Về tới nhà, thấy mọi thứ bên trong không hề thay đổi, đặc biệt là bức ảnh lớn hai người chụp chung khi đi du lịch vẫn nguyên vẹn treo phía đầu giường, Nguyễn Ân chợt cảm thấy sống mũi cay cay.
Tất cả đều do một tay Cố Tây Lương thu xếp ổn thỏa, anh không muốn để câu thành ngữ “cảnh còn người mất” làm tổn thương trái tim của người con gái mà chẳng dễ gì anh mới tìm lại được.
Hai người cứ đứng im ở trong phòng, cuối cùng bắt đầu cảm thấy lúng túng.
Nhìn ra vẻ gượng gạo và khó xử của Nguyễn Ân, Cố Tây Lương tự động nhắc đến chuyện ngủ riêng. Việc này anh đã suy nghĩ kỹ càng, ngay từ lúc quyết tâm tìm lại từng chút, từng chút tình cảm của cô, anh đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng đón nhận, không thể nôn nóng mà phải từ từ, dù sao thì anh sẽ không bao giờ để cô đi nữa, vì vậy không cần khiến cô khó xử.
“Anh ngủ ở phòng làm việc.”
Thấy Nguyễn Ân thở phào một hơi, anh xoay người đi ra, nhưng chưa ra khỏi cửa anh lại dừng chân, quay đầu lại nói: “Tất cả đồ dùng vẫn ở nguyên vị trí cũ, quần áo đều ở trong tủ, sữa rửa mặt trong phòng tắm là loại trước đây em vẫn dùng, da em không khỏe, mua loại khác sợ lại dị ứng. Có việc gì thì gọi anh.”
nói không có cảm giác thì rõ ràng là nói dối, nhưng cô và Cố Tây Lương đều cố chấp, không ai chịu bộc lộ nỗi nhớ của bản thân với đối phương, thế nên, Nguyễn Ân mới ngang ngạnh nói: “Em sẽ không tha thứ cho anh.”
Cố Tây Lương khựng chân, cơ hồ không để ý tới sự nhỏ mọn của cô, chỉ lẳng lặng thốt lên một câu: “Anh nói cần sự tha thứ của em ư?”, sau đó đi thẳng không quay đầu lại.
Nguyễn Ân đi quẩn quanh trong phòng ngủ, cố gắng tìm ra dấu hiệu của sự thay đổi để đánh tan nỗi cảm động trong lòng. không kết quả. Cuối cùng, cô ngồi xuống giường, bấy giờ mới chú ý trên tủ đầu giường xuất hiện thêm một chiếc gối ôm. Rốt cuộc cũng bị mình tìm ra rồi, Nguyễn Ân thầm đắc ý. cô nhoài người với lấy chiếc gối ôm, nhìn gần mới phát hiện ra mặt trên in hình một người, có lẽ do anh đặt làm.
cô gái mặc chiếc váy kẻ caro màu trắng thuần khiết, khuôn mặt rạng rỡ nụ cười, đôi mắt không được xem là to, nhưng khóe mắt cong xuống như mảnh trăng lười liềm. Rất đáng yêu, thoạt nhìn có phần ngốc nghếch. Nguyễn Ân càng nhìn kỹ càng cảm thấy rất giống, rất giống… Đúng lúc này, ánh mắt vô tình chạm tới chữ “Nguyễn” nho nhỏ bên rìa gối, bấy giờ cô mới xác định, nguyên mẫu chính là mình.
Cố gắng đè nén niềm vui sướng trong lòng, Nguyễn Ân hai tay ôm lấy chiếc gối, hết nhéo rồi lại vuốt khuôn mặt in trên đó, đánh giá đi đánh giá lại, sau cùng đắc chí nói: “Mình ngốc thế này sao?”
Tắm rửa xong, Nguyễn Ân nằm trên giường nhưng mãi không ngủ được, nghiêng đầu nhìn ô cửa sổ sát nền. Rèm cửa vẫn là màu kem mà cô thích, gió thu thổi nhẹ nhàng, đáy lòng bình lặng, bất giác có một cảm giác “hoàn chỉnh”.
Cái gì hoàn chỉnh? Quay về bên anh ư?
Hóa ra em vẫn luôn chờ đợi ngày này, nhưng em không dám trao tất cả tình cảm trong trái tim cho anh nữa rồi, Cố Tây Lương. Em rất sợ, sợ lại thua thêm một lần nữa thì có mười Cố Nhậm cũng chẳng thể nào cứu em được. Thế nên em không thể.
Nhìn chiếc gối ôm bên cạnh, Nguyễn Ân cầm lên ném xuống chân giường, quyết định không thèm để ý đến nó, lòng không nghĩ về nó. Nhưng nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng cô lại nhặt nó lên, ôm trong ngực, cảm giác ấm áp, mềm mại khiến cô chợt thở dài, dần dần chìm vào giấc ngủ.
Nghe loáng thoáng tin đồn Nguyễn Ân chưa chết, Mạc Bắc mới xác định người mình nhìn thấy ở hôn lễ không phải ảo giác, lý do người anh em tốt của mình đào hôn cũng rõ ràng. Hôm nay gọi điện thoại gọi Cố Tây Lương ra ngoài uống rượu nhưng lại nhận được câu trả lời là đối phương đang trên máy bay, hình như là đi bắt người gì đó, bắt ai thì khỏi phải thắc mắc, chỉ số thông minh không đạt 180 cũng có thể đoán được. Gần đây Cố Tây Lương có vẻ kỳ lạ, mặc dù không đến mức hồn bay phách lạc nhưng Mạc Bắc cứ cảm thấy có gì đó khang khác. Thà rằng Cố Tây Lương cứ trút hết nỗi lòng như trước đây khi Hà Diệc Thư bỏ đi: tuyệt thực, hút thuốc, uống rượu, còn hơn là bình thường đến mức bất thường như hiện tại. Mãi đến khi nghe tin Cố Thị hợp tác với Hàn Thông để đối phó với Nhân Đạt, Mạc Bắc mới không ngừng cảm than, cô Nguyễn Ân này trông nho nhỏ dễ thương như thế, chẳng ai ngờ lại có tố chất để làm một “hồng nhan họa thủy”[1].
[1] Hồng nhan họa thủy: Chỉ người phụ nữ đẹp gây tai họa.
Sau một chuỗi ngày tẻ nhạt, hôm sau, Mạc Bắc ôm tâm trạng háo hức sắp được xem kịch vui đến thăm người mới về nhà.
Chiếc xe màu ánh bạc chạy được nửa đường thì Mạc Bắc thấy một bóng người nhỏ bé đang lững thững đi trên đường, anh phanh gấp. Hòa Tuyết giật mình nhảy vọt sang một bên. Định thần lại, nhìn người trong xe, Hòa Tuyết không ngừng thầm chửi bới trong lòng. Bà nó chứ, sao ai cũng giống Hàn Duệ, thích chơi trò đánh bất ngờ thế không biết? Nguyễn Ân bỏ quên di động ở Mỹ nên không thể liên lạc được với Hòa Tuyết, Mạc Bắc thấy cô đi về cùng một hướng với mình, cho rằng cô cũng tới nhà Cố Tây Lương nên không nghĩ ngợi nhiều, dừng xe lại, vô tư nói: “Lên xe!”.
Hòa Tuyết liếc Mạc Bắc một cái rồi lại phớt lờ, tiếp tục đi về phía trước. Thái độ của cô khiến Mạc Bắc nôn nóng: “Anh bị bệnh AIDS đấy à?”.
Hòa Tuyết quay đầu lại, làm như nghi hoặc nói: “Biết đâu đấy!”
Mạc Bắc thật sự muốn giơ chân đá cô gái kia một cái.
“không cảm kích thì thôi, cứ thong thả mà đi! Cũng sắp tới nhà Cố Tây Lương rồi, dựa vào vận tốc chân em thì chắc chỉ mất hai, ba tiếng nữa là đến thôi.”
Lời châm chọc đã kích dậy sự hung dữ của Hòa Tuyết.
“Đồ thần kinh, tôi đến nhà Cố Tây Lương làm cái gì?”
“Chẳng lẽ em không biết hành tung của người chị em tốt của mình?”
Nguyễn Ân bị Cố Tây Lương bắt về rồi sao? Hòa Tuyết vốn đang vội đi lo công việc của cơ quan nhưng lúc này thì quên sạch sẽ, cô mở cửa ngồi vào ghế phụ, lớn tiếng: “Lái đi!”.
Mạc Bắc thong thả khởi động xe.
“Vội gì mà vội? Sợ cô ấy bị ăn sống nuốt tươi nữa à?”
Hòa Tuyết trợn mắt lườm. Mạc Bắc quay đầu đi, bẻ lái một cái, xe lại chìm vào biển người. trên đường, thỉnh thoảng liếc nhìn cô gái bên cạnh, thấy vẻ thấp thỏm hiện rõ trên gương mặt cô, anh bất giác mỉm cười.
Chuông cửa đã reo một phút mà vẫn chưa thấy ai lên tiếng, nếu không có Mạc Bắc ngăn cản thì Hòa Tuyết đã đạp cửa rồi. Cuối cùng là Cố Tây Lương ra mở cửa, anh đã quyết định một tuần này sẽ ở nhà chăm sóc Nguyễn Ân, giúp cô thích ứng với cuộc sống như trước kia.
Vừa liếc mắt đã thấy vẻ mặt đến xem kịch vui của Mạc Bắc, chưa đợi đối phương lên tiếng, Cố Tây Lương đã đánh đòn phủ đầu: “Hai vị gương vỡ lại lành?”.
Mặc dù nói là hai vị, nhưng ánh mắt Cố Tây Lương chỉ phóng về phía Mạc Bắc khiến cho mấy lời trêu chọc của anh ta chưa kịp thốt ra đã nghẹn lại trong cổ họng. Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Mạc Bắc, Hòa Tuyết liền trợn trừng mắt lườm một cái, trong bụng thầm mắng anh ta là đồ ngu ngốc. Mặc kệ hai người đàn ông, Hòa Tuyết trực tiếp xông thẳng vào trong nhà, nếu không phải Cố Tây Lương ngăn cản thì cô đã chạy một mạch lên gác rồi.
Cố Tây Lương duy trì ngữ điệu bình thản, nhưng giọng nói lại ẩn chứa tính mệnh lệnh không thể làm trái: “cô ấy đang ngủ”.
Câu trả lời này đã xác định việc Nguyễn Ân quay về là sự thật.
Hòa Tuyết nhìn Cố Tây Lương bằng ánh mắt phức tạp, sau đó ngồi xuống ghế ở phòng khách đợi. Mạc Bắc cũng theo vào nhà, nghênh ngang ngồi bên cạnh Hòa Tuyết, giơ hai tay kể sau đầu gối rồi tựa vào lưng ghế, bộ dạng ung dung. Anh ta nhìn đồng hồ hiển thị trong ti vi treo trên tường, nghĩ lại vụ chơi xỏ của Cố Tây Lương khi nãy, bèn trả đũa: “Giờ này mà vẫn còn ngủ cơ à? Hai người tối qua “mệt” đến cỡ nào?”.
Chữ nào chữ đấy tràn ngập mùi mờ ám.
Mặc dù lời nói của Mạc Bắc mập mờ nhưng Hòa Tuyết có thể nghe ra anh ta đang châm chọc Nguyễn Ân. Chưa đợi Cố Tây Lương phản bác, cô đã quay sang, đánh người đàn ông bên cạnh một cái.
Sau đó, một giọng nói từ trên gác truyền xuống: “Mạc Bắc, anh vẫn đáng đánh đòn như vậy”.
Thời gian ở Mỹ không có công việc ổn định, Nguyễn Ân thường ngồi trước máy tính tám, chín tiếng để viết tiểu thuyết, mỗi ngày ngủ đến những mười giờ đồng hồ, không còn như trước kia hay dậy sớm làm bữa sáng hay những việc vụn vặt khác, thậm chí có những hôm Cố Nhậm phải vào tận phòng gọi cô mới chịu dậy. Vừa rồi vẫn còn đang chìm trong mộng đẹp thì bị tiếng nhốn nháo dưới này làm tỉnh giấc, Nguyễn Ân vác theo đôi mắt tràn đầy phẫn nộ đi xuống, lọt vào tai là câu nói đầy sâu xa của Mạc Bắc.
Hai người tối qua “mệt” đến cỡ nào?
Nghe thấy tiếng Nguyễn Ân, phản ứng đầu tiên của Hòa Tuyết là ngây người, sau đó chạy đến ôm một cái: “Cậu… cậu…”.
Nguyễn Ân định thần lại, lập tức vỗ vỗ lưng Hòa Tuyết như bà mẹ an ủi cô con gái vừa chịu ấm ức bên ngoài, nhẹ nhàng nói: “Ừ, tớ có thể nói được rồi, cậu đừng kích động”.
Câu nói của Nguyễn Ân khiến Mạc Bắc ý thức được điều gì, hết nhìn hai cô gái đang ôm nhau rồi lại nhìn Cố Tây Lương ở trong bếp rót nước, chợt vỗ đầu một cái: “Thảo nào tháng trước còn thấy cậu tối nào cũng chạy đến lớp dạy ngôn ngữ của người câm điếc, hóa ra Nguyễn Ân trước đây không nói được à?”.
Nghe Mạc Bắc nói vậy, cả ba người còn lại đều sững sờ. Hòa Tuyết còn đỡ, chỉ nghi hoặc ngoái đầu nhìn người đàn ông đang đứng trong bếp kia, trong khi Nguyễn Ân lại bị chấn động cực mạnh. Hóa ra bao nhiêu điều ấm ức của em, anh đều biết!
Cố Tây Lương thích sạch sẽ, ví dụ như uống nước nhất định phải là thứ nước thật trong, lúc nào cũng có hai chiếc cốc để đổ từ chiếc này sang chiếc kia, sau đó mới uống. Vì thế khi anh đang đổ nước, nghe thấy câu nói của Mạc Bắc, cơ thể anh khựng lại mấy giây, sau đó nghiêng mặt nhìn thẳng đối phương. Bàn tay phải siết chặt chiếc cốc thủy tinh rồi đặt mạnh lên tủ bát, đôi mắt tuyệt đẹp khẽ khép hờ. Mạc Bắc đột nhiên rùng mình.
Thấy không ai chịu lên tiếng, Mạc Bắc nỗ lực chuyển chủ đề, gượng gạo “khụ khụ” một tiếng sau đó lấy lòng Nguyễn Ân và Hòa Tuyết: “Để chào đón chị dâu trở về, hôm nay tôi mời khách! Mọi người muốn ăn gì cứ việc gọi!”.
Cố Tây Lương từ trong bếp đi ra, thong thả đến trước mặt Nguyễn Ân, vừa đưa cho cô cốc nước ấm vừa hờ hững nói: “Cổ họng cô ấy vừa khỏi, không ăn cay”.
Gò má Nguyễn Ân bắt đầu ửng đỏ, cô không dám nhìn khuôn mặt tuấn tú của Cố Tây Lương, bèn quay đầu nhìn đi chỗ khác, cũng không biết nên đáp lại anh thế nào, đành cố tình làm trái lại.
“Ai nói vậy? Em muốn ăn tôm hùm.”
Nghe đối phương trả lời, Mạc Bắc hí hửng đang định đáp ứng thì Cố Tây Lương đã nhanh miệng lên tiếng trước “không được!”.
Hai chữ của Cố Tây Lương đã khiến Mạc Bắc nghẹn họng, vô cùng ảo não. Cậu chỉ nói có một câu mà khiến tôi chết nghẹn ngay tại trận, giờ thì tôi biết nghe theo ai?
Biết tình hình này cả Nguyễn Ân và Cố Tây Lương đều không có đường lui, nhất định sẽ lại chiến tranh lạnh, Hòa Tuyết nhanh trí nói: “Hay ăn tôm hùm hấp được không?”
Thấy có người bắc thang cho mình xuống, Nguyễn Ân cũng không cố chấp nữa, chỉ khẽ “ừm” một tiếng, sau đó nhanh chóng xoay người lên gác thay quần áo. Cố Tây Lương vẫn mộ