Sau đó, trong tay cậu anh, Húc Thăng phát triển thuận lợi đến một quy mô nhất định, con trai của Ngô Xương Trí là Ngô Úy và hai người con rể đều là lãnh đạo cấp cao trong doanh nghiệp, chia nhau quản lý những bộ phận chủ chốt của công ty. Thượng Tu Văn ngoài lợi nhuận hằng năm ra, không muốn tham gia vào đó.
Ngô Xương Trí lại rất xem trọng ý kiến của anh, mỗi lần phải ra quyết sách lớn, quan trọng, nhất định phải cùng anh bàn bạc. Nhưng Ngô Xương Trí học chuyên ngành tài chính, tốt nghiệp đại học đã được phân về công ty sắt thép quốc doanh – tiền thân của Húc Thăng, từ một nhân viên kỹ thuật dần lên tới chức phó tổng nên đối với từng mắt xích trong khâu vận hành doanh nghiệp sắt thép ông đều rất thành thạo. Ông tự hào là người trong ngành, cũng chẳng ai phủ nhận điểm này. Ông có tư tưởng kinh doanh của ông, hơn nữa vô cùng tự phụ, cố chấp. Thượng Tu Văn không phải lúc nào cũng có thể thuyết phục được ông, phần lớn thời gian, anh chỉ đưa ra ý kiến, không muốn lấy thân phận là cổ đông lớn nhất bắt ép cậu mình phải thay đổi quyết định.
Một mặt, mấy năm nay Húc Thăng phát triển nhanh chóng, nhưng mặt khác, đúng như Phùng Dĩ An nói, sự bảo thủ trong tư tưởng kinh doanh của Ngô Xương Trí và lỗ hỏng trong khâu quản lý đã tạo thành nguy cơ ngầm ngày một nhiều, tập trung vào nửa cuối năm ngoái bắt đầu lộ đuôi ra.
Ngô Xương Trí không thể không thừa nhận, Thượng Tu Văn nhiều lần nhắc nhở ông là đúng, còn Ngô Úy càng lúc càng làm ông thất vọng. Ông đành coi trọng Thượng Tu Văn hơn trước, không ngừng gọi anh đến để bàn bạc phương châm kinh doanh tiếp theo, chỉ là tất cả đều đã có chút muộn màng.
Cách nghĩ của Thượng Tu Văn là thu hút đầu tư của Viễn Vọng để chế tài Ngô Xương Trí, sau đó sẽ đảm đương chức tổng giám đốc điều hành để cải tạo lại việc vận hành doanh nghiệp, nhưng không đợi đến lúc kế hoạch của anh thành hiện thực, hàng loạt các động thái của Hạ Tĩnh Nghi khiến tất cả những mâu thuẫn tồn tại trong Húc Thăng bị khơi ra, dồn anh phải ngồi vào vị trí mà anh có muốn khước từ cũng không được.
“Anh Ngụy là người rất thực tế, mấy năm nay luôn bất đắc chí, bây giờ điều anh ấy từ quản lý chất lượng sang quản lý bán hàng, anh ấy rất hăng hái, hôm qua chúng tôi có nói chuyện điện thoại gần một tiếng, tôi cảm thấy chúng tôi có rất nhiều suy nghĩ giống nhau.”
Thượng Tu Văn đưa tay nắn nắn huyệt thái dương, chỉ “ừ” một tiếng rồi không nói gì nữa. Phùng Dĩ An phát hiện tâm trí anh không để ở đây, bèn dừng nói chuyện công việc.
“Tu Văn, Lộ Lộ e rằng không chỉ vì chuyện anh không nói cho cô ấy biết về cổ phần, không bàn bạc với cô ấy trước mà đã đảm nhận chức chủ tịch hội đồng quản trị của Húc Thăng mà tức giận đâu, suy cho cùng trước đây cô ấy đâu quan tâm đến việc kinh doanh của anh.”
“Đó chỉ là một trong những nguyên nhân thôi.” Thượng Tu Văn trả lời ngắn gọn, trong khoảnh khắc, chỉ thấy khóe miệng Phùng Dĩ An khẽ nhếch lên một nụ cười bí hiểm, “Dĩ An, nghĩ gì thế hả?”
“Nói thật nhé Tu Văn, chúng ta là cộng sự lâu như vậy, giao tình cũng không phải ít. Nhưng sự việc trước mắt, nếu anh cho phép tôi suy đoán, tôi cũng rất dễ nghĩ đến ân oán, vướng mắc riêng tư giữa anh và Hạ Tĩnh Nghi, đừng nói đến Lộ Lộ nghĩ thế nào, phụ nữ bình thường cũng rất để bụng chuyện này đấy.”
Thượng Tu Văn buông tay xuống, nhìn thẳng phía trước, nói với giọng bình thản: “Dĩ An, Lộ Lộ không phải là phụ nữ bình thường.”
“Lộ Lộ có thể rất rộng lượng rất lý trí, nhưng anh đừng xem vợ mình là một thánh nhân có thể bao dung mọi thứ, nếu cô ấy yêu anh, dĩ nhiên sẽ không thể chấp nhận anh có quan hệ không rõ ràng với người phụ nữ khác.”
“Đó là chuyện đã kết thúc từ lâu rồi.”
“Tôi hiểu cách sống và ý chí của anh, không có ý nói anh có gì mờ ám với Hạ Tĩnh Nghi. Nhưng lần đó Hạ Tĩnh Nghi đến công ty tìm anh, tôi đã nhận ra mối quan hệ không bình thường giữa hai người. Cái thái độ dò xét mọi ngóc ngách trong văn phòng của chúng ta giống hệt như nữ vương đi thị sát dân tình. Đúng lúc hai người vừa đi ăn trưa trở về thì lại bị Cam Lộ bắt gặp. Anh đừng nói với tôi là, anh không thấy ánh mắt không chút thiện cảm mà Hạ Tĩnh Nghi nhìn vợ anh. Nếu là mối quan hệ đã kết thúc từ lâu, cô ta thật chẳng cần phải tỏ ra như thế. Những thứ tôi có thể nhận ra, làm sao Cam Lộ không có cảm giác gì được?”
Chuyến viếng thăm đột ngột ngày hôm đó của Hạ Tĩnh Nghi và sự gặp gỡ bất ngờ với Cam Lộ dưới văn phòng công ty anh, Thượng Tu Văn dĩ nhiên nhớ rất rõ.
Hạ Tĩnh Nghi nhìn khắp lượt khu văn phòng mở có phần chen chúc bằng một thái độ kỳ lạ, không chút để tâm đến ánh mắt hiếu kỳ của nhân viên trong công ty, tia nhìn quét qua tất cả mọi người, sau đó bước vào văn phòng mà anh và Phùng Dĩ An dùng chung, ánh mắt dừng ở bức ảnh đặt trên bàn làm việc của anh.
Đó là hình anh và Cam Lộ chụp chung trong chuyến đi trăng mật đến Maldives, anh vận áo sơ mi màu trắng, Cam Lộ mặc chiếc đầm hoa maxi dài, hai người ngồi ở ban công lộ thiên trên biển, tay anh choàng qua vai cô, ánh hoàng hôn vàng rực phủ bóng lên hai người, Cam Lộ hướng mắt ra xa cười tươi như hoa, còn anh thì chăm chú nhìn nụ cười rạng rỡ đó, khóe miệng khẽ mỉm cười. Tấm hình này là do Thượng Thiếu Côn chụp, anh và Cam Lộ rất thích nó.
Phùng Dĩ An dĩ nhiên nhận ra tia nhìn khác lạ của Hạ Tĩnh Nghi, anh đồng cảm nháy mắt ra hiệu với Thượng Tu Văn rồi rút lui.
“Tĩnh Nghi, hôm nay đột nhiên đến đây có chuyện gì không?”
Hạ Tĩnh Nghi cười mà như không cười, lại nhìn khắp văn phòng nhỏ xíu của anh, sau đó ánh mắt dừng lại trên gương mặt anh: “Chúng ta nói chuyện ở đây à? Hay là tìm một chỗ nào đó yên tĩnh hơn đi, sắp đến giờ ăn trưa rồi còn gì.”
Thượng Tu Văn thật sự không muốn cô ta ở lâu trong công ty mình nên gật đầu đồng ý. Hai người lái xe đến một nhà hàng Tây, sau khi gọi món, Hạ Tĩnh Nghi chỉ ăn một chút, rồi hình như thở dài: “Tu Văn, em không ngờ anh bây giờ lại yên phận với việc kinh doanh nhỏ như vậy.”
“Mọi người có thể thích nghi với nhiều môi trường khác nhau đâu phải là chuyện gì xấu.” Thương Tu Văn thủng thẳng nói.
Đợi đến lúc Hạ Tĩnh Nghi đề xuất An Đạt trở thành nhà cung cấp vật liệu thép xây dựng cho dự án đầu tư sắp được triển khai ở thành phố này của Tỷ Tân, anh nhất quyết cự tuyệt: “Tĩnh Nghi, nếu em không phải lần đầu tiên chủ trì dự án cho Tỷ Tân thì cũng nên biết rõ, sự đầu tư quy mô như thế, không cần phải đàm phán hợp đồng cung ứng với một công ty đại lý, trực tiếp để các xưởng sản xuất tham gia đấu thầu là được rồi.”
“Anh cho rằng em có thể hợp tác với cậu anh sao?” Cô cười nhạt.
“Em chẳng có lý do gì để hận ông ấy, năm đó ông ấy và em chẳng có xung đột lợi ích gì, tất cả những gì ông ấy làm đều vì anh.”
Hạ Tĩnh Nghi hừ một tiếng, không muốn nhắc đến Ngô Xương Trí nữa: “Anh là vì đề nghị đó đến từ em nên mới từ chối đúng không?”
“Sai.” Anh bình thản trả lời, “Đối với anh, làm ăn là làm ăn, chỉ có hợp lý hay không, không tồn tại yêu ghét cá nhân.”
“Anh thay đổi rồi Tu Văn ạ.” Hạ Tĩnh Nghi mở to đôi mắt đẹp chăm chú nhìn anh, “Từ khi chúng ta gặp lại nhau lần đầu tiên, anh luôn dùng thái độ và lời nói khách sáo với em. Em đành phải đoán rằng, anh luôn rất hận em.”
“Anh chưa bao giờ hận em, Tĩnh Nghi ạ, chứ đừng nói là luôn, chuyện quá khứ hãy để cho nó ngủ yên.” Anh bật cười, “Nhìn thấy em bây giờ thành công trong sự nghiệp, anh rất mừng cho em.”
“Nhưng nhìn bộ dạng an phận thủ thường, già nua cằn cỗi của anh em không vui chút nào. Sao anh lại không nắm bắt cơ hội này để làm lại sự nghiệp, bán sức cho cậu anh thì phát triển được bao nhiêu chứ. Lần trước ở thành phố J, em đã nói với anh rồi, anh có giúp ông ấy thì cũng chẳng thể cải thiện cục diện của Húc Thăng.”
“Anh rất hài lòng với cuộc sống hiện nay của mình, không định thay đổi bất cứ điều gì. Còn với Húc Thăng, anh có thể hiểu em đang đứng trên lập trường làm việc cho Tỷ Tân.”
Hạ Tĩnh Nghi cười nhạt: “Tu Văn, nếu anh không nhấn mạnh anh hài lòng với cuộc sống hiện nay như vậy, có lẽ em thực sự nghĩ rằng, anh quả là đã quên đi quá khứ.”
Thượng Tu Văn đành gượng cười: “Em luôn thích suy đoán dựa vào trực giác nhỉ, có thể có được kết luận không bình thường đấy nhưng độ tin cậy thì hơi kém rồi.” Anh nhìn đồng hồ, “Không còn sớm nữa, anh phải về làm việc, đi thôi.”
Hạ Tĩnh Nghi lái xe đưa anh đến phía dưới văn phòng, vừa lúc đó thì gặp Cam Lộ và Phùng Dĩ An đi ra.
Thượng Tu Văn trong giây lát có chút bồn chồn mơ hồ, nhưng nhìn thấy thái độ điềm tĩnh, thản nhiên của Cam Lộ, anh yên tâm trở lại.
Nhưng, hình như cũng chính lần gặp đó lại khiến cho Hạ Tĩnh Nghi có ý nghĩ thăm dò tiếp theo. Cô ta thuyết phục Tín Hòa đứng ra tố cáo An Đạt, hòng để anh quay sang ký hợp đồng với cô, anh ngoài tức giận ra, dĩ nhiên vẫn cương quyết cự tuyệt, đồng thời đẩy mạnh hợp tác với Viễn Vọng, định hoàn toàn thoát ra khỏi Húc Thăng, cắt đứt mọi ý định của Hạ Tĩnh Nghi.
Chỉ là đợi đến khi anh nhận ra mưu đồ của Hạ Tĩnh Nghi không chỉ đơn giản dừng lại ở việc chi phối anh, cũng không chỉ dừng lại ở xưởng luyện thép ở thành phố J thì sự việc đã phát triển vượt ngoài khả năng kiểm soát của anh.
Phùng Dĩ An lái xe ra khỏi thành phố đến đường cao tốc, tiếp tục nói: “Bây giờ quay đầu nhìn lại, tôi đoán chính cô ta là người thao túng Tín Hòa tố cáo An Đạt cung cấp cốt thép kém chất lượng, còn việc cung cấp tư liệu lần này, đưa những việc mờ ám của Ngô Úy ra ánh sáng, ngoài cô ta ra thì còn ai khác nữa. Nếu chỉ vì một xưởng luyện thép thì không cần phải lôi cả An Đạt vào mới phải. Tôi chỉ có thể đoán định, hoặc cô ta hận anh, muốn báo thù, hoặc cô ta vẫn còn yêu anh.”
Thượng Tu Văn im lặng, anh không nghĩ rằng một Phùng Dĩ An đang gặm nhấm nỗi đau thất tình trong một thời gian dài như vậy lại có thể sáng suốt phân tích được mớ bòng bong mà mình đang gặp phải, nhưng anh không thể không thừa nhận, có những chuyện Phùng Dĩ An nói trúng phóc. Đây không phải là những chuyện cần đầu óc suy nghĩ phức tạp, chứ đừng nói đến người vô cùng thông minh, luôn có sở trường phân tích suy luận như Cam Lộ.
Phùng Dĩ An rõ ràng hiểu sự im lặng của Thượng Tu Văn theo cách của mình: “Tu Văn, Lộ Lộ luôn lý trí, biết lý lẽ, không giận anh lâu đâu.”
“Nếu cô ấy giận tôi thì có lẽ tôi còn yên tâm được một chút.” Thượng Tu Văn thở hắt ra, trước mắt anh chập chờn gương mặt bình thản cố ý và đôi mắt đầy đau buồn của Cam Lộ.
“Cô ấy phản ứng dữ dội như vậy, chứng tỏ cô ấy rất quan tâm đến anh. Anh mà gặp một người phụ nữ thờ ơ trong mọi tình huống thì còn khổ hơn.”
Thượng Tu Văn dĩ nhiên biết Phùng Dĩ An muốn ám chỉ điều gì, nhưng lúc này anh chẳng có tâm trạng để thảo luận chuyện này với người khác, chỉ cười gượng gạo rồi ngả người ra sau ghế, nhắm hai mắt lại, không nói gì thêm nữa.
Cam Lộ thế là sống ở căn hộ của Phùng Dĩ An. Cô nhanh chóng phát hiện, ở đây ngoài không có Ngô Lệ Quân ra, cơ bản chẳng khác gì cuộc sống lúc trước của cô.
Không biết Thượng Tu Văn hôm đó đã chạy tới chạy lui mấy lần, nhưng ngày hôm sau khi Cam Lộ vừa từ phòng ngủ bước ra phát hiện phòng ốc đã được sắp xếp đâu ra đó, những đồ dùng sinh hoạt anh hầu như đều mua đủ hết, từ bàn chải, kem đánh răng, dép lê, khăn, chăn gối, đến thức ăn, trái cây chất đầy trong tủ lạnh, đều là những thứ trước đây cô rất thích