“Bọn ta cũng phải đi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Thân thể Lăng nhi không tốt, ta muốn dẫn hắn đi Nam Hải tìm sư phụ”
“Vậy ta cũng không thể ép mọi người ở lại”. Giang Giao Long nói. “Có điều đêm mai chúng ta mở tiệc thịt nướng ở Thiên Ổ Thuỷ trại, xin mọi người xem như nể mặt hai huynh đệ chúng ta mà tham dự!”
“Được”. Ngâm Vô Sương đáp ứng, vẻ mặt xa cách nói. “Hôm nay cáo từ trước”
“Ta đưa môn chủ quay về”. Giang Ngân Long chủ động mở miệng.
Ngâm Vô Sương không thèm liếc hắn một cái, lạnh lùng ra cửa.
Tần Thiếu Vũ quay đầu nhìn theo bóng lưng của Ngâm Vô Sương, vì vậy Thẩm tiểu thụ lập tức không vui.
Có gì đâu mà nhìn, thật đáng ghét!
Tiêu Triển nói. “Lăng nhi…”
“Đợi đi Nam Hải chữa bệnh xong, ta phải thành thân rồi”. Thẩm Thiên Lăng cắt ngang Tiêu Triển, sau đó trừng nam nhân của hắn – Thấy không, ta rất dứt khoát!
Tần Thiếu Vũ vuốt cằm.
Tiêu Triển: …
“Ngươi tốt như vậy, nhất định cũng tìm được một nửa của mình”. Thẩm Thiên Lăng làm ra bộ dạng người tốt.
Tiêu Triển trầm mặc.
“Đến lúc đó ta sẽ tới uống rượu mừng của ngươi”. Thẩm Thiên Lăng rất chân thành – Tuy hắn không có tình cảm với Tiêu Triển nhưng cũng còn áy náy, dù không phải mình gây ra cục diện rối rắm này nhưng hắn vẫn hi vọng mọi chuyện có thể kết thúc tốt đẹp.
Tiêu Triển ngẩng đầu nhìn Tần Thiếu Vũ. “Ngươi thật may mắn”
“Đúng thế”. Tần Thiếu Vũ nhìn Thẩm Thiên Lăng. “Hắn là vận may lớn nhất kiếp này của ta”
Những lời này thật xúc động! Người hầu nha hoàn ở đây đều trào dâng cảm xúc, lại rất phấn khích.
Thấy tận mắt đó nha!
Chúng ta không tự hào chút nào đâu!
“Thôi đi”. Tiêu Triển tự giễu cười cười. “Ngươi hãy đối xử tốt với hắn”. Vốn muốn cướp Thẩm Thiên Lăng về, nhưng dọc đường tận mắt thấy hai người bọn họ cùng trải qua sinh tử, trong lòng cũng biết không có khả năng, đành phải học cách buông tay.
“Đương nhiên”. Tần Thiếu Vũ gật đầu. “Đa tạ”
Tiêu Triển ngửa đầu uống cạn một chén rượu, xoay người ra khỏi nhà ăn.
Vào đêm, Thẩm Thiên Lăng ngồi trên xích đu ngoài sân ngắm sao, Tần Thiếu Vũ ngồi bên cạnh, rót một chén rượu nho đưa cho hắn. “Lái buôn từ Tây Vực mang tới”
Chén ngọc tinh xảo, khiến rượu ngon càng toả hương thơm nồng. Thẩm Thiên Lăng ngửa đầu uống vào, thấy mặt hơi nóng lên.
Tần Thiếu Vũ lại đưa cho hắn một chén, thuận tiện cúi đầu hôn trộm một cái.
Ám vệ ngồi xổm trên nóc phòng nước mắt lưng tròng, đã lâu chưa thấy cảnh này, thật cảm động!
“Không uống nữa”. Qua mấy chén, Thẩm Thiên Lăng thấy hơi nóng lên.
“Ngoan”. Tần Thiếu Vũ đặt chén rượu xuống, ôm hắn về phòng.
Kết quả trên trời đột nhiên rơi xuống một Cục Bông!
“Chíp”
Tần Thiếu Vũ nắm lấy nó.
Cục Bông cực kì hưng phấn, đôi mắt hạt đậu rất có tinh thần!
Phượng hoàng lớn ở trên trời lượn hai vòng, xoay người kiêu hãnh bay đi!
Ám vệ nhảy từ trên nóc phòng xuống.
Tần Thiếu Vũ: …
Thẩm Thiên Lăng cầm Cục Bông đưa cho ám vệ.
Cho nên mới nói phu nhân rất thương yêu thuộc hạ! Ám vệ lập tức vui mừng khôn xiết, ôm Cục Bông lên nóc phòng, sau đó lấy ra đủ loại thức ăn.
“Chíp”. Cục Bông ra sức cọ cọ, cực kì MOE!
Ám vệ tức khắc cảm thấy trái tim cũng tan chảy.
Nhiều ngày không gặp, nhớ thiếu cung chủ muốn chết!
“Còn tưởng có thể giao cho Diệp Cẩn vài ngày, thật khó có được yên tĩnh”. Tần Thiếu Vũ ôm Thẩm Thiên Lăng vào phòng.
“Ưm”. Thẩm tiểu thụ hơi say, hai tay vòng qua cổ Tần Thiếu Vũ, gò má ửng đỏ.
Tần Thiếu Vũ đè hắn xuống giường. “Say ư?”
“Không”. Thẩm Thiên Lăng lẩm bẩm.
Tần Thiếu Vũ cười khẽ. “Bảo bối ngủ ngon đi nhé”
“Muốn”. Thẩm Thiên Lăng khó thấy được chủ động mời mọc.
“Hử?”. Tần Thiếu Vũ cong khoé miệng, sớm biết đáng yêu như vậy thì đã sớm cho hắn uống rượu.
Thẩm tiểu thụ sau khi say rượu thì vừa nhiệt tình vừa chủ động, eo nhỏ đong đưa rất mất hồn.
Tần Thiếu Vũ đương nhiên không khách khí, gặm hắn từ trong ra ngoài sạch sẽ, cực kì cuồng dã.
Ám vệ trên nóc phòng không thể làm gì khác hơn ngoài bịt tay Cục Bông lại, tránh cho nghe phải những thứ không nên nghe.
Loại hoàn cảnh gian nan cực khổ này a! Thật không biết Thiếu cung chủ sống ở Phượng Hoàng sơn thế nào.
Cực kì đau lòng.
Giữa trưa hôm sau, Thẩm tiểu thụ được một nụ hôn dịu dàng đánh thức. “Heo con”
“Đã qua bữa trưa rồi”. Tần Thiếu Vũ mặc quần áo cho hắn. “Nghe lời, dậy thôi, nếu không thì tối ngủ không được”
“Rõ ràng buổi tối ngươi không cho ta ngủ”. Thẩm Thiên Lăng ngáp.
Tần Thiếu Vũ vô liêm sỉ nói. “Ừ, đều tại Lăng nhi của ta quá đáng yêu”
“Cục Bông đâu rồi?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi. “Hôm qua nhớ là thấy nó mà”
“Ám vệ mang ra hồ nước chơi rồi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Tối sẽ mang nó đến dự tiệc thịt nướng”
“Không muốn ăn thịt”. Thẩm Thiên Lăng phàn nàn.
“Đi có lệ thôi, ngày mốt chúng ta khởi hành rồi”. Tần Thiếu Vũ nói. “Ta kêu đầu bếp nấu cháo và mấy món ăn nhẹ cho ngươi, buổi tối xem như là đi hóng chuyện”
Thẩm Thiên Lăng gật đầu, lười biếng ngáp.
Màn đêm rất nhanh phủ xuống, bên trong Thiên Ổ Thuỷ trại nổi lửa hừng hực, dân chúng xung quanh cũng nghe tin mà tới, rượu ngon và thịt nướng toả hương, mọi người vừa múa vừa hát, cảnh tượng thái bình yên vui.
“Nếu dân chúng có thể như vậy mãi thì thật tốt”. Thẩm Thiên Lăng nhìn đoàn người phía xa, thấy tâm trạng mình cũng vui lên theo.
“Nếu không có Ma giáo gây rối, ngày nay có thể xem như là thời buổi thái bình”. Tần Thiếu Vũ nói. “Hoàng thượng cần chính yêu dân, là một hoàng đế tốt, sau này có cơ hội sẽ dẫn ngươi đi gặp”
“Gặp hoàng thượng ư?”. Thẩm Thiên Lăng giật mình.
“Không muốn hả?”. Tần Thiếu Vũ hỏi.
“… Muốn”. Thẩm tiểu thụ lại nổi lên tò mò.
Hoàng thượng gì đó, vừa nghe đã thấy oai!
Tần Thiếu Vũ cười cười, cúi đầu hôn nhẹ lên mặt hắn.
Hoa Đường uống vài chén rượu bên đống lửa, thấy hơi nóng nên xoay người ra ngoài, muốn ra bờ sông ngoại ô hóng gió một chút.
“Tả hộ pháp!”. Còn chưa qua ba dãy phố, Hoa Đường đã đụng phải một ám vệ đường xa mệt mỏi cưỡi ngựa về.
“Sao vậy?”. Hoa Đường khẽ nhíu mày.
“Mới nhận được tin của các huynh đệ”. Ám vệ nhảy xuống ngựa, thở hổn hển nói. “Tiểu Ngũ mất tích”