thu thì sẽ đến mùa đông, Hàn độc của ngươi không thể kéo dài được nữa”
“Nhưng lâu rồi chưa phát tác mà”. Thẩm Thiên Lăng xoay người nằm sấp trên giường, ánh mắt long lanh. “Ngươi nói xem, có phải đã khỏi rồi không?”
“Cho dù đã khỏi cũng phải đến cho sư phụ kiểm tra”. Tần Thiếu Vũ không chịu thương lượng. “Nếu không ta sẽ không yên tâm”
“Nhưng tiểu Ngũ đã đi mời sư phụ, không chừng mấy hôm nữa ông ấy sẽ đến Phượng Hoàng sơn”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Lúc đó chúng ta không cần phải đi”
“Sư phụ sẽ không bước vào Trung Nguyên, tiểu Ngũ cũng không chắc sẽ tìm được”. Tần Thiếu Vũ đắp kín chăn cho Thẩm Thiên Lăng. “Truy Ảnh cung đã phái người báo tin cho tiểu Ngũ, hắn nhận được tin sẽ quay về”
“Được rồi”. Thẩm Thiên Lăng thoả hiệp. “Chờ sau khi ngươi khoẻ hẳn, chúng ta sẽ đi Nam Hải”
Tần Thiếu Vũ cụng trán với hắn. “Như vậy mới ngoan”
“Tắt đèn đi”. Thẩm Thiên Lăng ôm lấy eo Tần Thiếu Vũ. “Chúng ta ngủ thôi”
Tần cung chủ nói gì nghe nấy.
“Chíp!”. Cục Bông đang chơi một viên trân châu trong ổ thì bốn phía đột nhiên đen kịt, vì vậy Cục Bông rất không vui mà kháng nghị.
Tần Thiếu Vũ bắn qua cho nó một viên dạ minh châu nhỏ.
Cục Bông lập tức cực kì vui sướng, bắt đầu dùng móng vuốt đá tới đá lui.
“Đừng chiều nó như vậy!”. Thẩm Thiên Lăng phàn nàn.
“Ừ, chỉ lúc này thôi”. Tần Thiếu Vũ nghiêng người nhìn Thẩm Thiên Lăng. “Ta mới khỏi bệnh, không muốn nghe nó ồn ào”
“…”
“Sau khi trúng độc, một chút sức lực cũng không có”
“…”
“Còn rất đau”
“…”
“Suýt nữa thì chết”
“…”
“Có điều để bảo vệ Lăng nhi, hết thảy đều đáng giá”
“…”
Ánh trăng chiếu vào cửa sổ, Tần Thiếu Vũ dùng ánh mắt cực kì dịu dàng nhìn Thẩm Thiên Lăng.
Tần Thiếu Vũ cúi đầu hôn lên môi hắn, tay phải di chuyển nhanh hơn.
Lại bắt đầu rồi! Cục Bông quyết đoán ngậm dạ minh châu chui ra cửa sổ, sau đó chạy vào phòng Diệp Cẩn.
“Chíp!”
Diệp Cẩn vốn đang thẫn thờ trên giường, sau khi thấy Cục Bông vào thì hơi sửng sốt, sau đó vươn tay ra. “Tới đây”
Cục Bông ngoan ngoãn chạy tới, nhảy lên giường nhào vào ngực Diệp Cẩn, cực kì nghe lời.
Trên mặt Diệp Cẩn rốt cuộc cũng xuất hiện nụ cười, nhẹ nhàng gãi gãi cho nó.
Tối nay có nó ở bên cạnh cũng không tệ.
Mà so ra, Thẩm tiểu thụ rõ ràng hạnh phúc hơn. Tần Thiếu Vũ quả thật thương hắn đến tận xương, ngay cả phục vụ cũng cực kì dịu dàng, vô số yêu thương toả ra phía sau lớp màn che.
“Thoải mái không?”. Tần Thiếu Vũ nhéo gò má ửng hồng của Thẩm Thiên Lăng.
“…”.Thẩm Thiên Lăng phơi bụng giả chết.
Tần Thiếu Vũ cười ra tiếng, cẩn thận cột lại tóc cho hắn.
“Còn ngươi thì sao?”. Thẩm Thiên Lăng hừ hừ như muỗi kêu.
“Hả?”. Tần Thiếu Vũ không nghe rõ.
Thẩm Thiên Lăng đơn giản vươn tay qua nắm một cái, cực kì phóng túng!
Tần Thiếu Vũ: …
“Xin đi ta sẽ cho ngươi!”. Thẩm tiểu thụ làm ra vẻ mặt ác bá.
Tần Thiếu Vũ nhéo mặt hắn. “Ừ, xin ngươi”
Thẩm Thiên Lăng cảm thán. “Chơi qua nhiều con gái nhà lành như vậy, ngươi là người phối hợp nhất”
“Ừ, ta đỡ ngươi ra ngoài phơi nắng”. Thẩm Thiên Lăng nói. “Bữa sáng muốn ăn gì?”
“Ngươi có thấy chúng ta như trở về những ngày sống ở thôn nhỏ dưới chân núi không?”. Tần Thiếu Vũ nắm tay hắn. “Ta bị thương, ngươi giặt đồ nấu cơm chăm sóc ta”
“Ta tuyệt đối không muốn chuyện này phát sinh lần thứ ba”. Thẩm Thiên Lăng xuống giường mang giày. “Cũng không biết đại ca sao rồi”
“Chíp!”. Cục Bông nhảy vào từ cửa sổ, khoé mỏ dính một hạt cơm.
“Có người nấu cơm cho ngươi ư?”. Thẩm Thiên Lăng hơi kinh ngạc, đi tới gỡ hạt cơm trên mỏ nó xuống nắn nắn – chưa chín.
Vừa nhìn đã biết là ai rồi… Thẩm tiểu thụ xuống bếp, quả nhiên thấy đại ca hắn đang rửa rau.
“Còn dính đất phía trên”. Thẩm Thiên Lăng đứng ở cửa nhắc nhở.
“Ngươi làm đi”. Thẩm Thiên Phong nhìn thấy cứu binh, lập tức nhường vị trí.
“Ngươi muốn nấu cơm cho Diệp đại ca ư?”. Thẩm Thiên Lăng hỏi.
Thẩm Thiên Phong cam chịu.
Tuy một màn này hơi kì lạ nhưng nghĩ kĩ lại cũng có chút lãng mạn nha! Thẩm Thiên Lăng xắn tay áo rửa rau, định giúp đại ca hắn một tay!
Trong sân có một con phượng hoàng bảy màu đáp xuống, cửa phòng bên trái cũng mở ra, Diệp Cẩn mang một bao quần áo nhỏ đi tới.
“Ngươi phải đi sao?”. Thẩm Thiên Phong đứng ở cửa bếp sửng sốt.
“Ta đi Thiên Ổ Thuỷ trại, đợi Thiếu Vũ hoàn toàn không sao rồi sẽ rời đi”. Diệp Cẩn né tránh ánh mắt của Thẩm Thiên Phong.
“Chíp!”. Cục Bông nhào vào ngực Diệp Cẩn, đôi mắt hạt đậu cực kì MOE!
Diệp Cẩn cười cười, nhẹ nhàng đặt nó xuống đất. “Sau này rảnh rỗi sẽ về thăm ngươi”
“Diệp đại ca”. Thẩm Thiên Lăng cũng không biết nên nói cái gì.
“Ngươi ở lại đi”. Chân nhân đột nhiên vào cửa, dẫn theo đứa trẻ bên cạnh.
“Tiền bối”. Diệp Cẩn còn chưa kịp nói nhiều, chân nhân đã chỉ vào Thẩm Thiên Phong. “Ngươi xuống núi”
“Chíp!”. Cục Bông xoay vòng vòng trên bàn.
Diệp Cẩn khẽ nhíu mày. “Ta…”
“Thiên Ổ Thuỷ trại vừa gặp đại nạn, Thiên Phong đến đó có thể giúp đỡ được”. Chân nhân nói. “Mà ngươi ở trên núi, thứ nhất là vì Thiếu Vũ, thứ hai cũng có thể chữa bệnh cho ta”
“Thân thể tiền bối không khoẻ sao?”. Diệp Cẩn hỏi.
“Đúng vậy”. Chân nhân gật đầu. “Lớn tuổi rồi, tim gan phèo phổi đều đau”
Diệp Cẩn: …
“Thiên Ổ Thuỷ trại rất loạn, dựa theo tính tình của ngươi, ngươi cũng không thích”. Thẩm Thiên Phong nhìn Diệp Cẩn. “Nếu ngươi muốn yên tĩnh, ta xuống núi là được”
Diệp Cẩn vẫn trầm mặc không nói.
“Bây giờ ta sẽ đi”. Thẩm Thiên Phong thức thời vào nhà thu dọn đồ đạc.
Đứa trẻ nhìn chân nhân.
“Ngươi tạm thời không cần theo hắn xuống núi”. Chân nhân xoa đầu hắn. “Một ít võ công cơ bản, ở đây bất cứ ai cũng có thể dạy ngươi”
Thẩm Thiên Lăng nghe vậy nhìn trời.
Được rồi, nếu là đứng tấn, ta cũng biết một chút!
“Thật sao?”. Đứa trẻ nghe vậy rõ ràng rất vui.
Thẩm Thiên Lăng yên lặng thở dài, đại ca hắn thật thất bại!
“Ngươi ở Ma giáo lâu như vậy, trong người khó tránh khỏi có độc tố”. Chân nhân nói. “Tiểu Diệp có thể giúp ngươi điều dưỡng”
“Vâng”. Đứa trẻ gật đầu, rất ngoan ngoãn.
Tiểu phượng hoàng cũng nằm sấp trên chân Diệp Cẩn không chịu đi, cực kì mềm mại!
Diệp Cẩn thở dài. “Được rồi, ta ở lại”
Một lời vừa nói ra, tất cả mọi người đều thở phào nhẹ nhõm.
Buổi trưa, Thẩm Thiên Phong quả nhiên xuống núi.
Mà sau khi Diệp Cẩn xem xét vết thương cho Tần Thiếu Vũ xong thì bị chộp tới bắt mạch cho chân nhân, tiếp theo là sắc thuốc cho đứa trẻ, bận rộn đến choáng váng.
“Ta nghĩ gần đây nó cũng không bình thường”. Thẩm Thiên Lăng nghiêm túc đặt Cục Bông lên bàn. “Càng ngày càng mập!”
“Chíp!”. Cục Bông lười biếng nằm sấp trên bàn.
“Là ăn quá nhiều”. Diệp Cẩn xoa đầu nó. “Sau này ăn nhiều rau xanh, đương nhiên sẽ gầy xuống”
Thẩm Thiên Lăng khen ngợi. “Đúng là thần y”
Diệp Cẩn dở khóc dở cười nhìn hắn.
“Ta biết đại ca rất quá đáng, nếu ngươi thấy phiền thì đừng nghĩ tới hắn”. Thẩm Thiên Lăng ngồi xuống bên cạnh Diệp Cẩn. “Đừng khiến mình băn khoăn”
Diệp Cẩn cúi đầu không nói gì.
“Bận rộn cả buổi chiều rồi, đi ngủ một lát đi”. Thẩm Thiên Lăng đẩy hắn vào phòng, lại thắp một chút hương an thần. “Buổi tối ta sẽ làm gà nấu măng chua mà ngươi thích”
Diệp Cẩn cười cười. “Đa tạ”
Không cần đa tạ, ngươi là đại tẩu của ta, lại còn cứu nam nhân của ta! Thẩm Thiên Lăng đóng cửa phòng giúp hắn, sau đó chậm rãi đến sau núi.
Chân nhân đang ngồi dưới tàng cây hóng mát.
“Sư phụ”. Thẩm Thiên Lăng vào trong sân. “Thẩm Hàm đâu rồi?”
“Đang chơi với phượng hoàng”. Chân nhân nói. “Tìm ta có việc sao?”
“Vâng”. Thẩm Thiên Lăng ngồi xổm bên cạnh, ngoan ngoãn bóp chân cho hắn.
“Nếu không có chuyện sẽ không ân cần như vậy”. Chân nhân chậc lưỡi.
“Sư phụ”. Thẩm Thiên Lăng cười hì hì ngồi bên cạnh hắn. “Cho ta hỏi một việc”
“Đúng vậy”. Chân nhân gật đầu.
“Đúng cái gì?”. Thẩm Thiên Lăng sửng sốt.
“Ngươi hỏi gì ta đáp nấy”. Chân nhân mỉm cười nhìn hắn.
“Quả thật là con của đại ca sao?”. Thẩm Thiên Lăng giật mình.
Chân nhân gật đầu.
“Đại ca biết không?”. Thẩm Thiên Lăng lại hỏi.
“Đương nhiên không”. Chân nhân nói. “Ta không nói với hắn”
“Vì sao?”. Thẩm Thiên Lăng khó hiểu. “Đại ca vẫn rất lo lắng, xưa kia trốn tránh Diệp đại ca cũng vì đứa bé này. Hôm nay nếu đứa bé đã không có nguy hiểm, vì sao không nói cho hắn biết?”
“Ngươi thấy tiểu Hàm thế nào?”. Chân nhân hỏi.
“Đương nhiên rất tốt”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu. “Ngoan ngoãn nghe lời, lại rất hiểu chuyện”
“Nếu đột nhiên có người nói cho ngươi biết, đứa trẻ này là con của Thiếu Vũ thì sao?”. Chân nhân cười hỏi.
Thẩm Thiên Lăng: …
“Từ đó suy ra, ta muốn tiểu Diệp yên ổn mà ở chung với đứa trẻ này một lúc”. Chân nhân nói. “Hôm nay hắn không đi, chứng tỏ cũng không quá căm hận quá khứ của Thiên Phong, sự việc có thể chuyển biến được”
“Cũng đúng”. Thẩm Thiên Lăng gật đầu. “Cách làm việc của đại ca quả thật ngốc nghếch, để cho hắn thấp thỏm vài ngày cũng tốt!”
“Cho nên ta mới nói bàn về tính cách phóng khoáng, hắn không bằng Thiếu Vũ và… ưm”. Chân nhân nói phân nửa thì nhớ tới quả bom nổ chậm, vì vậy bình tĩnh vuốt râu.
Thẩm Thiên Lăng: …
“Thật ra Lăng nhi mới là phóng khoáng nhất”. Chân nhân khen ngợi.
Thân là một lão thần tiên, ngươi đừng dối trá thế chứ! Thẩm Thiên Lăng oán thầm.
“Cuộc đời này Thiếu Vũ nhất định là của ngươi, người khác không đoạt được”. Chân nhân dỗ dành hắn.
“Ta sẽ không quay về nữa chứ?”. Thẩm Thiên Lăng lo lắng.