hình tượng anh không đủ vĩ đại hả? – Anh cười nói. – Mặc dù anh không có gia thế gì, nhưng anh sẽ cố gắng, tuổi anh cũng chưa cao, sau này chắc chắn sẽ không kém những người khác. Heo, em biết không? Hôm nay anh nhận được một nhiệm vụ quan trọng, việc nâng cấp hệ thống bảo mật hồ sơ của toàn quân sẽ do anh phụ trách.
Cô ngước mắt lên:
- Chu sư huynh, sao anh cứ phải so với người khác?
Chu Văn Cẩn ngỡ ngàng, cười thản nhiên:
- Khi đi học, chúng ta có thể tự tin để biểu hiện một cách xuất sắc nhất. Nhưng sau khi đi làm, em sẽ phát hiện ra hiện thực rất tàn khốc, cũng không có sự công bằng đúng nghĩa. Có những người không cần nỗ lực, chỉ cần giơ tay đã đặt tới những đỉnh cao mà cả đời chúng ta không với tới được. Nhưng anh sẽ không nản lòng, anh cũng sẽ không chịu thua, anh sẽ trở thành chuyên gia giỏi nhất trong quân đội, khiến mọi người phải nhìn anh bằng con mắt khác.
Cô uống một ngụm canh, không đáp lại, trong lòng cảm thấy hơi khó chịu.
Cô và Chu sư huynh đều là người tính khí kiêu hãnh, nhưng cô chịu thua được, còn anh thì không. Cứ như thế này, cô lo một ngày nào đó Chú sư huynh sẽ ngã rất thảm, nhưng cô không thể khuyên bảo anh. Bởi vì anh bây giờ sẽ không chịu nghe.
Xã hội vốn không có sự công bằng tuyệt đối, nhưng cũng chưa hẳn mọi anh hùng đều không có đất dụng võ. Không cần phải so đo, làm thật tốt công việc của mình là đủ.
- Hai bác bao giờ thì tới? – Chu Văn Cẩn dịu giọng hỏi.
- Tết ông Táo.
- Anh và em cùng đi đón họ, em đừng từ chối, chị hai cũng biết anh mà.
- Chu sư huynh, sau khi anh từ Tây Xương trở về, chúng ta đã nói rõ là vẫn sẽ như trước đây coi nhau như anh em, nếu… vẫn cảm thấy được, thì mới tiến xa thêm. – Đây là kết quả cô đã suy nghĩ suốt mấy ngày, Chu Văn Cẩn đã chấp nhận.
- Anh cảm thấy được mà!
- Em cảm thấy chúng ta vẫn cần hiểu nhau thêm. – Không hiểu tại sao, những gì định nói với Chu sư huynh cũng cứ mãi luẩn quẩn trong đầu, cũng không sốt sắng lắm với việc gặp nhau. Có lẽ Chu sư huynh không thay đổi, mà người thay đổi là cô.
Cô vẫn tiếp tục cố gắng, dù sao anh ấy cũng là Chu sư huynh!
Không khí lập tức trở nên lạnh lẽo.
Chu Văn Cẩn đanh mặt lại đi thanh toán, hai người lặng lẽ ra khỏi cửa.
- Em… còn một chút chuyện nữa, lát nữa mới trở về. – Lúc sang đường, cô dừng bước.
- Đi đâu? – Anh lạnh lùng hỏi.
- Ra ngoài. – Cô ghét bị người ta hỏi cung như thế, giơ tay lên vẫy một chiếc taxi.
Mặt Chu Văn Cẩn tái xanh, tức tối, không nói không rằng nhìn cô bỏ đi, sau đó anh ta làm một chuyện khiến chính mình cũng phải kinh ngạc.
- Đuổi theo chiếc xe phía trước. – Anh nói với tài xế taxi.
Trác Thiệu Hoa đã đổi lính lái xe, họ Dụ, cậu lính cũ đã về quân ngũ làm phó liên đội trưởng.
Tiểu Dụ vẫn chưa quen thuộc với tình hình nhà họ Trác.
Trời nhá nhem, ánh đèn xe chiếu lên một bóng người đang cắm cúi đi mải miết, cậu ta nhìn mãi, do dự nói với Thiệu Hoa đang ngồi ghế sau:
- Thủ trưởng, người kia hình như là phu nhân.
Trác Thiệu Hoa ngồi thẳng người dậy, ờ một tiếng. Chẳng phải chính là Gia Hàng sao, lê từng bước chân trông có vẻ rất mệt mỏi.
- Dừng xe bên đường, cậu về nhà trước, tôi đi một lát. – Lòng khẽ xao động, hiếm khi cô nhóc này lại về nhà sớm như hôm nay.
Gia Hàng bị chiếc xe đỗ xịch bên cạnh làm giật mình, lùi lại về phía gốc cây theo bản năng, ngẩng đầu lên liền bắt gặp ánh mắt Trác Thiệu Hoa, cô bĩu môi, coi như chào hỏi.
- Sao không quàng khăn? – Nhìn chiếc cổ trần của cô, anh nhíu mày, gỡ chiếc khăn trong áo khoác ra quàng lên cổ cô.
Chiếc khăn rất ấm, còn mang theo hơi ấm của anh.
Cô có mang khăn theo, có lẽ đã để quên trong quán ăn, haizz, trăm mối tơ vò.
- Anh ăn tối chưa? – Chỉ đơn thuần là câu chào hỏi xã giao của người Trung Quốc, cô nhìn tuyết trên cây còn nhiều hơn nhìn anh.
- Chưa, hôm nay chúng ta cùng ra ngoài ăn? – Trác Thiệu Hoa bỗng nhớ lại lần trước cùng cô ra ngoài ăn là Tết Dương lịch, ký ức thú vị biết bao, cũng nên ôn cố tri tân thôi.
Cô thực sự không có tâm trạng:
- Em ăn rồi, anh tự đi ăn đi. – Cô đá đá chân.
- Vậy mình cùng đi siêu thị!
Gia Hàng vội đỡ cằm, sợ nó sẽ rớt vèo xuống đất.
Ăn tối xong đi siêu thị thông thường là trẻ con đi học xa nhà hoặc những đôi vợ chồng trung niên đã kết hôn n năm, đi siêu thị mua chút đồ dùng, kết hợp đi tản bộ luôn.
- Thủ trưởng, gần đây công việc của anh vứt hết cho thuộc hạ làm à, cho nên mới rảnh rỗi như vậy? – Cô giật mấy lần, những vẫn không giật được tay anh ra, đành để mặc cho anh dắt, xoay người đi về hướng siêu thị.
Hai cái bóng một ngắn một dài kéo trên mặt đất, vừa vặn thấp hơn một cái đầu, một cái vai, một cái eo, trông rất hài hòa.
- Nếu có thể như vậy, thì người chồng là anh đây có lẽ sẽ tròn trách nhiệm hơn một chút. Ít ra những ngày lạnh giá như thế này, sẽ không cần phải ở lại văn phòng làm thêm, mà có thể lái xe đi đón vợ yêu, không để cô ấy chen chúc trên tàu điện ngầm hay xe buýt, lại còn phải đi bộ xa như thế nữa.
Đùng, gương mặt lạnh cóng như kề sát một chậu than, nóng rực lên.
Cô vẫn ráng giữ tỉnh táo:
- Những thứ cần dùng trong nhà dì Lữ đều chuẩn bị đầy đủ, đi siêu thị làm gì chứ?
- Cạnh siêu thị có một hàng sủi cảo Đại Nương. – Hỏi một đằng anh trả lời một nẻo. – Ở đó có đồ ăn nhanh, có cơm nóng, đi mệt rồi chúng ta có thể vào đó ngồi.
Cô nhịn thở, bị thủ trưởng đánh bại rồi, đành phải hùa theo anh vậy. Cứ chầm chậm thả bước như thế này, ống kính kéo ra xa, chỉ một lát sau, họ đã tóc bạc da mồi, phía Tây, ánh tà dương rực lên như lửa.
Thực ra, đi dạo trong đêm đông buốt giá như thế này, để gió táp vào mặt, nghe tiếng tuyết rơi xào xạc, trái tim, dần trở nên bình yên.
Lúc vào hiệu sủi cảo Đại Nương, cô thấy hơi mệt. Anh gọi một đĩa bít tết thay bữa tối, cô thực sự không ăn nổi, bèn gọi một ly trà phổ tai ô mai.
Trà phổ tai ô mai, một chút ngọt ngào, một chút cay đắng và ấm áp, uống vào rất sảng khoái.
Cô ôm cốc nhìn ra xung quanh, phát hiện ra những người đang dùng bữa đa phần là một nam một nữa, có một hai bà mẹ đi với con. Cô liếc trộm thủ trưởng, trong mắt người khác, họ là mối quan hệ nam nữ như thế nào?
Nói chuyện gia đình, chuyện chăm sóc con cái, làm những chuyện vụn vặt trong nhà, nếu nói không phải là một gia đình, có ai tin?
- Ngày kia bố mẹ tới, Tiểu Dụ sẽ lái xe đưa em tới sân bay đón họ. Anh đã mượn bạn một chiếc xe của khu vực Bắc Kinh, sau này Tiểu Dụ sẽ cùng mọi người đưa bố mẹ đi ăn cơm, tham quan, trời lạnh thế này vẫn nên có xe, bố mẹ tuổi đã cao, vì họ, em không được từ chối.
Cô đã hơi há miệng ra, lại đành phải khép lại một cách không tình nguyện, uống một ngụm trà lớn, không cẩn thận bị bỏng lưỡi, mặt nhăn tít lại.
Chàng con rể hờ như thủ trưởng sắp đuổi kịp anh rể rồi, không biết anh rể có cảm nhận được nguy cơ không?
- Trông em kìa, cũng may Phàm Phàm không có mặt, nếu không chắc chắn sẽ bắt chước em. – Trác Thiệu Hoa thở dài.
- Tiểu Phàm Phàm có thể phân rõ thị phi, nó sẽ chọn lọc hết những gì tinh túy, loại bỏ những gì thừa thãi. – Vô duyên vô cớ, cô muốn tranh luận với anh, cô ghét anh cứ thản nhiên hờ hững như thế, khiến cho cô càng lộ vẻ bộp chộp, thô lỗ.
- Em chẳng biết khiêm tốn chút nào, hèn chi người ta đều nói con của mình thì nhìn thế nào cũng thấy tốt đẹp! – Anh bật cười lắc đầu.
- Vậy là tốt mà, tại sao em lại cãi cố chứ? – Cô hừ một tiếng.
Anh không tranh luận với cô:
- Bố mẹ đến rồi sẽ ở đâu?
- Nhà chị hai hơi nhỏ, chung cư của em lại ở cùng người khác. Em muốn để bố mẹ ở khách sạn Ngôi sao Cẩm Giang đối diện chung cư, hôm đó chúng ta đi thuê phòng, điều kiện rất tốt, đúng không?
- Khụ, khụ. – Trác Thiệu Hoa bịt mồm ho hai tiếng. – Gia Hàng, nói nhỏ một chút, chuyện thuê phòng rất dễ bị người ta suy diễn đấy.
Cô cười ha ha, không dám liếc mắt nhìn đi đâu, cắm cúi giả vờ uống trà.
- Em có thể nói là cả nhà mình đi kiểm tra dịch vụ khách sạn thay ông bà ngoại.
Trời, anh nói như vậy, sợ là mọi người lại càng nghĩ sâu xa hơn.
- Thủ trưởng, có chuyện này em… muốn hỏi anh. – Cô mím môi, xoay xoay cái cốc trong tay, lúc thì nhíu mày, lúc thì bĩu môi, vẻ mặt rất sinh động.
Anh cũng đã ăn tương đối. bèn đẩy cái đĩa ra giữa, nhìn thẳng vào cô:
- Nói đi!
- Hơn sáu mươi vạn tệ trong tài khoản của em là anh chuyển vào hả? – Cô ngước mắt lên, ánh mắt chấp chới vô định.
- Đúng thế! – Anh không phủ nhận. – Hôm em đầy cữ, anh tới ngân hàng chuyển cho em.
Cô mở to mắt, mặt bỗng sầm xuống, đứng dậy bỏ đi.
Bị tổn thương rồi, thật sự bị tổn thương rồi, người đó nói tự nhiên như vậy, như thể đó là việc rất chính đáng, cô không muốn nhìn thấy khuôn mặt chính trực cương nghị đó nữa.
- Gia Hàng, em nghe anh nói. – Trác Thiệu Hoa đuổi theo, nắm lấy cánh tay cô.
- Anh là đồ tiểu nhân hèn hạ, em không muốn đứng cùng với anh. – Cô ra sức giãy giụa.
Sự việc đã có thể dùng tiền để giải quyết, thì còn gì để nói nữa?
Trác Thiệu Hoa đành dùng hai tay ghìm chặt vai cô lại, cô hất cằm khiêu khích, ánh mắt chất đầy uất ức.
Phía ngoài siêu thị đèm đóm sáng trưng, người qua kẻ lại, cô biết sẽ có người tò mò, nhưng cô mặc kệ, cô đang giận anh rồi.
- Đó là anh chuyển thay cho Giai Tịch. Trong nhật ký, Giai Tịch nói hy vọng khi em đi du học, cô ấy có thể dốc sức vì em. Tâm nguyện của cô ấy, anh đã hoàn thành. Cho nên em và Giai Tịch đã nói những gì đã làm những gì, em đã hứa gì với cô ấy, anh sẽ không hỏi đến nữa. Từ giây phút ấy, bất kỳ một quyết định nào, bất kỳ một việc nào anh làm, đều là vì trái tim mình, không vì một ai khác.
- Thủ trưởng… – Thử trưởng đang hét lên với cô, Gia Hàng ngỡ ngàng.
- Em có hiểu những gì anh nói không? – Ánh mắt anh sáng rực khác thường.
Có thể hiểu, nhưng lại không thể hiểu quá rõ, bởi vì không thể nào đáp lại.
Cô giơ tay sờ trán, dường như trên đó có đính một viên kim cương.
Bốn mắt giao nhau, anh còn rất nhiều điều muốn nói, nhưng anh cảm thấy ngôn ngữ quá cứng nhắc, cô bé này thông minh, chắc sẽ hiểu ngay thôi.
- Về nhà thôi! – Anh buông cô ra, đã có người qua đường xúm lại về phía này rồi.
Được, được, về nhà, nếu cứ giằng co như thế này, nếu anh muốn cô thể hiện thái độ, cô sẽ vô cùng khổ sở.
Rốt cuộc anh đến từ tinh cầu nào?
Sao có thể thế được? Sao có thể thế được?
Nụ hôn quà tặng trên lòng bàn tay, nụ hôn phớt trong khách sạn Ngôi sao Cẩm Giang, nụ hôn nồng nàn trước mặt Tiểu Phàm Phàm tối hôm đó, nắm tay, ôm ấp, vợ và chồng, thì ra… thì ra tất cả đều không phải là hư ảo.
Trên đường về, cả hai đều không nói gì, chỉ có tay anh càng lúc càng siết chặt, khiến cô thấy hơi đau, cô ai oán quay đầu lại, anh chăm chú nhìn cô, kiên định, cố chấp.
Tiểu Phàm Phàm vẫn đợi ở phòng khách như thường ngày, anh chỉ cho Gia Hàng thơm Phàm Phàm một cái liền bế cậu nhóc đi luôn, trước sau chưa tới một giây.
Phàm Phàm nằm trên vai anh, huơ đôi tay nhỏ bé với cô, buồn bã từ biệt, khiến lòng cô xót xa.
Cô không tránh khỏi suy nghĩ lung tung, nếu thái độ cô không rõ ràng, có phải sau này thủ trưởng sẽ không cho cô chơi với Phàm Phàm nữa không?
Ôi ôi, đau đầu quá.
Hôm sau, khi Trác Thiệu Hoa dậy, cửa phòng dành cho khách vẫn