c, Mạch Sanh Tiêu nghĩ thầm có cái gì đó không đúng.
"Có phải anh có chuyện gạt em hay không?"
Nét mặt người đàn ông nghiêm chỉnh.
"Thật không có."
Dù thế nào thì Mạch Sanh Tiêu cũng cảm thấy Phó Phiễm không giống như là đang nói dối, Duật Tôn ngồi thẳng người lên, phát động động cơ.
"Anh còn có thể lừa em sao?"
Phó Nhiễm xuống giường, đeo đôi giày đi ra ngoài.
Vừa đúng lúc Triệu Lan đi vào.
"Mẹ, mẹ trông bảo bảo giúp con."
"Con
"Con sẽ trở về ngay."
Phó Nhiễm đi ra khỏi phòng, Triệu Lan nghe thấy đứa bé khóc, vội vàng đi vào. Bước chân vẫn không thể đi quá nhanh, bàn tay Phó Nhiễm chống vào vách tường, cách một gian phòng, một ông bố trẻ pha sữa xong đang đẩy cửa đi vào, bên trong có vài người vây quanh, đại khái là các ông các bà, có người ôm đứa bé giúp, có người dỗ dành sản phụ để cho cô ấy ăn nhiều một chút, đừng sợ bị béo lên.
Bước chân Phó Nhiễm dừng lại, nhưng cũng không có ở lại thời gian quá lâu, cô đã học được cách tự an ủi mình, không cần vội, nếu Minh Thành Hữu khỏe lại, rốt cuộc thì cô cũng không cần hâm mộ người khác.
Đi tới phòng bệnh của Minh Thành Hữu, cửa chính khép chặt, đừng nói là thăm đến nhìn một cái thôi cũng không thể, Phó Nhiễm ngồi ở trên chiếc ghế phía ngoài, mặc dù giống như hai ngày trước, nhưng cách cánh cửa này, lại là không giống nhau.
Cô trông mong ngóng chờ, hi vọng Minh Thành Hữu có thể vượt qua.
Cúi đầu nhìn bụng của mình, Phó Nhiễm đứng lên đi tới cửa, đôi tay áp vào cánh cửa chính khép chặt, cô mấp máy môi.
"Thành Hữu, em và con ở bên ngoài chờ anh."
"Tiểu Nhiễm, làm sao con lại chạy ra ngoài?"
Lý Vận Linh đi giày cao gót đi tới bên cạnh Phó Nhiễm.
"Còn ăn mặc phong phanh như vậy, mau trở lại phòng đi."
"Mẹ, con muốn tới xem một chút."
"Con nhìn thấy rồi đấy, hiện tại nó vẫn chưa tỉnh lại."
Lý Vận Linh cố ý muốn đưa Phó Nhiễm trở về, Triệu Lan ôm đứa bé ở cửa ra vào, Lý Vận Linh nhìn thấy từ xa, nhanh chóng vội vàng bước tới
"Sao lại ôm đứa bé ra ngoài? Bị lạnh thì làm thế nào?"
Lý Vận Linh nhận lấy đứa bé từ trong tay Triệu Lan.
"Bà xem, cũng không biết lấy khăn lông trùm vào."
Triệu Lan đỡ Phó Nhiễm.
"Tôi thấy Tiểu Nhiễm đi ra ngoài một hồi lâu, liền muốn ra cửa xem một chút."
Mặc dù trong lòng Lý Vận Linh cảm thấy không thoải mái, ngoài miệng lại không nói ra.
Sau khi hai người rời đi, Phó Nhiễm lại nằm dài trên giường, ban đêm tĩnh lặng mang theo cảm giác cô độc giày vò, Phó Nhiễm lấy điện thoại di động từ dưới gối ra, bên trong không có số của một người nào, hộp tin nhắn là trống không.
Lý Vận Linh được biết sau khi giải phẫu thành công, thấp thỏm trong lòng lúc này mới ổn định, cũng bởi vì Phạm Nhàn, nên cũng có chút thay đổi cách nhìn với Phó Nhiễm.
Hiện tại chỉ chờ Minh Thành Hữu có thể vượt qua thời gian bài xích.
Bà cùng Minh Vanh nhận được điện thoại của chủ nhiệm ở nhà, nói bọn họ mau tới bệnh viện.
Trong lòng Lý Vận Linh như lửa đốt chạy đến phòng làm việc.
"Thế nào? Có phải Thành Hữu xảy ra chuyện gì hay không?"
Sắc mặt chủ nhiệm vô cùng nghiêm túc.
"Chuyện lo lắng tôi nhất đã xảy ra, buổi sáng xuất hiện phản ứng bài xích mãnh liệt, người nhà phải chuẩn bị tâm lý thật tốt."
Đây là lời nói mấy ngày gần đây Lý Vận Linh nghe qua nhiều nhất, mỗi lần cũng có thể làm bà mất nửa cái mạng.
"Tại sao lại có thể như vậy, rõ ràng là đã không sao rồi."
"Bà nên bình tĩnh."
Chủ nhiệm thở dài.
"Phẫu thuật ghép tim không khó, khó qua nhất, còn là có thể vượt qua giai đoạn bài xích, có thể là do trái tim không tương thích với nhau, chỉ là lúc ấy thật sự là không có biện pháp nào khác."
Lý Vận Linh kinh ngạc ngồi vào ghế.
Minh Vanh đưa tay nắm chặt bả vai của bà.
"Bác sĩ, vậy hiện tại nó như thế nào?"
Chủ nhiệm không nói gì.
Lý Vận Linh bị Minh Vanh mang ra khỏi phòng làm việc, bước chân bà mềm nhũn, bàn tay vịn vào vách tường.
"Mẹ!"
Minh Vanh để cho bà ngồi vào chiếc ghế bên cạnh.
Đột nhiên biến cố kéo tới làm bà hoàn toàn không chống đỡ nổi, sau khi hi vọng, sẽ cho là có thể vượt qua, nơi nào có thể nghĩ đến, cũng là tuyệt vọng sâu hơn.
Sớm biết như vậy, còn không bằng đừng cho bọn họ thêm hy vọng.
"Mẹ."
Minh Vanh thấy bà mất hồn, ở bên làm bà thức đúng lúc.
"Nếu như thật sự Thành Hữu không sống được, đứa bé của Phó Nhiễm phải ở lại
Nét mặt Lý Vận Linh đau thương, nghĩ đến hình ảnh Triệu Lan ôm đứa bé ở tại cửa ra vào, hôm nay bà ta đã thành bà nội thực sự của bảo bảo, Phó Nhiễm còn trẻ, sau này lại có thể lập gia đình.
Lý Vận Linh lấy khăn giấy ra lau nước mắt.
"Con nói rất đúng, đứa bé là giọt máu duy nhất của Thành Hữu, nói gì thì nói, đều phải ở lại bên cạnh ta."
Khuỷu tay Minh Vanh chống lên đầu gối.
"Mẹ, chuyện này có nói trước cho Phó Nhiễm sao?"
"Trước tiên cứ giấu đi đã, nói không chừng Thành Hữu có thể vượt qua."
Tuy Lý Vận Linh nói là như vậy, lại lập tức có hành động, bà đi đến phòng bệnh Phó Nhiễm lúc đứa bé mới uống sữa xong, hai ngày nay Phó Nhiễm cũng xuống sữa, đang đau phát sốt. Thấy bà đi vào miễn cưỡng ngồi dậy.
"Mẹ."
Lý Vận linh nhận lấy đứa bé từ trong tay y tá.
"Cô ra ngoài trước đi."
"Vâng."
Phó Nhiễm uống nửa ly nước, dưới nách cùng bộ ngực bị căng đau, Lý Vận Linh nghĩ tới đứa bé trong ngực, trong lòng bỗng dưng đau xót.
"Tiểu Nhiễm, ta sẽ mang đứa bé về nhà trước, con còn phải ở viện hai ngày nữa."
Phó Nhiễm bỗng giật mình.
"Mẹ, cứ để nó ở đây đi, mẹ phải lo chuyện của
"Trong nhà đã mời vú em, có thể ứng phó tới đây, "
Lý Vận linh cầm chiếc chăn bên giường lên trùm lên cho đứa bé,
Phó Nhiễm nhìn thấy động tác của bà, khẽ nghiêng người đứng dậy, Lý Vận Linh đứng lên cũng không thèm nhìn cô lấy một cái.
"Đến lúc đó ta sẽ nói Tiêu quản gia tới đón con."
Phó Nhiễm có cảm giác có điều gì đó không thích hợp, cô chống tay bên mép giường.
"Mẹ, cứ để lúc đó đứa bé cùng con trở về thôi, mấy ngày nay vừa xuống sữa."
Lý Vận Linh nhìn hướng cô.
"Hiện tại sữa bột đều rất tốt, lại nói không phải là con đang phát sốt ư, chớ bướng bỉnh."
"Mẹ."
Phó Nhiễm vội vàng vén chăn lên, đột nhiên Lý Vận Linh làm như vậy khiến cô không kịp ứng phó.
"Mẹ, có phải Thành Hữu đã xảy ra chuyện hay không?"
Đột nhiên bước chân Lý Vận Linh dừng lại, xoay người, cao giọng nói với cô.
"Chẳng lẽ cô rủa nó gặp chuyện không may sao?"
Phó Nhiễm mơ hồ thấy bất an, lúc nào cũng thấy mãnh
Lý Vận Linh ôm chặt đứa bé trong ngực.
"Nó là cháu nội của Minh gia, ta mang theo có cái gì là không thể?"
"Nhưng nó mới ra đời được mấy ngày, mẹ, tại sao mẹ phải vội vàng muốn đem nó đi?"
Lý Vận Linh đưa tay phải cầm nắm cửa, mở ra sau đó sải bước muốn đi ra ngoài.
Phó Nhiễm cố nén đau đớn cố gắng theo ở phía sau, thái độ của Lý Vận Linh quái dị, mấy ngày trước bà nhẹ nhàng đối với Phó Nhiễm không ít, nào ngờ có một đêm trôi qua mà thái độ rõ ràng là bất đồng.
"Mẹ, ngài đừng đi!"
Phó Nhiễm cùng ra khỏi phòng, lòng như lửa đốt, không khác nào là bị đoạt mất đứa bé, đoạt một miếng thịt trên người cô.
Bước chân vội vàng thiếu chút nữa đụng vào Lý Vận Linh trước mặt, Phó Nhiễm thấy có hai người ngăn Lý Vận Linh lại.
"Các người là ai?"
"Trước mắt thì đứa bé không thể rời khỏi căn phòng này."
Một người đàn ông trong đó nói.
Lý Vận Linh bỗng tức giận.
"Ta là bà nội nó tại sao không thể đưa nó đi, Phó Nhiễm, con nói một chút, bọn họ là ai?"
Mới vừa rồi, lúc tiến vào, cửa không hề có người.
Ánh mắt Phó Nhiễm nhìn về hai người, cô có thể xác định duy nhất chính là, c
Sắc mặt Lý Vận Linh tối sầm lại, ôm chặt đứa bé muốn rời khỏi, người đàn ông kiên định ngăn ở trước mặt bà.
"Căn phòng này, chỉ có thiếu phu nhân mới có thể ôm tiểu thiếu gia rời đi. Ngài đừng làm khó dễ chúng tôi."
"Mẹ, mẹ đưa đứa bé cho con."
Phó Nhiễm thừa dịp đó nhận lấy đứa bé từ trong tay bà, Lý Vận Linh thấy trong lúc nhất thời không thể mang đứa bé đi, chỉ có thể buông tay.
Phó Nhiễm ôm chặt con, khẽ hôn trên đôi má con, mất đi mà lấy được trở lại so với điều gì cũng thấy ý nghĩa.
Ánh mắt Lý Vận Linh lạnh lùng lướt qua hai người, xoay người nói với Phó Nhiễm .
"Không nghĩ tới, cô suy tính thật chu đáo, vào lúc chúng tôi đang nháo nhào lo lắng cho Thành Hữu, cô đã sớm chuẩn bị mọi thứ?"
Phó Nhiễm không khỏi nhìn về phía hai người kia, biết có nói gì Lý Vận Linh cũng sẽ không tin tưởng.
"Mẹ, nhất định con phải giữ đứa bé ở bên cạnh mình."
"Cô cũng đừng quên, Thành Hữu còn nằm ở bên trong phòng bệnh, bây giờ cô làm ra nhiều chuyện như vậy, rốt cuộc là muốn làm cái gì?"
Lý Vận Linh nói xong, không đợi Phó Nhiễm trả lời rời đi thẳng.
Phó Nhiễm cũng không hỏi hai người kia điều gì, có một số việc, coi như cô có hỏi, có lẽ người khác cũng không trả lời.
Cho đến rạng sáng ngày hôm sau, Phó Nhiễm mới biết là Minh Thành Hữu đã xảy ra chuyện thực sự.
Anh bị đưa vào phòng cấp cứu đặc biệt, chủ nhiệm nói p bài xích quá nghiêm trọng, muốn đưa sang bệnh viện tốt nhất bên California còn có thể có một đường sống,
Phó Nhiễm khoác món khoác cùng đi ra ngoài, nhưng chiếc máy bay trực thăng mang theo Minh Thành Hữu đã cất cánh.
Lý Vận Linh để cho Minh Vanh đi theo, còn mình thì lo chuyện bên này.
Phó Nhiễm đứng ở bên cửa sổ, kéo rèm cửa sổ ra có thể nhìn đến bầu trời đêm đầy sao, Triệu Lan vội vàng kéo cửa xuống.
"Con vẫn còn ở cữ, gặp gió cũng không hay."
Phó Nhiễm ngẩn ngơ, ánh mắt nhìn về một chỗ chằm chằm.
"Mẹ, tại sao thật vất vả cho tới bây giờ vẫn là không qua nổi cửa ải này?"
Trong lòng Triệu Lan cũng đau thương, nước mắt lại không ngừng tuôn rơi.
"Tiểu Nhiễm, Thành Hữu sẽ trở lại."
Lý Vận Linh đẩy cửa đi vào, thấy hai người giống như rất thân mật, bà đi tới trước giường bé.
"Tiểu Nhiễm, ngày mai có thể xuất viện."
Phó Nhiễm nhìn thấy Lý Vận Linh muốn đi ôm đứa bé, trong lòng không khỏi lo lắng một lần nữa, Lý Vận Linh mới vừa chạm tay vào vai đứa bé, liền rụt lại.
"Đến lúc đó chuyển đến trong nhà ở cùng ta."
"Vâng."
Phó Nhiễm hi vọng sẽ trở về Y Vân thủ phủ chờ Minh Thành Hữu, nhưng Lý Vận Linh không muốn, nói ở Minh gia mới có người chăm sóc.
Hai ngày sau, Phó Nhiễm ra vi
Trong nhà mỗi người cũng gần như mất hồn đang đợi tin tức bên kia, mỗi ngày Phó Nhiễm đều ôm đứa bé đứng ở ban công nhìn ra lối cổng ra vào, mặc dù biết có lẽ anh đã có thể gắng gượng qua cửa ải này cũng không thể trở về ngay bây giờ, nhưng vẫn là không kiềm chế được chờ đợi.
Lý Vận Linh cũng đang âm thầm tính toán, nhưng bà cũng không hi vọng dự tính này sẽ trở thành sự thật, ít nhất Minh Thành Hữu còn sống quan trọng hơn bất cứ thứ gì khác.
Chờ đợi đằng đẵng, từng phút từng giây làm cho người ta đau khổ.
Một tuần lễ sau, cuối cùng điện thoại của Minh Vanh cũng gọi về.
Phó Nhiễm nghe thấy chiếc điện thoại bàn ở trong phòng khách Minh gia phát ra một tiếng chói tai, đứa bé trong ngực bị dọa sợ khóc