c đi về phía trước, người đàn ông lần nữa giữ chặt cánh tay của cô "Em trở về cũng là muốn đi đến Y Vân thủ phủ, anh với em cùng đi."
"Lý Sâm, chúng ta đã không có quan hệ." Vưu Dữu đeo kính râm, người ta nói thời gian có thể tôi luyện tính tình một người, nhưng đối mặt Lý Sâm lần nữa dây dưa, cô vẫn là không cách nào làm được, nên không thể không kiêu ngạo không nóng nẩy.
"Quan hệ chúng ta không phải chỉ cần em nói không có là không có." Lý Sâm một phen túm lấy rương hành lý của cô "Đi thôi."
Vưu Dữu đi theo anh ra khỏi sân bay, đưa tay chận một chiếc xe taxi, thừa dịp Lý Sâm không phản ứng kịp, trực tiếp rời đi.
Lý Sâm phất tay gọi một chiếc xe taxi khác "Đi theo chiếc xe phía trước."
Vưu Dữu tháo kính râm xuống, nhìn ra thành thị xa lạ mà quen thuộc này, cô tổng cộng đã rời đi hai lần, thời điểm bị huỷ hoại dung nhan không thể không đi địa phương khác tiếp thu trị liệu, mà lần thứ hai, hoàn toàn là để chữa khỏi đau lòng. Cô không nghĩ tới cô mới được yên lặng không mấy ngày mấy bữa thì Lý Sâm đã tới rồi, cô muốn trốn tránh, người đó lại cả ngày xuất hiện trong tầm mắt, thậm chí còn có thể ra vào khu vực trường học một cách tự nhiên.
Vưu Dữu cảm giác được trên mặt một dòng nước lạnh buốt lướt qua, cô đưa tay chà lau, ở trong mắt cô, tình cảm của cô và Lý Sâm không phải là không đủ sâu sắc, mà là các mối quan hệ trung gian pha lẫn, cô căn bản không có cách nào vượt qua rào cản đó.
Anh đã có vị hôn thê, anh không nên ỷ thế cường ngạnh mà lưu luyến bên trong cuộc sống của cô như vậy.
La Văn Anh kéo Minh Tranh đi xuống xe, thời điểm kết hôn càng ngày càng gần, không ít đồ đạc cô cần tự mình mua, địa điểm cử hành hôn lễ đã xác định, La Văn Anh không muốn mẹ La nhúng tay vào việc bố trí phòng cưới, cho nên không làm gì liền dắt Minh Tranh ra ngoài.
Hai người ngồi thang máy đi tới lầu ba khu mua sắm, là khu chuyên bán đồ dùng trên giường, mẹ La dặn đi dặn lại nên chuẩn bị một bộ màu đỏ thẫm, mang ý nghĩa vui mừng, La Văn Anh lôi kéo Minh Tranh chọn lựa, Minh Tranh ngước mắt nhìn lại, mãn nhãn màu đỏ, đâm vào mắt anh cơ hồ không mở ra được, nhưng trong lòng là bị sắc thái hoa lệ này tô điểm sáng sủa, chan chứa vui sướng.
La Văn Anh xoay người chọn lựa, cuối cùng tuyển ra tám bộ, hình hoa thêu mang ngụ ý cát tường, Minh Tranh cũng cảm thấy đúng vậy.
Hai người thanh toán xong đi xuống lầu, La Văn Anh muốn đi chọn lựa thêm một ít đồ đạc khác, bên trong khu mua sắm có rất nhiều người, một lần cô không cẩn thận đụng trúng người đàn ông bên cạnh "Thực xin lỗi."
Ngẩng đầu nhìn thấy khuôn mặt vui vẻ mỉm cười của Tống Cẩm Trác “Anh?”
Ánh mắt La Văn Anh quét qua hướng bên cạnh anh, thấy một cánh tay mãnh khảnh khoác ở trong khuỷu tay Tống Cẩm Trác, người đàn ông liếc nhìn Minh Tranh, tầm mắt một lần nữa trở xuống nhìn trên mặt La Văn Anh "Đây là chị dâu của em."
La Văn Anh che dấu kinh ngạc "Chào chị!"
Đối phương vươn tay bắt tay cô "Chào em!"
Tống Cẩm Trác tìm phụ nữ tất nhiên không kém, đứng chung một chỗ trai tài gái sắc tuyệt đối có thể hấp dẫn ánh mắt người khác "Ngày định xong chưa? Nhớ phải gửi thiệp mời cho anh."
"Nhất định." La Văn Anh nghĩ đến ngày đó nghe sơ qua chuyện xưa Tống Cẩm Trác kể, thật sự rung động, bây giờ liếc nhìn lại, cách xa khu vực điềm tĩnh yên lặng đó, ở nơi đông người phồn hoa đô hộ này , ánh mắt bi thương đến chết của Tống Cẩm Trác đã sớm được anh che dấu rất tốt, giống như đeo cái mặt nạ, tuy rất đẹp nhưng cũng không chân thật.
"Đi thôi." Tống Cẩm Trác ôm eo bạn gái, nhưng chỉ là đem thân thể bên cạnh nhích lại gần "Nếu không có gì bất ngờ xảy ra, qua hết năm bọn anh sẽ kết hôn, nay gặp nhau ở đây, chúc hai người hạnh phúc."
Môi trái tim La Văn Anh khẽ nhếch "Anh cũng vậy!"
Đợi bóng dáng của hai người đi xa, nụ cười trên mặt La Văn Anh vẫn còn, Minh Tranh ôm vai cô "Còn nhìn theo nữa sao?"
"Em chỉ là nghĩ không thông, vậy đâu phải là tình yêu?"
Bàn tay Minh Tranh nắm chặt bờ vai La Văn Anh "Có lẽ không phải, nhưng có ngại gì? Anh ta cần một người phụ nữ để tạo thành gia đình, coi như sống qua ngày, anh ta là muốn lấy vợ sinh con, người đó nếu đã không phải cô ấy, thì có thể là em, cũng có thể là người khác."
Đúng a, ai cũng không thể nói, thiếu thốn tình yêu gia đình liền nhất định là không hạnh phúc.
La Văn Anh đưa tay khoác Minh Tranh vào thang máy trở lại dưới lầu.
Căn nhà đã trang trí gần như đầy đủ, không thiếu sót gì, mới mua thêm đồ dùng trong nhà cùng giấy dán tường, La Văn Anh thất thần nhìn áo cưới soi sáng treo ở đầu, Minh Tranh tắm rửa xong ra ngoài, thời tiết đã chuyển mát, anh đưa tay ôm eo La Văn Anh "Ngủ đi."
"Ngủ không được, càng là gần đến ngày kết hôn lại càng ngủ không được."
"Sao vậy?"
Đầu La Văn Anh đặt ở cần cổ Minh Tranh "Không biết, có thể là bệnh sợ hãi trước khi kết hôn."
Minh Tranh cười yếu ớt "Có cái gì không tốt mà sợ hãi, hiện tại chỉ còn thiếu cái nghi thức."
"Không giống nhau” La Văn Anh xoay người, đôi tay ôm cổ của anh, sắc mặt nghiêm túc nói "Đối với em mà nói không giống nhau."
Minh Tranh nhìn chằm chằm cô trong khoảng khắc, ôm lấy cô đặt lên trên giường, La Văn Anh xoay qua ngủ ở nữa bên kia giường, Minh Tranh lên giường "Ba mẹ em đều đồng ý chuyện của chúng ta, anh còn phải nằm đây giả bộ sao?"
"Tình cảm trước đây anh biểu hiện thật tốt đều là giả vờ?"
Minh Tranh cầm bàn tay La Văn Anh duỗi ra "Không phải, anh nghĩ dù sao chúng ta cũng nên ngủ cùng nhau."
"Em nói không được là không được," La Văn Anh sao có thể không hiểu ra ý tứ trong lời nói của anh "Hơn nữa anh đã nhịn được nhiều ngày như thế, còn sợ không tiếp tục nổi tháng nữa?"
Sắc mặt Minh Tranh chán nản không thôi, anh nhích tới ôm lấy La Văn Anh, mặt chôn vào trên cổ cô, giọng ra vẻ bực tức nói "Không phải là con gái tụi em ai cũng đặc biệt có thể nhịn?"
La Văn Anh cười vỗ vỗ sau ót của anh "Chịu đựng đi, ngoan."
Lý Vận linh đi đến Y Vân thủ phủ, đúng lúc Triệu Lan cũng ở đây, đang giúp chăm sóc đứa con trai nhỏ, Lý Vận linh ôm Hãn Hãn ngồi vào trước sô pha, mắt liếc qua bàn trà, thấy phía trên để thiệp mời kết hôn.
Phó Nhiễm thấy bà xuất thần "Mẹ."
Triệu Lan cũng đi tới, liếc nhìn "Chuyện kết hôn của Minh Tranh đều sắp xếp ổn thỏa, tôi cũng đề cập với nó muốn bà đến tham dự."
"Nó sẽ không đồng ý," Lý Vận Linh không cần nghĩ cũng biết "Nhưng nó là con trai tôi, hôn lễ của nó tôi nhất định phải tham gia."
"Vâng, đến lúc đó bà theo chúng tôi, cùng nhau đi qua là được." Triệu Lan cũng tỏ vẻ đồng ý, dù sao Minh Tranh là con trai ruột của Lý Vận Linh, người làm cha mẹ hi vọng lớn nhất không phải là nhìn con cái thành gia lập thất sao?
Lý Vận Linh ngồi chờ ở bên trong xe, thấy xe Minh Tranh từ Hào Khôn ra ngoài, bà lập tức để cho chú Vương chạy qua cản đầu xe.
Minh Tranh nhận ra chiếc xe cản đường, Lý Vận Linh cầm túi đi tới trước cửa kính xe "Minh Tranh."
Người đàn ông quay cửa sổ xe xuống, Lý Vận linh xoay người, sắc mặt bình tĩnh, "Chuyện kết hôn, tất cả đều chuẩn bị xong hết rồi sao?"
"Bà còn chuyện gì khác không?" Mắt Minh Tranh thủy chung nhìn chằm chằm phía trước.
"Văn Anh đấy, mẹ muốn trước khi kết hôn đưa cho nó một phần lễ vật," Lý Vận Linh lấy ra một hộp trang sức từ trong túi xách đang đeo "Đây là thời điểm mẹ với ba con kết hôn năm đó, ông ấy đưa cho mẹ, qua nhiều năm như vậy..."
"Đã trân quý như vậy, bà vẫn là để lại cho mình đi."
"Minh Tranh" Lý Vận linh thấy anh một lần nữa muốn đóng cửa kính xe "Đây là một chút tâm ý mẹ muốn cho Văn Anh."
"Không cần đâu." Minh Tranh lạnh lẽo rét buốt bỏ lại câu nói, sau phát động cơ nhanh chóng rời đi.
Thân ảnh Lý Vận Linh bị để lùi lại phía sau xe, khuôn mặt bà thất vọng không thể che hết, Minh Tranh thu hồi tầm mắt từ trong kính chiếu hậu, không cần quan tâm thế nào, oán hận trong lòng thủy chung không cách nào tiêu tan, muốn anh tiếp nhận Lý Vận Linh cũng là chuyện không thể nào.
Vưu Dữu ấn vang chuông cửa Y Vân thủ phủ, trong tay giơ lên một túi lớn quần áo cùng đồ chơi trẻ em, Phó Nhiễm ngổi trên ghế sofa ở phòng khách nhìn hai đứa con trai chơi đùa, thấy cô đi vào nhanh chóng vẫy tay.
“Chị, anh rể!”
Minh Thành Hữu ngổig ở trước giường nhỏ đùa nghịch, nghe được động tĩnh đứng dậy "Vưu Dữu, Phó Nhiễm đã nhắc tới em mấy ngày rồi."
"Chị, sức khỏe hồi phục tốt không?"
"Rất tốt." Phó Nhiễm kéo tay Vưu Dữu qua "Ra nước ngoài một thời gian giờ nhìn lại không giống nhau, nhìn qua thấy em tự tin lên không ít, tinh thần cũng khá."
"Đương nhiên, nói gì thì cũng phải xứng đáng với tiền đóng học phí chị cho em chứ."
Minh Thành Hữu để chị Nguyệt chăm sóc con trai, anh đi tới ngồi bên cạnh Phó Nhiễm "Sâm tử cùng người của Tống gia giải trừ hôn ước, thua thiệt luôn luôn vẫn là nhà gái, cậu mợ cũng bị Bồ Tát mời tới quấy đến khổ không thể tả, nhiều lắm chính là tội bồi thường tiền, nhưng dầu gì cũng khó có thể thanh tịnh được."
Vưu Dữu nghe vậy, ngón tay vuốt mái tóc dài "Anh rể, điều này không có quan hệ gì với em."
Minh Thành Hữu cười gật gật đầu "Ừ, là không quan hệ, anh cũng chỉ nói như vậy, cho hai người có chuyện vui thôi."
Phó Nhiễm quan sát ánh mắt chồng mình, còn lấy sự thống khổ của người khác ra mà vui vẻ.
"Cùng lắm, giải trừ hôn ước cũng tốt, Lý gia huyên náo không còn thể thống gì nữa, nghe mẹ nói còn thiếu chút nữa là đánh nhau."
Vưu Dữu nghe vậy, cũng không có quá nhiều cảm giác, vợ chồng Lý Tắc Cần là người như thế nào không phải là cô không hiểu rõ “Chị, hai ngày nữa em sẽ đi, chờ nghỉ phép em lại trở về thăm hai người."
"Một mình ở bên ngoài phải chú ý nhiều."
Vưu Dữu khẽ gật đầu. Lúc Lý Sâm đi vào Vưu Dữu đang xoay người xem bảo bảo bên trong chiếc giường nhỏ, Minh Thành Hữu quả nhiên thiên vị, nặng bên này nhẹ bên kia, tên gọi ở nhà của đứa con trai nhỏ cũng đặt lấy, trực tiếp gọi con trai thứ hai.
Minh Thành Hữu giữ hai người ở Y Vân thủ phủ ăn cơm, trong bữa tiệc, Lý Sâm gắp đồ ăn đưa tới trong chén Vưu Dữu, cô một miếng cũng không động, chén cầm trong tay có tới hai món ăn.
"Sâm tử, sau này có tính toán gì hay không?"
Lý Sâm nhìn về phía Vưu Dữu bên cạnh "Em vẫn có ý định ở nước ngoài, chờ Vưu Dữu lúc nào trở về, thì em sẽ trở về Nghênh An."
"Anh không cần đi theo tôi, nói không chừng sau khi tốt nghiệp tôi sẽ ở lại nước ngoài." Vưu Dữu cũng không ngẩng đầu lên.
Lý Sâm tiếp tục mở miệng "Vậy anh cũng không cần trở lại."
Phó Nhiễm quan sát hai người một chút, Minh Thành Hữu cố gắp đồ ăn, múc canh cho cô "Ăn nhiều một chút."
"Ở cữ không thể ăn lung tung, đến lúc đó mập lên có giảm cân cũng không xuống được."
"Không có sao, em còn có thể mập thêm được bao nhiêu chứ?"
Ăn cơm xong Vưu Dữu không ngồi lâu, bảo là muốn đi tìm bạn học, Lý Sâm thấy cô phải đi tự nhiên cũng không ở lại, đi nhanh đi theo ra ngoài.
Minh Thành Hữu xuyên qua cửa sổ sát đất nhìn hai người phía dưới một trước một sau đi ra ngoài "Sâm tử cũng coi như có thâm tình, đi theo nhiều năm như vậy thủy chung vẫn là thích Vưu Dữu."
"Mọi người có mọi người tạo hóa, phải xem có duyên có nợ với nhau không." Phó Nhiễm đứng dậy, cầm lấy khối tã không thấm từ trên ghế sofa đưa cho Minh Thành Hữu, "Đi cho con trai thứ hai đổi tã."
Lý Sâm đuổi theo Vưu Dữu ra ngoài Y Vân thủ phủ, cô đi rất gấp, nóng lòng muốn vứt anh sang một bên, Lý Sâm tiến lên kéo tay cô lại "Xe của anh ở đây, anh đưa em đi."