Phàm vào tay ông Trác Minh, Tiểu Phàm Phàm ra sức túm một ngón tay cô, như sợ cô sẽ bỏ mặc mình.
Gia Hàng đành phải ngồi xổm xuống.
Ông Trác Minh như đang cầm vật báu, cả người căng cứng lên, không dám nhúc nhích.
- Đại thủ trưởng, ngài thả lỏng, thả lỏng đi, Phàm Phàm đâu có yếu ớt như vậy, phải không nào?
Đại thủ trưởng? Mắt cũng co giật luôn rồi.
Bàn tay be bé của Tiểu Phàm Phàm sờ cằm ông Trác Minh, keo kiệt ban cho một nụ cười.
- Có phải nó đang cười với ta không? – Môi ông run lên vì kích động, đâu có giống một vị chỉ huy hô phong hoán vũ trên chiến trường, hoàn toàn là một người ông hiền từ chiều cháu hết mức không theo nguyên tắc nào hết.
- Lúc nó khóc thì không như thế này đâu. – Gia Hàng nháy mắt tinh nghịch.
- Ta cứ ngỡ nhà họ Trác không có được phúc phận này chứ… – Ông Trác Minh buột miệng cảm thán, cảm thấy không thỏa đáng bèn nghiêm mặt lại. – Âu Xán nói gần đây con đang thi?
Gia Hàng cười ha ha:
- Muốn tới Harvard học.
- Con còn trẻ thế này, nên có chút chí hướng. Nhưng vì vụ Đạt La Lai Ma mà quan hệ hai nước Mỹ-Trung gần đây khá căng thẳng, người nhà của tướng lĩnh cấp tướng trở lên thông thường không được xuất ngoại. Chi bằng tìm một trường đại học trong nước mà học. Bây giờ Phàm Phàm hãy còn nhỏ, không nên xa mẹ quá lâu.
- Chuyện này để nói sau đi ạ! À, bố bế Phàm Phàm cho chắc nhé, con đi nghe điện thoại. – Nghe tiếng điện thoại reo trong túi xách, Gia Hàng vội rụt ngón tay về.
Tiểu Phàm Phàm không phản đối, nhưng phải nhìn thấy Gia Hàng, cô vừa đi khuất là cu cậu gào toáng lên, chân giãy đành đạch như làm xiếc. Ông Trác Minh hoảng lên, căn bản không bế nổi, đành phải gọi to:
- Thiệu Hoa, Thiệu Hoa!
Trác Thiệu Hoa bước vào bế Phàm Phàm:
- Phàm Phàm, con dọa ông nội sợ rồi.
- Làm gì có chuyện đó. – Ông Trác Minh có hiểm cảnh nào là chưa từng đối diện, từ trước tới nay chưa từng bị ai dọa, khuôn mặt phong sương thoáng lúng túng.
- Tuổi tuy nhỏ, nhưng rất có tinh thần trách nhiệm. – Hình như ông đang đánh giá Gia Hàng.
Trác Thiệu Hoa thơm Phàm Phàm, cười! Bố rất ít khi khen người khác.
- Thủ trưởng. – Gia Hàng hoảng hốt chạy vào. – Em phải tới bệnh viện, anh rể bị tai nạn giao thông.
- Anh đưa em đi. – Trác Thiệu Hoa lập tức nói.
- Không cần đâu, Phàm Phàm không thấy em, lại không thấy anh nữa thì không biết sẽ quấy đến mức nào. Em tự bắt xe đi.
- Để tôi đưa Hàng Hàng đi! – Nghe tiếng kêu, ông Án Nam Phi bước vào.
Trác Thiệu Hoa trầm ngâm:
- Được, phiền dượng vậy. Gia Hàng, em đừng lo lắng, anh đưa Phàm Phàm về nhà rồi sẽ tới ngay.
Lúc này Gia Hàng không còn tâm trí nghĩ tới chuyện gì khác, vội gật bừa.
- Đó là anh rể của con? – Trước cửa phòng cấp cứu, ông Án Nam Phi hỏi câu này hai lần liên tiếp.
Gia Hàng nói không nên lời, chỉ có thể gật đầu. Dáng vẻ của Lạc Gia Lương quá đáng sợ, tóc và mặt bê bết máu, mắt trợn lên một cách khó nhọc, chiếc áo lông màu xác rách toạc, quần lấm lem bùn tuyết.
Cũng may, người vẫn đang đứng, tuy cái lưng gù hơn lúc thường rất nhiều. Nhìn nghiêng thì sắp thành cái cung rồi.
Gia Hàng chạy vào phòng cấp cứu, bác sĩ đang bôi thuốc cho Lạc Gia Lương.
- Anh rể! – Đến lúc này, thần kinh căng thẳng của Gia Hàng mới từ từ hồi phục lại.
- Hàng Hàng! – Lạc Gia Lương nhúc nhích da mặt, muốn cười một chút nhưng lại đau méo xệch cả mồm, trông hệt như thằng gù Nhà thờ Đức Bà. – Em không nói với chị hai đấy chứ?
- Em không kịp, nhận được điện thoại là em chạy tới đây luôn. – Hàng Hàng cẩn thận kéo một cái ghế ra rồi dìu anh ta ngồi xuống.
Lạc Gia Lương thầm thở phào:
- Vậy thì tốt, tuyệt đối đừng nói cho Doanh Doanh biết, cô ấy sẽ lo lắng.
Hai từ “Doanh Doanh” này khiến ông Án Nam Phi mới xác nhận được, người đàn ông bị bệnh nhuyễn xương tướng mạo tầm thường trước mắt này thật sự là chồng của Gia Doanh. Trong giây lát, ông như bị sét đánh, đứng ngây ra đó, nước mắt tràn trong mắt, trong đầu, trong tim có một con dao đang cứa từng nhát một, đau không thở nổi.
Gia Doanh, người con gái dịu dàng như đóa sen xanh…
Ông đưa tay sờ lên mắt, ráo hoảnh.
- Bây giờ không nói, sau này chị hai biết, chẳng phải sẽ nghĩ lại mà sợ sao. – Gia Hàng trừng mắt.
- Giấu được đến đâu hay đến đấy. – Lạc Gia Lương xuýt xoa hít hà.
Gia Hàng hỏi thăm tình hình tai nạn. Hóa ra anh ta đi ra ngoại thành, vì tuyết rơi nên tầm mắt bị hạn chết, đường lại lầy lội, có một chiếc xe phóng tới trước mặt, bánh trước xe máy bị trượt, lạc tay lái, cứ thế mà đâm thẳng vào.
- Giờ mà anh vẫn còn nghĩ tới xe với cộ? – Gia Hàng tức điên. – Nếu anh xảy ra chuyện gì, anh có nghĩ tới chị hai và Tử Nhiên sẽ thế nào không? Mũ bảo hiểm của anh đâu?
Lạc Gia Lương dè dặt nhìn sang bên cạnh, lúc này Gia Hàng mới phát hiện bên cạnh còn có một cô gái trông có vẻ như là học sinh, trong tay ôm một túi giấy tờ, người cũng lấm lem, mu bàn tay đỏ lòm, nhìn họ bằng ánh mắt phẫn nộ.
- Bạn anh à? – Môi Gia Hàng run lên.
- Không phải, là khách hàng.
- Khách hàng?
- Hàng Hàng, em có mang theo một nghìn tệ không?
- Làm gì?
- Hôm nay cô này phải đưa tài liệu tới xưởng, xe bị ngã làm nhỡ việc của cô ấy, về lý mà nói thì chúng ta phải bồi thường.
Trong nháy mắt, Gia Hàng bỗng sực hiểu ra:
- Anh rể, anh… làm xe ôm kiếm tiền hả?
Lạc Gia Lương ngượng ngùng cúi gằm:
- Doanh Doanh cũng không biết, em tuyệt đối phải giấu giúp anh.
Gia Hàng ngừng thở, đây chính là cái mà anh rể gọi là bận rộn, là tăng ca, cô gái hôm đó cô nhìn thấy ở nhà ga cũng là khách hàng, mũ bảo hiểm đưa cho khách đội, cho nên anh mới ngã dập hết mặt mũi thế này.
- Tại sao phải làm vậy? – Cô đau lòng hỏi, thu nhập của chị hai và anh rể ở Bắc Kinh không phải là quá thấp.
- Đây là chuyện người lớn, con nít con nôi đừng có hỏi nhiều, ngoan, nếu không mang theo nhiều tiền mặt thế thì ra ngân hàng rút, anh bị ngã nên ví và điện thoại đều mất sạch. Cảnh sát giao thông điều tra ra anh làm xe ôm chui chắc chắn sẽ phạt tiền, không biết có thông báo cho đơn vị không nữa, đúng là thiệt hại nghiêm trọng.
Mấy vết xây xát vặt này có là gì so với những chuyện đó? Lòng anh ngổn ngang trăm mối.
Gia Hàng nhìn anh rể, không hỏi gì thêm, rút ví tiền ra xem, đúng là không có nhiều tiền mặt như thế.
- Anh đợi em một lát, gần bệnh viện có ngân hàng, để em đi rút. – Cô vội vã chạy ra ngoài, ra đến cửa mới nhớ ra ông Án Nam Phi.
Ông Án Nam Phi vẫn đứng mãi ngoài hành lang, quay lưng về phía phòng cấp cứu.
- Dượng ơi, cảm ơn dượng đã đưa cháu đi. Anh rể cháu chỉ bị thương ngoài da, bây giờ không sao rồi, cháu ở lại với anh ấy là được rồi, dượng về nhà đại thủ trưởng đón cô đi ạ!
Ông gật đầu, thu lại ánh mắt đang lang thang bên ngoài, rút ví ra:
- Không cần phải ra ngoài đâu, ta có tiền đây.
Gia Hàng vội xua tay:
- Không cần đâu, cháu đi rút chỉ mất mấy phút thôi, tiện lắm.
Bàn tay đờ ra trong không trung, mãi lâu sau mới từ từ thu về. Ông nhìn theo bóng cô chạy về cuối hành lang rồi rẽ xuống cầu thang. Tim ông bỗng thắt lại, da đầu tê rần, cả người căng lên. Bên ngoài ngựa xe như nước, người qua kẻ lại tấp nập, Hàng Hàng hoản loạn như vậy, nếu gặp phải chuyện gì thì làm sao?
- Hàng Hàng! – Ông thảng thốt kêu lên, khiến cô ngoái lại sửng sốt.
Ông cố gắng giữ bình tĩnh:
- Nhiệt độ rất thấp, con đội mũ vào. – Trái tim tinh tế chu đáo, cảm xúc dâng trào mãnh liệt.
Gia Hàng chớp chớp mắt.
- Đi đường phải đi sát vào bên phải, nhìn thấy xe thì nhường nó đi trước, không vội gì mấy giây, Đừng đứng đếm tiền trước cửa ngân hàng, tay cầm tiền phải rửa sạch rồi hãy cầm đồ ăn.
Hàng Hàng sờ đầu mình, nhiệt độ rất bình thường, không sốt, vậy thì, người không bình thường chính là ông dượng kia.
- Biết rồi, thưa dượng! – Cô trưởng thành nhiều năm rồi, nghe lại những lời này thấy thật kỳ cục.
- Không được, ta phải đi cùng con. – Nghĩ đi nghĩ lại vẫn không yên tâm, bèn bước tới nắm tay cô.
Gia Hàng không hợp tác:
- Dượng ơi, hôm khác cháu chơi với dượng sau, dượng cũng thấy anh rể cháu đang vướng một đống chuyện, cháu bận lắm. Tạm biệt!
Cô chạy mất hút, không để ý tới vẻ mặt hụt hẫng của ông.
Ông đứng một lúc, lại xoay người đi vào phòng cấp cứu.
Vết thương của Lạc Gia Lương đã được xử lý xong xuôi, nhưng cũng chẳng khá hơn hồi nãy chút nào, đang thẫn thờ ngồi một mình.
Ông ho hai tiếng, anh ta ngước lên, lông mày nhíu lại.
- Chào anh, tôi… đến cùng Hàng Hàng.
Lạc Gia Lương cười cầu tài:
- À, tôi không để ý. Anh với Hàng Hàng là?
Ông im lặng, đăm chiêu nhìn gương mặt nhếch nhác thảm hại đó, nỗi đau xé ruột lại trào lên. Tại sao Gia Doanh lại lấy một người đàn ông như vậy? Ông vẫn không thể nào thuyết phục bản thân mình tin được điều này.
- Trông anh nho nhã như vậy, chắc chắn là thầy giáo của Hàng Hàng ạ? – Tự cho mình là thông minh, Lạc Gia Lương đoán thử.
Ông không phủ nhận.
- Hàng Hàng nhà chúng tôi học rất giỏi, không bao giờ khiến chúng tôi phải lo lắng. Mấy năm nay được bao nhiêu là giải thưởng, thiết kế đại một trò chơi cũng kiếm được một đống tiền. Làm thầy giáo của con bé cũng nhẹ nhõm nhỉ!
Sắc mặt ông Án Nam Phi thoắt thay đổi, ông không thích cái vẻ tự hào và đắc ý của Lạc Gia Lương khi nói về Hàng Hàng, lại còn “Hàng Hàng nhà tôi” nữa.
- Anh thiếu tiền lắm à?
Lạc Gia Lương cười ngô nghê:
- Chi tiêu hàng ngày vẫn ổn, gia đình bình thường thì lo liệu được. Nhưng chẳng phải Hàng Hàng muốn đi du học sao, chuyện này phải tốn nhiều tiền. Bố mẹ vợ tuổi tác đã cao, sau này muốn đón họ tới Bắc Kinh nhưng nhà lại quá nhỏ, phải đổi căn khác rộng rãi hơn. Anh biết đấy, cán bộ viên chức chỉ có mấy đồng lương còm, chỉ đủ ăn đủ mặc, vì thế phải nghĩ cách. Bắc Kinh nhiều người đi lại, chạy xe ôm dịp Tết rất đắt khách. Haizz, những việc khác tôi cũng chẳng giỏi.
Gia Doanh không sống tốt như những gì cô ấy nói, có phải không?
- Chạy xe ôm là con đường tắt, nhưng không thích hợp với tuổi tác của anh. Tôi có thể nhờ người giúp anh đổi sang một công việc khác có mức lương hậu hĩnh hơn. Phía cảnh sát giao thông, tôi sẽ nói chuyện, họ sẽ không truy cứu chuyện chạy xe ôm chui. Ngoài ra, kinh phí du học của Hàng Hàng, tôi sẽ lo.
Lạc Gia Lương ngừng cười, đánh giá ông từ trên xuống dưới:
- Rốt cuộc anh… là ai?
Ông rút ra một tấm danh thiếp:
- Sau này nếu gặp phiền phức gì, cứ gọi cho tôi.
Lạc Gia Lương không nhận, trầm ngâm một lúc rồi nói:
- Cám ơn, nhưng tôi nghĩ tôi không dùng đến.
Anh ta chuyển ánh mắt từ mặt ông Án Nam Phi ra ngoài cửa, vẻ mặt nghiêm túc.
Đứng thêm một lúc, bỗng ý thức được hình như mình không được chào đón, ông Án Nam Phi bèn xoay người đi ra ngoài.
Như hòa với tâm trạng của ông, tuyết mạnh dần, những bông tuyết trắng xóa điên cuồng nhảy nhót, người đi đường cuống quýt che mặt chạy.
Thảng thốt cả đoạn đường, xe dừng lại bên ngoài ngân hàng của Gia Doanh.
Ông lấy điện thoại ra, nhìn bàn tay đang run lên cầm cập của mình.
- Có chuyện gì? – Giọng chị lộ rõ vẻ sốt ruột.
- Đúng, có chuyện. Em xin nghỉ nửa ngày, chúng ta tới chỗ nào nói chuyện.