. Tần Thiếu Vũ cởi áo choàng của Thẩm Thiên Lăng ra. “Đợi độc trong cơ thể giải hết rồi, ta sẽ dẫn ngươi đi Hàn Xuyên ở phía bắc ngắm tuyết rơi. Hàng trăm hạt tuyết không ngừng rơi xuống từ trên bầu trời, là cảnh đẹp mà phía Nam không nhìn thấy được”
“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng chui vào trong chăn, lười biếng ngáp một cái.
Tần Thiếu Vũ tựa ở bên giường, đắp kín chăn cho hắn.
“Ngày mai ngươi và đại ca đi gặp Hoàng thượng sẽ không có chuyện gì chứ?”. Sau một lát, Thẩm Thiên Lăng quay đầu nhìn Tần Thiếu Vũ.
“Có thể có chuyện gì?”. Tần Thiếu Vũ nhéo mặt Thẩm Thiên Lăng. “Chỉ báo một tiếng cho hắn biết mà thôi, chẳng lẽ hắn còn ép buộc ta?”
“Nói thì nói vậy, nhưng dù sao cũng là kháng chỉ”. Thẩm Thiên Lăng vẫn lo lắng.
“Kháng chỉ thì sao?”. Tần Thiếu Vũ nhìn Thẩm Thiên Lăng. “Nếu hắn đáp ứng để ta đi, tương lai ta còn nhớ tới ơn nghĩa này. Nếu hắn cố ý làm khó dễ, chẳng qua là một Hoàng đế trẻ tuổi chưa đủ lông đủ cánh thôi, nghĩ ta sợ hắn sao?”
Thẩm Thiên Lăng sợ hết hồn. “Ngươi có ý gì?”
“Nếu như hắn muốn an ổn làm Hoàng đế, tốt nhất hãy cầu khẩn cho ngươi không có việc gì”. Đáy mắt Tần Thiếu Vũ lạnh lùng. “Nếu cố ý ngăn cản, ta sẽ làm thịt hắn”
Thiếu hiệp ngươi có nhớ mình đang ở xã hội phong kiến không? Đừng ăn nói phóng túng như thế chứ!
Đó là Hoàng thượng, không thể tuỳ tiện làm thịt!
“Ngủ đi”. Tần Thiếu Vũ nhét tay Thẩm Thiên Lăng vào trong chăn.
“Ngươi ngươi ngươi ngươi sẽ không mưu phản, đúng không?”. Thẩm tiểu thụ lo lắng hỏi.
“Ai thèm ngôi vị Hoàng đế của hắn”. Tần Thiếu Vũ bật cười. “Ta chỉ muốn nhanh chóng chữa khỏi cho ngươi, sau đó mang về Truy Ảnh cung thành thân để tránh cho nhiều người nhớ thương nữa”
“Mặc kệ thế nào, ngày mai ngươi nhất định phải bình tĩnh!”. Thẩm Thiên Lăng nghiêm túc nắm tay nam nhân của hắn.
“Ta có chừng mực”. Tần Thiếu Vũ ấn lên mũi Thẩm Thiên Lăng. “Không cho nói nữa, mau ngủ đi”
Rõ ràng là ngươi chọn đề tài đáng sợ này trước… Thẩm tiểu thụ lẩm bẩm, sau đó ngoan ngoãn nhắm mắt lại.
Sát vách, sau khi Thẩm Thiên Phong nghe Diệp Cẩn kể về thân phận của hắn xong, dù hiểu biết rộng cũng phải giật mình!
“Vẻ mặt gì thế này?”. Diệp Cẩn trừng hắn.
“Hơi bất ngờ mà thôi”. Thẩm Thiên Phong nói. “Không ngờ ngươi có quan hệ với hoàng thất”
“Ai nói, lão tử và hắn cơ bản không có quan hệ gì!”. Diệp Cẩn mạnh miệng nhìn trời.
“Ngươi thích sao cũng được”. Thẩm Thiên Phong nói. “Ở trong cung cũng không vui vẻ gì, chẳng hề tự do như ở giang hồ”
“Chíp!”. Cục Bông ló đầu vào – buồn ngủ!
“Tới đây”. Diệp Cẩn vươn tay gọi nó.
Cục Bông lắc lư nhào vào ngực hắn.
“Ta muốn ngủ rồi”. Diệp Cẩn đứng dậy khỏi bàn.
“Ừ”. Thẩm Thiên Phong gật đầu. “Ngủ ngon”
Ám vệ nằm sấp trên nóc nhà thở dài, sao lại để Diệp cốc chủ ngủ một mình như vậy. Nếu đổi thành cung chủ nhà ta, nhất định sẽ cứng rắn ở lại ngủ chung giường, sau đó từ hôn môi phát triển thành triền miên, nóng bỏng, ướt át!
Không biết quý trọng cơ hội, Thẩm đại thiếu thật khiến người ta sốt ruột!
Một đêm trôi qua rất nhanh, hôm sau Tần Thiếu Vũ và Thẩm Thiên Phong đi cửa sau ra khỏi Lý phủ, hướng tới Chu gia.
Sở Uyên đang uống trà trong sân, sau khi nhìn thấy hai người thì cũng không quá kinh ngạc. Thẩm Thiên Lăng bất ngờ bị thương trên lôi đài, hai người bọn họ tìm đến cũng không ngoài ý muốn.
Người hầu thức thời lui ra, Sở Uyên thản nhiên nói. “Thương thế của Thiên Phàm sao rồi?”
“Không đáng ngại”. Thẩm Thiên Phong nói. “Hôm ấy Tây Nam vương chỉ giả vờ đả thương hắn, Thiên Phàm nội lực thâm hậu, một chưởng kia không tính là gì”
“Vậy thì tốt rồi”. Sở Uyên bảo hai người ngồi xuống. “Tìm trẫm có việc ư?”
“Ta tới từ biệt Hoàng thượng”. Tần Thiếu Vũ nói. “Lăng nhi bị thương trên lôi đài, ta muốn dẫn hắn đi Nam Hải trước”
“Nhưng ngươi đã đáp ứng trẫm xuất chinh, đánh một trận cùng Đoạn Bạch Nguyệt”. Sở Uyên lạnh lùng nhìn Tần Thiếu Vũ, giọng điệu bình thản.
“Lúc đó Lăng nhi chưa bị đánh lén, cho nên ta mới dùng điều kiện này đổi lấy việc Hoàng thượng giúp ta tìm tiểu Ngũ”. Tần Thiếu Vũ nói. “Nhưng hiện giờ Lăng nhi chịu đau đớn từ hàn độc, ta không có lựa chọn nào khác”
“Bất luận là chuyện gì, chỉ cần Tần mỗ làm được, đợi sau khi Lăng nhi khỏi hẳn thì sẽ cố hết sức làm”. Tần Thiếu Vũ nhìn thẳng Sở Uyên.
“Trẫm không cần ngươi bồi thường”. Sở Uyên nhìn Thẩm Thiên Phong. “Mà muốn hắn mang binh đi Tây Bắc”
“Ta?”. Thẩm Thiên Phong khẽ nhíu mày.
“Ngươi từng đóng quân ở Tây Bắc, thậm chí còn có kinh nghiệm hơn Bình Tây tướng quân của trẫm”. Sở Uyên nói. “Nếu có thể thắng trận, từ nay về sau trong vòng 100 năm, Thẩm gia không cần nộp thuế cho triều đình, lại được ban thưởng tước vị và ba kim bài miễn tử, thế nào?”
Thẩm Thiên Phong không đáp.
“Hiện tại không cần trả lời”. Sở Uyên nói. “Suy nghĩ kĩ một đêm, ngày mai trẫm ở đây chờ ngươi”
“… Vâng”. Thẩm Thiên Phong gật đầu.
“Về phần ngươi, mang Thẩm Thiên Lăng đi Nam Hải đi, giải độc quan trọng hơn”. Sở Uyên quay đầu nhìn Tần Thiếu Vũ. “Nếu có gì cần, có thể tìm ngự y trong cung bất cứ lúc nào”
“Tạ ơn Hoàng thượng”. Tần Thiếu Vũ không có ý kiến.
“Về đi”. Sở Uyên nói. “Lát nữa e rằng trời sẽ mưa”
Phía Tây mây đen đầy trời, sau khi Tần Thiếu Vũ và Thẩm Thiên Phong ra khỏi Chu gia thì men theo đường hẻm trở về.
“Chả trách có thể lên ngôi Hoàng đế, thật giỏi chiếm tiện nghi”. Tần Thiếu Vũ cười nhạt. “Vốn chỉ khiến ta giả bộ xuất chinh, hiện tại lại kiếm cớ để Thiên Phong mang binh đi đánh Tây Bắc thật, quả thật khó đối phó”
“Ngươi mang Lăng nhi rời khỏi trước đi”. Thẩm Thiên Phong vỗ vai hắn. “Chuyện còn lại cứ để ta giải quyết”
“Ngươi chỉ có một đêm để suy nghĩ thôi”. Tần Thiếu Vũ nhắc nhở.
“Ta có chừng mực”. Thẩm Thiên Phong nói. “Yên tâm đi”
“Có một số việc không cần miễn cưỡng”. Tần Thiếu Vũ nói. “Lăng nhi cũng không muốn ngươi khó xử vì hắn”
Thẩm Thiên Phong gật đầu, cùng Tần Thiếu Vũ quay về Lý phủ.
Trên lôi đài xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Lý Thiết Thủ cũng không dám tổ chức hôn lễ. Cũng may luận võ chọn rể lần này chỉ là nguỵ trang, nên cũng không có gì đáng tiếc, ngược lại còn thả lỏng rất nhiều. Dù sao đã được mục đích gây xích mích quan hệ giữa Tây Nam vương và triều đình, kế tiếp chỉ cần chờ hai nước giao chiến tổn hại binh lực, bộ tộc Tây Bắc sẽ nhân cơ hội chiếm kinh thành, Lý Thiết Thủ sẽ ngồi hưởng vinh hoa phú quý, đâu còn hơi sức quản những chuyện khác.
“Sự việc thế nào rồi?”. Thẩm Thiên Phàm và Diệp Cẩn đang phơi nắng trong sân.
“Ngươi nói đi”. Tần Thiếu Vũ để Thẩm Thiên Phong lại trong sân, tự vào nhà tìm Thẩm Thiên Lăng.
“Chíp!”. Cục Bông đang ngồi trên giường chơi mấy viên đá quý, thấy Tần Thiếu Vũ vào thì ngẩng đầu lên chào.
“Về nhanh vậy?”. Thẩm Thiên Lăng ngồi dậy.
“Đã nói ngươi không cần lo lắng mà”. Tần Thiếu Vũ đỡ hắn. “Ngày mai chúng ta sẽ khởi hành”
“Ừ”. Tần Thiếu Vũ nhéo mặt hắn, nghiêm túc nói. “Trừ phi hắn không muốn tiếp tục làm Hoàng đế, bằng không sao lại dám đụng tới Lăng nhi của ta, vừa biết phun lửa vừa biết gọi mưa, còn mọc đuôi xù vào buổi tối”
Thẩm Thiên Lăng: …
Ta rõ ràng đang hỏi nghiêm túc!
“Không đùa nữa”. Tần Thiếu Vũ hôn nhẹ hắn. “Hoàng thượng đáp ứng để ta mang ngươi đi, nhưng có điều kiện”
“Điều kiện gì?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.
“Đoán xem”. Tần Thiếu Vũ nói. “Hoặc cho ta sờ bụng”
Thẩm Thiên Lăng chủ động kéo áo ra.
Đoán rất tốn thời gian biết không! Mau nói cho ta biết câu trả lời!
Tần Thiếu Vũ bật cười. “Hoàng thượng muốn Thiên Phong dẫn binh đi Tây Bắc”
“Tây Bắc?”. Thẩm Thiên Lăng bất ngờ.
“Ừ”. Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Hồi còn trẻ Thiên Phong đánh giặc ở Tây Bắc, võ công lại giỏi, Sở Uyên muốn dùng hắn cũng có lý”
“Nhưng năm đó đại ca ta xảy ra chuyện ở Tây Bắc”. Thẩm Thiên Lăng nhỏ giọng nói. “Hơn nữa nếu hắn đi rồi, Diệp đại ca sẽ không vui”
“Chúng ta không quản được người khác”. Tần Thiếu Vũ nhéo mặt hắn. “Thiên Phong và Diệp Cẩn không phải trẻ con, đương nhiên sẽ biết tính toán”
“Không sai”. Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Cho nên chúng ta phải cách hắn xa một chút”
“Không biết đại ca có đáp ứng không”. Thẩm Thiên Lăng rất lo lắng.
“Thiên Phong có đáp ứng hay không thì phải xem Diệp Cẩn”. Tần Thiếu Vũ nói. “Nhưng tám chín phần là bọn họ sẽ cùng nhau đi Tây Bắc”
“Cùng nhau?”. Thẩm Thiên Lăng suy nghĩ một chút. “Vậy cũng tốt”. Cùng nhau chinh chiến, loại chuyện này nghe rất có cảm xúc!
“Lần này Sở Uyên có lời”. Tần Thiếu Vũ nói. “Không những có người đánh giặc cho hắn, còn mang theo một đại phu”
Không sai, hơn nữa còn là thần y!
Thẩm Thiên Lăng gật đầu phụ hoạ.
Mặc dù là một thần y tính tình không tốt lắm.
“Đi Tây Bắc?”. Sát vách, Diệp Cẩn trợn to mắt. “Ngươi đáp ứng rồi ư?”
“Vẫn chưa”. Thẩm Thiên Phong nhìn hắn. “Ta muốn nghe ý kiến của ngươi”. Nói một cách công bằng, trận chiến này nếu đáp ứng thì dù là với quốc gia hay với Thẩm gia, đều xem như chuyện tốt. Nhưng trước khi đáp ứng vẫn muốn hỏi ý kiến Diệp Cẩn.
“Nếu ta không đáp ứng thì sao?”. Diệp Cẩn nhìn trời.
“Ta sẽ đi tạ tội với Hoàng thượng”. Thẩm Thiên Phong nói.
“Đắc tội hắn không tốt cho ngươi”. Diệp Cẩn đứng dậy về phòng.
“Nhưng ngươi không muốn ta đi”. Thẩm Thiên Phong theo vào. “Ta nói rồi, từ nay về sau sẽ không khiến ngươi thất vọng nữa”
Diệp Cẩn im lặng nhìn sàn nhà.
“Ngày mai ta sẽ tìm Hoàng thượng”. Thẩm Thiên Phong nói. “Sau đó chúng ta cùng với Lăng nhi đi Nam Hải được không?”
“Người ta đi Nam Hải tìm sư phụ, ta và ngươi đi theo làm gì?”. Diệp Cẩn quay đầu nhìn Thẩm Thiên Phong. “Quỷ Thủ tiền bối cũng không hẳn là muốn gặp ngươi”
“… Ta mang ngươi về Nhật Nguyệt sơn trang nhé?”. Thẩm Thiên Phong thử hỏi.
“Nằm mơ đi!”. Diệp Cẩn từ chối dứt khoát.
“Vậy ngươi muốn đi đâu?”. Thẩm Thiên Phong hỏi. “Ta sẽ đi với ngươi”
“Tây Bắc thì sao?”. Diệp Cẩn hỏi.
Thẩm Thiên Phong bất ngờ. “Ngươi để ta đi ư?”
“Ngươi đi bàn điều kiện với hắn”. Diệp Cẩn nói. “Nếu thắng trận, bảo hắn cả đời đừng dây dưa với ta nữa”
“Được”. Thẩm Thiên Phong gật đầu.
“Còn cho phép ta có thể đến Ngự dược phòng bất cứ lúc nào”. Diệp Cẩn suy nghĩ một chút. “Còn phải đem tất cả các ngọn núi xung quanh Quỳnh Hoa cốc cho ta”
“Muốn dược liệu quý hiếm cũng được, muốn núi cũng được, ta đều có thể cho ngươi”. Thẩm Thiên Phong nói. “Cần gì phải qua tay người khác”
“Chiếm tiện nghi không hiểu sao?”. Diệp Cẩn trừng hắn. “Có thể lấy không, vì sao phải tốn tiền? Hay ngươi chờ ta liệt kê ra, chỉ cần