Trên đường lái xe tới bệnh viện, Cố Tây Lương lại nhận được điện thoại của y tá riêng, thông báo Hà Diệc Thư mất tích. Anh vội vàng quay đầu xe đến căn hộ của Hà Diệc Thư. Ấn chuông rất lâu mà không có hồi âm, anh gọi điện hỏi Cố Nhậm, anh ta cũng nói không gặp cô ở bệnh viện. Cố Nhậm đang định cúp máy thì Cố Tây Lương gọi giật lại.
“Còn có việc nữa”.
“Nói đi!”
“Bảy năm trước đã xảy ra chuyện gì?”
Khựng lại một lúc, Cố Nhậm mới lên tiếng: “Có những việc, em nên hỏi người trong cuộc thì tốt hơn.” Sau đó là một chuỗi dài tút tút.
Câu trả lời ấy khác nào ngầm thừa nhận? Cố Tây Lương quá mức khiếp sợ. Anh không dám tin đây là sự thật, càng không muốn tin. Điều anh không thể tin được nhất chính là Nguyễn Ân lừa dối anh. Cô xưa nay không biết nói dối, đối xử với ai cũng đều thật lòng, lương thiện, bất cứ khi nào viện cớ thì chỉ vài phút sau là để lộ chân tướng, vậy mà lần này cô đã giấu giếm anh lâu như vậy! Cố Tây Lương lại nghĩ đến Hà Diệc Thư, đã muộn thế này, cô ấy có thể đi đâu?
Trời bắt đầu mưa phùn. Hà Diệc Thư đang ngồi trên thảm cỏ nhựa của đường chạy trong trường học, vội vàng chạy vào tầng trệt của dãy phòng học trú mưa. Dừng chân, cô vỗ ngực thở hổn hển, lúc ngẩng đầu lên, ánh mắt liền bị thu hút.
Đó là một bể phun nước hình bầu dục, đã hết giờ tự học buổi tối, người ta đã tắt đèn trong bể, chỉ còn lại những giọt mưa gợn sóng lăn tăn trên mặt nước.
Nếu Hà Diệc Thư nhớ không nhầm, ở đây từng có một bồn hoa, ở đây, cô và Cố Tây Lương từng có cuộc đối thoại đầu tiên.
Nhân tài khoa Nghệ thuật.
Cậu cũng không kém.
Ánh mắt long lanh, hoa tình nở rộ.
Nếu như…nếu như không mắc phải căn bệnh này, nếu như không xảy ra cái chuyện không dám hồi tưởng kia, sao cô nỡ rời bỏ Cố Tây Lương đây?
Đã ngần ấy năm, nhưng cơn ác mộng kia vẫn luôn lặp đi lặp lại, trong mộng là hình ảnh bản thân từ giãy giụa cầu cứu đến tuyệt vọng, nhìn ánh đèn đường từ đỏ thắm đến lu mờ…
Hà Diệc Thư rơi vào hồi ức đáng sợ, không thể tự thoát ra. Cô bất giác rùng mình, mưa rơi dần nặng hạt, một bóng người xông vào tầm mắt.
Cố Tây Lương đang cầm ô, ánh mắt dừng trên người Hà Diệc Thư. Quả nhiên là cô ấy ở đây!
Đáy lòng anh vô cớ dâng trào một nỗi cay đắng không thể diễn tả. Tới gần, rồi tới gần hơn, mãi đến khi bóng dáng kia rõ ràng hiện lên giữa màn đêm, anh mới chịu mở miệng, câu đầu tiên chính là: “Hà Diệc Thư, đừng coi anh là một kẻ ngốc!”
Vết thương bị chôn vùi trong ký ức lại lộ ra, trực tiếp đập tan tất cả mọi thứ.
Nên hình dung thế nào về Cố Tây Lương năm đó? Cao ngạo hay khinh người? Có lẽ là cả hai.
Tình yêu sâu đậm của hai người nổi danh khắp trường, danh hiệu nhân tài của anh cũng vang bốn hướng. Rõ ràng gia đình có điều kiện rất tốt nhưng nội tâm lại cố chấp cướp đoạt, chẳng cần tốn quá nhiều công sức cũng có thể giành được suất học bổng cao nhất, những sinh viên thật sự cần tới khoản tiền đó vì thế mà sinh lòng thù hận với anh, chẳng hạn như Lưu Lâm – anh chàng nhà nghèo liên tục xếp thứ hai.
Trường đại học T cứ ba năm một lần tổ chức thi đấu, quán quân sẽ nhận được số tiền thưởng là một trăm ngàn Đài tệ, đối với những người có hoàn cảnh gia đình bình thường mà nói thì đây là một khoản tiền xa xỉ. Vì thế, Lưu Lâm dốc hết tâm huyết chuẩn bị ba tháng trời, nhưng cuối cùng vẫn kém 0,5 điểm, đành chấp nhận đứng thứ hai, anh ta thầm oán hận ông trời bất công. Bị nỗi căm phẫn che mắt, Lưu Lâm không thể khách quan phân tích được khuyết điểm của mình, càng không thể nhìn ra sự xuất sắc của đối thủ, anh ta cho rằng nhà họ Cố đã cậy thế mà tác động vào kết quả cuộc thi. Cơn kích động qua đi, Lưu Lâm tìm đến thầy cô và các thành viên trong tổ trọng tài cãi lý, nhưng lại bị phản bác đến á khẩu.
“Tố chất tâm lý của một người quyết định tới sự thành bại trong cuộc đời anh ta. Em có cách hành xử ấu trĩ như thế, vốn đã chứng tỏ em không thể làm được chuyện gì to tát.”
Lưu Lâm nén nỗi uất hận đang chực bùng nổ, ánh mắt quét về phía Cố Tây Lương vừa đến lĩnh thưởng, Hà Diệc Thư đang bám lấy cánh tay anh, nói cười tíu tít.
Trai tài gái sắc?
“Tao muốn xem xem rốt cuộc thì người con gái của Cố Tây Lương mày có mùi vị như thế nào!”
Ngày ấy, số kiếp đã định sẵn là ngày mà cả đời này Hà Diệc Thư không thể nào quên. Cảm thấy trong người không khỏe, cô lén lút một mình đến bệnh viện khám, không nói với Cố Tây Lương vì sợ anh lo lắng. Sau đó, cô cầm theo tờ kết quả, lững thững đi về như người mất hồn, giữa đường lại bị một kẻ đột ngột bịt miệng lôi vào con hẻm nhỏ…
Cố Tây Lương đột nhiên nắm lấy tay Hà Diệc Thư, ngăn cô tiếp tục kể.
Trời vẫn mưa rả rích. Cơ thể Hà Diệc Thư run rẩy mỗi lúc một nhiều, cô nỗ lực miêu tả lại cảnh tượng ngày ấy, cho dù vẫn còn xấu hổ, vẫn còn khó khăn mở miệng.
“Sau đó, em bỏ chạy trong bộ quầ áo đã tơi tả, vô tình gặp được anh Cố Nhậm. Em không dám tiết lộ chuyện này với anh, sợ anh biết sẽ đau lòng, sẽ phát điên lên. Vì thế, em tình nguyện nuốt vào trong lòng. Em làm sao có thể tha thứ cho việc bản thân không còn toàn vẹn, không còn sạch sẽ để tiếp tục ở lại bên cạnh anh?”
Cố Tây Lương siết chặt tay Hà Diệc Thư, gian nan mở miệng: “Nếu em đủ tin tưởng anh, nếu em hiểu rõ tình cảm của anh đối với em, em sẽ biết anh tuyệt đối không chú ý tới chuyện này”.
Nghe vậy, trong lòng Hà Diệc Thư chấn động. Dường như không còn đếm xỉa đến điều gì, cô quay người vòng hai tay ôm lấy cổ anh, ôm lấy giọng nói run rẩy của anh.
“Vậy hiện tại thì sao? Chúng ta còn có thể không? Nếu không gặp lại anh, em sẽ cảm thấy cái chết không hề đáng sợ, nhưng Tây Lương, hiện giờ em không còn dũng khí để làm phẫu thuật nữa, em rất sợ, sợ đột nhiên chết đi! Anh không ở bên cạnh em, em sợ tất cả mọi thứ!”
Vòng tay của Hà Diệc Thư không quá chặt. Không như Nguyễn Ân, mặc kệ anh có muốn hay không, một khi Nguyễn Ân đã ôm thì sống chết chẳng chịu buông. Thế nhưng, lúc này Cố Tây Lương lại càng cảm thấy không dễ gì mà đẩy Hà Diệc Thư ra. Anh không nỡ. Cô vô tội, tất cả những đau đớn mà cô gặp phải đều do anh mà ra.
Thương xót? Hổ thẹn? Hay yêu? Đã không thể phân định rạch ròi nữa rồi.
Cuối cùng, bàn tay anh vẫn như nhiều năm về trước, thong thả ôm lấy bờ vai Hà Diệc Thư, giọng nói trầm ấm vang lên.
“Có anh ở đây.”
Hà Diệc Thư lúc này mới an tâm ôm chặt đối phương.
Không hiểu sao, Cố Tây Lương chợt thấy lạnh lẽo. Có lẽ, do trời mưa quá lâu, khiến lòng người tê tái.
Nguyễn Ân giống như một pho tượng đá.
Đôi chân đứng im không nhúc nhích, ánh mắt khăng khăng nhìn về hướng Cố Tây Lương bỏ đi. Có lẽ cô cũng sắp trở thành Hòn Vọng Phu.
Cô tin vào duyên phận, nhưng không tin số mệnh. Cô không tin Cố Tây Lương chỉ là một vệt khói tươi đẹp trong cuộc đời mình, ngắn ngủi qua đi không vết tích. Đây cũng là lỗi của cô, đáng ra không nên giấu anh bí mật này. Thế nhưng, muốn bảo vệ người mình yêu thương, muốn tránh cho anh chịu tổn thương, muốn bảo vệ tình cảm của anh và cuộc hôn nhân này, chẳng lẽ là sai ư?
Trời bắt đầu mưa phùn, thỉnh thoảng có những chiếc xe lướt qua trước mặt, ánh đèn chói đến mức Nguyễn Ân phải nhắm tịt mắt lại, chói đến mức nước mắt cô phải trào ra. Cô vẫn mím môi gắng gượng chịu đựng.
Cô muốn chờ anh trở về.
Muốn chính miệng nói một câu xin lỗi.
Muốn hỏi: anh có thể tha thứ cho em hay không? Có thể không?
Bạn đang đọc truyện tại Diễn Đàn Lê Quý Đôn. http:
Sau cuộc điện thoại của Cố Tây Lương, Cố Nhậm do dự một lúc, cuối cùng vẫn gọi cho Nguyễn Ân. Một lần, thêm một lần, không ai nghe. Gọi vào máy bàn cũng không có người nhấc máy. Cố Nhậm bắt đầu lo lắng, anh lái xe tới nhà Nguyễn Ân, từ xa đã nhìn thấy bóng dáng không còn vững vàng của cô. Ngoài một chiếc áo ngủ ngắn tay mỏng manh, không có bất cứ thứ gì để giữ ấm cơ thể.
Cố Nhậm ra khỏi xe, không nói gì, chỉ lẳng lặng kéo cô vào trong nhà, nhưng cũng nhận lại sự cự tuyệt lẳng lặng của cô.
Anh quay đầu lại: “Anh chờ cùng em.”
Hai người đứng dưới cơn mưa mỗi lúc một nặng hạt. Cô đang chờ đợi một người, còn anh lại đang chờ đợi cô.
Cố Nhậm xoay người lại tựa lưng vào xe, rút chiếc bật lửa trong ví ra châm điếu thuốc kẹp giữa hai ngón tay, nhưng một hạt mưa thình lình rơi trúng, lửa tắt. Anh bực bội búng điếu thuốc. Đây là hành động ngu ngốc nhất trước giờ của anh, cảm thấy bản thân vô cùng thiếu lý lẽ. Nhưng lúc này anh buộc phải thừa nhận, mình chỉ có thể giơ hai tay đầu hàng trước sự cố chấp đến tận xương tủy của Nguyễn Ân.
Anh sải bước đến chỗ cô, cưỡng chế lôi cô vào trong nhà.
Nguyễn Ân bị sức lực đàn ông kéo mạnh về sau, bỗng dưng ý thức được điều gì, cô cố gắng vùng vẫy, rồi đẩy bờ vai đối phương ra.
“Anh đi đi! Tây Lương không thích em ở gần anh.”
Núi đao biển lửa chốn thương trường, Cố Nhậm đều không sợ, mưa bom bão đạn trong cuộc sống, anh cũng có thể chịu được, nhưng khi nghe những lời trách móc đầy oán hận của Nguyễn Ân, anh đột nhiên cảm thấy trái tim đau đến nhức nhối. Anh cảm nhận rõ ràng bản thân lúc này hoàn toàn trái ngược với chính mình trước kia. Hóa ra, cảm giác đau đớn là vậy ư?
Lời lẽ của Cố Nhậm bỗng chốc trở nên sắc bén: “Nguyễn Ân, em có biết hiện giờ em đang tự lừa dối mình không? Em nhắm mắt, bịt tai, em tưởng có thể sống mãi trong cái ảo giác mình tự vẽ ra này được sao? Thực ra trong lòng em hiểu rõ nhất, cho dù cậu ta luyến tiếc em, nhưng tuyệt đối không bằng một nửa sự luyến tiếc mà cậu ta dành cho Hà Diệc Thư”.
…
“Trò chơi này, ngay từ đầu em đã ở trong thế yếu, thế nên em có làm tốt đến đâu đi chăng nữa thì vẫn không thể thỏa mãn được cậu ta. Bởi vì, cậu ta không đủ yêu em, không yêu, không yêu!”
Đôi mắt Nguyễn Ân không còn vô hồn nữa, không còn ngây dại nữa. Dường như vừa gặp phải một tiếng sấm giữa trời quang, con hổ đang yên giấc nơi đáy lòng chậm rãi thức tỉnh, cẩn thận ngửi đóa tường vi mong manh trong bụi rậm. Có lẽ chỉ một chút bất cẩn thôi, hoa sẽ rơi vào miệng hổ, tàn lụi xác xơ.
Nhưng Cố Nhậm, mày có biết mày đang tự châm chọc lại chính mình hay không? Hiện giờ chẳng phải mày cũng đã bị tâm trạng của cô ấy tác động ư? Mày biết rõ cô ấy không yêu mày, nhưng vẫn cam lòng lún sâu vào đó, sắp không thể thoát thân ra được nữa rồi.
Bị những lời nói của Cố Nhậm đâm trúng chỗ đau, Nguyễn Ân phẫn nộ đến mức mấy lần muốn lên tiếng cãi lại nhưng không được, tất cả ngôn từ đều bị nuốt trở lại trong lòng. Đúng, cô không thể tìm được bất cứ lý do nào để phản bác lời của Cố Nhậm, từng câu từng chữ anh ta nói ra đều không thể bới móc được điều gì.
Nguyễn Ân nóng bừng mặt, thở hổn hển một lúc lâu, cuối cùng chỉ thốt lên được một chữ “Anh!” rồi cơ thể bỗng chốc mềm nhũn mà khuỵu xuống.
Cố Nhậm biết mình nói quá đáng, anh đã chuẩn bị sẵn tinh thần nghe cô mắng chửi nhưng không ngờ cô lại ngất đi. Anh vội vàng chạy tới đỡ cô. Nhiệt độ nóng rực trên làn da Nguyễn Ân truyền sang cánh tay Cố Nhậm, anh kinh hãi. Cô quả nhiên đã bị sốt!
Cô gái này!
Cố Tây Lương đưa Hà Diệc Thư về bệnh viện, dỗ dành cô ngủ rồi nhưng anh vẫn chưa rời đi. Anh không biết lúc này phải dùng thái độ thế nào để đối mặt với Nguyễn Ân. Ba