Diệp Cẩn kiêu ngạo hừ một tiếng, xoay người quay về.
“Tiểu Cẩn”. Thẩm Thiên Phong kéo hắn lại.
“Làm gì vậy?”. Diệp Cẩn nổi giận.
“Không có gì”. Thẩm Thiên Phong nói. “Muốn nhìn ngươi nhiều một chút”
Diệp Cẩn: …
Thế mà học được cái kiểu nói buồn nôn này, quả thật hù chết người.
Thấy Diệp Cẩn không quá chống cự, Thẩm Thiên Phong cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên mặt hắn.
Sau đó Thẩm Thiên Phong bị Diệp Cẩn đánh cho một trận.
Thật lãnh khốc, vô tình, cố ý gây sự.
“Còn chiếm tiện nghi của lão tử nữa, lão tử sẽ khiến ngươi không “lên” được!”. Diệp Cẩn lôi ra một đống chai thuốc độc, cực kì hung dữ!
Thẩm Thiên Phong kéo hắn vào lòng, không nói gì hôn lên lần nữa.
Môi lưỡi kề nhau, Diệp Cẩn mở to mắt, mẹ nó, đây đây đây đây là làm cái gì?
Thẩm Thiên Phong vòng tay qua vòng eo thon nhỏ, dịu dàng làm sâu hơn nụ hôn này.
“Ô…”. Diệp Cẩn giãy dụa muốn chạy, lại càng bị ôm chặt hơn. Trị số vũ lực của hai người khác xa, sự thật chứng minh nếu Thẩm Thiên Phong muốn làm gì, Diệp Cẩn chỉ có thể ngoan ngoãn chấp nhận, sức chiến đấu cơ bản là số âm.
Nụ hôn cực kì triền miên, đợi cho Thẩm Thiên Phong buông ra thì Diệp Cẩn đã choáng váng, đầu gối cũng nhũn ra.
Đứa trẻ đang áp vào cửa lập tức nhắm mắt chạy về bàn đá, tiếp tục ngoan ngoãn đọc sách!
Vừa rồi ta chưa thấy gì cả!
“Cho ta một cơ hội nữa được không?”. Thẩm Thiên Phong nắm tay Diệp Cẩn.
Được muội ngươi! Diệp Cẩn giận dữ. “Ngươi là cái đồ dâm tặc hèn hạ!”
Vừa dứt lời, Tần Thiếu Vũ và Thẩm Thiên Lăng tay trong tay bước tới.
Diệp Cẩn: …
Thẩm Thiên Lăng giật mình nhìn đại tẩu hắn quần áo xộc xệch, đôi môi đỏ bừng, không khỏi nghĩ đến một số thứ không nên nghĩ!
Thẩm Thiên Phong và Diệp Cẩn đồng loạt chỉ một ngón tay.
“Đã quấy rầy, các ngươi tiếp tục đi”. Tần Thiếu Vũ bình tĩnh kéo Thẩm tiểu thụ rời khỏi.
“Tình huống gì thế này?”. Thẩm Thiên Lăng nhỏ giọng tán dóc.
“Ngươi thấy sao?”. Tần Thiếu Vũ hỏi lại.
“Chẳng lẽ đã thành đôi rồi ư?”. Thẩm Thiên Lăng rất vui mừng.
“Sớm hay muộn mà thôi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Vốn là người có tình ta có ý, không được mới lạ”
“Cũng đúng”, Thẩm Thiên Lăng gật đầu. “Đợi giải quyết chuyện thân thế Thẩm Hàm rồi, không chừng chúng ta sẽ nhanh chóng được uống rượu mừng!”
Tần Thiếu Vũ cười cười, xoa đầu hắn không nói gì.
Chân nhân đang chưng cất rượu ở hậu viện, sau khi nghe nói tiểu Ngũ mất tích thì cũng hơi bất ngờ. Tuy bình thường không gặp nhiều, nhưng hắn có ấn tượng không tệ về thanh niên này.
“Ta và Lăng nhi sẽ cưỡi ngựa đến trấn Lạc Bình, lần này là đến từ biệt sư phụ”. Tần Thiếu Vũ nói.
“Đi đường cẩn thận”. Chân nhân nói. “Nếu có gì cần, bất cứ lúc nào cũng có thể phái người tới tìm ta”
“Đa tạ sư phụ”. Thẩm Thiên Lăng lưu luyến.
“Tiểu Diệp và Thiên Phong thì sao?”. Chân nhân hỏi.
Vừa dứt lời, Thẩm Thiên Phong đã lao vào sân.
“Ngươi đứng lại cho lão tử!”. Diệp Cẩn đầy khí phách đuổi theo hắn.
Chân nhân: …
Tần Thiếu Vũ: …
Thẩm Thiên Lăng: …
Diệp Cẩn chạy vào mới phát hiện trong sân đầy người, vì vậy hơi xấu hổ.
Thẩm Thiên Phong bình tĩnh vuốt cằm.
“Bọn ta cáo từ trước”. Tần Thiếu Vũ từ biệt hai người. “Tiểu Ngũ mất tích, ta và Lăng nhi phải lập tức đến trấn Lạc Bình tìm hắn”
“Tiểu Ngũ mất tích ư?”. Diệp Cẩn và Thẩm Thiên Phong nghe vậy cũng giật mình.
“Ừ”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu, nhìn Diệp Cẩn nói. “Đợi tìm được tiểu Ngũ rồi, chúng ta mới đi Nam Hải”
“Ta đi chung với các ngươi”. Diệp Cẩn rất dứt khoát. Thứ nhất hắn lo lắng cho tiểu Ngũ, thứ hai cũng tránh cho bị cưỡng hôn vô cớ!
Đánh không lại, môi sưng lên quả thật khó có thể nhịn được!
“Ta…”
“Ngươi câm miệng!”. Thẩm Thiên Phong vừa mở miệng thì Diệp Cẩn đã dùng ánh mắt “Dám nói lão tử sẽ chết cho ngươi xem” nhìn hắn!
Thẩm đại hiệp không thể làm gì khác hơn ngoài im miệng.
“Cũng tốt”. Chân nhân gật đầu. “Tiểu Diệp đi theo đi, đứa trẻ tạm thời ở lại Phượng Hoàng sơn, Thiên Phong cũng ở lại, ta có chuyện muốn nói với ngươi”
“… Vâng”. Thẩm Thiên Phong nhìn Diệp Cẩn, kết quả thu được một cái nhìn khinh bỉ.
“Cho ta một ít thời gian, ta sẽ nhanh chóng thu dọn xong”. Diệp Cẩn xoay người chạy về.
Thẩm Thiên Phong cũng vội vàng đi theo.
Thẩm Thiên Lăng thầm lau mồ hôi, sao lại có cảm giác đại ca lại sắp bị đánh cho một trận.
Cực kì đáng thương.
Đứa trẻ đang nằm sấp trên bàn đọc sách, sau khi Diệp Cẩn vào sân nhìn thấy thì có chút không nỡ, ôm hắn lắc lắc.
Thẩm Hàm cười khanh khách, mắt sáng long lanh.
“Ta phải đi rồi”. Diệp Cẩn chọt chọt khuôn mặt hắn, thở dài nói. “Sau này không thể dạy ngươi học bài rồi”
“Đi?”. Đứa trẻ hơi sửng sốt. “Chừng nào?”
“Ngay bây giờ”. Diệp Cẩn sửa sang lại tóc cho hắn. “Có một người bạn xảy ra chuyện, ta phải đi cứu hắn”
“Vâng”. Đứa trẻ rất hiểu chuyện, ôm cổ Diệp Cẩn. “Ta sẽ nghe lời”
Diệp Cẩn cười cười. “Đừng buồn, lần này cứu người nên không thể mang ngươi theo, đợi giải quyết xong rồi, nếu chân nhân đồng ý ta sẽ mang ngươi về Quỳnh Hoa cốc”
“Thật sao?”. Đứa trẻ vui mừng.
“Đương nhiên là thật”. Diệp Cẩn đặt hắn xuống đất, nhìn ra cửa. “Về phần sư phụ, chúng ta không đón nhận hắn là được”
Thẩm Thiên Phong đứng ở cửa, vào không được mà lui ra cũng không xong.
Diệp Cẩn kéo đứa trẻ vào nhà. “Giúp ta thu dọn đồ đạc”
Thẩm đại hiệp đau đầu, sau có thể có người nói một đằng nghĩ một nẻo như thế…
“Sư phụ”. Một lát sau, Thẩm Hàm chạy ra, đưa một cái chai cho Thẩm Thiên Phong. “Cha đưa cho ngươi”
“Ngươi gọi hắn là gì?”. Thẩm Thiên Phong giật mình.
“Cha”. Khuôn mặt đứa trẻ hưng phấn đến đỏ bừng. “Cha nói nếu cha ta là một tên khốn kiếp, chúng ta cũng không cần hắn, dù sao muốn có cha thì ở đâu cũng có!”
Nhận đồ đệ của mình làm con nuôi, cũng không tệ. Thẩm Thiên Phong nhìn cái chai trong tay. “Đây là gì?”
“Mật hoa hồng, dùng để giải độc, sau này có khi dùng tới”. Đứa trẻ nói. “Cha còn nói nếu ngươi lấy đồ rồi thì mau đi đi, hắn không muốn gặp ngươi”
Thẩm Thiên Phong: …
Thẩm Hàm xoay người nhảy vào phòng, làm hết chức trách của một người truyền lời.
Thẩm Thiên Phong cúi đầu nhìn cái chai màu trắng, đáy mắt có chút ý cười.
Nhiều năm trước mình vô tình nói muốn có, không ngờ hắn vẫn nhớ đến bây giờ.
Buổi trưa, Diệp Cẩn theo Tần Thiếu Vũ và Thẩm Thiên Lăng ngồi trên lưng phượng hoàng xuống núi.
Thẩm Thiên Phong ôm đứa trẻ, đứng trên vách núi nhìn ba người đi xa, sau đó xoay người hỏi chân nhân. “Tiền bối giữ ta lại có chuyện gì?”
“Gấp cái gì”. Chân nhân chậm rãi trở về. “Trong lúc rãnh rỗi, ngươi ở đây chơi với đứa trẻ hai ngày đi”
Chẳng thú vị chút nào, hơn nữa đôi khi còn hung dữ!
Cực kì nhớ cha!
Dưới chân núi, hai con ngựa đang nhàn nhã ăn cỏ, một con đương nhiên là Đạp Tuyết Bạch của Tần Thiếu Vũ, còn một con cao to đen thẫm, bốn vó có màu xanh thẫm mờ mờ, là Lục Thông Ngọc của Thẩm Thiên Phong.
So ra thì con lừa thấp bé bên cạnh nhìn có vẻ ngu xuẩn, đang ngốc nghếch nhe răng lắc lắc đuôi.
Diệp Cẩn: …
Sớm biết vậy sẽ không mua nó, lúc trước chỉ nghĩ thỉnh thoảng xuống núi có gì đó cưỡi thay cho đi bộ thôi, hôm nay nhìn cực kì mất mặt.
“Ngươi cưỡi ngựa của đại ca đi”. Thẩm Thiên Lăng đưa dây cương cho Diệp Cẩn.
“Không cần”. Diệp Cẩn cự tuyệt. “Các ngươi đi trước, ta lên trên trấn mua một con ngựa”
Tần Thiếu Vũ huýt sáo một tiếng, mấy con phượng hoàng lập tức đáp xuống, quắp con lừa bay lên.
Con lừa đen bị doạ hồn vía lên mây, ngao ngao kêu thảm thiết ở giữa không trung.
Một con phượng hoàng khác thấy phiền, vì vậy dùng móng vuốt đạp nó ngất xỉu, bình tĩnh quắp lên núi.
“Được rồi, đại ca sẽ chăm sóc nó cho ngươi”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Đi thôi”
Diệp Cẩn do dự. “Ta…”
“Hắn bỏ ngươi nhiều năm như vậy, cưỡi một con ngựa của hắn thì đã sao?”. Tần Thiếu Vũ ôn hoà chen vào.
Nói cũng đúng! Diệp Cẩn quả nhiên bị chọc trúng điểm phẫn nộ, vì vậy hung hăng nhảy lên ngựa.
Lục Thông Ngọc quay đầu nhìn người bên trên, thấy không quen, vì vậy hít sâu một hơi chuẩn bị hất Diệp Cẩn xuống, kết quả bị Thẩm Thiên Lăng đè lại đầu. “Nếu ngươi dám quấy rối, có tin đại ca ta sẽ đập chết ngươi không?”
Lục Thông Ngọc đương nhiên không hiểu Thẩm Thiên Lăng nói gì, có điều thứ nhất là hắn nhận ra Thẩm Thiên Lăng, thứ hai cũng xem như linh thú, nhìn ánh mắt có thể đoán được ý đồ, vì vậy ngoan ngoãn phì phì trong mũi, dùng đuôi ngựa quét quét Diệp Cẩn tỏ ra thân thiện.
Hai con tuấn mã hí vang một tiếng, nhanh chóng chạy ra khỏi núi.
Nhờ vào ngựa tốt, vào ban đêm ba người đã đuổi kịp những người khác. Vì sốt ruột chạy đi, mọi người cũng không ở quán trọ mà tìm một chỗ khô ráo trong rừng, đốt lửa trại qua đêm.
Tần Thiếu Vũ đương nhiên không dám để Thẩm Thiên Lăng ngủ ngoài trời, sau khi phân phó vài câu thì dẫn hắn và Diệp Cẩn tiếp tục đi trước, giữa đêm khuya thì tới thành Mộ Vân.
“Nóng muốn chết”. Thẩm tiểu thụ rất ai oán, dù là đầu thu cũng không cần lấy thảm lông quấn ta lại chứ, quả thật nóng chết!
“Nóng so với lạnh vẫn tốt hơn”. Tần Thiếu Vũ nắm tay hắn đẩy cửa ra. Tiểu nhị đang ngủ gật sau quầy, nghe được tiếng động thì dụi mắt cho tỉnh lại, ân cần hỏi. “Ba vị ở trọ sao?”
“Hai căn phòng hảo hạng”. Tần Thiếu Vũ nói.
Tiểu nhị lộ ra vẻ mặt khó xử. “Thật ngượng ngùng, phòng hảo hạng đã đầy khách rồi”