“Quyết định vậy đi”. Ánh mắt Diệp Cẩn rất kiên định.
“Lần này dù là chuyện lớn bằng trời ta cũng không để ngươi rời xa ta nữa”. Thẩm Thiên Phong siết chặt cánh tay. “Cho nên đừng hòng bỏ đi”
“Dựa vào cái gì?”. Diệp Cẩn giận. “Ta đâu có bị bán cho ngươi!”
Thẩm Thiên Phong thả một miếng kim bài nạm ngọc vào tay hắn.
“Cái gì vậy?”. Diệp Cẩn lầm bầm. “Xấu muốn chết”
“Trước kia ngươi đưa bùa hộ mệnh cho ta, đây là thứ ta đổi lại cho ngươi”. Thẩm Thiên Phong nói. “Vốn là vòng ngọc mà Nhật Nguyệt sơn trang truyền lại cho vợ cả, ta nhờ người phá ra làm lại, cố ý tạo thành thứ này”
Diệp Cẩn nói. “Mắc ói!”
“Cũng không cần mang bên ngoài”. Thẩm Thiên Phong dùng tay làm nóng vòng ngọc rồi đeo lên cổ Diệp Cẩn, nhẹ nhàng bỏ vào trong áo. “Thần linh phù hộ tiểu Cẩn của ta cả đời bình an”
“Ai là của ngươi?”. Lỗ tai Diệp Cẩn nóng lên, đẩy hắn ra nhảy xuống nóc nhà.
Thẩm Thiên Phong đi theo hắn. “Xem pháo hoa không? Lát nữa sẽ bắn ở Ngự hoa viên”
“Ai thèm đi chứ?”. Diệp Cẩn cực kì ngạo kiều. “Ta phải về nghỉ ngơi”
“Vậy ta về với ngươi”. Thẩm Thiên Phong kéo tay hắn lại.
Diệp Cẩn vừa bực mình vừa buồn cười, cãi nhau ầm ĩ trên đường với hắn, lưu lại một vệt dấu chân trên tuyết.
Trên Phượng Hoàng sơn, Thẩm Hàm đứng trong sân đút thức ăn cho phượng hoàng, xung quanh là một đám trẻ con rất náo nhiệt. Những đứa trẻ này là cô nhi dưới chân núi, sau khi chân nhân gặp được thì mang đến đây, thứ nhất để làm bạn với Thẩm Hàm, thứ hai cũng chờ cơ hội tìm một gia đình nhận nuôi. Mà Phượng Hoàng sơn luôn luôn lạnh lẽo cũng nhờ những đứa trẻ này mà náo nhiệt không ít.
“Đang chơi gì vậy?”. Chân nhân ngồi xuống, lấy một đĩa kẹo ra.
“Gia gia”. Một đám trẻ con chạy tới, líu ríu vây quanh hắn.
“Muốn có tiền mừng tuổi không?”. Chân nhân lấy mấy bao lì xì đỏ ra.
“Muốn!”. Mấy đứa trẻ đồng loạt vươn tay.
Chân nhân xoa đầu bọn họ, đưa kẹo và bao lì xì, lại vẫy tay gọi Thẩm Hàm tới. “Hai năm qua ở trên núi có vui không?”
“Có”. Mặt Thẩm Hàm đỏ bừng. “Rất vui”
“Có nhớ cha ngươi không?”. Chân nhân lại hỏi.
Thẩm Hàm gật đầu. “Có”
“Cũng đến lúc cho ngươi về nhà rồi”. Chân nhân kéo hắn ngồi xuống. “Trên núi lạnh lẽo, một đứa trẻ dù sao cũng cần một mái nhà ấm áp hơn”
“Về ư?”. Thẩm Hàm sửng sốt.
“Thế nào, không muốn về hả?”. Chân nhân bật cười. “Hồi nãy còn bảo nhớ cha ngươi”
“Còn gia gia thì sao?”. Thẩm Hàm ôm lấy cánh tay hắn. “Cùng trở về có được không?”
“Ta về làm gì?”. Chân nhân lắc đầu cười. “Đã quyết tâm không để ý tới chuyện giang hồ nữa, nhưng bởi vì Lăng nhi và ngươi mà sống trong thế tục hai năm, sau này đương nhiên phải tìm một nơi yên tĩnh”
“Xuống núi cũng tốt mà”. Thẩm Hàm tới gần hắn. “Ta không nỡ rời xa gia gia”
“Ai dạy ngươi mà dẻo miệng như vậy?”. Chân nhân nhéo mặt hắn. “Không giống cha ngươi chút nào, giống Lăng nhi nhiều hơn”
“Được không?”. Thẩm Hàm làm ra vẻ mặt chờ mong.
“Được rồi”. Chân nhân gật đầu. “Vậy ta sẽ tự đưa ngươi về Nhật Nguyệt sơn trang”
Thẩm Hàm hoan hô, mắt sáng long lanh.
Hai con phượng hoàng lớn thản nhiên lượn quanh bầu trời, sau đó vững vàng đáp xuống sân, đôi mắt nhướn lên, quanh thân tràn đầy uy nghiêm bất khả xâm phạm, rõ ràng Cục Bông không thể so sánh được!
Một con lừa vui vẻ chạy vào, trong miệng còn ngậm một củ cải đỏ, cực kì ngu xuẩn!
Phượng hoàng lãnh diễm đá văng nó ra – cản đường.
Con lừa đen cũng không để ý, ngoan ngoãn đứng trong góc ăn củ cải, vẫy đuôi rất vui sướng.
“Mấy hôm nay nghỉ ngơi cho tốt đi”. Chân nhân bước tới vuốt ve lông vũ của phượng hoàng. “Ba ngày sau chúng ta sẽ cùng đi Giang Nam!”
“Có mang tiểu Hắc đi không?”. Thẩm Hàm hỏi.
Chân nhân lắc đầu. “Mang lừa theo làm gì?”
“Vâng”. Dù không nỡ nhưng Thẩm Hàm rất hiểu chuyện, ngồi xuống đút cà rốt cho con lừa đen. “Vậy ngươi ngoan ngoãn ở nhà nhé, sau này ta sẽ trở về thăm ngươi”
Nhưng sự thật chứng minh con lừa không phải muốn bỏ là bỏ như người ta nghĩ. Ba ngày sau, chân nhân mang Thẩm Hàm ngồi lên lưng phượng hoàng, mới vừa hướng về phía dưới chân núi thì một con phượng hoàng khác lại đột nhiên vòng trở lại, một lát sau lại quắp con lừa bay tới.
Thẩm Hàm: …
Sao thấy tiểu Hắc thảm quá vậy?
Phượng hoàng cao ngạo ngẩng đầu, hướng về phía chân núi, rõ ràng quyết tâm mang theo con lừa.
“Tiểu Hắc liệu có bị doạ hay không?”. Thẩm Hàm thấy vậy hoảng hốt.
Đầu chân nhân kêu ong ong.
Sau vài ngày, Thẩm Hàm phát hiện mình đã quá lo lắng rồi. Sau mấy ngày sống không bằng chết, con lừa đã thích ứng với việc bay trên không trung, thậm chí còn kêu lên vài tiếng, rõ ràng tâm trạng rất tốt.
Đối với cảnh tượng kì quái này, chân nhân và Thẩm Hàm đều tỏ ra hết nói nổi.
Qua năm mới, sinh hoạt dần dần bình yên trở lại, khí trời cũng trở nên ấm áp. Thẩm phu nhân mời một gánh hát tới, cả nhà náo nhiệt vừa xem diễn vừa ăn hạt dưa, rất nhàn nhã, hoà thuận và vui vẻ.
Tâm trạng Cục Bông cũng rất tốt, ngồi trong ổ há mỏ ăn hạt dưa từ bốn phía đút tới, cực kì có tinh thần.
“Mệt ư?”. Thấy Thẩm Thiên Lăng ngáp một cái, Tần Thiếu Vũ hỏi nhỏ.
“Không sao”. Thật ra là chẳng hứng thú gì với thứ này, nhưng không thể nói ra khiến mọi người mất hứng, vì vậy Thẩm Thiên Lăng ăn một quả quýt vàng, tiếp tục lấy tinh thần nghe xướng ca.
Trên đài đã chuyển cảnh, theo thường lệ nhất định sẽ có cảnh Hồng nương chuẩn bị ra xướng ca. Lúc mọi người nghe hắn hắng giọng ê a thì trên trời đột nhiên truyền tới tiếng lừa hí.
…
WTF! Thẩm Thiên Lăng vểnh tai, giật mình nhìn nam nhân của hắn.
Tần Thiếu Vũ đầy mặt bất đắc dĩ. “Nhìn ta làm gì, cũng đâu phải ta kêu”
“Ngươi cũng nghe được ư?”. Thẩm Thiên Lăng bối rối, vậy không phải mình nghe nhầm rồi. Nhưng vì sao trên trời lại truyền tới tiếng lừa hí, thật kì lạ, không khoa học!
“A!!!”. Hồng nương ở trên đài kêu lên thành tiếng.
Thẩm Thiên Lăng hết hồn, đang êm đẹp sao lại kêu, đừng khiến ta giật mình.
“Trên đó!”. Sắc mặt hồng nương trắng bệch, chỉ lên trời.
Mọi người nghe vậy cũng đồng loạt đứng lên nhìn. Chỉ thấy xa xa có hai vệt sáng lấp lánh cấp tốc tới gần, đồng thời truyền tới tiếng lừa hí rõ rệt.
“Cái quái gì vậy?”. Thẩm phu nhân sợ hãi. “Nhìn lấp lánh nhưng sao lại kêu khó nghe như thế?”
Ánh sáng chói mắt ngày càng đến gần, mọi người cũng thấy rõ hoá ra là hai con phượng hoàng bảy màu, lông đuôi hoa lệ, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
“Trời ạ”. Nhị nương mở to mắt. “Đừng nói là Thượng cổ phượng hoàng trong truyền thuyết nhé?”
“Chíp!”. Cục Bông rất suy sụp, bỏ lại hạt dưa nhào vào lòng Hoa Đường – mau tìm mảnh vải che ta lại!
Quả thật đáng ghét!
Cuộc đời làm chim bởi vì có những ca ca kì quái này tồn tại nên mới tối tăm như thế!
“Phượng hoàng mang theo một con lừa?”. Bên dưới có người hầu híp mắt nhìn.
“A, còn có hai người ngồi”. Lại có người kêu lên.
Mọi người đồng loạt ồ lên, cưỡi phượng hoàng đến thì chắc là thần tiên.
Chân nhân cao giọng cười to trên không trung, ôm Thẩm Hàm nhảy xuống. “Thẩm trang chủ, đã lâu không gặp”
“Tinh Đấu chân nhân?”. Sau khi thấy rõ người tới thì Thẩm trang chủ vừa bất ngờ vừa vui mừng. “Đã nghe Lăng nhi nói chân nhân thu hắn làm đồ đệ, Thẩm mỗ còn đang định đến Phượng Hoàng sơn cảm tạ. Sao ngươi lại tới mà không báo trước tiếng nào vậy?”
Chân nhân cười nói. “Thẩm trang chủ khách khí, ta có duyên với Lăng nhi, thu hắn làm đồ đệ cũng là chuyện đương nhiên”
“Sư phụ”. Thẩm Thiên Lăng chạy tới.
“Sắc mặt không tệ, xem ra đã trị hết hàn độc rồi”. Chân nhân vỗ vai hắn. “Quỷ thủ không làm khó dễ ngươi đấy chứ?”
“Không, tiền bối rất tốt với ta”. Thẩm Thiên Lăng kéo Thẩm Hàm vào lòng, vui vẻ nói. “Đã cao như vậy rồi”
“Vâng”. Chắc vì mới phơi nắng mà khuôn mặt Thẩm Hàm hơi hồng lên, trong mắt ngập nước, lại mặc một thân gấm vóc nhìn giống như tiểu đồng bên người Bồ tát.
“Đứa trẻ nhìn thật ngoan”. Thẩm phu nhân nhìn thấy rất thích, vươn tay ra nói. “Mau lại đây cho ta xem một chút”
Dù thế nào cũng phải giúp ca ca hắn trước rồi tính sau!
“Bà nội”. Thẩm Hàm rất ngoan ngoãn.
“Ôi”. Thẩm phu nhân vui vẻ. “Con nhà ai mà đáng yêu như vậy”
Là nhà chúng ta! Thẩm tiểu thụ thầm trả lời, sau đó nhanh trí nói. “Hay chúng ta vào nhà trước đi?”
“Đúng đúng, vào nhà trước”. Thẩm trang chủ cười to. “Nhiều năm không gặp, đêm nay ta phải mở tiệc đãi chân nhân say khướt ba ngày”
Người hầu vội xuống dưới thu xếp, hai con phượng hoàng thản nhiên bay xuống từ trên trời, thả con lừa xuống đất, sau đó lấp lánh đứng trong sân, dùng ánh mắt kiêu hãnh nhìn mọi người.
“Oa”. Người hầu vội tránh xa ba thước. Con gà đen trong hậu viện đã đáng sợ rồi, con này còn lớn hơn nữa, quả thật không dám nhìn thẳng!
“Chíp”. Cục Bông kháng nghị kêu một tiếng, sau đó nhanh chóng vùi đầu vào lòng Hoa Đường.
Hoa Đường buồn cười, dặn ám vệ sắp xếp cho phượng hoàng và con lừa đen, sau đó xoay người vào nhà.
“Không biết lần này chân nhân đến có việc gì?”. Thẩm trang chủ tự tay châm trà cho hắn.
“Thứ nhất là thăm Lăng nhi”. Chân nhân nói. “Thứ hai còn có việc muốn nhờ”
“Chân nhân khách khí”. Thẩm trang chủ liên tục xua tay. “Có việc cứ nói là được, nếu Thẩm mỗ có thể làm thì nhất định sẽ cố hết sức, sao lại nói là nhờ vả”
“Thật ra cũng không phải chuyện gì lớn”. Chân nhân chỉ vào Thẩm Hàm. “Sau này ta định đến Bồng Lai tiên đảo ở một thời gian, muốn nhờ Thẩm gia chăm sóc cho đứa trẻ này”
“Vậy thì đương nhiên”. Thẩm trang chủ còn chưa kịp nói gì, Thẩm phu nhân đã vui sướng đáp ứng.
Thẩm Thiên Lăng yên lặng siết thành nắm đấm, nương, ngươi thật quyền lực!
“Chỉ là chuyện này thôi sao?”. Thẩm trang chủ nói. “Chân nhân yên tâm, Thẩm mỗ nhất định sẽ xem đứa bé này là người trong nhà”
“Đứa trẻ này cũng mang họ Thẩm”. Chân nhân vuốt râu nói. “Tên một chữ Hàm”
“Thẩm Hàm?”. Thẩm trang chủ cười nói. “Thật có duyên, không biết chân nhân sao lại biết đứa trẻ này?”
“Chuyện này sau này trang chủ sẽ biết”. Chân nhân nói. “Hiện tại chỉ sợ chưa tới lúc”
“Vậy thôi được rồi”. Biết hắn xưa nay là bán thần tiên, Thẩm trang chủ cũng không ép.
Thẩm phu nhân lập tức sai người hầu dọn phòng, lại mang Thẩm Hàm đi dạo xung quanh, rất thân thiết.
Thẩm Thiên Lăng cảm thán. “Xem ra nếu sau này làm rõ mọi chuyện, nương cũng không khó tiếp nhận”
“Vốn là con cháu Thẩm gia, dù vạch trần sự thật cũng không quá trắc trở”. Tần Thiếu Vũ nói. “Trở ngại lớn nhất vẫn là Diệp Cẩn”
“Dựa theo tính tình Diệp đại ca, nếu hắn biết cha mẹ không đồng ý, liệu có nóng nảy mà bỏ đại ca không?”. Thẩm Thiên Lăng lo lắng.