lại nhìn về phía trước: “Em luôn cho rằng mình rất lý trí, thấu tình đạt lý hơn những đứa trẻ khác, có thể bình tĩnh đón nhận việc cha mẹ ly hôn, chấp nhận cuộc sống mới của mẹ, dù sao mẹ và cha cũng không thể đi chung đường, miễn cưỡng nhau cũng chẳng ích gì, chỉ càng thêm chán ghét nhau mà thôi. Nhưng hôm trước vừa nói xong với anh câu đó, em chợt phát hiện ra, em chưa từng quên mẹ đã bỏ rơi em, cứ canh cánh trong lòng mãi.”
“Mẹ em rất quan tâm đến em mà, lần đó sau khi em dẫn anh đến gặp mẹ, mẹ đã gọi cho anh nói nếu công việc cần giúp gì cứ đến tìm mẹ, mẹ hi vọng anh có thể cho em cuộc sống tốt hơn.”
Cam Lộ sững người, nhưng lập tức cười: “Mẹ em rất có mắt nhìn người, nhưng cũng bị anh giấu nhẹm giống như em, cứ nghĩ rằng anh chỉ làm ăn nhỏ, cần có người nâng đỡ, xem ra em cũng không việc gì phải bận tâm.”
“Lộ Lộ...”
Cam Lộ không để ý đến anh, tiếp tục nói: “Đúng vậy, mẹ rất quan tâm đến em, thật ra mẹ muốn bỏ thứ gì là bỏ được ngay, chỉ có em là mẹ không thể nào bỏ được. Nếu không phải là có em, mẹ có thể nói là chẳng có ràng buộc gì, có thể sống thanh thản hơn một chút. Năm đó bà lẽ ra đã đi di dân cùng với một người đàn ông điều kiện rất tốt, tuổi tác tương xứng rồi, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, nói chỉ sợ đi rồi thì tình cảm mẹ con sẽ ngày một xa cách, cuối cùng không đi nữa. Em biết rất rõ mẹ đối xử với em rất tốt, có lúc thậm chí có thể nói là dỗ dành em, nhưng em không muốn quá gần gũi với mẹ. Không biết là vì cha em hay là vì nỗi sợ hãi và căm ghét lúc nhỏ đã hằn sâu trong tim.”
Giọng nói cô nhẹ nhàng, từ tốn, chẳng khác gì so với thường ngày, hình như đang nhớ lại những chuyện cũ với tâm thái nhẹ nhàng, nhưng Thượng Tu Văn vẫn nhận ra ý tứ trong lời nói của cô.
“Lộ Lộ, hoàn cảnh của chúng ta không giống với cha mẹ em, anh yêu em mà.”
“Cha em cũng rất yêu mẹ em, mẹ hiểu rõ điều này hơn bất cứ người nào khác. Nhưng có ích gì cơ chứ?” Cô cười buồn bã, “Thứ cha cho mẹ thì mẹ lại không cần, còn thứ mẹ cần, cha lại không thể cho. Tình yêu ấy mà, chỉ khi có sự đồng cảm, trân trọng của cả người cho và người nhận thì mới có ý nghĩa. Tình yêu của anh... rất đặc biệt, em không tài nào hiểu nổi, có thể cũng không dám nhận.”
Lời nói dứt tình thẳng thắn này khiến Thượng Tu Văn đứng khựng lại, cầm hai tay Cam Lộ lên, nhìn vào mắt cô: “Anh biết, sau khi anh thẳng thắn nói ra, em sẽ chỉ nghi ngờ càng nhiều hơn. Bây giờ em hiểu nỗi khổ có một số chuyện không thể nói ra rồi chứ.”
Cam Lộ lắc đầu cười mà như không cười: “Anh chắc mẩm em là một con ngốc không biết tí gì thì sẽ vui hơn đúng không?”
Thượng Tu Văn bất lực: “Với sự thông minh của em, Lộ Lộ à, em có tự nguyện trói buộc với người đàn ông có quá nhiều chuyện quá khứ không? E rằng anh thẳng thắn ngay từ đầu, em sẽ rời xa anh ngay.”
“Em phải thừa nhận, anh biết trước tất cả những phản ứng có thể của em, Tu Văn ạ. Nếu không phải cô người yêu cũ thân yêu của anh bỗng dưng nhảy vào, em chắc sẽ luôn ở trong tầm kiểm soát của anh rồi.”
“Là anh không đúng, anh chỉ là,” Thượng Tu Văn ngần ngừ, hạ thấp giọng, “Anh chỉ là không muốn bỏ lỡ em, càng sợ sẽ vuột mất em.”
“Ồ, nếu bây giờ vẫn còn nói những lời này, anh thật là đang sỉ nhục trí khôn của em đấy. Anh sợ gì chứ? Tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của anh, em từ trước đến nay căn bản là chưa từng thoát ra khỏi kế hoạch của anh. Bây giờ nghĩ lại, em thật sự cảm thấy vừa sợ hãi vừa vinh dự, em có tài cán gì đáng để cho anh phải hao tâm tổn trí như thế.” Cam Lộ cười không thành tiếng, cười đến nỗi vai rung lên, nhưng không có chút gì là vui vẻ.
“Đừng tưởng tượng mọi hành động của anh đều có mục đích xấu, Lộ Lộ, những chuyện đó thật sự đã qua rồi, anh chỉ không muốn em cứ bị vây khốn bởi những chuyện cũ đó.”
“Không ai có thể hoàn toàn đoạn tuyệt với quá khứ. Nói thẳng ra, nếu chúng ta không phải là vợ chồng, em đã có thể hiểu anh. Đổi lại là em, em cũng sẽ không chủ động kể với người khác. Không phải ai cũng diễn được vai cha cố, có thể khoan dung, thông cảm vô điều kiện.”
“Anh không có tư cách để xin em tha thứ vô điều kiện, cho dù em đã không còn tin anh nữa, anh cũng vẫn nói với em rằng, Lộ Lộ, anh kết hôn với em là vì yêu em.”
“Yêu bằng cách này sao? Em sẽ không cảm ơn anh vì anh đã chọn em đâu.” Nụ cười nở trên khóe miệng cô càng lúc càng thê lương, chua chát.
“Chúng ta còn rất nhiều thời gian, em cho anh một cơ hội, chúng ta sẽ xây dựng lòng tin lại từ đầu.”
“Xin lỗi, anh vừa nói đến còn rất nhiều thời gian, em nghe mà càng thấy tuyệt vọng hơn.”
Giọng nói lạnh tanh của Cam Lộ khiến Thượng Tu Văn hụt hẫng: “Lộ Lộ, em có thể đừng nghĩ thế không?”
“Em còn có thể nghĩ gì được nữa? Khi lần đầu tiên anh nói về chuyện có con, em thật sự đã rất do dự. Em không biết mình đã sẵn sàng hay chưa, cũng không biết em có đủ tư cách làm mẹ chưa. Để khắc phục sự do dự này, em cần phải hạ quyết tâm nhiều hơn rất nhiều những gì anh có thể tưởng tượng.” Cô chán nản lắc đầu, ký ức dường như đang nhảy múa trước mắt cô.
“Đây là quyết định của cả hai chúng ta, chính vì muốn mãi mãi chung sống với em, anh mới khát khao một đứa con của chúng ta.”
“Em không muốn uy hiếp anh, nhưng tình cảm bây giờ của chúng ta, thật không có gì đảm bảo sẽ không giống như cha mẹ em, trở thành kẻ thù của nhau, như thế là không công bằng cho đứa trẻ.”
“Anh luôn cho rằng, một người sống cuộc sống như thế nào là do tự mình lựa chọn tự mình nắm bắt, em sao có thể quả quyết là chúng ta sẽ lặp lại cuộc sống của người khác.”
“Em không được tự tin như anh, nhất là bây giờ, em mới phát hiện, cuộc sống mà em sống lại là do người khác chọn cho. Anh lấy em để thỏa hiệp với cuộc sống, bây giờ lại muốn em thỏa hiệp vì con, tiếp tục chung sống với anh.” Không đợi Thượng Tu Văn phản bác, Cam Lộ mỉm cười, “Nếu em không đủ nhẫn tâm để không cần đứa bé này thì chắc là không có lựa chọn nào khác rồi.”
“Không như em nghĩ đâu mà, anh lấy em là vì...”
“Đừng đừng, đừng nói những lời đó nữa. Sau khi nhìn thấy rõ tất cả mọi chuyện mà còn cần đến sự dỗ dành của anh, chắc là em ngốc đến không thể cứu vãn được nữa rồi.” Cam Lộ ngước mặt lên nhìn anh, nét mặt bình lặng, “Được rồi, trước khi có quyết định cuối cùng, em sẽ không lấy con ra để hờn trách nữa, xin anh thông cảm cho tâm trạng của em, đừng đến kích động em nữa.”
Thượng Tu Văn nắm lấy tay cô: “Lộ Lộ, phán đoán của em là rất không cân bằng cho cuộc hôn nhân hai năm của chúng ta.”
“Về công bằng, chúng ta không cần phải tranh luận nữa, chẳng có ý nghĩa gì.” Cam Lộ tỏ vẻ chán chường, cúi đầu nhìn bóng mình trải dài trên mặt đất. “Em bây giờ chỉ có thể cố hết sức không nghĩ về cuộc sống trong hai năm này, nếu không ngoài khâm phục anh ra, em chẳng có chút tự tin nào để nói. Về thôi, em mệt rồi.”
Họ quay về nhà, Thượng Tu Văn vẫn nắm tay Cam Lộ, hơi ấm của anh truyền sang tay cô, vai cô tựa vào bắp tay phải của anh, bóng họ nghiêng nghiêng trong ánh chiều tà, một cao một thấp đi bên nhau.
Cảnh tượng này chẳng khác gì so với những lần dạo bộ trước của họ.
Thế nhưng, tất cả đã khác rồi – Cam Lộ có thể cảm thấy tay Thượng Tu Văn nắm chặt lại, tay cô bị siết chặt trong lòng bàn tay anh. Sức mạnh đó đủ để cô cảm thấy đau, nhưng cô không nói lời nào, để mặc anh dùng sức nắm lấy, dường như cảm giác đau này có thể chế ngự nỗi đau từ tận sâu trong đáy lòng mà cô không muốn đối mặt.