o nhiêu chuyện cứ lũ lượt kéo đến khiến anh cảm thấy áp lực đến mức không thở nổi. Vừa rồi, sau khi nói với Hà Diệc thư một câu cam đoan như lời hứa hẹn kia, dường như có cái gì đó đang biến chất, tình cảm của anh dành cho Nguyễn Ân tựa hồ anh đang tiếp nhận dần dần.
Cố Tây Lương tựa lưng vào thành giường, ánh mắt không rời khỏi khuôn mặt Hà Diệc Thư. Rõ ràng trước đây từng cho rằng họ rất giống nhau, nhưng hiện tại anh phát hiện hai người khác biệt rất lớn. Cho dù Nguyễn Ân và Hà Diệc Thư đứng cạnh nhau, đầu tóc như nhau, quần áo như nhau, anh vẫn có thể phân biệt rõ ai với ai, hơn nữa, chỉ cần một câu nói. Chẳng hạn như, khi anh nói: “Có đi XX không?”, Hà Diệc Thư sẽ chỉ lẳng lặng gật đầu nói: “Được”. Nhưng Nguyễn Ân thì khác, đầu tiên, ánh mắt cô sẽ sáng rực lên, sau đó nói: “Đương nhiên là có!”, hoặc sẽ tiu nghỉu nói: “Có thể không đi được không?”. Đôi mắt biểu hiện rõ vui mừng và dè dặt luôn bán đứng cô như thế.
Tất cả cảm giác của anh đối với Nguyễn Ân, là thích, hay là thói quen? Có lẽ chỉ ông Trời mới biết.
Chần chừ hồi lâu, Cố Tây Lương vẫn cầm điện thoại lên gửi tin nhắn cho Nguyễn Ân.
“Anh Cố, may mà kịp thời điều trị nên không biến chứng thành viêm phổi.”
Cố Nhậm gật đầu với đối phương, vị bác sĩ nọ hiểu ý đi ra ngoài. Ánh mắt Cố Nhậm lập tức nhìn về phía khuôn mặt đang ngủ mê man của Nguyễn Ân. Không rõ là mệt mỏi hay vì cái gì khác, hàng lông mày của cô khẽ nhíu lại. Trong lòng Cố Nhậm lúc này đủ mọi điều giày vò. Trái tim cô bị tổn thương khiến anh đau đớn, nhưng nực cười là, vết thương của cô do chính tay anh tạo lên.
Đêm, dai dẳng và lạnh giá. Chúng ta mỗi người đều đang ở bên một người khác, hoặc là có một người ở bên, vậy mà vẫn không tìm được hướng đi về phía đối phương. Tôi ở đầu bên này, em ở đầu bên kia, không nhớ nhau, không nhìn nhau….
Nguyễn Ân tỉnh lại vào giữa trưa hôm sau. Đúng như Cố Nhậm dự đoán, hành động đầu tiên của cô là làm ầm lên đòi về nhà, cô nói, sợ Cố Tây Lương không thấy cô sẽ lo lắng, sẽ tức giận. Cố Nhậm phải dùng sức giữ cô nằm yên trên giường, sau đó lấy chiếc di động nhỏ xinh từ túi quần ra, chìa trước mặt cô. Bây giờ, Nguyễn Ân mới chịu ngừng giãy giụa.
“Bác sĩ đề nghị nằm viện, anh cũng về lấy điện thoại mang đến cho em rồi đây, không phải sợ người nào đó không tìm được em nữa.”
Bị người khác nhìn thấu tâm tư, sắc mặt vốn đỏ bừng vì sốt của Nguyễn Ân lại càng thêm đỏ. Cô lặng lẽ cắn môi. Tòan bộ biểu hiện của cô đều được thu vào tầm mắt của Cố Nhậm, trái tim cứng rắn của anh bỗng mềm nhũn.
Cố Nhậm vừa mới ra khỏi phòng bệnh đi lấy thuốc và nước, Nguyễn Ân vội vàng cầm di động đặt ở đầu giường lên kiểm tra xem có cuộc gọi nhỡ hay không, nhưng chỉ có một dòng tin nhắn ngắn ngủi.
“Có việc phải đi công tác, không cần đợi anh.”
Nguyễn Ân cảm thấy có thể yếu ớt của mình như có thêm sức lực, hiện tại mặc dù không được thấy anh, nhưng ít ra anh vẫn thông báo hành tung với mình. Vậy thì hẳn là anh không còn tức giận nữa đâu? Nhất định thế rồi.
Nguyễn Ân không để ý mu bàn tay đang cắm kim truyền dịch, cô cầm điện thoại lên trước mặt, xem, rồi lại xem, vẻ hưng phấn lộ rõ mồn một.
Cố Nhậm đẩy cửa vào thấy Nguyễn Ân trong bộ dạng sinh khí dồi dào. Chắc là cô ấy đã đọc được tin nhắn rồi! Đêm qua về nhà Cố Tây Lương lấy điện thoại cho Nguyễn Ân, anh cũng tò mò mở ra xem, phát hiện một tin nhắn đến từ “Ông xã”. Lúc đó, anh không tránh khỏi bị hai chữ này làm cho giật mình, hiện giờ lại thấy cô vui vẻ như thế…
Em tốt đẹp như vậy, làm sao cậu ta nỡ từ bỏ em? Người trong cuộc u mê, người ngoài cuộc tỉnh táo, ai dám nói điều này không đúng?
đến với Diễn Đàn Lê Quý Đôn
Một tuần sau, Nguyễn Ân ra viện. Suốt khoảng thời gian đó Cố Tây Lương không hề liên lạc với cô. Mấy hôm đầu Nguyễn Ân cho rằng anh thực sự rất bận nên không dám chủ động gọi điện, sợ làm ảnh hưởng tới công việc của anh. Thế nhưng sau đó cô vẫn không kiềm chế được mà bấm dãy số mình đã thuộc nằm lòng kia, chỉ có điều không liên lạc được.
Sợ Cố Tây Lương xảy ra chuyện gì, Nguyễn Ân đành gọi cho Lục Thành. Chuông chờ vang lên rất lâu mới có người nghe máy, câu đầu tiên của đối phương là: “Thiếu phu nhân”.
“Gọi tôi là Nguyễn Ân thôi.”
“Vâng, thiếu phu nhân.”
Nguyễn Ân bất lực, mặc kệ anh ta vậy. Do dự một lúc, cô mở miệng thăm dò.
“À…tôi muốn hỏi…”
Khi ấy Lục Thành vừa mới vào phòng làm việc của Cố Tây Lương để nộp báo cáo xu thế giá cả thị trường, thấy cuộc gọi của Nguyễn Ân, trong lòng đã thầm đoán được bảy tám phần. Anh hỏi người đàn ông đang ngồi trên ghế tựa trong bộ dạng hồn vía lên mây.
“Thiếu gia!”
Cố Tây Lương nhìn về phía tòa cao ốc bên ngoài cửa sổ, rất lâu sau mới quay đầu lại ra hiệu cho Lục Thành nghe điện.
“Bảo với cô ấy tối nay tôi về nhà.”
Sau đó, dường như nhớ ra cái gì, anh bổ sung: “Tìm hiểu một người tên là Lưu Lâm, bạn học đại học trước đây của tôi.”
Nghe Lục Thành nói chừng sáu giờ tối nay Cố Tây Lương về Đài Bắc, Nguyễn Ân không kiềm chế được nỗi vui sướng, lăn lộn trên giường mà khua chân múa tay. Lát sau bình ổn lại tâm trạng, cô gọi điện thoại cho Hòa Tuyết.
“Gần đây có bộ phim nào hay?”
“Nguyễn cô nương, giọng cô nghe chừng rất phấn khích. Phim à? Tớ nhớ cậu mới vừa xuất viện, ngoan ngoãn ngồi nhà nghỉ ngơi cho tớ nhờ!”
“Khỏe rồi, khỏe rồi, mọi người làm quá lên. Là thế này, trước đây, ừm, tớ và Tây Lương có chút xíu hiểu lầm, hôm nay anh ấy đi công tác về, tớ muốn mời anh ấy đi xem phim để tạ lỗi…”
Hòa Tuyết nghe xong trợn trừng mắt, hiểu lầm? Hiểu lầm nên không thể đợi anh ta chủ động? Tình cảm của Nguyễn Ân dành cho Cố Tây Lương càng ngày càng sâu nặng, Hòa Tuyết rất sợ có một ngày cô ấy sẽ thương tích đầy mình.
“Nguyễn Nguyễn, trên đời này cái gì cũng có thể thay đổi, suy nhất có một thứ không được thay đổi, chính là đối xử tốt với bản thân mình.”
Nguyễn Ân biết Hòa Tuyết thật sự lo lắng cho mình, liền vội đáp ứng: “Tớ biết rồi, chẳng phải vẫn còn cậu đấy ư?”
Sau đó Hòa Tuyết dặn cô ở nhà nghỉ ngơi, không được ra khỏi nhà, đợi Hòa Tuyết đi mua vé xem phim rồi sẽ mang đến tận cửa.
Lồng ngực Nguyễn Ân tựa như được rót vào một ly nước ấm.
Lúc này Hòa Tuyết đang ngồi trên xe của Hàn Duệ, thấy anh ngoặt tay lái, cô nhíu mày: “Anh bảo đi ăn cơm mà, sao lại quay lại?”.
Hàn Duệ vẫn giữa vẻ mặt thờ ơ: “Chẳng phải vừa nãy em nói muốn đi đặt vé xem phim à?”.
Khóe miệng Hòa Tuyết bất giác cong lên.
Chuông cửa reo, Nguyễn Ân vội vàng xuống mở cửa, thầm nghĩ là Hòa Tuyết mang vé xem phim tới, nhưng ngoài ý muốn, là Hà Diệc Thư. Hai người nhìn nhau hồi lâu không ai lên tiếng, cuối cùng Hà Diệc Thư mở lời trước.
“Tôi có thể vào ngồi được không?”
Bàn tay đang bám cánh cửa của Nguyễn Ân buông ra.
“Mời vào.”
Nguyễn Ân vừa bội phục lại vừa đồng cảm với Hà Diệc Thư, sức khỏe đã không tốt, lại gặp phải cảnh ngộ như thế. Cú sốc này không phải ai cũng đủ kiên cường để vượt qua.
Hà Diệc Thư vào trong nhà, đi một vòng quanh phòng khách rồi mỉm cười với Nguyễn Ân: “Vẫn không có gì thay đổi”.
Câu nói khiến cho Nguyễn Ân lập tức nhớ tới những ngày Hà Diệc Thư còn ở đây, suýt nữa cô bị thua tơi bời, may mà vẫn giữ được bình tĩnh. Cô gật đầu, sau đó đi lấy nước cho Hà Diệc Thư, lúc quay lại phòng khách vẫn thấy cô ta đứng nguyên chỗ cũ.
“Chị đừng đứng như vậy nữa, sẽ mệt đấy.”
Hà Diệc Thư lại cười, cảm giác tội lỗi với Nguyễn Ân đột ngột tăng thêm.
“Tôi nào có yếu đuối đến thế, Tây Lương mấy hôm nay giúp tôi thu xếp chuyện phẫu thuật, cứ như rất sợ xảy ra sai sót gì không bằng.”
Vẻ mặt Nguyễn Ân cứng đờ. Cốc thủy tinh tuột khỏi tay, tiếng vang kịch liệt lôi ý thức cô trở về hiện tại, cô vội vàng ngồi xuống thu nhặt mảnh vỡ.
Hà Diệc Thư đi tới giúp cô.
“Không sao chứ?”
Nguyễn Ân dừng tay, nhưng đầu vẫn cúi gằm, rất lâu mới thốt ra từng chữ: “Tôi không sao”.
Trái tim đột ngột như bị ai đó bóp chặt, nhét vào trong nước lạnh, để mặc cô sống chết tự lo.
Hà Diệc Thư bất ngờ ôm lấy cánh tay đang thu nhặt những mảnh thủy tinh của Nguyễn Ân, ấp úng nói: “Nguyễn Ân, xin lỗi, tôi biết như thế này là bất công với cô nhưng cô có thể coi như thương hại tôi được không? Tôi không biết mình còn may mắn sống sót được hay không, vì thế, cô có thể trả lại Tây Lương cho tôi được không?”
Cô có thể - trả lại cho tôi?
Cảm nhận được một sự lạnh lẽo trên làn da, Nguyễn Ân nắm chặt những mảnh vụn trong tay, máu bắt đầu rỉ ra.
Hà Diệc Thư bất động nhìn đối phương, tựa như đang chờ tuyên án.
Rất lâu sau, Nguyễn Ân mới gặt tay Hà Diệc Thư ra, đón nhận ánh mắt của người đối diện.
“Xin lỗi! Chị Hà, tôi không phải vĩ nhân, càng không muốn trở thành vĩ nhân, tôi thừa nhận bản thân chẳng hiền lành lương thiện như những cô nữ chính thần thánh trong tiểu thuyết. Thế nên, tác thành cho chị, hay cho hai người, đều không phải nhiệm vụ của tôi.”
Sắc mặt vốn trắng bệch của Hà Diệc Thư càng thêm nhợt nhạt, một cơn kích động trỗi dậy, cô ta đẩy Nguyễn Ân ra, cầm một mảnh thủy tinh trên đất đặt lên cổ tay mình.
“Không có ai yêu anh ấy hơn tôi! Tôi còn có thể chết vì anh ấy! Cô dám không?”
Nguyễn Ân kinh hãi, nhưng không dám rút dây động rừng, đành từng bước dụ Hà Diệc Thư buông mảnh thủy tinh xuống.
“Cái này gọi là yêu ư? Nếu…nếu như anh ấy vẫn yêu chị…” Nguyễn Ân ngừng lại một lúc, đôi mắt mơ hồ lóe lên tia sáng, tập trung rất nhiều dũng khí mới có thể nói tiếp: “Nếu anh ấy vẫn yêu chị, hành động này của chị nào có khác gì năm xưa không một tiếng bỏ anh ấy mà đi? Đúng, tôi không dám nghĩ tới chuyện yêu một người mà phải chết vì anh ấy, nhưng vậy thì chứng tỏ được điều gì chứ? Nếu chị thật sự dám chết vì anh ấy thì càng nên dũng cảm sống tiếp vì anh ấy mới đúng! Thứ anh ấy cần là chị, chứ không phải một thi thể lạnh băng!”
Hà Diệc Thư sững người, không ngờ nhìn qua Nguyễn Ân có vẻ dễ nghe lời nhưng lại cứng rắn đến thế. Cô cũng có những thứ mà bản thân yêu, cần và muốn nắm giữ. Về điểm này, cả Cố Tây Lương và Cố Nhậm đều đã được lĩnh giáo, thậm chí còn hoàn toàn bị khuất phục. Tại khoảnh khắc đó, bản thân có cảm giác bị xuyên thấu, chuyện gì cũng không hiểu, càng không thể khiến cô bị tổn thương.
“Có lẽ về nhiều điểm tôi không thể sánh với chị, nhưng nhất định có một thứ chị thua tôi. Chị biết là gì không? Là lòng tin đối với Cố Tây Lương. Chị không tin tưởng anh ấy, nên sau khi xảy ra những sự việc đau lòng, chị đã lựa chọn ra đi trong buồn bã, khiến cả hai người đều khổ sở. Chị không tin tưởng anh ấy, nên mới muốn dùng cái chết để giải quyết vấn đề. Chị dựa vào đâu mà nói yêu anh ấy? Sự thật là chị yêu anh ấy, hay là đang ích kỷ muốn trói chặt anh ấy?”
Bị Nguyễn Ân nói trắng ra nỗi lòng, Hà Diệc Thư kịch liệt lắc đầu.
“Không, không, tôi yêu anh ấy!”
Vì quá kích động mà nhịp thở của Hà Diệc Thư bắt đầu bất ổn. Nguyễn Ân vội vàng chạy lại đỡ cô ta, nhưng tay vừa mới đưa ra đã bị người khác gạt đi, cô ngã sụp xuống sàn nhà, thủy tinh cắm vào tay. Nhưng nhìn vẻ mặt lo lắng của Cố Tây Lương dành cho Hà Diệc