Ngón tay mân mê cốc café, cô khẽ hỏi: “Anh biết cô ấy bị thương à?”.
Hàn Mặc Ngôn gật đầu: “Ừ, có người gọi điện cho anh”.
Giọng nói hoàn toàn bình tĩnh như mọi khi.
Lục Nhiễm như vô ý hỏi: “Anh không hiếu kỳ xem tại sao em biết à?”.
“Bệnh viện gọi điện thoại, họ nói trước đó đã có người nhắn tin hỏi, nhưng anh không trả lời”. Ngừng một lát, mới tiếp tục: “Anh nghĩ chắc em đã đọc được”.
Hóa ra cô đã bị phát hiện.
Hành động này của cô thực là đáng xấu hổ.
Nắm chặt những ngón tay cầm cốc, Lục Nhiễm cúi xuống nhìn bọt café trong cốc: “Rồi sao nữa?”.
“Sao hả?”.
Đắn đo cân nhắc lựa lời, Lục Nhiễm lãnh đạm hỏi: “Hôn lễ của chúng ta có cần lui lại không?”.
“Tại sao?”.
“Anh không trách em à? Còn nữa... nghe tin cô ta bị tai nạn, chắc anh đau lòng lắm?”.
Câu trả lời của Hàn Mặc Ngôn nằm ngoài dự định của cô: “Việc này thì có liên quan gì đến hôn lễ của chúng ta”.
Nghe thế, Lục Nhiễm giật mình, rồi chậm rãi ngẩng đầu lên, nhìn người đàn ông đang ngồi trước mặt.
Ánh đèn trong quán café không đủ sáng, ngũ quan của người đàn ông trong tranh tối tranh sáng trở thành những nét lập thể, giống hệt bức tượng điêu khắc vô cảm trong lớp hội họa.
Vẫn là vẻ mặt không thay đổi từ khi cô quen anh.
Hàn Mặc Ngôn nhíu mày, giọng nói có chút bất lực: “Em cảm thấy anh sẽ thế nào? Nối lại tình cũ, rồi dứt khoát chia tay em khi ngày cưới đã gần kề... nguyên nhân là vì em xóa tin nhắn của anh”.
Lục Nhiễm mở miệng, nhưng không biết nói gì.
Bởi vì sự thực đúng là cô nghĩ như thế.
Đối diện với một Trang Tĩnh tự tin có thừa, đúng là Lục Nhiễm quá tự ti, họ quen nhau, yêu nhau bao nhiêu năm như thế, cô không bao giờ có thể xen vào.
“Hàn Mặc Ngôn, có thật là... anh không còn tình cảm gì với cô ta nữa không?”.
Bất giác ánh mắt cô nhìn chằm chằm vào Hàn Mặc Ngôn, chờ đợi vào lo sợ... hoàn toàn khác xa một Lục Nhiễm trong quá khứ.
Hàn Mặc Ngôn bỗng bật cười: “Lục Nhiễm, có phải là em không hề tin anh? Anh phải làm thế nào thì em mới tin anh?”.
Câu hỏi đó cô đã hỏi không dưới một lần.
Lục Nhiễm ngưng lại mấy giây.
Phải làm thế nào thì cô mới tin anh?
Từng nghe người khác kể về tình yêu của họ, từng nhìn thấy những hình ảnh đẹp đẽ trong quá khứ của họ, thậm chí còn tận mắt chứng kiến trạng thái thất thần say rượu của Hàn Mặc Ngôn khi gặp lại Trang Tĩnh, cô không thể làm như không biết gì. Mặc dù hết lần này đến lần khác cô tự nói với bản thân mình, những chuyện đã qua thì cứ để nó qua đi, nhưng nỗi ấm ức trong lòng vẫn y nguyên, không thể rũ bỏ.
Bỗng có tiếng chuông điện thoại.
Hàn Mặc Ngôn nhận điện thoại, “Ừ” một tiếng, lông mày càng lúc càng cau lại, Lục Nhiễm cũng cảm thấy lo lắng, đợi anh nói xong điện thoại mới hỏi: “Sao thế?”.
Cầm áo khoác lên, Hàn Mặc Ngôn trả lời đơn giản: “Bác sĩ gọi, em... đi cùng anh nhé”.
Trang Tĩnh bị thương ở sau đầu và chân trái, vốn dĩ tình trạng đã ổn định, nhưng không biết tại sao hiện giờ lại xuất hiện hiện tượng khó thở.
Theo sau Hàn Mặc Ngôn, thấy anh lo lắng mọi thứ, giống như anh đã từng chăm sóc cô ta trong quá khứ, Lục Nhiễm cảm thấy cảm xúc lẫn lộn trào dâng trong lòng.
Ngồi trên chiếc ghế nhựa ở hành lang trống trơn trong bệnh viện, Lục Nhiễm dần dần chìm vào giấc ngủ.
Nửa đêm tỉnh dậy, cô thấy đang đắp trên mình chiếc áo khoác của Hàn Mặc Ngôn. Điều hòa trung tâm của bệnh viện không tốt lắm, nhưng cô vẫn thấy ấm áp lạ kỳ.
Hành lang tối om, thỉnh thoảng mới có vài tiếng động khe khẽ.
Lục Nhiễm do dự một lát.
Giờ này, chắc Hàn Mặc Ngôn đang ở bên cạnh Trang Tĩnh, cũng phải, cô ta đang bị thương, xét về tình về lý cô không thể có ý kiến gì... nhưng mà...
“Uống trà sữa đi, máy nước nóng hỏng rồi, chỉ có trà sữa thôi”.
Ngẩng đầu lên, nhìn thấy cánh tay của Hàn Mặc Ngôn đưa qua, những ngón tay dài đang cầm chiếc cốc giấy, trong bóng tối những đường nét trên khuôn mặt càng trở nên lạnh lùng.
Ngẩn ngơ nhận lấy cốc nước trong tay Hàn Mặc Ngôn, bỏng rát.
Quá nóng.
Hàn Mặc Ngôn đỡ lấy rồi đặt cốc nước sang một bên: “Hơi nóng”.
“Không sao, trời lạnh thế này, nóng càng tốt”.
Lục Nhiễm cố ý cầm lấy cốc giấy, mặc cho hơi nóng từ bàn tay lan tỏa khắp cơ thể.
Mấy giây yên lặng, Lục Nhiễm đang định lên tiếng, bị tiếng chuông cắt ngang.
Phòng bệnh của Trang Tĩnh.
Hàn Mặc Ngôn cũng ngớ ra một giây, rồi đi theo y tá vào phòng bệnh, Lục Nhiễm đứng ở cửa phòng, không biết có nên vào hay không.
Y tá làm một số kiểm tra đơn giản, cười nói: “Tỉnh rồi, không sao rồi”, rồi đi ra khỏi phòng bệnh.
Giọng nói của Trang Tĩnh vẫn dịu dàng êm tai, cộng thêm một chút yếu ớt, càng khiến ngước ta thương xót: “Anh Ngôn, cảm ơn anh”.
Hàn Mặc Ngôn bình thản: “Không có gì”.
“Anh ghét em đến thế à? Ghét em đến nỗi cứ nói những lời khách sáo đó với em?”.
“Đâu có”.
“Em bị tai nạn thế này anh đừng nói với bố mẹ em nhé”.
“Đó là việc riêng của cô”.
Trang Tĩnh khẽ thở dài: “Anh Ngôn, chúng ta nhất định phải thế này sao?”.
“Nghỉ ngơi cho khỏe”. Hàn Mặc Ngôn chuyển đề tài: “Có muốn ăn gì không?”.
“Em không đói lắm, anh lấy cho em chút nước được không?”.
“Được rồi”.
Nói xong, Hàn Mặc Ngôn lại quay ra.
Lục Nhiễm hỏi: “Tối nay anh ở đây à?”.
“Tại sao?”. Hàn Mặc Ngôn nghi hoặc nhìn Lục Nhiễm: “Anh chỉ đang làm nghĩa vụ của một người bạn mà thôi”.
Cũng không muốn vô lý gây chuyện, Lục Nhiễm cầm lấy cái cốc trong tay Hàn Mặc Ngôn.
“Nghĩa vụ của anh cứ giao cho em, anh về đi”.
Hàn Mặc Ngôn chỉ hơi do dự rồi nói: “Cũng được”.
Rót xong nước, Lục Nhiễm gõ cửa, đi vào, nhìn thấy cô, Trang Tĩnh sững lại, nhưng nhanh chóng nở một nụ cười: “Cô sợ chúng tôi gặp nhau đến thế cơ à?”.
Cô ta cố ý công kích Lục Nhiễm.
Lục Nhiễm bình thản nói: “Cũng hơi hơi, vì thế, cô sẽ không có cơ hội gặp lại anh ấy đâu. Viện phí đã đóng đầy đủ rồi, cô không phải lo lắng gì hết, có việc gì thì cứ gọi điện cho bạn cô, tôi không tin là ở đây cô chỉ quen có một mình Hàn Mặc Ngôn”.
Lục Nhiễm đặt cốc nước xuống, quay đi, đột nhiên Trang Tĩnh cao giọng gọi: “Cô Lục!”.
Lục Nhiễm không quay lại, chỉ đứng im hỏi: “Có việc gì thế?”.
Trang Tĩnh bỗng trở nên yếu đuối, giọng nói như khóc lóc cầu xin: “Nhường Hàn Mặc Ngôn cho tôi được không, tôi rất yêu anh ấy, tôi cũng rất hối hận, sáu năm qua, không một giờ phút nào tôi không nhớ về anh ấy, nhớ đến phát điên mà không dám quay trở về, vì sợ anh ấy lạnh nhạt... Cô Lục, tôi không còn trẻ nữa, còn cô thì vẫn xinh đẹp trẻ trung, cô có thể tìm được người còn tốt hơn cả Hàn Mặc Ngôn, hà tất phải tranh giành với tôi một người đàn ông vốn dĩ chẳng hề yêu cô?”.
“Tôi không muốn mất anh ấy, tôi cầu xin cô đấy”.
Đã biết có ngày hôm nay, sao trước kia còn làm như vậy.
Tự cô không biết giữ gìn, nên cũng đừng trách người khác.
Lục Nhiễm cầm nắm đấm cửa, không hề xúc động: “Không phải chỉ một mình chị yêu anh ấy, chị chỉ yêu anh ấy một hai năm, còn tôi đã yêu anh ấy sáu năm rồi, chị cảm thấy tôi có thể buông tay không?”.
Bỗng rầm một cái, Trang Tĩnh từ trên giường ngã xuống.
Bình nước truyền rơi xuống vỡ tan, chiếc chân trái bị thương cũng thõng xuống.
Lục Nhiễm kinh hãi quay lại, nhưng đã có người đẩy cửa chạy vào đỡ lấy Trang Tĩnh đang ngã xuống nền nhà.
Mặt Trang Tĩnh trắng bệch, ngã vào lòng Hàn Mặc Ngôn, ngón tay trở nên tím bầm vì tóm chặt lấy áo khoác ngoài của Hàn Mặc Ngôn, như thể sẽ ngưng thở ngay lập tức, yếu đuối đến mức không thể chịu đựng thêm bất cứ điều gì.
Cô gái đẹp dịu dàng mà kiên cường kia, đang hoàn toàn dựa vào lòng bạn, ngay cả Lục Nhiễm đứng ngoài cũng cảm thấy thật đáng thương.
Người phụ nữ ấy có khả năng gây thiện cảm trời sinh.
Nhưng mà...
Lục Nhiễm nắm chặt nắm đấm cửa, mở cửa phòng bệnh, đi ra ngoài.
Nếu không đi, cô thật không biết mình sẽ làm gì.
Gió thổi bay áo khoác ngoài, Lục Nhiễm bỗng muốn châm một điếu thuốc.
Không phải để hút, mà đơn thuần chỉ là châm lên một điếu thuốc, để chất nicotin khiến cô tê dại.
Cô sờ khắp túi áo và túi xách, không thấy thuốc, chỉ thấy chiếc nhẫn cuới.
Chiếc nhẫn cưới vừa mới lấy về, vừa khít trên ngón tay áp út, nghe đồn đây là vị trí gần tim nhất, nhưng mà chiếc nhẫn cưới tuyệt đẹp cũng không thể làm dịu bớt sự bất an trong lòng cô.
Điện thoại đổ chuông.
Là giọng của Hàn Mặc Ngôn: “Lục Nhiễm, em đi đâu Lục Nhiễm im lặng một lát rồi trả lời: “ở bên ngoài, đang chuẩn bị về”.
“Để anh đưa em về”.
“Vâng, khi nào thì anh về?”.
Hàn Mặc Ngôn im lặng một lát, đầu dây bên kia loáng thoáng giọng người phụ nữ, sự nhẫn nại của Lục Nhiễm bỗng hoàn toàn cạn kiệt: “Thôi, không cần đâu, em tự về đây”.
Cô tắt điện thoại.
Cô rất kiên định rất kiên định muốn lấy Hàn Mặc Ngôn.
Nhưng... cô không thể xác nhận Hàn Mạc Ngôn có thật lòng muốn lấy cô hay không.
Nếu Trang Tĩnh không biến mất, mà cứ tiếp tục xuất hiện bên cạnh Hàn Mặc Ngôn như thế này, thì cô thật không thể chịu đựng thêm.
Cách nhanh nhất để một người biến mất là thế nào?
Chắc chắn không phải là ngồi chờ cô ta tự biến mất.
Lục Nhiễm ngủ đúng một ngày, tỉnh dậy thì gọi cho Lục Tề. Nghe giọng em gái, Lục Tề rất vui.
Cũng phải, thời gian này Lục Tề khách khứa suốt, nhưng chỉ nghe qua một hai câu anh đã phát hiện ra Lục Nhiễm có chuyện gì.
“Tiểu Nhiễm, em có chuyện gì muốn nói với anh à?”.
Lục Nhiễm cố cười, tay vẫn giữ chặt chiếc điện thoại, những vấn đề vốn khó nói nay bỗng dễ dàng buột ra khỏi miệng: “Anh, anh có thể khiến cho một người vĩnh viễn biến khỏi khỏi phạm vi cuộc sống của em không?”.
Lục Tề giật mình: “Có người nào đeo bám em à?”.
“Không phải em, mà là Hàn Mặc Ngôn”.
Một lát im lặng: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì? Buổi chiều anh về nhà, em đừng đi đâu nhé”.
Sau một buổi trưa yên ổn, Lục Nhiễm ngồi trong ánh nắng mỏng manh giữa ngày đông giá rét, kể lại tất cả mọi chuyện cho Lục Tề.
Cô biết rõ đây không phải một lựa chọn hay, đối với những việc của bản thân cô, Lục Tề còn lo lắng hơn cả cho chính bản thân mình, nhưng cô cũng không thể nhẫn nại thêm... cô muốn tìm một người để dốc hết nỗi lòng.
Nghe xong, Lục Tề im lặng khác thường.
“Tiểu Nhiễm, nếu Trang Tĩnh biến mất, liệu em và hắn ta có thể...”.
Lục Nhiễm trả lời rất nhanh: “Em không biết”.
Lục Tề bình tĩnh nói: “Để cho cô ta biến mất khỏi cuộc sống của em thì rất đơn giản, vấn đề là làm thế nào để cô ta biến mất khỏi cuộc sống của em và Hàn Mặc Ngôn. Tiểu Nhiễm, em dốc toàn lực để duy trì mối quan hệ này có đáng không? Đã lâu lắm rồi anh không thấy em cười với anh? Yêu cầu của anh rất đơn giản, chỉ cần em vui vẻ, em có thể nói với anh là em rất hạnh phúc... nhưng hiện giờ anh không thể tìm thấy dù chỉ chút ít điều đó trên khuôn mặt của em. Anh đau lòng lắm, em biết không?”.
Lục Tề rất ít khi nhiều lời như vậy, có thể đây là lần đầu tiên.
Ánh mắt Lục Nhiễm trở nên xa xăm giây lát rồi lấy lại sự bình tĩnh, cô lấy chiếc nhẫn cưới từ trong t