tình hình của cô. Đoi khi anh có thể đứng chờ mấy tiếng đồng hồ, chỉ để thấy nụ cười của cô.
Anh chưa bao giờ biết rằng tình yêu hóa là như thế. Cho dù chỉ nhìn một chút, trong lòng đã tràn đầy hạnh phúc. Anh gần như đã quên anh đã là đàn ông có vợ, cho đến khi Quý Hâm Dao gọi điện thúc giục anh về, anh mới chợt bừng tỉnh!
Anh đang làm cái gì? Thật đáng hổ thẹn khi đi nhìn trộm người phụ nữ của cháu anh?
Cứ như vậy, anh ép bản thân phải quên đi, buộc bản thân không được nhớ, lên máy bay ra nước ngoài lần nữa.
Nhớ thương là thuốc độc, nó không ngừng ăn mòn tâm trí gặm nhấm linh hồn anh, làm con người anh trở nên chết lặng, trống rỗng. Anh cứ như vậy, cho dù đã rời khỏi thành phố đó, hình bóng Tô Nhiễm vẫn ngày đêm len lỏi trong đầu, trong mơ.
Mỗi khi anh tỉnh dậy từ trong mộng, chỉ còn lại tĩnh mịch vô tận. Anh nhìn Quý Hâm Dao đang ngủ say bên cạnh, anh không khỏi cảm thấy xa lạ. Khoảng khắc đó, anh mới phát hiện bản thân lại ích kỷ đến vậy, tại sao chỉ vì trách nhiệm mà làm để lỡ cuộc sống của nhau?
Loại tình cảm đè nén đến khi Quý Hâm Dao mới sinh con xong liền bỏ đi, khoảng khắc đó anh hiểu rằng đó là giải thoát. Khi anh không chịu đựng nổi nữa liền lấy danh nghĩa chuyên gia nguyên cứu về nước, lại bất ngờ khi gặp Tô Nhiễm ở bệnh viện tâm thần!
Anh không hiểu chỉ qua mấy tháng ngắn ngủi sao lại có thể phát sinh chuyện này. Lần đầu tiên anh tới gần Tô Nhiễm như vậy, cô giống như một chú thỏ hoảng sợ cuộn mình đầu giường, trên đầu quấn băng gạc kín mít. Cô không còn cười nữa, chỉ có gương mặt tái nhợt, đôi mắt trong veo giờ đây chỉ có hoảng loạn cùng bất an vô tận. Cô mắc trứng trầm cảm, chứng trầm cảm nặng. Chứng trầm cảm này khiến cô có ý nghĩ tự sát.
Có trời mới biết, giấy phút đó anh muốn ôm cô vào lòng biết bao, nhưng lại sợ dọa cô, nên cố nén đau đớn xuống, dịu dàng nói với cô: Đừng sợ, anh là bác sĩ chữa trị của em, Mộ Thừa.
Anh rất muốn giết chết Lệ Minh Vũ, một cô gái tốt đẹp dịu dàng lại bị hắn dẫm đạp thành thế này. Hắn đã hủy hoại nụ cười của cô. Sau đó anh nghe mẹ Tô Nhiễm vô tình nhắc tới việc Tô Nhiễm đã ly hôn, ngay lập tức anh quyết định sẽ dẫn cô đi.
Bốn năm qua, anh chưa một lần nhắc đến chuyện cũ trước mặt cô. Anh không muốn làm Tô Nhiễm mang tâm lý nặng nề ở bân cạnh anh. Anh muốn bắt đầu lại một lần nữa, bắt đầu cuộc đời của anh cũng là bắt đầu cuộc đời cảu cô. Nếu như có thể anh thật sự hy vọng hai người có thể sống chung.
Đến tận bây giờ, anh chưa từng nghĩ sẽ buông tay.
Tô Nhiễm hốc mắt ửng đỏ, cho dù anh không nói cái gì, cô mới biết háo ra cho tới nay, anh đã phải chịu đựng đứng cách xa cô. Đau thương như một lưỡi cưa ra sức kéo nát lòng cô. Cô đưa tay khẽ vuốt ve hàng chân mày của anh, mỗi mỗt hơi thở mang đầy chua xót.
"Mộ Thừa, những điều đó anh vốn không cần phải chịu đựng. Tại sao đối xử tốt với am như vậy? Am thực sự không phải người con gái xứng đáng để anh yêu."
"Xứng đáng." Mộ Thừa nhìn cô, "Chỉ cần có thể làm em vui vẻ, cái gì cũng xứng đáng."
Tô Nhiễm hít thở sâu một hơi, đè nén nước mắt muốn trào dâng, ngón tay lướt qua khuôn mặt anh, "Anh biết không. Bốn năm nay, em luôn nghĩ, nếu như lúc đó em không lấy Lệ Minh Vũ, không phải bà Lệ, chúng ta liệu có thể đến với nhau? Chuyện này em luôn suy nghĩ, suy nghĩ rất nhiều. Mộ Thừa, anh là người đàn ông tốt, nếu như lúc đó em chưa lập gia đình, nếu như không có Lệ Minh Vũ, em sẽ yêu anh, thật sự sẽ yêu anh. Em sẽ rất vui vẻ sống cùng anh."
Lồng ngực Mộ Thừa đập phập phồng, nắm chặt vai cô: "Bây giờ chúng ta vẫn có thể ở cùng nhau, chỉ cần em rời khỏi cậu ta, chúng ta sẽ lập tức về Paris, hoặc là em muốn đi đâu cũng được, chúng ta sẽ không xa nhau nữa."
Tô Nhiễm nghe thế nước mắt tuôn rơi, lắc đầu.
"Tại sao? Tiểu Nhiễm tại sao?" Mộ Thùa nóng nảy, nhìn nước mắt cô càng thêm đau lòng, "Trừ khi em nói cho anh biết, em còn yêu cậu ta. cho dù năm đó cậu ta đã gây cho em quá nhiều tổn thương, em vẫn không bỏ hắn."
"Em.."
Mộ Thừa không đợi nghe cô thừa nhận hay phủ nhận liền cúi đầu hôn môi cô, anh bỗng sợ nghe câu trả lời từ miệng cô.
Mộ Thừa không đợi cô mở miệng khẳng định hay phủ nhận liền cúi đầu hôn lên môi cô, anh đột nhiên rất sợ nghe được đáp án từ miệng cô, Khi hai cánh môi dán vào nhau, cửa phòng làm việc bị đẩy ra, mang theo không khí lạnh lẽo! Tiếng cửa bị giật mạnh làm giật mình hai người trong phòng.
Mộ Thừa buông Tô Nhiễm ra, theo bản năng quay đầu nhìn phía cửa, cơ thể cao lớn nao nao. Tô Nhiễm đứng hình phía sau, vừa bị Mộ Thừa hôn bất ngờ vẫn còn sững sờ mông lung, đến khi lấy lại hô hấp bình thường mới ngoảng đầu gỗ mơ hồ lại nhìn.
Trong nháy mắt, mắt cô trừng to!
Cô giống như thấy quỷ. Không phải, e là gặp quỷ cũng không đáng sợ như thế.
Lệ Minh Vũ đứng ngay cửa, thân hình cao lớn toát ra lạnh lẽo, toàn thân anh tỏa ra hơi lạnh bao trùm khắp phòng. Hình ảnh hai người đang ôm hôn đập thẳng vào mắt anh, ánh mắt sắc bén như dao xét qua dáng điệu vẫn còn ôm nhau của hai người, bàn tay dần siết chặt.
Tô Nhiễm vô thức đẩy Mộ Thừa ra, trong lòng cô lo lắng sợ hãi tràn lan toàn thân.
Sao anh tìm đến được bệnh viện?
Xong rồi, việc vừa rồi có một trăm cái miệng cũng không giải thích cho rõ được.
Thấy đáy mắt anh càng ngày lạnh lẽo, sắc mặt tái mét, cô lùi về sau theo bản năng, lúc này cô thật hy vọng đây là lầu một, cô sẽ nhảy qua cửa sổ ngay.
"Mộ Thừa!" Lệ Minh Vũ cũng đã mở miệng, tiếng nói lạnh như băng, như từ địa ngục trồi lên khiến người khác rét run: "Cái tên chết tiệt." Anh vừa gầm những lời này, vừa tiếng lên vung tay cho Mộ Thừa một đấm.
Mộ Thừa không ngờ anh lại nhà đến đánh, cơ thể mất thăng bằng ngã xuống đất. Trong phút chốc, lửa giận trong lòng Mộ Thừa cũng bùng cháy, chuẩn bị đứng lên đánh trả cho anh một cú, lại nghe tiếng bước chân rầm rầm từ cửa chạy vào, theo sau là tiếng hét to....
"Lệ Minh Vũ, tôi đánh chết mày tên chết tiệt! Anh còn dám tới gặp Tô Nhiễm?"
Ngay sau đó, một quả đấm vọt thẳng tới Lệ Minh Vũ, trong nháy mắt đã làm thay ý định của Mộ Thừa.
Sự chú ý của Lệ Minh Vũ vốn dồn lên người Mộ Thừa, lửa giận nhen nhóm trong lòng nên không đề phòng tình huống phía sau. Đến khi có cơn gió phía sau ập tới, anh mới bất ngờ quay đầu, đúng lúc nắm đấm cũng bay đến, anh thoáng cái đứng không vững, toàn sau lùi về sau mấy bước đạp mạnh lên tường.
Trong phút chốc tình hình hỗn loạn cả lên.
Ba người đàn ông, người này đánh người kia!
Tô nhiễm bị dọa đến choáng váng, trong phút chốc vẫn không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Mà Mộ Thừa mang một bụng lửa giận cũng muốn trút hết, không ngờ lại có người nhanh tay dạy bảo Lệ Minh Vũ trước, đúng im một chỗ, nhìn cảnh náo loạn trước mắt.
"Trời ạ..." An Tiểu Đóa như chú chó con đuổi theo mệt suýt chết, thở hổn hển nghiêng người dừa ở cửa. Cô thấy cảnh này há hốc mồm, cái tên Tiêu Diệp Lỗi sao chẳng phân biệt đúng sai, trái phải mà đã nhào vô đánh người? Cô không hề do dự bước tới bên kéo Mộ Thừa, quát Hứa Diệp Lỗi: "Cậu uống nhầm thuốc sao? Sao bác sĩ Mộ cậu cũng dám đánh hả?"
"Tôi có đánh anh ta đâu!" Tiêu Diệp Lỗi hét to về phía An Tiểu Đóa.
"Hét nữa tôi bóp chết cậu!"
"Tiểu Đóa, cậu ta không có đánh anh." Mộ Thừa vội vàng làm sáng tỏa sự thật. Trời ạ! Tình hình quá lộn xộn.
An Tiểu Đóa ngừng nói, lại chạy đến trước mặt Tô Nhiễm, nhẹ giọng trấn an cô: "Cậu không sao chứ?"
Tô Nhiễm lắc đầu, lẩm bẩm nói: "Ai nói cho mình biết chuyện già đang xảy ra vậy?"
Lệ Minh Vũ bị đánh? Anh mà cũng chịu bị đánh?
An Tiểu Đóa nuốt nước miếng, lại nhớn nhác mà chỉ Tiêu Diệp Lỗi: "Không phải do cậu em khó chìu của cậu sao? Mình thật nghi ngờ hắn bị người ta đánh đến mất trí! Phải lôi kéo ép cậu ta chụp CT, đến kết quả cũng không thèm đợi lấy đã muốn đi tìm cậu. Chúng tớ vừa tới thang máy đã thấy Bộ trưởng Lệ đi vào. Em trai cậu lồng lộn lên, không thèm chờ thang máy mà leo thẳng thang bộ. Bước chân cậu ta dài thế sao tớ có thể đuổi kịp? Hai mươi mốt tầng, tớ phải bò theo hắn đúng hai mươi mốt tầng, thiếu chút nữa mệt chết."
Tiêu Diệp Lỗi đem toàn bộ sức lực còn lại đánh Lệ Minh Vũ, nhìn anh chằm chằm, lửa giận vẫn bốc cháy trong đáy mắt. Trên đường đưa Tô Nhiễm tới bệnh viện Tiêu Diệp Lỗi đã thấy rất rõ ràng trên cổ tay, trên ngực cô những vết bầm tím. Những tên lưu manh kia không có đủ thời gian hành hạ gây tổn thương lớn đến cô như vậy. Dùng đầu ngón chân suy nghĩ cũng biết tất cả là do Lệ Minh Vũ gây ra!
Lệ Minh Vũ thấy rõ người vừa đến liền cười nhạt, vươn tay lau vết máu bên khóe môi. Anh không lập tức đứng thẳng, một chân chống lên tường, khoan tay trước mặt, sau khi nhổ một ngụm máu nói: "Đàn ông trong phòng này đều thành du côn rồi." Anh lại giương mắt nhìn một bên mặt của Tô Nhiễm, khóe môi nổi lên lạnh lẽo, "Tô Nhiễm, em thật lợi hại. Tất cả đàn ông đều vì em mà thành du côn cả."
Tô Nhiễm bị ánh mắt của anh làm cho sợ hãi.
"Tôi thấy du côn chỉ có mình anh!" Đương nhiên Tiêu Diệp Lỗi vô cũng bực bội, tiến lên muốn đánh tiếp.
"Diệp Lỗi!" Tô Nhiễm kinh ngạc lên tiếng.
Nắm đấm vừa vung lên lại bị chặn lại!
Lệ Minh Vũ nắm chặt cánh tay vung lên của Tiêu Diệp Lỗi, chặn đứng nắm đấm, sau đó dùng sức đẩy mạnh cậu ta sang một bên, từ từ đứng thẳng lại. Tiêu Diệp Lỗi bị anh ném qua bên nên lảo đảo, lại muốn tiến lên đã bị Tô Nhiễm lập tức kéo lại.
"Đừng đánh, các anh đừng đánh nữa." Y tá và bác sĩ các phòng khoa khác đã đứng đầy trước cửa, sôi nổi bàn tán.
An Tiểu Đóa thấy thế gấp rút chạy tới cửa, thô lỗ hét lên: "Nhìn cái gì? Chưa thấy đánh nhau sao? Nói xong, cô đập sầm cửa kêu "ầm" một tiếng. Loại tình huống này quả thực không xong rồi, Trái đất mới tránh chạm sao Hỏa lại đụng phải sao Mộc.
Mộ Thừa cũng đứng lên, lau chút máu trên khóe môi, nhìn chăm chằm Lệ Minh Vũ.
Lệ Minh Vũ lạnh lùng nhếch môi, "hai người các anh cùng chung mặt trận? Được thôi, cùng lên đi."
Mộ Thừa nắm chặt nắm đấm.
"Đủ rồi, ầm ĩ đủ chưa?" Tô Nhiễm thực sự không nhìn nổi nữa, đứng lên bước tới đứng giữa ba người: "Các anh nhìn mình xem giống gì hả? Muốn người khác nhìn các anh ra sao?"
Tiêu Diệp Lỗi nghẹn một bụng lửa giận, nhưng nhìn sắc mặt Tô Nhiễm nên nuốt xuống, không nói hai lời tiếng lên nắm tay cô kéo đi, "Đi theo anh."
Tô Nhiễm chưa kịp phản ứng, Mộ Thừa lại chặn ở cửa, nhìn chằm chằm Tiêu Diệp Lỗi, gằn từng tiếng: "Cô ấy không thể đi với cậu."
"Tránh ra!" Tiêu Diệp Lỗi nghiến răng nhìn Mộ Thừa: "Nếu không tránh ra, cả anh tôi cũng đánh!" Đánh một người cũng là đánh, đánh hai người cũng là đánh.
"Được thôi, tôi muốn xem nắm đám của cậu mạnh bao nhiêu!" Mộ Thừa không có ý nhượng bộ, trong mắt cũng đằng đằng tức giận.
An Tiểu Đóa đứng một bên cắn chặt môi, trong lòng Mộ thừa chỉ có Tô Nhiễm, chỉ có một mình cô. Anh có thể đánh nhau vì cô, có thể không giữ im lặng vì cô, có thể vì cô làm tất cả mọi thứ dù xa gia đình ...
Tô Nhiễm bị hai người làm cho đầu óc choáng váng nặng nề. Giọng nói của Lệ Minh Vũ ở phía sau cũng vang lên…
"Tô Nhiễm là vợ tôi, các anh có tư cách dẫn cô ấy đi sao?"