h dậy đã là giờ ăn trưa, cô ra ngoài ăn thấy ngay một mặt hồ rộng lớn với thuyền bè và ngọn đảo nhỏ xíu khỏi phải hỏi, đây chính là hồ Huyền Vũ[2].
Mưa đã tạnh, cô mua một tấm bản đồ Nam Kinh, tranh thủ thời gian đi lăng Trung Sơn[3], không trèo lên trên đỉnh mà chỉ tới nửa chừng thì quay lại, sau đó vội vàng đi một vòng Vũ Hoa đài, Mỹ Linh cung, miếu Phu Tử, sông Tấn Hoài[4], hơn mười giờ tối mới thở hổn hển trở về khách sạn.
[2] Một thắng cảnh cấp quốc gia nổi tiếng của Nam Kinh.
[3] Tức lăng mộ của Tôn Trung Sơn, nằm ở ngoại vi thành phố Nam Kinh.
[4] Các thắng cảnh nổi tiếng của Nam Kinh.
Tàu hỏa chạy chuyến mười giờ sáng hôm sau, cô dậy sớm đi dạo hồ Huyền Vũ. Đi thuyền dạo quanh hồ, sáu người một thuyền, mười lăm tệ một vé, không đắt lắm.
Trên mặt hồ gió hiu hiu thổi khiến người cô lành lạnh. Một chiếc du thuyền to rẽ sóng chạy tới ngay phía trước, chiếc thuyền nhỏ chở cô bị sóng xô đi mấy mét. Mấy du khách ngồi cùng thuyền nói loại thuyền đó chỉ dành cho khách quý, trong đó chắc chắn toàn là nhân vật tai to mặt lớn.
Cô chửi thầm trong bụng, quắc mắt bất bình nhìn sang bên đó.
- Tiểu Gia? – Trên boong của chiếc du thuyền, một người đàn ông trung niên đứng sững lại.
Cô quay mặt sang một bên, vờ như đang ngắm sóng. Không nghe không nhìn thấy gì hết, được chưa! Trái Đất to hay nhỏ, chẳng liên quan gì đến cô hết.
- Người kia có phải đang gọi cô không? – Nam du khách còn lại đi cùng với nhau, không có ai họ Chu (Gia), ông chủ thuyền bảo ông ấy họ Dương. Giữa hồ lại chỉ có mỗi thuyền của bọn họ.
- Tôi không quen. – Cô ủ rũ, lại muốn vò đầu.
Chiếc thuyền lớn nhanh chóng đi ra xa, lúc này cô mới thoải mái hóng gió hồ.
Họ mua vé một tiếng, ông chủ thuyền căn đúng thời gian, chạy một vòng rồi quay lại bến.
Trên bến đã có người đợi sẵn, cười hì hì đưa điện thoại ra:
- Thiệu Hoa muốn nói vài câu với cháu.
Chúa nhân từ ơi, đây chính là cái gọi là lưới trời lồng lộng có phải không?
Nếu đằng sau không phải là hồ, cô thật muốn quay đầu chạy biến.
Cô hậm hực nhận điện thoại, nặn ra một nụ cười giả lả:
- Cảm ơn dượng.
Ông Án Nam Phi nháy mắt tỏ vẻ hiểu ý:
- Không cần cảm ơn, chỉ là trùng hợp thôi, đúng không?
Giọng thủ trưởng rất bình tĩnh:
- Nam Kinh có lạnh không?
- Không lạnh. – Da đầu tê rần, không từ mà biệt là vô đạo đức.
- Có mang sạc điện thoại không? Em kiểm tra xem, điện thoại của em hết pin rồi.
Mồ hôi cô đầm đìa tuôn, củi đầu nhận lỗi:
- Em… em đổi sim.
Anh đi tìm cô sao ? Chẳng phải đã nói rõ ràng rồi sao, haizz, chẳng lẽ ý tứ của cô vẫn chưa thể hiện rõ hay sao?
- Có tiện cho anh số điện thoại không?
Cô không có gan từ chối, thành thật đọc đủ mười một con số.
- Tối qua Phàm Phàm bị trớ, quậy tới gần sáng mới ngủ. Hình như anh hơi bị cảm, phải cách ly với con vài hôm. Chủ nhật này anh phải đi công tác ở quân khu Lan Châu mấy ngày.
- Gia Hàng?
- Có mặt, có mặt!
- Hợp đồng kiếm tiền kia đã đưa cho em chưa?
- Lúc nào tới đây, anh sẽ nhờ luật sư xem hộ em, sau đó anh và em cùng đi ký hợp đồng.
Người đông sức đông?
- A, anh bận lắm mà.
Trên bến thuyền, du khách ngày càng đông, ông Án Nam Phi vẫn đứng đợi bên cạnh, cô muốn cúp máy.
- Thời gian này anh có thể sắp xếp được. Được rồi, đi ăn gì với dượng đi! Tối gặp!
- Không gặp đâu, em… về nhà chị hai. – Giọng nhẹ bẫng, như bị gió thổi bay.
- Ờ mấy hôm?
- Không phải mấy hôm.
- Ừ, vậy cứ ở với chị, anh sẽ gọi điện cho em. – Anh nói tạm biệt trước.
Tiếp đó, điện thoại của cô kêu tinh một tiếng, có một tin nhắn đến, “Gia Hàng, anh là Trác Thiệu Hoa!”. Anh biết cô không nhớ số điện thoại của anh, nên đoán ra mà thông báo trước.
Vì sự có mặt của Tiểu Phàm Phàm, hai đường thẳng song song bọn họ lại thắt thành một cái nút. Hôm trước, khi xách túi ra khỏi quân khu, cô tưởng cô đã gỡ cái nút này ra. Giờ đây, anh lại thắt nó lại.
Cô thật sự không đoán được dụng ý của anh. Điều cô có thể đoán được là, từ giờ trở đi, mọi hành động của cô đã bị kiểm soát.
Ba ngày trước ông Án Nam Phi tới Nam Kinh chủ trì một hội nghị, hôm nay hội nghị kết thúc, ban tổ chức bố trí cho mọi người đi tham quan, điểm đầu tiên chính là hồ Huyền Vũ. Ông đã học bốn năm ở Nam Kinh, mọi ngóc ngách của Nam Kinh đều đã đặt chân tới, không có hứng thú thăm lại chốn xưa, nhưng lại không từ chối được tấm thịnh tình của người phụ trách là Lê Trân.
Lê Trân là bạn đại học của ông, hơn mười năm không gặp.
Ông giới thiệu Gia Hàng với mọi người, vừa nói đây là cháu dâu đằng nhà vợ, tất thảy mọi người đều đưa mắt nhìn nhau, vội vàng im lặng. Ông Trác Minh – anh vợ của ông Án Nam Phi là ai, khắp Trung Quốc không ai không biết. Cháu vợ ông – Trác Thiệu Hoa, tính tình khiêm nhường, nhưng vẫn không che đi được ánh hào quang chói lọi.
Bà Lê Trân phản ứng nhanh nhất, vội nhiệt tình mời Gia Hàng cùng đi chơi với mọi người.
- Cháu đi chuyến tàu lúc 10h20. Gia Hàng từ chối khéo.
- Vậy bây giờ chúng ta đi ăn trưa. – Bà Lê Trân tuy cơ ứng biến.
Chín rưỡi ăn cơm trưa, quá khoa trương rồi. Gia Hàng im bặt.
Ông Án Nam Phi cười cười, thay mặt Gia Hàng nói lời cảm ơn, nhờ bà Lê Trân mua thêm giúp ông vé tàu chuyến 10h20, ông sẽ cùng Gia Hàng, trở về Bắc Kinh.
Sau đó, ông xua bà Lê Trân và mọi người đi, ông hỏi Gia Hàng muốn ăn gì, Gia Hàng chỉ đại:
- KFC đi ạ!
Cô hậm hực gọi một cái hamburger cỡ lớn, một suất khoai tây chiên to, một cốc cola to, một bát canh phù dung to tướng khóe mắt nhướn lên, nhoài người về phía trước. Đi ăn với trưởng bối đương nhiên chẳng có lý nào con cháu phải trả tiền cả.
Ông Án Nam Phi tươi cười hỏi:
- Có gọi thêm một suất kem không?
- Có ạ, cháu ăn kem dâu. – Không mất tiền tội gì không ăn.
Ông Án Nam Phi rút ví ra trả tiền, bảo cô ngồi vào bàn, ông đợi đủ đồ ăn rồi mới ra đó.
Giọng nói yêu chiều hoàn toàn coi cô là con nít, muốn la lối khóc lóc cũng chẳng có lý do.
Gia Hàng buồn bực ngồi xuống cắn móng tay.
- Chưa ăn sáng à? – Nhìn Gia Hàng đang phùng má, miệng ông cứ nhếch lên.
Gia Hàng không buồn ngước mắt lên:
- Dạ!
- Thì ra thật sự có chứng trầm cảm sau sinh. – Ông Án Nam Phi vẫy tay gọi phục vụ tới rót nước cho ông.
Gia Hàng sặc, ho đến nỗi mặt đỏ bừng lên như gấc.
- Trầm cảm sau sinh?
- Không phải sao? Nếu không sao chẳng nói lời nào đã chạy tới Nam Kinh, Thiệu Hoa chọc giận cháu à?
Làn da trắng trẻo của cô vì ho nhiều quá mà ửng hồng lên, trông hết sức trẻ trung xinh đẹp.
- Cháu không bỏ nhà ra đi.
- Ừ, cháu đi thăm họ hàng bạn bè, du sơn ngoạn thủy thôi. – Ông nhìn cô trách móc. – Giờ cháu đã làm mẹ rồi, không thể tùy tiện như trước đây được. Cháu có từng nghĩ tới Thiệu Hoa sẽ lo lắng cho cháu như thế nào không?
Không còn tâm trạng ăn tiếp nữa, cô rút khăn giấy ra lau tay, thở dài:
- Dượng, cháu đã bảo cháu thật sự không tùy tiện…
- Vậy là cháu có kế hoạch, có tính toán từ trước? Dượng gọi điện hỏi Thiệu Hoa về cháu, nó còn không nói được gì.
- Anh ấy vốn không phải là người nói nhiều. – Cô lẩm bẩm.
Bà Lê Trân nhanh chóng đưa vé tàu đến, thêm cả hai túi đặc sản Nam Kinh, vịt muối gì đó, rất to.
Bọn họ là khách quý, đi đường chuyên dụng, trên xe ngồi khoang riêng. Bà Lê Trân bắt tay chào từ biệt ông Án Nam Phi, gương mặt được chăm sóc tốt của bà thoáng ửng hồng, lúc xuống xe, mắt bà ngân ngấn nước.
Gia Hàng buột miệng hỏi:
- Cô ấy là hồng nhan tri kỷ thời đại học của dượng ạ?
Sắc trời nhập nhoạng, đèn trong toa đã bật, ánh đèn rọi lên vai Án Nam Phi, một bên bị khuất bóng, đường nét rõ rệt, một bên sáng lên dưới ánh đèn, vẻ mặt ông hơi mơ hồ, như thể đang lạc vào dòng chảy của thời gian.
- Cháu đoán đúng rồi ạ? Gia Hàng cong môi, không hy vọng ông sẽ trả lời nghiêm túc.
Không ngờ ông đáp lại, nụ cười nhàn nhạt, thoáng chút bùi ngùi:
- Dượng và Lê Trân là bạn học thôi, nhưng quả thực khi đó dượng đã từng thích một người.
Gia Hàng hào hứng, các bậc cha chú thông thường rất hay che giấu chuyện tình duyên, nếu nhắc tới đa phần là tầm thường nhạt nhẽo, nhưng có những chuyện lại lay động tâm can.
- Cái thích của con trai con gái không cần phải đôi bên hiểu nhau, mà kiểu tiếng sét ái tình, sau này khi trưởng thành rồi cũng sẽ có thể yêu từ cái nhìn đầu tiên, nhưng đó là cái nhìn sau khi đã trải qua dâu bể cuộc đời, thấu hiểu tình người nóng lạnh, là cái yêu sau khi lý trí đã cân nhắc đắn đo, còn tiếng sét của thời niên thiếu, lại hoàn toàn là lý tưởng, là cảm tính không hề che chắn bản thân.
- Uyên thâm quá, ý của dượng là dượng đã từng hai lần trúng tiếng sét ái tình ạ?
Ông Án Nam Phi cười khổ:
- Có lẽ là vậy!
Gia Hàng chớp chớp mắt, tàu chạy từ lúc nào cũng chẳng hay.
- Hai mươi hai tuổi thích một người con gái, máu nóng sục sôi, bưng tai bịt mắt, đầu óc nóng bừng, thề nguyền hứa hẹn, sau này bình tĩnh lại mới phát hiện ra mình không có năng lực đó, cũng không đủ tự tin sẽ cùng nhau đi tới cuối cuộc đời. Khi còn trẻ, con người luôn thay đổi. Trải qua thời gian, trải qua giày vò, người ta sẽ dần ổn định lại, tình yêu lúc này mới là tình yêu chân chính, có thể tự hào nói với người ấy, mình có thể đem lại hạnh phúc cho họ. Đàn ông, bước qua tuổi ba mươi lăm, mới biết cái mình cần là gì.
Gia Hàng hơi băn khoăn:
- Ý dượng là những lời đàn ông nói trước ba mươi lăm tuổi đều không thể tin được?
- Ha ha. – Ông Án Nam Phi cười lớn. – Dượng chỉ đang nói dượng, cháu đừng liên tưởng đến Thiệu Hoa.
- Dượng rất ấu trĩ sao?
- Đã từng như thế.
- Cháu thông cảm với cô bạn gái đầu tiên của dượng, hy vọng cô ấy không yêu dượng quá sâu nặng, nếu không, cô ấy sẽ cảm thấy bị tổn thương.
Từ trước tới nay cô luôn cảm thấy “yêu” là một từ rất có sức nặng, một khi đã nói ra, sẽ nặng tựa nghìn cân, đừng có đem sự ấu trĩ ra để ngụy biện.
- Cháu rất may mắn, người cháu yêu là Thiệu Hoa, nó cực kỳ có trách nhiệm. – Ông Án Nam Phi chân thành nói.
- A, qua sông rồi!
Cô đứng bật dậy, gí sát vào cửa sổ ngắm dòng nước cuồn cuộn phía dưới. Trên sông mấy con tàu hàng cỡ lớn rúc còi chạy, xa xa, những bụi lau sậy đang rì rào trong gió.
Chị hai từng nói, Nam Kinh là cố đô của sáu triều đại, vừa có sông nước hữu tình chốn Giang Nam, vừa hằn vết tích bể dâu năm tháng. So với Bắc Kinh, thành phố này càng thêm phần trang nhã và tinh tế. Tiếc là cô đi vội, không lĩnh hội được hết.
Cô từng hỏi chị hai tại sao không ở lại Nam Kinh làm việc? Khi đó, chị hai có thể ở lại trường giảng dạy.
Chị nói, chị chỉ muốn thay đổi môi trường.
Cô chợp mắt một lát, lúc tỉnh dậy, ông Án Nam Phi không còn ở trong toa. Khi trở về, trên người ông thoang thoảng mùi thuốc lá.
- Dượng hút thuốc, cô có ý kiến gì không ạ? – Cô cười hỏi.
- Đừng nghiện quá thì có thể chấp nhận được. Lúc cô vẽ tranh, thỉnh thoảng cũng hút vài điếu. Cô ấy thích nhất là được thưởng thức một ly rượu vang Pháp sau khi vẽ tranh xong.
- Cuộc sống của cô và dượng hết sức viên mãn
- Cũng ổn. Nụ cười của ông Án Nam Phi rạng ngời vẻ hạnh phúc của tình nghĩa vợ chồng.
Khi tàu dừng ở ga Thạch Gia Trang, Gia Hàng sốt ruột vò đầu, cười