“Vết thương của ta đã không còn đáng ngại”. Một buổi tối, Tần Thiếu Vũ cùng Thẩm Thiên Lăng ở trong sân hóng mát. “Ngày mai xuống núi đi Thiên Ổ Thuỷ trại một chuyến, sau đó chúng ta khởi hành đi Nam Hải nhé?”
“Thật muốn sớm mang ngươi về Truy Ảnh cung”. Tần Thiếu Vũ ôm Thẩm Thiên Lăng vào ngực. “Ta đã phái người sửa chữa lại trúc lâu, còn trồng một cánh đồng hoa lớn, mùa hè không những có thể hóng mát ngắm cảnh mà còn có thể lấy hoa tươi chưng cất rượu”
“Ngươi có từng suy nghĩ đến một chuyện hay không?”. Vẻ mặt Thẩm Thiên Lăng cực kì nghiêm túc.
“Chuyện gì?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.
“Sau khi ta đến Truy Ảnh cung rồi thì sẽ làm gì?”. Thẩm Thiên Lăng hơi >_
“Gần đây tình hình dưới chân núi thế nào?”. Tần Thiếu Vũ vừa đi về phía sân luyện võ vừa hỏi.
“Gió êm sóng lặng”. Hoa Đường nói. “Ngoại trừ quan phủ còn đang điều tra người hạ cổ, giang hồ đã dần dần quay về trật tự”
“Quan phủ?”. Tần Thiếu Vũ nhướn mi.
“Vâng”. Vẻ mặt Hoa Đường cũng khó hiểu. “Các huynh đệ muốn đích thân điều tra nhưng lúc trước chân nhân xuống núi nói chuyện này chúng ta không cần nhúng tay vào, cứ giao cho quan phủ là được, lại không chịu nói lí do. Các huynh đệ biết hắn là sư phụ của cung chủ và Thẩm công tử, là sao Bắc Đẩu của võ lâm nên nghe lời huỷ bỏ hành động”
Còn có thể ý gì. Thẩm tiểu thụ thầm thở dài, rốt cuộc đến lúc nào đại ca hắn mới biết Hồng Cô đã chết.
Thật sốt ruột.
“Sư phụ đương nhiên có lý do của hắn”. Tần Thiếu Vũ cười cười. “Không chừng quan phủ có hướng đi khác”
“Thật sao?”. Thẩm Thiên Phong nghe vậy nhíu mày, còn muốn nói thêm gì đó thì phía trước đã truyền tới tiếng kêu lên.
“Thẩm công tử!”. Ám vệ ào ào xông tới, cực kì phấn khích!
Thẩm Thiên Lăng cười tít mắt, nhìn rất MOE!
Vì vậy ám vệ lập tức cảm thán, nhiều ngày không gặp phu nhân ngày càng đáng yêu, cực kì muốn ôm một cái, thậm chí còn muốn đại nghịch bất đạo mà nắm lấy bàn tay nhỏ bé, nhưng có cung chủ ở đây nên không dám. Thế mới nói cung chủ thật vướng bận và phiền toái không chịu nổi!
“Ta mang quà về cho các ngươi”. Thẩm Thiên Lăng lấy hộp thức ăn trong tay Tần Thiếu Vũ ra. “Là heo rừng đặc sản trên Phượng Hoàng sơn, sáng sớm ta vừa mới nướng xong”
Ám vệ tức khắc nước mắt lưng tròng, thân thiện như thế thật khiến người ta chịu không nổi.
“Những ngày bọn ta không có ở đây, mọi người vất vả rồi”. Thẩm Thiên Lăng rất hiểu chuyện.
Sao lại vất vả được, kể từ khi biết cung chủ không sao, chúng ta đã yên tâm rồi biết không. Mỗi ngày còn có tiền xài! Ám vệ nhiệt tình mời. “Công tử có muốn xem chúng ta huấn luyện thủ vệ không?”
“Có”. Thẩm Thiên Lăng vui vẻ đáp ứng.
Vì vậy ám vệ vui sướng dẫn hắn vào sân luyện võ.
Thẩm Thiên Phong đồng cảm nhìn Tần Thiếu Vũ. “Đây thật sự là thuộc hạ của ngươi sao?”. Dù gì cũng tìm được đường sống trong chỗ chết, thậm chí một câu thăm hỏi tượng trưng cũng không có!
Tần cung chủ: …
Hoa Đường khụ khụ. “Thật ra lúc cung chủ vừa bị thương, các huynh đệ cũng cả đêm không ngủ mà truy tìm thủ phạm xung quanh, sau khi biết được cung chủ không sao rồi mới yên tâm”
“Thôi đi”. Tần Thiếu Vũ hơi đau đầu. “Đi thôi, tìm Tiêu Triển và Ngâm Vô Sương”
“Khoan đã”. Một ám vệ đi được nửa đường đột nhiên cảm thấy có chút không đúng. “Hồi nãy chúng ta có hỏi thăm cung chủ chưa?”
Những người còn lại nghe vậy ngây ra một lúc, sau khi đưa mắt nhìn nhau thì nhanh chóng chạy ra ngoài, tốc độ cực kì nhanh.
Mẹ ơi, chúng ta thế mà đã quên mất cung chủ!
Thẩm Thiên Lăng >_
Ám vệ ở lại bảo vệ hắn nghiêm túc giải thích. “Mọi người không phải cố ý làm lơ cung chủ”
“Không sao, hắn sẽ không tức giận vì việc này đâu”. Thẩm Thiên Lăng an ủi.
Cung chủ đương nhiên không tức giận trước mặt ngươi! Ám vệ không ngừng than thở, nhưng ở trước mặt chúng ta hắn rất tàn bạo!
“Nếu hắn tức giận ta sẽ xin cho các ngươi”. Thẩm Thiên Lăng nói.
“Thật sao?”. Ám vệ thở ra một hơi, quả thật không nhịn được muốn khóc!
Phu nhân nhà ta thật hiểu chuyện.
Cung chủ có phúc quá đi.
Sau một lát mấy ám vệ kia chạy về. “Cung chủ nói tâm trạng hắn tốt nên bỏ qua chuyện này”
“Ngươi thấy đó”. Thẩm Thiên Lăng cười tít mắt. “Ta nói hắn sẽ không tức giận vì chuyện này mà”
Ám vệ đồng loạt gật đầu.
Sau đó cảm thấy cung chủ cực kì khoan dung ư?
Đương nhiên không.
Tất cả mọi người nghĩ đây hoàn toàn là công lao của phu nhân! Nhất định tối qua phu nhân rất ngoan ngoãn thoả mãn cung chủ, nên hôm nay tâm trạng hắn mới tốt như vậy!
Thật không nhịn được muốn khóc.
Ban đêm, Tần Thiếu Vũ ra sân luyện võ thì thấy Thẩm Thiên Lăng đang ngồi thành một vòng tròn với ám vệ, vui vẻ ăn dưa hấu.
Tần cung chủ: …
“Cung chủ!”. Nhìn thấy lão đại nhà mình, ám vệ đồng loạt đứng dậy.
“A, ngươi bàn xong việc rồi ư?”. Thẩm Thiên Lăng lau lau tay.
“Ừ”. Tần Thiếu Vũ lau nước dưa hấu trên khoé miệng Thẩm Thiên Lăng. “Dẫn ngươi đi ăn cơm chiều”
Thẩm Thiên Lăng ợ một cái.
Tần Thiếu Vũ lập tức trừng mắt nhìn ám vệ.
“Một đùi gà, hai miếng bánh Thiên Tằng, một túi đậu phộng đường, nửa que sơn tra đường, còn có nửa trái dưa hấu nhỏ”. Ám vệ thành thật báo cáo.
“Sao lại cho hắn ăn lung tung như thế!”. Tần Thiếu Vũ cau mày.
“Không phải người ta cho, là ta tự muốn ăn”. Thẩm Thiên Lăng biện bạch.
“Hắn sẽ tới tìm chúng ta”. Tần Thiếu Vũ mang Thẩm Thiên Lăng về phòng. “Mấy tháng nữa sẽ có đại hội võ lâm, nhân lúc còn chưa diễn ra, trước hết phải nhanh chóng chữa khỏi độc cho ngươi đã”
“Đại hội võ lâm?”. Mắt Thẩm Thiên Lăng loé sáng.
Tần Thiếu Vũ bật cười. “Vui như thế ư?”
“Tò mò mà thôi, ta chưa từng tham gia”. Thẩm Thiên Lăng hớn hở.
“Thích thì dẫn ngươi đi xem”. Tần Thiếu Vũ rót chén trà cho hắn. “Lúc đó minh chủ võ lâm tiền nhiệm cũng xuất hiện, Thiên Phong sẽ tiếp nhận chức vụ”
“Nghe thật hoành tráng!”. Thẩm tiểu thụ rất chờ mong.
“Chỉ qua loa mà thôi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Có điều mỗi lần đại hội võ lâm diễn ra thì sẽ có môn phái cãi nhau vì đủ loại nguyên nhân, đôi khi còn đánh nhau, cũng có chuyện vui để xem”
Thẩm Thiên Lăng chán chường. Thân là một đại hiệp, ngươi đừng tỏ ra giống mấy bà bán cá ngoài chợ chứ!
Cực kì không có khí chất!
Tần Thiếu Vũ ngồi trên ghế, tiện tay cầm bánh trên bàn mà ăn.
“Chờ chút”. Thẩm Thiên Lăng thấy có chút không đúng. “Không phải ngươi vừa bảo muốn ăn cơm sao?”
“Ngươi còn ăn nổi nữa sao?”. Tần Thiếu Vũ đâm đâm cái bụng tròn vo của Thẩm Thiên Lăng.
“Bây giờ có thể đi ăn cơm rồi đúng không?”. Một lát sau, Thẩm Thiên Lăng căm giận nằm trên giường, trước ngực và bụng đều là dấu hôn.
“Sao lại đáng yêu như thế”. Tần Thiếu Vũ ôm hắn hôn một cái.
Rõ ràng là ngươi quá cầm thú! Thẩm Thiên Lăng vô lực đẩy hắn ra, ngồi dậy sửa sang quần áo.
“Ngâm Vô Sương đang ở nhà ăn”. Tần Thiếu Vũ chọc hắn.
“Hả?”. Thẩm tiểu thụ lập tức cảnh giác, chỉ vào cổ mình. “Hôn ở đây một cái!”
Tần Thiếu Vũ cười đến đau cả bụng, ôm eo Thẩm Thiên Lăng kéo vào lòng, cúi đầu hung hăng lưu lại dấu hôn trên cái cổ trắng nõn.
Thật ngốc đến đáng yêu!
Bởi vì gặp hồ ly tinh là chuyện rất quan trọng, cho nên Thẩm Thiên Lăng dọc đường đều tỏ ra lãnh diễm, quả thật chính là một đoá tuyết liên!
Trong nhà ăn mọi người đã ăn uống xong từ lâu, đang uống trà nói chuyện phiếm, khi nhìn thấy hai người thì đều đứng lên chào hỏi. Thẩm Thiên Lăng mỉm cười lạnh nhạt, cực kì phiêu lãng bước vào cửa, kết quả không cẩn thận đạp phải vạt áo ngã về phía trước.
Lần nào cũng vậy, thật đáng ghét!
Nhưng chuyện này cũng có nguyên nhân của nó. Nếu không phải gặp tình địch thì thường ngày Thẩm Thiên Lăng rất lười mặc y phục dài như thế. Cho nên cơ bản đi không quen!
“A!”. Đầy tớ, người hầu, hầu gái đều đồng loạt kêu lên.
May mà Tần Thiếu Vũ nhanh tay lẹ mắt, ôm Thẩm Thiên Lăng vào ngực.
Thẩm tiểu thụ thầm dự định, sau khi trở về sẽ thắt cổ.
“Chê cười rồi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Trong thời gian ta bị thương, Lăng nhi vẫn không ngủ mà chăm sóc, kết quả khiến bản thân trở nên suy yếu”
Thẩm Thiên Lăng không thể làm gì khác hơn ngoài phối hợp làm ra vẻ mặt yếu ớt, dù sao cũng tốt hơn bị ngã vì giả bộ cao quý!
Lời vừa nói ra, mọi người đều cảm động, đồng loạt cảm thán Thẩm công tử quả nhiên yếu ớt dễ vỡ, thật khiến người ta không nhịn được nâng trong tay che chở.
Sau khi ngồi xuống, Tiêu Triển thân thiết nhìn Thẩm Thiên Lăng. “Không sao chứ?”
“Không sao, đa tạ”. Thẩm Thiên Lăng hơi xấu hổ, nhưng vẫn thành công duy trì vẻ lãnh diễm! Cực kì có tố chất của diễn viên chuyên nghiệp!
“Tần cung chủ, Thẩm công tử và mọi người, xin lỗi vì huynh đệ chúng ta đã tới trễ”. Đang nói chuyện, hai huynh đệ Giang gia từ ngoài cửa bước vào. “Không có người thông báo trước, thành ra huynh đệ chúng ta hôm nay vẫn còn ở hiệu buôn, thật thất lễ!”
“Hai vị khách khí rồi”. Tần Thiếu Vũ cười cười. “Người trong giang hồ đâu cần để ý nhiều quy tắc như vậy”
“Nói thì nói vậy, nhưng nếu không có Tần cung chủ trà trộn vào Thiên Ổ Thuỷ trại, chúng ta e là đã sớm chết trong tay Ma giáo”. Giang Giao Long nói. “Lúc trước Tần cung chủ bị thương chúng ta không giúp được gì, hôm nay nhìn thấy không sao rồi thì thật quá tốt”
“Đúng thế”. Giang Ngân Long cũng nói. “Lần này mọi người vượt qua kiếp nạn, nhất định phải ăn mừng một phen”
“Không cần”. Ngâm Vô Sương thản nhiên nói. “Nếu hết thảy đã yên