áo kéo dài trên tấm thẩm đỏ ở Giáo đường, nụ cười dịu dàng hạnh phúc trên môi cô, từ từ đi qua anh, ánh mắt trong veo nồng nàn tình cảm chỉ dành cho Lệ Minh Vũ đang đứng ở đầu kia tấm thảm, trong mắt cô chỉ có Lệ Minh Vũ.
Lúc đó anh đã kết hôn với Quý Hâm Dao. Đây có lẽ là đau khổ lớn nhất trong cuộc đời, khi anh vừa kết hôn, thì người con gái anh muốn yêu thương bỗng xuất hiện. Mộ Thừa cảm thấy bị tạo hoá trêu ngươi.Trước giờ anh vẫn không tin có tình yêu sét đánh, cũng tự cho dời này sẽ không gặp người làm tim anh đập thình thịch. Nhưng không ngờ anh lại gặp được, vừa gặp đã yêu không hẹn mà gặp như thế, một dấu hiệu báo trước cũng không có.
Nụ cười của Tô Nhiễm nhanh chóng chiếm giữ trái tim anh. Nhưng điều buồn cười là cô là cháu dâu của anh. Khát vọng yêu thương này, anh chỉ có thể gằn trong tim, cười chúc mừng với đôi vợ chồng mới.
Trời cao đúng là thích trên ngươi.
Hôn lễ của Lệ Minh Vũ là anh lặng lẽ tham gia, sau khi xong xuôi anh cũng định im lặng rời khỏi. Nhưng lúc anh đang trên đường đến sân bay, xe dừng lại chờ đèn đỏ. Bên đường là một quán cà phê, anh thấy Tô Nhiễm ngồi một mình ở đó, đôi mắt trong veo đang nhìn ngoài cửa sổ, không có tiêu điểm cố định mông lung như đang suy nghĩ cái gì. Cô mặc áo len trắng, tay cầm đồ uống nóng hổi, máy tóc dài đen như rong biển mềm mại xõa hai bên. Ánh mặt trời lấp ló xuyên qua cửa kính chiếu lên mặt cô, cảnh này vô cùng đẹp và an bình.
Anh như bị ma xui quỷ khiến lái xe xuống bãi giữ xe dưới đất, kéo theo hành lý đứng ở một góc bên ngoài quán cà phê, lẳng lặng nhìn cô.
Anh cứ đứng như vậy hơn ba tiếng, Tô Nhiễm ngồi trong quán, anh đứng bên ngoài, im lặng ngắm nhìn.
Sau đó vài ngày, anh phát hiện Tô Nhiễm luôn dạo phố một mình, ăn cơm một mình, đến tiệm sách một mình, lại một mình đến quán cà phê ngồi im suy tư, thỉnh thoảng cô cũng hẹn bạn thân. Khi ở trước mặt bạn thân, cô mới cười nói vui vẻ, như hoa lê ngày xuân, xinh đẹp như làm toàn bộ thế giới mất đi màu sắc.
Theo sau cô như hình với bóng vài ngày, anh như bị ma ám. Anh biết rõ đó là cháu dâu của mình, nhưng vẫn không có cách nào đè nén nỗi nhớ nhung và quan tâm tới