Đến 3 giờ chiều, chị Hồ giúp việc lấy chìa khóa mở cửa vào, tay xách đầy thức ăn, cô cũng không thấy ngạc nhiên nữa.
Chị Hồ vui mừng nói: “Tiểu Cam, chúc mừng cô.”
“Chúc mừng gì ạ?” Lời vừa nói xong cô cũng giật mình hiểu ra, ngượng ngùng nở nụ cười, thầm thừa nhận mấy hôm nay mình đã trở nên đần độn đi rất nhiều.
“Tiểu Thượng nói với tôi, cô có thai rồi, ở đây đi làm tiện hơn, sau này sẽ sống ở đây. Cậu ấy nói cô đã quen ăn thức ăn tôi nấu, nên bảo tôi đến đây chăm sóc cô. Tiểu Thượng thật chu đáo, còn nói với tôi mấy hôm nay khẩu vị của cô không tốt, bảo tôi nấu mấy món nhiều dinh dưỡng và ít dầu mỡ cho cô, còn đưa thực đơn hàng ngày cho tôi tham khảo nữa đấy.”
Cam Lộ vờ tươi tỉnh hỏi: “Vậy ai nấu cơm cho mẹ?”
“Sở trưởng Ngô cũng bảo tôi sang đây, bà ấy nói sẽ tìm một người giúp việc khác, bây giờ chăm sóc cô là quan trọng nhất mà.” Chị Hồ thoăn thoắt sắp xếp những thứ mang đến, “Hôm nay tôi đến sớm, đi xung quanh xem rồi, gần đây có một chợ rau rất lớn, mua rau quả rất thuận tiện, cô muốn ăn gì cứ nói với tôi.”
“Cảm ơn chị Hồ.”
“Cảm ơn gì chứ. Tiểu Cam này, mẹ chồng cô tốt lắm đấy. Nhưng người trẻ thường thích tự do. Nhớ năm đó lúc tôi mang thai đứa con đầu lòng...”
Chị Hồ vừa bận rộn luôn tay luôn chân vừa nói chuyện rôm rả, khiến cho ngôi nhà rộng lớn lạnh lẽo có thêm chút sinh khí. Cam Lộ nghe tiếng được tiếng mất, chỉ cảm thấy sự sắp đặt này của Thượng Tu Văn khiến cho việc bỏ nhà ra đi của cô càng lúc càng trở thành một trò nhõng nhẽo vô vị, đúng là dở khóc dở cười, nhưng cô chẳng buồn nói gì.
Mấy ngày liền tinh thần cô mệt mỏi, miệng nhạt thếch, càng không có tâm trạng để chăm sóc bản thân. Hôm qua cô ngủ mê man, Thượng Tu Văn đi lúc nào cô cũng không biết. Ngủ đến khi bụng đói cồn cào, cô mới xuống lầu mua ít thức ăn, nhưng chỉ ăn được một nửa, lại có cảm giác buồn nôn, khó khăn lắm mới cố nén không nôn ra tiệm của người ta, vội vàng đặt muỗng đũa xuống quay về nhà. Buổi tối đi ngủ, cô cũng trải đại tấm drap giường lên, mở tấm chăn bông mới mua ra đắp lên người, cứ thế là ngủ, cơ bản là chẳng có chút sức lực để làm việc nhà.
Bây giờ chị Hồ đến đây, nhặt rau hầm canh trước, sau đó dọn dẹp nhà cửa, cô dĩ nhiên không ngăn cản, cũng không cố chấp, không định bảo chị Hồ ra về, để một mình mình tự sinh tự diệt.
Cam Lộ đến thứ hai đi làm đúng giờ, học kỳ mới đã chính thức bắt đầu. Dù có không khỏe thế nào cũng không thể không làm việc, cô cố nén cảm giác khó chịu trong người. Dù mệt hơn lúc trước nhưng ngược lại cô chẳng thể ngủ say như hôm đầu tiên, cảm giác vừa mệt mỏi vừa tuyệt vọng.
Hết giờ làm, cô vừa bước ra khỏi cổng trường, Thượng Tu Văn đã đứng chờ sẵn tự bao giờ, một tay anh xách giỏ cho cô, một tay dìu cô, cô đành phó mặc theo anh lên xe.
“Sáng nay có cảm giác buồn nôn không?”
“Có một chút.”
“Có chảy máu cam nữa không?”
“Không.”
“Anh đã đi hỏi bác sĩ, bà ấy nói có lẽ do thời tiết biến đổi khiến niêm mạc mũi co lại, nếu tiếp tục bị chảy máu cam, tốt nhất là đến khoa tai mũi họng khám.”
“Ừm.”
“Bữa trưa ở căn tin trường ăn có được không? Nếu không anh bảo chị Hồ đến trường đưa cơm trưa cho em.”
“Không cần đâu.”
Câu chuyện không thể tiếp tục nữa, hai người im lặng suốt quãng đường về, về đến nhà, chị Hồ đã nấu cơm xong, thức ăn bày trên bàn đều là những món ngày thường cô rất thích ăn. Dù không thèm ăn, cô cũng ráng ăn chút canh và nửa chén cơm. Ăn cơm xong, cô theo thói quen định dọn dẹp bát đĩa thì Thượng Tu Văn ngăn cô lại: “Để anh.”
Thượng Tu Văn từ trước đến nay chưa hề mó tay vào việc nhà, nhưng cô cũng chẳng buồn khách khí với anh, lập tức rửa tay rồi trở về phòng.
Căn phòng ngủ đã được chị Hồ dọn dẹp sạch sẽ, chăn gối trên giường do Thượng Tu Văn mua trong lúc vội vàng, dù vừa nhìn là biết ngay không hề rẻ nhưng chẳng hợp chút nào với rèm cửa, tường trong phòng, càng tăng thêm cảm giác ở nhờ, tạm bợ trong cô.
Cam Lộ dời cây đèn đứng ra gần sát cửa ban công, cô ngồi bên cửa, mở sách giáo viên, giáo án ra, soạn và học thuộc giáo án, chuẩn bị nội dung cho các tiết dạy trong tuần như thường lệ. Cô luôn không thể chấp nhận việc không chuẩn bị bài giảng, chỉ dựa vào kinh nghiệm dạy học, cho dù là dạy những nội dung đã thuộc nằm lòng, mà phải kết hợp với trình độ của học sinh và tiến độ bài dạy. Huống hồ đang trong giai đoạn thử nghiệm cải cách chương trình học, tổ bộ môn phân cho cô một phần nội dung dạy thử, cô cần phải nộp báo cáo trong học kỳ này nên không muốn làm qua loa cho xong chuyện.
Một lát sau, Thượng Tu Văn bước vào: “Lộ Lộ, sang phòng làm việc đi, ngồi đây rất dễ bị mệt đó.”
Cô để tập giáo án trên đùi, quả thật không phải là tư thế thoải mái gì cho lắm. Không đợi cô nói gì, Thượng Tu Văn đã đến thu dọn đống sách vở cô đang bày ra, rồi dìu cô đứng lên.
Cô đành gượng cười: “Em chưa đến mức đi lại khó khăn mà.”
Mấy hôm nay cô chẳng hề có ý định sang tham quan các phòng khác trong ngôi nhà này, bây giờ đi theo Thượng Tu Văn vào phòng làm việc, cô mới phát hiện căn phòng này có cùng ban công với phòng ngủ, bài trí rất đơn giản, kệ sách dựa sát tường trống huơ hoác, trên bàn làm việc có máy tính và những sách cô thường dùng tới, chắc chắn là Thượng Tu Văn đem đến cho cô.
“Cảm ơn anh.” Cô đúng là trong lúc nóng giận, vội vã đi quên mang số sách này theo đang tính xem có nên mua lại hay không thì anh lại đem đến cho cô.
Thượng Tu Văn nở nụ cười gượng gạo: “Đừng khách sáo.”
Cô tiếp tục chuẩn bị bài giảng, gần một tiếng sau, Thượng Tu Văn lại bước vào: “Anh đưa em đi dạo một lát nhé, đừng ngồi một chỗ lâu như thế.”
Anh vẫn cái cách chăm sóc chu đáo đó khiến cô chua xót. Cô cúi đầu im lặng một lát, sau đó mặc áo khoác theo anh xuống lầu.
Bên cạnh tòa nhà chung cư này có một cái hồ nhỏ, thành phố này tuy sông hồ dày đặc, có những hồ rất nổi tiếng nhưng khu vực trung tâm sầm uất lại rất ít hồ, lại thêm một quảng trường xanh ngát, không chỉ là điểm thu hút người mua của các tòa nhà mọc sừng sững xung quanh mà còn là nơi tụ tập thư giãn của người dân thành phố. Bây giờ đã là cuối đông, trời vẫn lạnh lẽo, trên quãng trường chỉ còn một tốp phụ nữ trung niên đang thích thú múa theo nhạc, nhiều trò chơi dành cho trẻ con như xe điện đụng nằm im lìm ở một góc.
Thượng Tu Văn và Cam Lộ đi bộ dọc bên hồ, mặt nước hồ sóng sánh phản chiếu ánh đèn rực rỡ từ các tòa nhà cao tầng, cứ dập dờn không ngơi nghỉ theo từng đợt gió thổi. Người tản bộ không nhiều, âm thanh huyên náo của đủ loại xe cộ trên con đường lớn cách đó không xa càng khiến cho nơi này yên tĩnh một cách kỳ lạ.
Thượng Tu Văn nắm tay Cam Lộ, cô hơi co tay lại, nhưng để mặc ngón tay lạnh buốt của mình nằm gọn trong lòng bàn tay ấm áp của anh, họ đều mang giày thể thao, đi trên con đường lát gỗ, tiếng bước chân vang lên nhẹ nhàng, đều đều.
“Về chuyện quá khứ, anh nghĩ anh nên nói rõ với em hơn một chút.”
“Tu Văn, lúc nhận được thông báo trúng tuyển vào khoa lịch sử trường Đại học Sư phạm, em rất không vui, vì khó khăn lắm mới thoát khỏi sự uy hiếp của kì thi tốt nghiệp, lại phải tiếp tục nhằn các môn học thuộc lòng sau này.”
Thượng Tu Văn không hiểu sao cô lại đột nhiên nói đến chuyện này, nhưng suốt mấy ngày qua đây là lần đầu tiên cô nói với anh bằng giọng ôn hòa như vậy nên anh dĩ nhiên là không cắt ngang lời cô.
“Sau khi bắt đầu vào học thật sự, em mới biết, chỗ phiền phức nhất của lịch sử không phải là phải học thuộc lòng mà là nó có tính không xác định. Hoàng đế của các triều đại trong lịch sử Trung Quốc đều chú trọng tu sử, nền sử học rất phát triển, các tư liệu lịch sử rất phong phú, nhưng lịch sử Trung Quốc vẫn đầy rẫy những câu đố, các tư liệu lịch sử hư hư thực thực, dù đọc dưới góc độ nào đều sẽ có những cách lí giải không giống nhau.”
“Cho nên em mới thật sự có hứng thú với lịch sử đúng không?”
Anh vừa mở miệng hỏi, Cam Lộ hình như có chút ngạc nhiên, nghiêng đầu nghĩ ngợi, khóe miệng hơi động đậy, nhưng cuối cùng không cười nổi, “Em đang muốn nói gì vậy nhỉ, haizzz, em hơi lạc đề rồi thì phải, thật ra em chỉ là muốn nói, thời gian làm cho lịch sử trở nên mơ hồ, cho dù có nghiên cứu thế nào, cũng không thể hoàn toàn là sự thật. Cụ thể đến lịch sử của mỗi người, đó càng thuần túy là chuyện rất riêng tư. Không ai là không giữ chút gì đó cho riêng mình, còn anh, anh đã bỏ lỡ thời gian thích sáp nhập để nói với em về quá khứ của anh, bây giờ em không còn hứng thú đi nghiên cứu lịch sử của anh nữa.”
“Lộ Lộ, nếu em đã không muốn nghe giải thích, xin lỗi.” Giọng Thượng Tu Văn trầm xuống, mang chút chua chát, “Vậy thì, cứ xem như đứa con này là một sự khởi đầu hoàn toàn mới của hai chúng ta, chúng ta tiếp tục vui vẻ sống với nhau nhé.”
“E rằng đứa con này không thể cho cuộc hôn nhân đầy nghi vấn một sự khởi đầu hoàn toàn mới được. Em cũng kể chút quá khứ của em vậy.” Cam Lộ chần chừ một lát, “Trước đây em kể cho anh nghe chuyện lúc còn nhỏ, nhưng em rất ít khi nhắc đến mẹ em đúng không?”
“Bởi vì cha mẹ em ly hôn đúng không?”
“Ly hôn? Không, em không hận họ vì đã ly hôn. Từ lúc em bắt đầu hiểu chuyện, tình cảm giữa cha mẹ đã không tốt, trước khi ly hôn, họ thường cãi nhau rất kịch liệt, rất thường xuyên. Họ không muốn cãi nhau trước mặt em, luôn là sau khi em ngủ, họ đóng cửa phòng lại, cố gắng hạ giọng thấp nhất có thể. Nhưng cãi nhau ấy mà, rõ ràng là chẳng thể nào xảy ra trong lặng lẽ.” Cam Lộ nhìn xa xăm, gượng cười, “Em đứng ngoài cửa phòng họ nghe trộm không chỉ một lần, sợ đến phát run, nhưng hoàn toàn không biết làm thế nào để họ đừng cãi nhau nữa.”
Cô mơ màng nhìn phía trước, nhớ lại cô bé đứng ngoài cửa phòng đóng chặt, nghe tiếng cãi cọ và tiếng đồ vật vỡ loảng xoảng từ bên trong vọng ra, ánh trăng lạnh lẽo hắt vào nhà qua cửa sổ, thành một vệt ánh sáng dài hẹp, còn cô đứng nơi vệt sáng đó, tay bấu chặt vào gấu áo ngủ, cô đơn và bất lực.
Dường như từ đó trở đi, cho dù đã trưởng thành thế nào, dù đã học được cách trấn tĩnh trước mọi việc bất ngờ xảy đến thì cô vẫn giữ thói quen bấu chặt gấu áo những lúc căng thẳng.
Thượng Tu Văn trước đây từng vừa xem ảnh cũ của Cam Lộ, vừa nghe cô kể những câu chuyện thú vị thuở ấu thơ, ví dụ như cha cô dẫn cô đổi mấy lượt xe buýt ra ngoại ô bắt bướm về làm tiêu bản, rồi lỡ chuyến xe cuối cùng cuốc bộ về nhà thế nào.... Cô gần như không nhắc gì đến mẹ, chỉ nói qua loa về việc cha mẹ đã ly hôn mà không thể hiện bất cứ cảm xúc gì, không ngờ cô cũng có những ký ức không vui như vậy, anh biết cô hiện giờ không cần sự an ủi của anh, chỉ xót xa nắm chặt lấy tay cô.
“Họ vì sao lại cãi nhau, em không mấy ấn tượng, nhưng em nhớ rất rõ một câu nói của mẹ. Mẹ nói với cha rằng: “Anh đừng mong dùng con gái để níu kéo tôi, nếu không phải vì Lộ Lộ, tôi còn đứng đây nhiều lời với anh sao?” Cô quay sang nhìn Thượng Tu Văn, “Hôm trước em hình như đã nói câu đại loại như thế với anh.”
Thượng Tu Văn có thể cảm nhận được mồ hôi lạnh túa ra từ tay của cả hai: “Lúc tức giận nói không lựa lời là chuyện thường tình, em có lý do để giận anh, anh không để bụng câu nói đó đâu, em cũng đừng để những chuyện không vui trong lòng như vậy.”