Nói cho ta vừa lòng một chút cũng không được ư, thật đáng ghét!
“Muốn ra ngoài hít thở không khí”. Ở trên giường ngủ rất lâu, Thẩm Thiên Lăng thấy hơi bức bối.
“Ừ, dẫn ngươi ra ngoài sân”. Tần Thiếu Vũ rất nghe lời hắn, sau khi mặc quần áo tử tế thì quấn thêm một lớp áo choàng rồi mới ôm ra cửa.
Sau đó thì thấy Thẩm Thiên Phong đang ngồi trong sân, trước mặt bày một hũ Phật khiêu tường!
Thẩm Thiên Lăng bối rối. “Ngươi đang làm gì vậy?”. Cái hũ có gì hay đâu mà nhìn, cũng không phải đồ cổ!
Thẩm Thiên Phàm ngồi đối diện, cũng dùng ánh mắt đầy khinh bỉ nhìn ca ca hắn!
“Không tĩnh dưỡng cho tốt, chạy ra đây làm gì?”. Thấy Thẩm Thiên Lăng bước ra, Thẩm Thiên Phong cau mày hỏi.
“Lăng nhi thấy ở trong phòng bức bối nên ra hít thở không khí”. Tần Thiếu Vũ thả Thẩm Thiên Lăng lên ghế tựa. “Hiện tại cũng không lạnh, không sao đâu”
“Ngươi nhìn chằm chằm Phật khiêu tường làm gì?”. Thẩm Thiên Lăng còn đang hỏi, cực kì tò mò!
Thẩm Thiên Phong: …
Thẩm Thiên Phàm xen mồm vào. “Đại ca hắn…”
“Câm miệng!”. Thẩm Thiên Phong trừng đệ đệ.
“Cho ta ăn là được”. Thẩm Thiên Phàm thản nhiên bưng đến trước mặt mình. “Dù sao ngươi cũng không dám đi đưa, để nguội thì rất uổng”
“A!”. Thẩm Thiên Lăng hiểu ra. “Đưa cho Diệp đại ca”
Thẩm Thiên Phong vẻ mặt vô cảm, bưng thức ăn đến phòng Diệp Cẩn.
“Cười lên chút đi”. Thẩm Thiên Phàm ở phía sau phàn nàn. “Ngươi không phải đi đòi nợ, bộ dạng này là định hù ai?”
“Đúng thế, trong lòng phải tràn ngập tình yêu màu hồng!”. Thẩm Thiên Lăng cũng nghiêm túc căn dặn.
Thẩm Thiên Phong bị hai người đệ đệ khiến cho chóng mặt, vươn tay gõ cửa phòng Diệp Cẩn.
Lại tới làm gì, lão tử vẫn chưa suy nghĩ kĩ! Diệp cốc chủ nổi giận đùng đùng mở cửa, vừa định gào thét thì thấy Thẩm Thiên Phàm và Thẩm Thiên Lăng ngồi ngay ngắn ngoài sân, dùng ánh mắt nóng bỏng, tê dại, thấp thỏm nhìn hắn, quả thật giống như trúng tà!
Thẩm Thiên Lăng thầm thở dài. Đại ca hắn thật ngốc, mở miệng ra là nói ăn, chẳng biết cách điệu chút nào!
“Chíp!”. Diệp Cẩn còn chưa kịp nói, tiểu phượng hoàng đã ngửi được mùi thơm mà nằm sấp trên chân Thẩm Thiên Phong, còn ngẩng đầu cực kì MOE, đôi mắt hạt đậu tràn ngập chờ mong – Mau vào đi!
Diệp Cẩn xoay người vào phòng, nhưng không đóng cửa.
Thẩm Thiên Phàm và Thẩm Thiên Lăng đồng loạt phất tay với đại ca, mau theo vào!
Đại ca quả thật khiến người ta sốt ruột.
Hoàn toàn là một khúc gỗ!
Không muốn nhìn thấy hai người đệ đệ này, Thẩm Thiên Phong vào phòng đóng cửa lại.
Ám vệ lập tức móc ngân phiếu ra cá cược, xem lần này Thẩm đại thiếu bao lâu sẽ bị đuổi ra ngoài!
“Một chén trà nhỏ!”. Ám vệ Giáp rất nghiêm túc.
“Sao có thể lâu như vậy!”. Một ám vệ khác phản bác. “Tối đa là nửa nén nhang!”
“Không chừng còn suốt cả đêm”. Ám vệ Bính to gan phát huy trí tưởng tượng.
Sau đó hắn lập tức bị các ám vệ khác phản bác. Đùa gì chứ, sao có thể suốt cả đêm. Nếu Thẩm đại thiếu đổi thành cung chủ, Diệp cốc chủ đổi thành phu nhân thì mới suốt cả đêm được, không chừng còn một ngày một đêm, thậm chí ba ngày ba đêm cũng không thành vấn đề!
Chỉ nghĩ thôi đã thấy nóng bỏng!
“Ngươi nghĩ lần này đại ca có tiến bộ hơn không?”. Thẩm tiểu thụ nằm trên ghế hỏi Tam ca, cực kì hóng chuyện!
“Ta nghĩ là không”. Thẩm Thiên Phàm giúp hắn cài chặt áo choàng. “Đợi lát nữa rồi về phòng nghỉ ngơi đi, đêm tới sẽ lạnh”
Nhưng ta rất muốn xem cận cảnh! Thẩm Thiên Lăng khuyến khích Thẩm Thiên Phàm. “Hay là chờ lát nữa chúng ta kiếm cớ mở cửa xông vào đi?”
Thẩm Thiên Phàm cau mày. “Liệu có bị đại ca đánh hay không?”
“Đừng sợ, đến lúc đó Thiếu Vũ sẽ giúp ngươi!”. Thẩm Thiên Lăng hùng hồn vươn tay chỉ vào nam nhân của hắn!
Ám vệ nghe vậy đồng loạt rơi lệ. Cung chủ nhà ta quả thật thương yêu phu nhân, khiến người ta chịu không nổi!
Thẩm Thiên Lăng: …
Bọn họ đều là loại người gì thế này…
Nhưng Thẩm Thiên Phong rõ ràng không cho Tần Thiếu Vũ cơ hội phá cửa, vì một lát sau hắn đã tự đi ra.
Thẩm tiểu thụ lập tức dùng ánh mắt thất vọng nhìn đại ca!
Trên nóc nhà, người ám vệ đoán nửa nén nhang rất phấn khích, xoẹt xoẹt thu tiền của những người còn lại – cảm giác ăn chặn thật tuyệt vời!
“Các ngươi làm ra vẻ mặt gì thế này?”. Thẩm Thiên Phong chán chường.
“Ngày mai ngươi phải đi gặp Hoàng thượng rồi!”. Thấy cửa phòng chưa đóng, Thẩm Thiên Phàm cố ý cất cao giọng. “Còn tưởng rằng ngươi có nhiều chuyện muốn nói với Diệp cốc chủ, sao lại ra nhanh như vậy”
“Không sai!”. Thẩm Thiên Lăng cũng rất nhanh trí. “Có chuyện gì nhất định phải tranh thủ mà nói, vì ngày mai nhất định cực kì nguy hiểm!”
Thẩm Thiên Phàm lại nói. “Hiện tại biên cương đang hỗn loạn, Hoàng thượng vốn đang rối bời. Lần này ngươi lại còn chống đối, nếu nói sai một câu nhất định sẽ xảy ra chuyện lớn”
“Đại ca cần phải bảo trọng!”. Thẩm Thiên Lăng phát huy trọn vẹn bản chất Ảnh đế mà phụ hoạ với Tam ca!
Tần Thiếu Vũ nén cười.
Thẩm Thiên Phong dở khóc dở cười, xoay người định đóng cửa cho Diệp Cẩn thì bị kéo vào.
Làm tốt lắm! Thẩm tiểu thụ đập tay với Tam ca!
Tình tiết như thế này mới đúng!
Ám vệ lúc trước thắng cược không cam lòng trả ngân phiếu lại.
Sao có thể trở vào cơ chứ, thật tan nát cõi lòng.
“Tiểu Cẩn?”. Thẩm Thiên Phong ngờ vực.
“Ngày mai nhớ cẩn thận”. Diệp Cẩn nhìn vách tường nói. “Hắn bây giờ chưa lớn mạnh, nhưng vẫn lớn lên trong cảnh tranh đấu hoàng cung, đầu óc không thua kém bất cứ ai”
Trị giá vũ lực của Diệp Cẩn không cùng cấp bậc với Thẩm Thiên Phong, đẩy không ra, đánh không lại, trong ngực tuy có một lọ độc dược nhưng người trúng độc sau này biết đâu sẽ không cương nổi, chuyện này… Diệp Cẩn căm giận nhắm mắt, chuẩn bị cắn lưỡi tự sát.
“Tiểu Cẩn”. Sau khi hôn xong, Thẩm Thiên Phong kề vào tai hắn nói nhỏ. “Cho ta thêm một cơ hội nữa được không?”
“Lúc trước ngươi không hỏi”. Diệp Cẩn kiêu ngạo. Hơn nữa dù hỏi ta cũng chưa chắc sẽ nói! Ngươi chẳng là gì của ta cả!
“Chíp!”. Cục Bông dùng ánh mắt mong đợi nhìn Diệp Cẩn, đồng thời cực kì hi vọng hắn đuổi Thẩm Thiên Phong ra ngoài! Nếu cứ như vậy, tối nay mình nhất định không thể ngủ yên! Bị làm ồn không thể ngủ được, chuyện này đối với một tiểu phượng hoàng đang phát dục mà nói thì quả thật tàn nhẫn!
Nhưng hiện thực rất nhanh đã đánh nát giấc mộng của Cục Bông, bởi vì một khắc sau, Thẩm Thiên Phong cúi đầu hôn nhẹ lên trán Diệp Cẩn.
Tiểu phượng hoàng biết rõ cuộc đời làm chim thật tối tăm, vì vậy ủ rũ nhảy xuống bàn, lắc lư chen qua khe cửa ra ngoài.
“Nó bị sao vậy?”. Sau khi Thẩm Thiên Lăng nhìn thấy thì hơi bối rối.
“Không biết”. Tần Thiếu Vũ không hề quan tâm đến con trai.
Cục Bông yên lặng ngồi trong góc tường, dùng móng vuốt đá đá hoa dại, bắt đầu nghiêm túc tự hỏi vấn đề nghiêm trọng rằng buổi tối phải ngủ ở đâu.
Cho nên mới nói con đường trưởng thành của Thiếu cung chủ đầy gian khổ và chông gai mà không ai biết!
“Chúng ta vào nhà thôi”. Tần Thiếu Vũ ôm lấy Thẩm Thiên Lăng. “Lát nữa trời trời tối sẽ nổi gió”
Thẩm tiểu thụ phát ra tiếng thở dài từ sâu trong đáy lòng.
“Sao vậy?”. Tần Thiếu Vũ bị chọc cười.
“Hiện tại giống y như trong sách”. Thẩm Thiên Lăng ôm cổ hắn. “Ngay cả gió cũng thổi bay”