Khi đó, Gia Hàng cảm thấy có thể được tận mắt nhìn thấy nhân vật truyền kỳ đúng là một may mắn.
Cũng như Brad Pitt rất gợi cảm, Keanu Reeves cực quyến rũ; Kim Hyun Joong vô cùng ưa nhìn – nhìn thấy là muốn rú lên đầy phấn khích, nhưng chưa bao giờ nghĩ tới những người này sẽ có bất kỳ quan hệ gì với cuộc sống của ta.
Ngắm nhìn họ từ xa là được rồi.
Nhưng vận mệnh tai quái, bất thình lình bỗng xảy ra điều bất ngờ đó.
Bốn năm sau, cô mang thai; dọn vào sống trong một khu tứ hợp viện[4] nhỏ kiểu cũ, ở đó mấy gia đình cùng sinh sống như trong truyện của Lão Xá[5], vô cùng náo nhiệt, xóm giềng cũng hết sức chất phác. Trong viện có một cái giếng cổ, bốn bề phủ đầy rêu xanh, có cả một cây hòe già. Khi đó, hoa hòe đang nở rộ, từng chùm hoa trắng muốt lúc lắc như những quả chuông nhỏ. Bứt một cánh hoa cho vào miệng, sẽ thấy có vị thơm ngòn ngọt.
[4] Kiểu nhà ở truyền thống của người Trung Quốc, gồm các khu nhà quây quanh một khoảng sân trời.
[5] Lão Xá -67: nhà văn nổi tiếng của Trung Quốc.
Mỗi ngày cô đều khoác lên người một bộ áo chống bức xạ, buổi sáng học từ vựng tiếng Anh, buổi trưa lên mạng làm chút việc, buổi tối đọc sách.
Xóm giềng tò mò tại sao cô không có chồng bên cạnh.
Cô trả lời qua quýt, anh ấy sang Mỹ công tác mấy tháng.
Xóm giềng đều hết sức quan tâm tới cô, nhiệt tình chỉ bảo cô những điều cần thiết cho việc làm mẹ.
Tháng Tám, trời Bắc Kinh nóng như đổ lửa. Phụ nữ có thai đặc biệt sợ nóng, trong phòng có điều hòa, nhưng thổi mãi cũng chẳng dễ chịu. Cô nổi mẩn khắp người.
Khi mặt trời khuất bóng, cô múc một xô nước giếng rồi ngâm đôi chân trần, để cái mát lạnh ngấm vào cơ thể, đó là thời khắc sảng khoái nhất trong mùa hè của cô.
Phía cửa viện bỗng có tiếng động.
Những người đang tất bật chuẩn bị bữa tối trong viện lần lượt ngẩng đầu lên.
Vị thủ trưởng đeo quân hàm một sao một hoa trên vai cứ đứng vậy ngoài cửa, nhưng hôm đó, anh mặc thường phục, nhưng cũng chẳng có gì khác biệt, vẫn điềm đạm như một dãy núi xa.
- Tìm ai? – Chủ nhà hỏi.
Anh chăm chú nhìn cô bên miệng giếng. Cô há hốc mồm sửng sốt, mắt trợn tròn.
- Gia Hàng? – Ánh mắt anh dừng lại trên chiếc bụng nhô cao của cô, thốt ra hai chữ này, người khác nghe thì tưởng là gọi tên, nhưng cô nghe ra được sự chất vấn trong đó.
- Từ Mỹ về đấy à! Bà chủ nhà tình chào hỏi.
Anh gật đầu:
- Vâng!
Anh rảo bước về phía cô đang ngơ ngác:
- Dạo này khỏe không?
Tự nhiên như thể những người ngày nào cũng gặp nhau, hỏi nhau “đã ăn cơm chưa?” vậy.
Nếu tính cả lần gặp nhau trước cửa Đại học Quốc phòng bữa trước, thì đây là lần thứ hai họ gặp nhau.
Chẳng khỏe tí nào.
Đầu óc Gia Hàng choáng váng, thiếu chút cô cắm đầu xuống giếng.
Sao lại là anh ta? Cô hỏi đi hỏi lại.
***
Gia Hàng khó nhọc mở mắt ra, ngoài cửa sổ trời đã tối đen, ngọn đèn bàn yếu ớt trước mắt là nguồn sáng duy nhất trong phòng.
- Con trai, ba cân rưỡi!
Trác Thiệu Hoa đang đứng trước giường cô, mặt khuất trong bóng tối, không nhìn rõ nét mặt. Đúng rồi, sao lại là anh ấy, cô sững sờ nhìn vị thủ trưởng trước giường.
- Em ổn chứ? Tưởng cô nghe không rõ, anh khẽ nghiêng người, nhắc lại câu nói đó.
Cô muốn pha trò bằng câu “vì nhân dân phục vụ”, nhưng vừa há miệng, cả khuôn mặt đã rúm lại.
Cơn đau chưa bao giờ gặp phải, đau tới mức mồ hôi lạnh túa ra đầm đìa, đau thấu tâm can.
Anh dém góc chăn cho cô.
- Chịu khó một chút, đó là phản ứng sau mổ, ngày mai sẽ dễ chịu hơn.
Cô hít hà, mặt cắt không còn giọt máu, run rẩy tới mức chiếc giường cũng lung lay theo.
- Tóc đứa bé rất dài, người cũng rất dài, y tá bế đi tắm rồi… À, về rồi đây.
- Phu nhân tỉnh rồi, mau ngắm em bé đi. Đúng là mẹ còn trẻ nên con rất chắc, mồm to nhất trong hơn chục đứa vừa mới ra đời, sau này nhất định cũng sẽ là một tướng quân – Thím Đường đặt đứa bé được bọc trong chiếc chăn mỏng mà thím đang ôm trong lòng xuống cạnh cô.
Ừ, hổ phụ sinh hổ tử, biểu hiện kiệt xuất là điều tất nhiên.
Phu nhân? Mẹ? Ha ha…
Không được cười, cười là sẽ căng dây thần kinh, đau đớn đứt gan đứt ruột.
- Tiểu soái ca[6] đây! Thím Đường kéo chiếc chăn ra.
[6] Cậu bé nhỏ đẹp trai.
Cô liếc nhìn, sau đó ngước mắt lên, áy náy nhìn vị thủ trưởng.
Gien di truyền tốt như vậy, mà cô lại sinh ra đứa bé xấu thế này. Mặt tròn quay, đỏ au, lông măng rất dài, hệt như con khỉ con, chẳng thấy đẹp ở chỗ nào.
- Trẻ con mới đẻ đứa nào cũng thế. – Thủ trưởng an ủi.
- Thím Đường, thím bế bé đi!
- Sao phu nhân không dùng thuốc giảm đau? Thím Đường lau mồ hôi cho Gia Hàng, xót xa hỏi.
- Tôi không cho dùng. – Thành Công hùng dũng từ ngoài tiến vào, theo sau là một cô gái mà từ đầu tóc đến quần áo đều giống hệt như người Digan. – Có gan đẻ con thì đừng có sợ đau.
Thật đúng là, lương y như ác mẫu, nếu không phải vì lực bất tòng tâm thì Gia Hàng thật muốn vùng lên cho anh ta một đấm, đây rõ ràng là đâm sau lưng cô mà.
- Hi, Thiệu Hoa. – Cô gái Digan nở một nụ cười rạng ngời với Trác Thiệu Hoa rồi quay sang chăm chú quan sát Gia Hàng, ánh mắt lộ vẻ khinh miệt.
- Thành Vĩ, chào em! – Trác Thiệu Hoa gật đầu rồi bảo Thành Công. – Tiêm một mũi an thần đi, cô ấy đau lắm rồi.
- Chả chết nổi đâu. – Thành Công lầm bầm, tỏ vẻ miễn thương lượng.
Thành Vĩ cười phì một tiếng:
- Anh, ai lại đi so kè với trẻ con thế?
- Thưa bà, xin hỏi năm nay bà được bao nhiêu tuổi?
Gia Hàng không nhịn được nữa. Nghe tên thì có vẻ cô nàng Digan này với tên bác sĩ lưu manh kia là cùng một giộc, ăn nói khó nghe như nhau.
Nụ cười của Thành Vĩ chợt đông cứng:
- Chắc chắn chững chạc hơn cô.
- Tính tuổi của phụ nữ cũng giống như tính tuổi vàng, phải dùng cân tiểu ly, đong đếm từng li từng ti một, đừng có qua quýt như vậy, bà cho một con số cụ thể đi! – Cô cược là người phụ nữ này tuyệt đối không dám tiếp chiêu.
Thành Vĩ chết sặc, nhưng trước mặt Trác Thiệu Hoa lại không dám nổi cơn tam bành; đành cố nuốt giận, gương mặt xinh đẹp tái xanh tái xám lại. Thành Công nheo mắt, nhếch mép với Trác Thiệu Hoa:
- Cậu xem con người này có cần tiêm thuốc an thần không? Mổ thêm mấy nhát nữa cũng không thành vấn đề ấy chứ.
Đáy mắt Trác Thiệu Hoa sâu thăm thẳm.
- Vĩ Vĩ, đi thôi. Anh cho cô hay, đắc tội với ai cũng được, nhớ phải chừa tiểu nhân ra, biết chưa hả? – Thành Công vừa đo nhiệt độ, vừa nở một nụ cười lạnh lùng với Gia Hàng.
Gia Hàng trợn mắt nhìn trần nhà.
Trong phòng bệnh chỉ còn lại cô và Trác Thiệu Hoa.
Anh chậm rãi bước tới bên cửa sổ, quay lưng lại phía cô, cả người chìm khuất trong im lặng.
- Đặt tên cho em bé đi! – Anh nói.
- Hả? – Cô nghi ngờ tai mình cũng có vấn đề.
- Em đặt tên ở nhà; anh đặt tên khai sinh. – Anh quay nghiêng người lại.
- Nhưng mà… – Cô há miệng, đấy không nên là nghĩa vụ của cô. – Em học hành không nhiều.
Mồ hôi túa đầy đầu, vừa đau đầu, vừa căng thẳng.
- Gọi bằng miệng là được, không nhất thiết phải viết ra. Em đã nghĩ thử chưa?
Chưa bao giờ, suy nghĩ này thậm chí còn chưa hề xuất hiện trong đầu cô.
Nếu thuyền đã ra khơi, chắc chắn không thể thiếu buồm[7] được, cô ranh mãnh trả lời.
[7] Chữ Phàm có nghĩa là cánh buồm, còn chữ Hàng trong tên của Gia Hàng có nghĩa là tàu thuyền.
Thế mà anh lại đồng ý.
- Được, vậy tên khai sinh sẽ là Trác Dật Phàm.
Vẫn là anh học cao hiểu rộng, cô không thể không bội phục, một cái tên hết sức tầm thường, thêm một chữ đệm vào, lại trở nên bừng bừng khí chất.
Đầu đau như búa bổ, cô không chịu nổi, lại nặng nề thiếp đi.
Loáng thoáng nghe thấy tiếng em bé khóc mãi không ngừng, mồm to thật, cô bất giác nhíu mày.
Thím Đường nói:
- Chắc bé con đói rồi, mẹ phải cho bú thôi.
- Pha sữa bột. – Thủ trưởng hạ lệnh.
- Bú mẹ tốt hơn, tăng sức đề kháng cho em bé, lại không bị nóng không bị lạnh, tiện biết bao.
- Thím đi pha sữa bột đi, để tôi bế bé cho.
- Phu nhân không muốn cho bú ạ?
- Tôi cảm thấy con trai thì nên tự lập, không được nuông chiều thói dựa dẫm.
Thím Đường len lén nhìn vẻ mặt nghiêm trang của Trác Thiệu Hoa, hoàn toàn câm nín.
Gia Hàng tỉnh lại một lần nữa, trời đã sáng, cô y tá đang thay dịch truyền trước giường mỉm cười dịu dàng.
Tiếng chuông điện thoại phá tan sự tĩnh mịch sớm mai.
Cô y tá ân cần lấy diện thoại trong túi xách ra hộ cô, tiện tay ấn nút nghe.
- Hàng Hàng, em dậy chưa? – Là chị Gia Doanh.
Gia Doanh rất thương Gia Hàng, khi sinh cô ra, mẹ thuộc diện sản phụ lớn tuổi, trong nhà lại nhiều việc, Gia Doanh nghỉ học một năm ở nhà trông Gia Hàng. Đối với Gia Doanh, Gia Hàng vừa yêu vừa kính trọng, nhưng Gia Doanh yêu cầu rất nghiêm ngặt.
- Dậy rồi ạ, đang chuẩn bị rửa mặt. Tử Nhiên đi học chưa ạ? – Gia Hàng cố nói cho thật tự nhiên.
- Anh rể em vừa đưa nó đi xong. Hai ngày nữa Bắc Kinh sẽ giảm nhiệt độ, Nam Kinh có lạnh không?
- Nam Kinh ở Giang Nam, trời vừa vào thu, dễ chịu lắm, em… em chỉ mặc một cái áo sơ mi là vừa.
- Đi ra ngoài phải khoác thêm áo vào. Đến cuối năm thì mau trả nhà đi, quay về Bắc Kinh ôn tập cho tốt, chuẩn bị cho kỳ thi IELTS tháng Hai năm sau.
-Dạ!
- Chỉ cần em qua được kỳ thi IELTS, chị nghĩ bên Harvard chắc chắn sẽ duyệt đơn của em, học phí chị đã chuẩn bị xong xuôi rồi.
- Chị…
- Không nói nhiều nữa, chị cũng phải tắm rửa rồi đi làm đây. Buổi tối đừng có chơi game nhiều, lúc nào về Bắc Kinh thì bảo chị, chị ra ga đón em. Cúp máy đây.
- Em chào chị.
Cô uể oải vứt điện thoại sang một bên, muốn thở dài một tiếng. Còn chưa kịp há miệng ra đã thấy mẹ của thủ trưởng đứng ở cạnh giường không biết từ bao giờ.
- Trời sinh cô đã thích nói dối đúng không? – Bà Âu Xán lạnh lùng cúi nhìn Gia Hàng đang ủ rũ vì phiền não. – Tôi muốn làm xét nghiệm ADN cho em bé và Thiệu Hoa, có khi lại phát hiện ra điều bất ngờ.