ba điều kiện là đi đánh giặc, như vậy quá lời cho hắn rồi. Lão tử muốn kiếm tất cả vốn trở về!”
Đáy mắt Thẩm Thiên Phong có chút ý cười. “Được, ta chờ ngươi liệt kê”
Vì vậy đêm nay Thẩm Thiên Phong ở trong phòng Diệp Cẩn tới quá nửa đêm, điều mà từ trước đến giờ chưa từng có. Cục Bông ngồi trong ngực ám vệ, cực kì tưởng nhớ cái ổ vải bông ấm áp phủ kín đá quý của mình.
Hoa Đường đi ngang qua sân.
“Chíp!”. Cục Bông lập tức nhảy xuống!
Hoa Đường: …
Cục Bông ra sức dùng đôi mắt hạt đậu nhìn nàng – không muốn ngủ nóc nhà!
Hoa Đường: …
Cục Bông ngoan ngoãn cuộn thành một khối.
Hoa Đường không thể làm gì khác hơn là ôm nó về phòng.
Cục Bông hạnh phúc nheo mắt lại, dùng đầu cọ cọ thứ mềm nhũn.
Sáng hôm sau, Thẩm Thiên Phong một mình đến Chu gia.
“Sớm vậy sao?”. Sở Uyên nói. “Suy tính thế nào?”
“Ta đáp ứng đến Tây Bắc”. Thẩm Thiên Phong nói. “Nhưng có điều kiện”
“Khó thấy ngươi cũng bàn điều kiện với ta”. Sở Uyên bật cười. “Còn tưởng chỉ có Tần Thiếu Vũ mới làm”
“Cũng không tính là ta”. Thẩm Thiên Phong nói. “Là tiểu Cẩn”
“Hắn nhờ ngươi truyền lời cho ta ư?”. Sở Uyên vui vẻ.
“Để ta đi chinh chiến cũng được, trừ phi Hoàng thượng sau này không được tìm hắn nữa”. Thẩm Thiên Phong nói. “Đây là nguyên văn”
“Cũng không đến nỗi, đại khái là hơi trẻ con”. Thẩm Thiên Phong nói. “Nếu không cũng không đáp ứng cho ta đi Tây Bắc”. Dù sao trong chuyện này Sở Uyên mới là người được lợi nhiều nhất.
“Ngươi và hắn quan hệ rất tốt ư?”. Sở Uyên bất ngờ.
Thẩm Thiên Phong gật đầu.
“Thôi đi, ta tạm thời đáp ứng điều kiện này”. Sở Uyên nói. “Đợi chiến tranh kết thúc, ta sẽ nói chuyện với hắn”
“Không chỉ có một điều kiện này”. Thẩm Thiên Phong nói.
“Còn nữa sao?”. Sở Uyên cau mày.
“Còn rất nhiều”. Thẩm Thiên Phong lấy trong ngực ra giấy Tuyên Thành, mở thành một đống lớn, trên đó viết chi chít chữ.
Sở Uyên: …
Thẩm Thiên Phong đưa giấy cho hắn. “Tiểu Cẩn viết tới nửa đêm”
Sở Uyên dở khóc dở cười nhận lấy, đặt lên bàn nhìn, vẻ mặt càng ngày càng khó diễn tả. “Muốn Tuyết Liên, Hồng Hoa thì chưa tính, đòi tiền cũng bình thường, tại sao muốn trẫm hạ chỉ cho Vương Phát Tài bán bánh chẻo ở Quỳnh Hoa trấn phải bỏ thêm nhiều thịt băm, không bỏ hành?”
Thẩm Thiên Phong nói. “Vì hắn thích ăn như vậy”
Sở Uyên quả thật không biết dùng tâm trạng gì đối mặt với tờ giấy này.
“Hoàng thượng?”. Thấy Sở Uyên hồi lâu không nói gì, Thẩm Thiên Phong không thể làm gì khác hơn ngoài kêu hắn một tiếng.
“Trẫm đáp ứng”. Sở Uyên gấp giấy lại cất kĩ. “Ngươi nói cho tiểu Cẩn, sau khi chiến tranh kết thúc, những điều kiện liệt kê ở đây ta sẽ thực hiện cho hắn”
“Đa tạ”. Thẩm Thiên Phong cười cười. “Sau khi tiểu Cẩn biết, nhất định rất vui”
“Mấy ngày nữa Đoạn Bạch Nguyệt sẽ về Tây Nam, trẫm cũng trở lại kinh thành”. Sở Uyên nói. “Ngươi theo trẫm cùng đi”
“Ta có thể đi Tây Bắc trước không?”. Thẩm Thiên Phong hỏi.
“Vì sao?”. Sở Uyên cau mày.
Thẩm Thiên Phong nói. “Vì tiểu Cẩn muốn đi Tây Bắc với ta”
“Hắn cũng muốn đi ư?”. Sở Uyên giật mình.
Thẩm Thiên Phong gật đầu.
“Đao kiếm không có mắt, võ công hắn cũng không tốt, chạy ra chiến trường làm gì?”. Sở Uyên bất mãn.
“Ta sẽ bảo vệ hắn”. Thẩm Thiên Phong nói. “Điểm này Hoàng thượng cứ yên tâm”
“Các ngươi…?”. Trong mắt Sở Uyên hơi hoài nghi.
Thẩm Thiên Phong cười cười, cũng không trả lời.
“Sao rồi?”. Lúc hắn về, Diệp Cẩn đang mặc quần áo cho Cục Bông trong sân.
“Đều đáp ứng hết rồi”. Thẩm Thiên Phong ngồi bên cạnh Diệp Cẩn. “Hoàng thượng nói đợi chiến sự kết thúc, hắn sẽ thực hiện từng điều kiện cho ngươi”
“Có in dấu tay không?”. Diệp Cẩn rất nghiêm túc.
Thẩm Thiên Phong bật cười. “Yên tâm đi, Hoàng thượng nhất ngôn cửu đỉnh, đương nhiên không nuốt lời”
“Điều đó chưa chắc!”. Diệp Cẩn giận dữ. “Hồi bé hắn từng lừa lão tử đi trộm lệnh bài!”
“Sau này ta sẽ đòi công bằng cho ngươi”. Thẩm Thiên Phong nắm tay hắn. “Mấy ngày nữa chúng ta sẽ khởi hành đi Tây Bắc, có muốn ra ngoài đi dạo không?”
“Hoàn toàn không”. Diệp Cẩn bình tĩnh rụt tay về, bên tai đỏ ửng.
“Vậy ta ở nhà với ngươi”. Thẩm Thiên Phong tiện tay cầm chiếc mũ quả dưa lên đội cho Cục Bông.
Tiểu phượng hoàng đẹp không chịu nổi, nhảy tới nhảy lui trên bàn.
Ám vệ ngồi trên nóc nhà thở dài. Thiếu cung chủ nhà ta quả thật trăm công nghìn việc, vừa phải an ủi Thẩm công tử vừa phải chơi với Diệp cốc chủ.
Thật vĩ đại!
Trong phòng, Tần Thiếu Vũ cũng thu dọn xong hành lí, đang đút Thẩm Thiên Lăng ăn điểm tâm.
“Có chút không nỡ”. Thẩm Thiên Lăng nuốt xuống một ngụm cháo. “Rất khó được đoàn tụ với Đại ca, Tam ca và Diệp cốc chủ”
“Đợi sau khi giải độc rồi, muốn đoàn tụ bao lâu cũng được”. Tần Thiếu Vũ buông chén xuống.
“Cung chủ”. Hoa Đường ở ngoài cửa gọi.
“Ta ra ngoài một chút”. Tần Thiếu Vũ nói. “Nói vài câu rồi trở lại ngay”
Thẩm Thiên Lăng gật đầu, nhìn theo hắn ra khỏi phòng.
“Chừng nào thì khởi hành?”. Hoa Đường hỏi.
“Là bọn ta khởi hành”. Tần Thiếu Vũ nói. “Ngươi ở lại đây”
Hoa Đường hơi bất ngờ.
“Lúc trước gọi ngươi về là vì muốn hỏi tình huống của tiểu Ngũ đến tột cùng ra sao rồi, ngoài ra còn vài việc muốn ngươi làm”. Tần Thiếu Vũ nói. “Hôm nay Truy Ảnh cung đã thoát thân khỏi chuyện này, ngươi cũng nên quay về với tiểu Ngũ”
“Ừ”. Hoa Đường gật đầu. “Cung chủ đi đường cẩn thận:
“Lăng nhi xảy ra chuyện bất ngờ, tạm thời ta không mang tiểu Ngũ từ chỗ Đoạn Bạch Nguyệt về được”. Tần Thiếu Vũ nói. “Cũng không thể đem ngươi đi, như vậy không công bằng với tiểu Ngũ”
“Cung chủ quá lời”. Hoa Đường cười cười. “Chuyện giữa huynh đệ bọn họ, cũng không có lý do gì cung chủ phải nhúng tay”
“Thời gian này xem như nghỉ ngơi đi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Sau khi trở về từ Nam Hải, ta đương nhiên sẽ khiến hắn quay lại Truy Ảnh cung”
“Tiểu Ngũ cũng không trách cung chủ”. Hoa Đường nói. “Huống hồ lần này nếu không vì cứu hắn, cung chủ cũng không đến Tây Nam, Thẩm công tử cũng không bị đánh lén”
“Làm giúp ta một chuyện”. Tần Thiếu Vũ nói. “Bảo Đoạn Bạch Nguyệt đòi Đỗ Tranh từ chỗ Lý Thiết Thủ”
“Vì sao?”. Hoa Đường bất ngờ.
“Đã đáp ứng Tạ Văn Hàn, đương nhiên phải làm được”. Tần Thiếu Vũ nói. “Bảo Đoạn Bạch Nguyệt mang Đỗ Tranh đi Đại Lý, ta sẽ để Tạ Văn Hàn và Tiễn Tam đến đó tìm nàng”
“Vâng”. Hoa Đường nhận lệnh.
“Vất vả cho ngươi rồi”. Tần Thiếu Vũ vỗ vai nàng. “Đợi sau này giải quyết hết mọi chuyện rồi, ta nhất định gả ngươi ra ngoài một cách hoành tráng. Nếu tiểu Ngũ dám ăn hiếp ngươi, ta và các huynh đệ sẽ cùng nhau đánh hắn”
Hoa Đường mỉm cười. “Được, lời này ta sẽ nhớ kĩ”
Ám vệ đồng loạt thở dài. Tiểu Ngũ sao có thể ăn hiếp Tả hộ pháp chứ! Số phận của tiểu Ngũ chính là bị Tả hộ pháp treo lên cây mà đánh…
Cung chủ thế mà cũng không biết!
Sao khi căn dặn xong, Tần Thiếu Vũ trở vào phòng thì thấy Thẩm Thiên Lăng đang ngồi trên giường, đôi mắt long lanh nhìn hắn.
“Tình hình loạn như vậy, ta còn tưởng ngươi không để ý đến Tạ Văn Hàn và Đỗ Tranh nữa”. Thẩm Thiên Lăng nói.
“Thật ra chủ yếu là Tạ Văn Hàn”. Tần Thiếu Vũ nhanh chóng rũ sạch quan hệ. “Ta cơ bản không nhớ tới Đỗ Tranh!”
Thẩm Thiên Lăng bật cười, ôm cổ hắn hôn một cái. “Ta thích ngươi như vậy”
“Thích chuyện ta trừ ngươi ra không thích những người khác ư?”. Tần Thiếu Vũ cụng trán hắn, trong mắt mang ý cười.
“Thích ngươi bình thường nhìn bất cần đời, dường như chẳng để thứ gì vào mắt, nhưng vẫn làm những chuyện nên làm”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Là một đại hiệp tốt”
“Ai muốn làm đại hiệp chứ!”. Tần Thiếu Vũ ôm chặt Thẩm Thiên Lăng. “Ta chỉ mong Lăng nhi mau khoẻ, sau đó làm lưu manh!”
Thẩm Thiên Lăng cọ cọ bên cổ hắn, cực kì yên tâm.
“Chíp!”. Cục Bông từ ngoài cửa chạy vào, trên lông vũ sặc sỡ nào là gấm vóc nào là trân châu, cực kì giàu có!
Thẩm Thiên Lăng cười ra tiếng. “Diệp đại ca thật không nỡ rời xa nó”
“Cất kĩ thuốc này”. Diệp Cẩn cầm một gói nhỏ trong tay. “Công dụng cụ thể ta đã viết trên giấy, trên đường sẽ cần dùng”
“Đa tạ”. Tần Thiếu Vũ nhận lấy. “Ngươi và Thiên Phong cũng cẩn thận”
“Ừ”. Diệp Cẩn cười cười, ngồi dưới đất vuốt ve tiểu phượng hoàng, trong lòng hơi chua xót.
Cục Bông ngẩng đầu, đôi mắt hạt đậu cực kì MOE!
“Ngươi cũng phải bảo trọng đó!”. Diệp Cẩn ôm nó vuốt ve. “Đợi chiến tranh kết thúc rồi, ta sẽ vào cung cướp đoạt dược liệu quý cho ngươi, nhất định khiến ngươi lớn thành phượng hoàng vĩ đại nhất!”
Cục Bông cọ cọ vào lòng bàn tay Diệp Cẩn, cực kì ngoan ngoãn.
“Hay là ngươi và đại ca mang nó đi Tây Bắc đi”. Thẩm Thiên Lăng chần chừ nói. “Mấy ngày nay đều là ngươi chăm sóc nó”. Tuy không nỡ, nhưng dù sao với tình trạng của mình cũng không thể chăm sóc tốt cho nó.
“Không cần”. Diệp Cẩn lưu luyến nhìn tiểu phượng hoàng. “Ta ôm nó một chút nữa là được, chiến sự Tây Bắc rất loạn, người bệnh cũng đông. Nó đi theo ngươi còn có ám vệ chăm sóc”
“Cũng được”. Thẩm Thiên Lăng cười cười với Diệp Cẩn. “Không sao đâu, sau này ta sẽ mang nó tới tìm ngươi!”
Cục Bông thoải mái cuộn thành một khối, lười biếng ngáp.
Cực kì vô tư!
Xế chiều, Tần Thiếu Vũ dẫn Thẩm Thiên Lăng khởi hành đi Nam Hải.
Ba ngày sau, Sở Uyên cũng cùng Thẩm Thiên Phàm một trong tối một ngoài sáng vòng về kinh thành, chuẩn bị cho chiến dịch Tây Bắc sắp tới.
Đoạn Bạch Nguyệt dẫn người về vương phủ Tây Nam, trước khi đi làm theo ý Tần Thiếu Vũ mà hỏi Đỗ Tranh từ chỗ Lý Thiết Thủ. Tiểu Ngũ và Hoa Đường cũng theo hắn.
Tạ Văn Hàn và Tiễn Tam sau khi cảm ơn rối rít thì vui vẻ đến Đại Lý ở Vân Nam.
Diệp Cẩn và Thẩm Thiên Phong cũng âm thầm khởi hành, suốt đêm chạy tới thành trì quan trọng ở Tây Bắc.
“Sao ta không có ngựa?”. Diệp Cẩn giận dữ.
“Lục Thông Ngọc trăm năm khó gặp, ngoại trừ Đạp Tuyết Bạch thì trên đời khó có thể tìm được con ngựa nào chạy song song được với nó”. Thẩm Thiên Phong ôm Diệp Cẩn phóng lên ngựa. “Ngồi yên”