Bóng tối cho anh một đôi mắt đen sâu thẳm, anh lại dùng để kiếm tìm nguồn sáng?
Cô vùi đầu ăn mì.
Không ai lên tiếng.
Cô ăn sạch cả mì lẫn nước, nói ra thì cái bát này cũng chẳng ít đâu. Anh đưa cô một cốc nước, nước ấm, để cô tráng miệng, còn anh quay người đi rửa bát.
Tắt đèn, đóng cửa, anh đưa cô về phòng, nhìn thấy cô đi vào trong rồi mới quay về.
Cô ợ hơi suốt đêm, âm thầm thề độc: Cho dù sau này chết đói, cũng quyết không ra ngoài ăn vụng.
Chết vì đói hay chết vì căng thẳng, đều là chết, cái trước ít nhất còn để lại chút tôn nghiêm.
***
Mặt trời xuống núi, không khí trở nên mát mẻ. Gia Hàng nhìn góc sân vẫn ngập trong ánh sáng, nơi một cây tùng xanh đang hắt bóng. Tháng năm dằng dặc, lại một ngày trôi qua.
Cuộc sống này lay lắt như ngọn nến trước gió, trời sáng thì mở mắt ra, sau đó lặng lẽ chờ trời tối.
Ngẩng nhìn lên, trên đầu cô đều là bầu trời.
Thìm Đường thậm chí còn kê cho cô một chiếc ghế dựa trên hành lang, để cô phơi nắng những khi nắng đẹp. Cô chỉ còn thiếu một đôi kính lão, một cuộn len tròn và một con mèo già cuộn tròn dưới chân.
Không được xem tivi, không được đọc sách, không được uống nước lạnh, không được ăn đó lạnh, không được ra gió, không được ra mưa, không được ra cửa…
Từ bệnh viện tới khu tứ hợp viện này, thực ra là từ nhà tù nay đến nhà lao khác. Thím Đường và dì Lữ là cai ngục.
Hơn hai mươi năm không làm như vậy, giờ cô lại bấm ngón tay đếm ngày đếm tháng, như lúc nhỏ mong ngóng đến Tết để được đến nhà bà ngoại chơi. Nhà bà ngoại ở thành phố, nhà cô ở thị trấn. Khu vui chơi và sở thú trong thành phố là những nơi bọn trẻ con lưu luyến nhất.
Còn mười hai ngày nữa đến cái ngày gọi là “đầy cữ”, nghe nói là ngày cô được đặc xá.
Trong nhà cũng không có ai đến buôn chuyện, từ trong sân nhìn những người giúp việc của các căn nhà khác, ai nấy lưng thẳng tắp, mắt không liếc ngang liếc dọc bước về phía trước, như thể đang mang trong mình bí mật gì cực kỳ trọng đại, hễ ngừng lại là sẽ bị người ta nghe trộm.
Thím Đường và dì Lữ cũng rất có đạo đức nghề nghiệp, không bàn tán chuyện nhà người khác, toàn nói chuyện nấu nướng và chăm sóc trẻ con. Thím Đường khéo tay, đang làm giày vải cho Tiểu Phàm Phàm, trên mũi giày thêu một con hổ con.
Tiểu Phàm Phàm cũng giống cô, không thích ứng lắm với hoàn cảnh. Bây giờ ngoài việc ngủ ra, hễ tỉnh lại là nó khóc không ngừng nghỉ. Âm lượng không hề kìm nén, có bao nhiêu sức lực thì dùng bấy nhiêu, cái đầu nhỏ đám đìa mồ hôi, bàn tay xinh xinh khua khoắng trong không trung.
Thím Đường dỗ thế nào cũng không được, có lần sốt ruột quá hét lên với Gia Hàng:
- Phu nhân, cô không thể cứ đứng nhìn như thế, cô cũng nên bế con đi. Thằng bé không nghe được tiếng mẹ nên không có cảm giác an toàn.
Nói xong, thím dúi Tiểu Phàm Phàm vào lòng cô. Hai vai cô cứng lại, cơ thịt căng lên, không dám cử động.
Thật kỳ lạ, cái miệng nhỏ xíu của Tiểu Phàm Phàm nức nở một lúc, rồi tiếng khóc nhỏ dần, cuối cùng gần như là chỉ còn thở dài, cu cậu ngoan ngoãn rúc vào trong lòng cô.
Mặt cô nhăn tít lại, phân nửa là vì ngượng ngùng.
- Tôi đã bảo mà, Phàm Phàm đang tìm mẹ. Bây giờ thằng bé đói rồi. Thím Đường dương dương tự đắc, nhét một bình sữa đầy vào miệng Phàm Phàm.
Phàm Phàm bú no nằm ngủ ngon lành trong lòng cô, đôi tay nhỏ xíu còn nắm một ngón tay cô.
Từ hôm nay, cô không khỏi có thêm một nhiệm vụ, buổi sáng sau khi ngủ dậy, phải tới phòng em bé chơi với Phàm Phàm. Thằng bé không nhất định là phải cần cô bế, chỉ là khi tỉnh dậy, nhất định nó phải nghe thấy tiếng cô.
Cạnh phòng em bé là phòng khách, sau đó nữa là phòng ngủ chính.
Phòng ngủ chính và phòng vẽ của Lâm Giai Tịch đều không phải là cấm địa. Mỗi ngày khi quét dọn, dì Lữ đều mở toang cửa sổ và cửa chính, đứng trong sân có thể nhìn thấy hết cách bài trí trong phòng.
Có lẽ thím Đường và dì Lữ cho rằng cô đang kiêng kị những nơi có vết tích của Giai Tịch. Tuy họ che giấu rất giỏi, nhưng đôi lúc vẫn có thể bắt gặp ánh mắt dò hỏi của họ.
Cô chỉ coi như không nhìn thấy.
Thủ trưởng chỉ nghỉ ba ngày phép là phải quay lại làm việc, nhưng đi làm hay tan ca đều rất đúng giờ. Buổi tối trở về đều ăn cơm tối cùng cô, buổi sáng cô sẽ ngủ thêm một chút, lúc dậy thấy anh đã đi rồi. Thời gian buổi tối của anh đều dành cho Tiểu Phàm Phàm.
Số câu họ nói với nhau trong một ngày, có thể đếm được trên một bàn tay.
Cô tưởng buổi tối Phàm Phàm ngủ với thím Đường, sau này mới biết thím Đường ngủ một mình trong phòng em bé, buối sáng thủ trưởng mới bế Phàm Phàm sang cho thím.
Cô nghe mà mặt mày ngơ ngác, không tài nào tưởng tựợng cảnh một người đàn ông cao to như vậy và một đứa bé nhó xíu dài mấy chục xăngtimét cùng nằm trên một chiếc giường. Nhỡ Tiểu Phàm Phàm tè dầm thì sao? Nhỡ may Tiểu Phàm Phàm đòi bú thì sao?
Nửa đêm, tỉnh dậy vào nhà vệ sinh, cô phát hiện ánh trăng sáng rỡ như gương, nhìn thêm một cái, nhác thấy có một bóng người dưới gốc cây trong sân. Cô giật mình, tưởng là kẻ trộm, nhìn kỹ hơn thì hóa ra là thủ trưởng. Gió đêm khá mạnh, thổi tóc anh bay bay, điếu thuốc trong tav cũng lập lòe sáng, như những con đom đóm ngoài đồng.
Trong đêm khuya tĩnh lặng không người, mới có thể cảm nhận được anh cô đơn và thê lương đến mức nào.
Ngưòi vợ yêu dấu bỗng chốc âm dương chia cách, nỗi đau ấy không từ ngữ nào có thế tả xiết.
Lòng cô bỗng dưng chua xót. Sợ anh phát hiện, cô hạ rèn xuống, lại rúc vào trong chăn.
Cô đã từng không muốn sinh Tiểu Phàm Phàm ra, cho dù đã mang thai hơn sáu tháng, bởi vì cô không thể đem tới cho cậu bé một tương lai tươi sáng.
Phá thai là điều đáng xấu hổ, nhưng trong bụng chỉ có mấy tháng, nếu sinh lại là một cuộc đời đằng đẵng cả mấy chục năm. Cô lúc nào cũng có thể xốc nổi, tuôn ra những lời lẽ hùng hồn vô hại, nhưng suy đi tính lại, thấy mình không thể gánh vác được trách nhiệm này.
Anh đã thuyết phục cô, anh nói anh sẽ đảm đương, anh sẽ làm một người cha xứng đáng.
Anh không hề nuốt lời, đúng không?
Buổi sáng, Gia Hàng thường bị tiếng khóc của Tiểu Phàm Phàm làm cho tỉnh giấc, hôm nay lại im ắng lạ thường. Lúc tỉnh dậy, cô nhìn đồng hồ, giờ này Tiểu Phàm Phàm lẽ ra phải dậy rồi.
Tiếng đàn lanh canh ùa vào theo làn gió lạnh, thím Đường vừa phơi quần áo trong sân vừa cười tủm tỉm, dì Lữ không có ở đó.
Thím Đường nhếch miệng về phía phòng ngủ chính.
Cô đi theo tiếng đàn.
Cảnh tượng ấy, đẹp tới mức khiến cô dừng bước, cô sợ nếu bước vào sẽ phá hỏng nó.
Phòng ngủ chính của anh rất rộng, bên ngoài là phòng sinh hoạt chung, chiếc đàn dương cầm kê sát cửa sổ, phía trên phủ một chiếc khăn thêu màu trắng, trên chiếc khăn là ảnh của Lâm Giai Tịch, ảnh đen trắng, nền rất tối, càng tôn thêm con người đẹp như thơ như họa.
Trác Thiệu Hoa một tay ôm Phàm Phàm, tay kia dìu dặt lướt trên những phím đàn. Với âm nhạc, cô là kẻ ngoại đạo, chỉ cảm thấy khúc nhạc trong trẻo thanh thoát, như dòng suối nước nóng róc rách chảy qua tim.
Tiểu Phàm Phàm im lặng ở đó thưởng thức.
- Gia Hàng, vào đi! – Rõ ràng anh không quay đầu lại, không biết anh nhìn thấy cô bằng con mắt nào.
Cô không thích cái tên của mình lắm, Gia Hàng… Heo Hàng[2].
Con heo biết bay, chị hai tên Gia Doanh, rõ là thanh tú hơn tên cô nhiều, cũng may cô không phải là người thanh tú. Bố mẹ và chị hai gọi cô là Hàng Hàng, bạn bè gọi cô là Heo, chỉ có anh gọi cô một cách nghiêm chỉnh là “Gia Hàng”.
[2] Từ “Gia” và từ “Heo” (Trư) phát âm giống nhau.
Hai chữ này được gọi bằng giọng nói trầm trầm đầm ấm của anh, hình như cũng không đến nỗi khó nghe lắm.
Cô chần chừ giây lát rồi bước vào.
Hôm nay là thứ Bảy, anh mặc thường phục, áo len cổ chữ V màu nâu, quần kaki thụng dài. Anh thu tay lại, để cô bế Phàm Phàm, khẽ dịch sang một bên chừa chỗ cho cô, sau đó khúc nhạc dịu dàng êm ái dìu dặt vang lên từ mười đầu ngón tay đang lướt như bay trên phím đàn.
Một tia nắng rọi lên gương mặt tuấn tú của anh; nếu Ninh Mông có ở đây, chắc chắn cô nàng sẽ chảy nước dãi.
Thủ trưởng rất đẹp trai.
Khúc này vừa dứt, khúc kia lại vang lên. Hiếm khi cô lại nhận ra được, là bản Khúc hoan ca của Beethoven, chỉ vài câu ngắn ngủi nhưng lại du dương bay bổng, hạnh phúc khôn cùng, những nốt ngân tung tăng bay lượn.
Thoạt đầu cô ngồi thẳng tắp, trong tiếng nhạc, cô dần dần thả lỏng, cúi đầu nhìn Tiểu Phàm Phàm. Cậu chàng này thật chẳng biết điều, lại còn buông một cái ngáp điệu đà, đôi mắt chớp chớp mấy cái rồi ngủ thiếp đi.
Nốt nhạc trầm bổng ngân dài đặt một dấu chấm câu hoàn mỹ trong không trung; anh quay sang.
Cô bối rối vỗ tay, vội vàng che khuôn mặt Tiểu Phàm Phàm đi tránh cho thủ trưởng bị cú sốc nặng nề:
- Hay quá, hay quá, thêm một bản nữa đi.
- Suỵt! – Anh đưa một ngón tay lên môi. Đừng làm Phàm Phàm tỉnh giấc.
- À, nó vừa mới ngủ thôi, chưa được lâu. – Cô luống cuống giải thích.
Anh cười bình thản, đón lấy Phàm Phàm. Họ cùng đi vào phòng em bé, đặt cậu nhóc vào nôi.
- Có thấy Phàm Phàm lớn hơn rồi không? – Thủ trưởng dịu dàng kéo tay của Phàm Phàm lên thơm mấy cái.
Có sao? Bế trên tay vẫn là thằng nhóc con mà! Cô ngẩn ngơ nhìn chằm chằm bàn tay bé xíu của cậu nhóc.
- Gia Hàng, lúc nhỏ trông em như thế nào?
- Em á? – Cô ngẩn người, không quen với cách đổi đề tài như vậy. – Mẹ em kể em rất nghịch, những thứ con trai thích chơi em đều thích; hơn nữa còn chơi giỏi hơn chúng nó. Thường xuyên gây họa, cứ gây họa là bị phạt quỳ. Nhà em có một cái hương án, mỗi lần phải quỳ đủ một tuần hương. Một tuần hương là lâu lắm đó, nếu chị hai ở nhà, chị sẽ lén bẻ bớt que hương đi, chỉ để lại một đoạn ngắn.
- Về tính cách, Phàm Phàm có lẽ giống em.
Lúc còn trẻ anh chững chạc, chưa từng có lúc nào ngẫu hứng làm càn như vậy.
Đây là khen hay chê đây?
Sau bữa trưa, trong nhà có khách, chính là bà cô Trác Dương và ông dượng Án Nam Phi đã xé rách cái bọc của bọn họ.
Đúng là tai ác, bọn họ lái xe ra ngoại thành chơi, trên đường đi xe xảy ra chút sự cố nên họ mới vào siêu thị để mua nước, kết quả lại gặp đúng cô và thủ trưởng. Nếu không, sự tình đã chẳng phức tạp đến mức này.
Nhưng Gia Hàng vẫn thấy vui, ít ra hôm nay không cần phải ngẩng đầu nhìn mặt trời đợi tối.
Bà Trác Dương chẳng chút nhiệt tình với Gia Hàng, ngoài mặt vẫn tỏ ra khách sáo, chào hỏi xong liền cùng Trác Thiệu Hoa đi vào phòng vẽ, cô và ông Án Nam Phi tới phòng em bé thăm Phàm Phàm.
Ông Án Nam Phi mang theo chiếc máy quay V8, quay lại hình ảnh Phàm Phàm.
- Bà nội nhớ Phàm Phàm lắm, nhưng bà bận quá, không đến thăm được. – Ông giải thích.
Gia Hành nhún vai.
Phàm Phàm uống nước hoa quả xong, vừa mới đi ị, rửa ráy sạch sẽ rồi bi bô một hồi, sau đó lại ngủ thiếp đi.
Gia Hàng dẫn ông tới phòng ăn để uống trà.
- Thôi khỏi, chúng ta ra ngoài hành lang ngồi. – Nhìn thấy chiếc ghế dựa của Gia Hàng, ông ngồi lên một cách sảng khoái.
Buổi sáng dì Lữ mới quét sân, bây giờ lá đã rụng đầy, bông hồng vàng cuối cùng cũng đã tàn úa. Thu sắp tàn, không ngăn nổi bước chân cô liêu quạnh quẽ.