Thư, cô lại chẳng có chút cảm giác đau đớn nào do những vết thương ngoài da kia mang lại.
Có một sự dịu dàng chỉ dành cho một người duy nhất. Và có một sự đau đớn cũng chỉ dành cho một người duy nhất.
Nhìn theo Cố Tây Lương bế Hà Diệc Thư ra khỏi nhà, nghe thấy tiếng cửa đóng sầm, lòng Nguyễn Ân chợt run lên, cô rất muốn nhắm mắt lại. Coi như lời Cố Nhậm nói rất đúng, cô chỉ đang tự lừa dối bản thân. Nhưng sao không thể tự lừa dối đây? Vì cô hèn mọn, ngay từ đầu đã hèn mọn, trao trọn vẹn tình yêu cho đối phương, còn tất cả những gì anh dành cho cô chỉ là sự thiệt thòi.
Chuông cửa lại reo, người đến là Hòa Tuyết. Nguyễn Ân chỉ hé ra khuôn mặt, không dám để Hòa Tuyết nhìn thấy bàn tay chảy máu của mình.
“Sao thế? Trông mặt mũi cậu tái nhợt, ốm à?”
“Không, đang xem một bộ phim cảm động quá!”
Hòa Tuyết bật cười chê bai: “Rõ ràng đã lấy chồng rồi mà sao vẫn như trẻ con thế không biết!”.
Nguyễn Ân im lặng không nói, Hòa Tuyết vẫn cảm nhận được có cái gì đó không bình thường, cô làm bộ muốn vào nhà: “Phim gì đấy? Gần như tớ cũng đang nhàn rỗi quá”.
Nguyễn Ân nhất quyết không cho Hòa Tuyết vào: “Vừa hết rồi!”
Hòa Tuyết càng thấy kỳ lạ: “Hết rồi thì không được xem lại à? Tớ chạy ngược chạy xuôi mua vé hộ cậu mà không được ngụm nước nào hả?”
Nguyễn Ân luống cuống, vô tình trông thấy bên đường có chiếc xe thể thao, đoán chừng là Hàn Duệ, cô vội kiếm cớ: “Đâu có, tớ sợ ai đó chờ cậu lâu quá thôi!”.
Hòa Tuyết lắp ba lắp bắp, lơ đễnh ngoảnh mặt lại, rồi chậm chạp gật đầu.
“Vậy tới đi trước nhé, vé đây, phim mới toanh, nghe nói là siêu cảm động. Đêm nay đừng có khóc hết nước mắt đấy!”
Khóc hết nước mắt, có lẽ sắp rồi.
Nhận thấy nếu tiếp tục nói chuyện thì sẽ không thể khống chế được bản thân nữa, Nguyễn Ân gượng gạo giơ cánh tay không bị thương lên cầm lấy vé phim.
“Cảm ơn nhé!”
Sau đó, cô nhanh chóng đóng cửa lại.
Hòa Tuyết giật nảy mình, sững sờ hồi lâu mới chậm chạp đi ra cổng. Hàn Duệ mở cửa xe giúp cô, thấy cô ngơ ngác liền bất giác hỏi: “Sao thế? Cô ấy không thích à?”
“Nói là không thích thì em còn yên tâm. Đằng này không biết đã xảy ra chuyện gì, cứ là lạ làm sao ấy!”
Hàn Duệ không nói nữa, anh không hứng thú nghe mấy chuyện tâm sự của phụ nữ. Thật lòng mà nói, suy đoán tâm trạng của các nàng lắm khi còn hại não hơn cả bàn chuyện làm ăn. Hòa Tuyết ngồi ở ghế phụ lái, vẫn chìm đắm trong rất nhiều băn khoăn, đến khi không thể nghĩ ra được điều gì mới lắc đầu không tiếp tục nghĩ nữa. Lấy lại tinh thần, cô quay sang hỏi Hàn Duệ còn đang bất động: “Ơ sao chưa đi?”.
Hàn Duệ thở dài, nghiêng người sang thắt dây an toàn giúp Hòa Tuyết, sau đó mới khởi động xe. Lúc nào cũng vậy, dù đã nhắc nhở rất nhiều lần nhưng cô luôn quên thắt dây an toàn.
Hòa Tuyết định thần lại, đắc ý nhìn đối phương đang chăm chú lái xe: “Anh sợ em chết đến thế cơ à?”.
Hàn Duệ phớt lờ, Hòa Tuyết lại càng nổi hứng, thừa thắng xông lên: “Em thật sự không hiểu, rốt cuộc thì em có cái gì khiến công tử Hàn Duệ thích đến thế?”.
Hòa Tuyết vừa dứt lời thì đèn giao thông chuyển sang màu đỏ, Hàn Duệ dừng xe lại, quay sang nhìn cô từ trên xuống dưới, sau đó bật cười: “Anh cũng không hiểu, em lấy đâu ra tự tin mà cho rằng anh thích em nhiều lắm?”.
Hòa Tuyết phẫn nộ, vô thức cúi đầu nhìn toàn thân một lượt rồi nói: “Hàn Duệ! Bản cô nương cũng được xem là có hình có khối, anh thế là có ý gì hả?”.
Hàn Duệ vốn đã quay đầu lại, tay cầm vào vô lăng chờ đèn xanh, nhưng nghe Hòa Tuyết nói vậy suýt nữa bật cười sặc sụa. Anh điều chỉnh lại giọng của mình, mở miệng nói một câu nửa vô tình nửa cố ý: “Anh còn chưa nhìn thấy thì sao mà biết được? Hay là nhân dịp hôm nay thử luôn đi?”.
Hòa Tuyết gắng nhịn kích động muốn đá người đàn ông này một cú, hậm hực mắng: “Háo sắc!”, thế nhưng lại thấy đối phương lườm mình một cái: “Anh háo sắc cũng còn phải chọn đối tượng!”.
Hòa Tuyết nghe xong thực sự muốn nổi đóa lên, nhưng sắc mặt Hàn Duệ đã nghiêm túc trở lại, chậm rãi lái xe.
Bỏ đi vậy, an toàn tính mạng hơn! Hòa Tuyết nghĩ thầm.
Kết quả, xe chạy được một vòng rồi lại quay về vị trí cột đèn giao thông ban đầu. Hòa Tuyết ngơ ngác, đang định hỏi thì Hàn Duệ đã cướp lời trước.
“Lát nữa anh đưa em về nhà thu dọn hành lý, chuyển tới nhà anh.”
Hòa Tuyết gần như hét lên: “Chuyển tới nhà anh làm gì? Em không đi!”.
“Em biết thừa là anh xưa nay không thích hỏi ý kiến người khác cơ mà, understand???”
Suốt dọc đường, Hòa Tuyết lúc thì dùng ngôn ngữ, lúc thì dùng hành động để tỏ ý phản kháng, nhưng tất cả đều bị Hàn Duệ gạt đi. Lúc này trong đầu anh chỉ đang suy nghĩ về một vấn đề duy nhất, nãy giờ bám đuôi hai người là ai? Chiếc xe đó cứ đi theo xe anh thật lâu, ẩn ẩn núp núp, rõ ràng có ý đồ. Có thể do anh quá mẫn cảm, nhưng lăn lộn trong thương trường đã lâu, kẻ thù rất nhiều, thế nên trước khi xác định được lai lịch đối phương, anh cứ phải chắc chắn bảo đảm an toàn cho cô gái ngốc nghếch này đã.
Mang theo vết thương cũ gặp gỡ anh, có thể sẽ không còn cô đơn nữa, cũng có thể sinh mệnh sẽ rạn nứt hoàn toàn. Thế nhưng, dẫu hạnh phúc hay đau khổ, tất cả đều là bản thân tình nguyện.
Sau khi được tiêm thuốc an thần thì tâm trạng Hà Diệc Thư đã ổn định trở lại. Bác sĩ, y tá lần lượt ra khỏi phòng bệnh, bầu không khí trong phòng nhất thời ngưng đọng. Hà Diệc Thư nằm trên giường bệnh, nhìn Cố Tây Lương đang kéo chăn lên đắp cho mình, cô nói bằng giọng thăm dò: “Hình như Nguyễn Ân cũng bị thương rồi”.
…
“Anh có cần về nhà xem cô ấy thế nào không?”
Cảm nhận được động tác của anh khựng lại, giọng nói và ánh mắt của cô cũng theo đó mà biến đổi.
Vừa nãy mới về tới cửa nhà, Cố Tây Lương đã nghe được những lời mà Nguyễn Ân nói với Hà Diệc Thư, về lòng tin dành cho anh. Nếu không phải Hà Diệc Thư đột nhiên phát bệnh thì anh sẽ không xuất hiện. Hiện giờ cô đã không sao rồi, anh thở phào nhẹ nhõm. Nghe Hà Diệc Thư nói Nguyễn Ân hình như bị thương, anh chợt nhớ lại khi nãy mình có quá tay đẩy cô ngã, trên nền nhà vẫn còn vương vãi mảnh thủy tinh, chắc chắn cô đã bị thương rồi.
Hối hận và tự trách thoáng bao trùm lấy Cố Tây Lương, Hà Diệc Thư đúng lúc này lại cho anh một cái cớ để rời đi, thế nên anh cũng không quá để ý tới sự do dự trong lời nói của cô, chỉ để lại một câu: “Vậy em nghỉ ngơi đi nhé, anh về trước.”
Ánh mắt dõi theo lưng người đàn ông rời đi, mãi đến khi bóng anh đã khuất hẳn, Hà Diệc Thư mới nắm chặt lấy tấm chăn. Cố Tây Lương không một chút do dự mà lập tức ra về càng khiến cô thêm chắc chắn về suy đoán của mình. Anh có tình cảm với Nguyễn Ân, chỉ là bản thân anh chưa phát giác ra mà thôi.
“Nhưng, Tây Lương, em không từ bỏ được anh, em phải làm sao đây?”
Cố Tây Lương về tới nhà, phòng khách đã được quét dọn sạch sẽ, thế nhưng tâm tình vỡ vụn của anh ta lại chẳng thế nào thu dọn được.
Anh không bật đèn mà đi thẳng lên gác, cố gắng đi thật khẽ, sợ Nguyễn Ân đang ngủ. Phòng ngủ vẫn sáng đèn, anh khẽ đẩy cửa ra, trông thấy cô đang ngồi trước bàn trang điểm, nâng khuỷu tay trái lên, cẩn thận dùng tăm bông chấm thuốc.
Rõ ràng rất đau, nhưng cô vẫn kiên trì tỏ ra mạnh mẽ. Rõ ràng dáng người nhỏ bé như thế, nhưng cô luôn muốn làm chiếc ô che chở cho tình cảm của anh. Đáy lòng Cố Tây Lương như nổi vô vàn cơn sóng dữ dội, đột nhiên anh rất muốn thốt lên: Nguyễn Ân, vì sao? Em vừa có thể quật cường, lại vừa dễ bị thương như thế. Anh cứ tưởng mình có thể bảo vệ em, hóa ra, anh luôn khiến em bị thương.
Một lúc lâu, Nguyễn Ân mới phát hiện có người đứng ngoài cửa, cô vội giấu tay sau lưng. Cố Tây Lương vẫn nhìn cô, không lên tiếng. Hình như đã có rất nhiều lúc như thế này, hai người chỉ lặng lẽ nhìn nhau mà không nói gì. Nguyễn Ân vốn đã chuẩn bị rất nhiều câu xin lỗi, nghĩ rất nhiều lời giải thích, vậy mà lúc này lại chẳng thể nói ra. Cô thật sự không thể giả vờ làm như không thấy sự lo lắng của anh dành cho người con gái khác, càng không thể nói những câu tàn nhẫn với anh. Vì đó là Cố Tây Lương, là người duy nhất cô từng yêu, may mắn xiết bao, bất hạnh cỡ nào…
“Về rồi à? Em tưởng tối nay anh sẽ không về nữa.” Nhìn anh một giây, rồi Nguyễn Ân lại di chuyển ánh mắt.
Cố Tây Lương không đáp, anh bước lại gần, nửa ngồi nửa quỳ trước mặt cô. Nguyễn Ân càng không dám quay đầu lại, sợ mình sẽ không kiềm chế được. Cố Tây Lương cũng không ép, chỉ chậm rãi lôi cánh tay đang giấu sau lưng của cô về đằng trước. Vết thương đã được rửa sạch, vì thế trông càng rõ ràng.
Dù vết thương không quá lớn, nhưng những vết xước so le nối đuôi nhau ấy lại khiến người ta đau đớn đến tan nát cõi lòng. Cổ họng Cố Tây Lương tựa như bị tắc nghẽn thứ gì, qua rất lâu mới thốt lên một câu giống như câu hỏi, lại không phải câu hỏi.
“Vì sao?”
Anh cũng không biết mình hỏi vì sao cái gì nữa. Anh rất muốn an ủi Nguyễn Ân, giống như trước đây mỗi lần cô bị thương, anh đều cẩn thận bôi thuốc cho cô.
Thế nhưng lúc này, xin lỗi em, anh thật sự làm không được…
Chưa bao giờ anh cảm thấy mình kiệt sức như lúc này, chưa bao giờ anh phải dằn vặt như lúc này.
Nguyễn Ân dường như hiểu câu hỏi của anh. Thế nên, cô thành thật trả lời.
‘Vì em yêu anh.”
“…Em tin anh…”
“…Em cần anh…”
“…Em quan tâm anh…”
“…Vì em đã hứa, chỉ cần anh chưa yêu cầu, em tuyệt đối sẽ không tự ý rời bỏ anh…”
Cô cảm giác eo mình bị vòng tay ai đó ôm thật chặt, khuôn mặt anh dán vào thắt lưng cô, không nói gì nữa.
Từ khi còn nhỏ, Cố Tây Lương đã được ông ngoại dạy rằng, bất kể là tình cảm hay sự nghiệp, tất cả các khoản nợ đều sẽ có ngày phải trả. Nhưng lúc này, anh phát hiện ra, mình thật sự không thể trả hết cho Nguyễn Ân, không đáp lại được sự tín nhiệm của cô, không đáp lại được tình cảm sâu đậm của cô. Anh cũng rất sợ mình sẽ giống như ông ngoại, trong lúc nỗ lực trả nợ thì đối phương đã không còn cơ hội để cảm nhận được nữa. Huống chi, anh lấy cái gì để trả cô đây?
Trừ khi, tất cả hóa tro bụi.
Nguyễn Ân có cảm giác vòng tay Cố Tây Lương càng lúc càng chặt, cô cũng dang tay ra ôm lấy anh, đụng phải vết thương cũng mặc kệ. Lúc này, cô chỉ có thể cảm nhận được sự luyến tiếc của anh, sự hối hận của anh. Bao nhiêu đau đớn, bao nhiêu buồn khổ trước kia đều dần dần tan biến, mất hút.
“Tiết Tuyết cho em hai vé xem phim, mai chúng mình đi xem nhé?”
“Được.”
Mày thấy chưa, Cố Tây Lương? Cô ấy thật dễ dỗ dành. Mày đã đâm vào trái tim cô ấy rất nhiều nhát dao, nhưng chỉ cần một cái ôm nhẹ nhàng của màu, cô ấy đã vui vẻ trở lại. Cô ấy dũng cảm, bao dung, chờ đợi. Chỉ có điều, sự lạc quan đó có thật sẽ tồn tại vĩnh viễn hay không?
Sáng sớm hôm sau, Cố Tây Lương tỉnh trước. Cánh tay phải bị Nguyễn Ân nằm đè lên cả đêm, tê nhức, nhưng anh không muốn động đậy. Đã rất lâu rồi hai người không có lấy một giấc ngủ ngon, thế nên anh với tay trái lấy di động trên tủ đầu giường, báo cho Lục Thành hôm nay anh không đi làm, có việc gì thì gọi điện. Lục Thành cảm thấy rất kỳ lạ, Cố Tây Lương rất ít khi vắng họp, ngoại trừ lần trước Hà Diệc Thư đột nhiên té xỉu. Hôm nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện trọng đại cỡ nào?