“Cũng chỉ còn một bước nữa thôi, anh, hãy kệ em một lần cuối đi”.
Lục Tề xoa đầu Lục Nhiễm, nói: “Được rồi”.
Không ai có thể nghi ngờ về hiệu suất làm việc của Lục Tề.
Ngày thứ ba Lục Nhiễm đến bệnh viện Trung tâm, Trang Tĩnh đã không còn ở đó, hỏi thăm lễ tân, chỉ nhận được câu trả lời: “Bệnh nhân chuyển viện rồi”.
Cảm thấy như trút được gánh nặng, nhưng cũng có vài phần tội lỗi.
Dù gì thì cô cũng giấu Hàn Mặc Ngôn việc này.
Nhưng... cũng không hối hận, Lục Nhiễm vốn không phải thiện nam tín nữ gì, cứ coi như tự lừa mình lừa người, nhưng mà chưa cần ra trận đã giải quyết xong việc của Trang Tĩnh là tốt lắm rồi.
Hôn lễ đang đến gần, chính xác là chưa đến nửa tháng nữa.
Sau Tết là khoảng thời gian tiệc tùng nhiều nhất, đằng nào thì mẹ đã lo liệu hết mọi việc cưới xin, nên Lục Nhiễm chỉ việc theo sau Hàn Mặc Ngôn đến hết cuộc gặp này đến cuộc gặp khác, tiện thể cũng chuyển được bao nhiêu thiệp mời.
Gió lặng sóng ngừng, Lục Nhiễm mân mê chiếc váy cưới, chờ đợi ngày trọng đại đang đến gần.
Trước đám cưới một tuần, Hàn Mặc Ngôn gọi điện cho Lục Nhiễm: “Mang theo hộ khẩu, chứng minh thư”.
Xe của Hàn Mặc Ngôn đỗ ở cổng cục Dân chính.
Từng đôi tình nhân xếp hàng chờ đợi, cũng không có gì vội vã, Lục Nhiễm thong thả theo sau Hàn Mặc Ngôn. Lúc này, người đến đăng ký không nhiều. Cô dâu xếp hàng ngay trước Lục Nhiễm hắt xì vì lạnh, rồi quay lại cười với cô, niềm nở hỏi: “Anh chị cũng đến đây lần đầu ạ?”. Nói xong, mới thấy mình thật ngớ ngẩn, lại vội vã: “Em nhầm, em nhầm, chắc chắn là lần đầu rồi. Tại em căng thẳng quá, mà anh chị bình tĩnh thật đấy, anh chị không hồi hộp à?”.
Cô gái nói một mạch, điệu bộ lo lắng nhưng không giấu được cảm giác ngọt ngào.
Chủ rể đứng bên cạnh thơm một cái vào má cô gái, cười: “Vợ mình đáng yêu quá”.
“Đáng ghét, bao nhiêu người thế này...”. Khuôn mặt cô gái ửng đỏ, cười xấu hổ.
Không thể diễn tả được cảm giác đang dâng trào trong lòng Lục Nhiễm lúc này, thế mới là vợ chồng, còn thái độ băng giá của cô và Hàn Mặc Ngôn, không biết nên gọi là gì.
“Em đang nghĩ gì thế?”.
Cố giấu ánh mắt hâm mộ, Lục Nhiễm bình thản đáp: “Không có gì”.
Giọng nói trầm thấp: “Lục Nhiễm...”.
Có ai đó nắm chặt bàn tay cô.
Lục Nhiễm giật mình, quay đầu lại, gặp ngay ánh mắt của Hàn Mặc Ngôn, hai con mắt đen láy.
Giữa ngày đông lạnh giá, bàn tay của Hàn Mặc Ngôn thực sự ấm áp, hơi ấm từ lòng bàn tay lan tỏa sưởi ấm cả trái tim cô, Lục Nhiễm bỗng cảm thấy không biết nên làm thế nào?
Trước nay vẫn luôn là cô theo đuổi Hàn Mặc Ngôn, cô chưa từng nghĩ lại có lúc được đứng cạnh anh thế này. Khoảng cách gần trong gang tấc, gần đến mức có thể giữ tay nhau cả cuộc đời.
Hàn Mặc Ngôn nói như than: “Lục Nhiễm, chúng ta sắp kết hôn rồi”.
Lục Nhiễm trả lời theo phản xạ: “Em biết rồi”.
Hàn Mặc Ngôn: “Thế em có thể vui lên một chút được không?”.
Lục Nhiễm nhếch môi, nặn ra một nụ cười: “Em rất vui mà”.
Bàn tay đang nắm tay cô càng thêm xiết chặt, giọng nói của Hàn Mặc Ngôn như một sự thỏa hiệp: “Anh hoàn toàn tự nguyện kết hôn với em mà không liên quan gì đến Trang Tĩnh, em đừng nghĩ ngợi nhiều, anh không muốn nhìn thấy em như bây giờ...”.
Một lát im lặng, Lục Nhiễm mới hỏi lại: “Như thế nào?”.
Hàn Mặc Ngôn không nói gì, như là không biết nên diễn tả thế nào.
Thực ra... không phải đợi đến lúc Hàn Mặc Ngôn nói ra, bản thân Lục Nhiễm cũng biết, âu sầu ủ dột, mất tinh thần, cho dù hạnh phúc ngay trước mắt vẫn cảm thấy bất an, giống như là nhìn trăng trong bóng nước.
Cô cũng nên cảm thấy yên ổn rồi mới phải.
Rõ ràng là họ sắp kết hôn.
Bàn tay trong tay Hàn Mặc Ngôn rịn mồ hôi, tim cô cũng đập nhanh hơn, cô vẫn luôn thích người đàn ông này, nhưng...
“Người tiếp theo...”.
Lục Nhiễm nhận lấy tờ giấy Hàn Mặc Ngôn đưa, ký tên đóng dấu tên theo thói quen, định thần lại mới nhìn ra tiêu đề trên tờ giấy, “Đơn xin đăng ký kết hôn”.
Khi họ ra về, trong tay đã có thêm một tờ giấy màu hồng.
Tờ giấy viết tên của cô và Hàn Mặc Ngôn.
Lục Nhiễm lật qua lật lại mấy lần, cảm giác lẫn lộn.
Đơn giản là thế, kết chặt hai con người vốn dĩ chẳng hề liên quan gì với nhau.
Ra khỏi cổng, Hàn Mặc Ngôn vừa lái xe vừa hỏi: “Có muốn đi đâu không?”.
Lục Nhiễm giật mình: “Đi đâu?”.
Hàn Mặc Ngôn hơi mỉm cười: “Tối nay không bận gì, em muốn đi đâu để anh đi cùng em”.
“Có thể coi là... hẹn hò không?”.
Hàn Mặc Ngôn ngẩn người, rồi cũng gật đầu.
Lục Nhiễm quay sang nhìn những bông tuyết chưa tan hết trên nền đất và những hình ảnh mờ ảo trên đó, mắt bỗng sáng lên: “Đi xem phim nhé”.
Đã nhiều lần cô đi mua vé xem phim cho Hàn Mặc Ngôn, mà chưa bao giờ cùng anh xem hết một bộ phim.
Chỉ duy nhất một lần trong rạp chiếu phim, khi bên cạnh cô là Hướng Diễn, còn bên cạnh Hàn Mặc Ngôn là người phụ nữ khác.
Tính ra, hình như họ cũng chưa có đến một lần hẹn hò.
Càng nghĩ... càng thấy bi ai...
Mua xong vé xem phim, đi vào, tiếng nhạc du dương trong rạp vang lên.
Bắt đầu chiếu phim, đèn tắt hết.
Một bộ phim tình yêu tiết tấu chậm rãi, thực ra, Lục Nhiễm cũng không thích kiểu phim này, nhưng hy vọng là, với không khí nơi đây, Lục Nhiễm có thể lắng lòng mình mà yên ổn ngồi xem bên cạnh Hàn Mặc Ngôn.
Bóng tối đã giúp cô che giấu cảm giác bất an thường trực trong lòng, cô không cần phải tiếp tục ngụy trang, những tình cảm khó giấu ban ngày cũng bị nhấn chìm theo từng đoạn đối thoại của hai nhân vật chính.
Tiết tấu êm dịu, trước mắt cô là một quá trình dài về tình yêu của hai nhân vật chính.
Họ quen nhau, biết nhau và yêu nhau, như một lẽ đương nhiên.
Cả hai diễn viên đều nhập vai, diễn xuất ăn ý, gần như chẳng hề tốn bất cứ công sức gì, cho dù chỉ là một ánh mắt giao nhau cũng chất chứa bao tình cảm sâu đậm, khiến người xem không khỏi động lòng.
Lục Nhiễm ngồi xem phim, nhưng đầu óc cô đang nghĩ tận đâu đâu.
Từng có lúc, Hàn Mặc Ngôn và Trang Tĩnh cũng giống y như thế, họ yêu thương nhau, luôn bên cạnh nhau, luôn...
Cô cố ép bản thân mình không nghĩ xa hơn, nhưng những ý nghĩ đó không chịu sự chỉ huy của đại não, tiếp tục trào dâng.
Biết rõ là cô và Hàn Mặc Ngôn đã đăng ký kết hôn, quá nghĩ ngợi như thế thật chẳng khác gì tự chuốc khổ vào thân, nhưng mà, con người là một động vật cảm tính, lạnh lùng đến mức nào cũng không thể thờ ơ với tình cảm của mình.
Cô quay lại, Hàn Mặc Ngôn đang ngồi ngay bên cạnh.
Rạp phim thưa thớt nên khá yên tĩnh, đến tĩnh mịch. Những nét nhìn nghiêng trên khuôn mặt Hàn Mặc Ngôn rất rõ ràng, kiên nghị như chính con người anh, nhưng lúc này đây cũng có chút gợi cảm.
Cô chăm chú nhìn anh mà quên hết mọi thứ xung quanh.
Chỉ đến khi giọng nói của Hàn Mặc Ngôn cắt ngang: “Sao cứ nhìn anh thế?”.
Lục Nhiễm giật mình, hỏi lại: “Thế em không thể nhìn anh à?”.
Hàn Mặc Ngôn như có chút miễn cưỡng: “Cũng được”.
Thái độ khoan dung, đôi chút nhường nhịn.
Trong đầu thoáng qua cảnh một cô bạn gái nào đó từng làm với Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm bỗng có ý định tiến thêm một bước, ý nghĩ ấy càng lúc càng mãnh liệt, khiến cô buột miệng: “Em còn muốn tiến thêm chút nữa, cũng được chứ?”.
Hàn Mặc Ngôn: “Hả?”, vẻ chưa hiểu ra.
Từ trước đến nay Lục Nhiễm vẫn là người nóng vội, giọng thấp hẳn xuống, cô quay lại, xích lại gần Hàn Mặc Ngôn: “Ví dụ như...”.
Trong tích tắc đợi Lục Nhiễm nói hết câu, Hàn Mặc Ngôn ngạc nhiên phát hiện môi Lục Nhiễm thoáng lướt qua môi anh, chỉ một thoáng qua.
Tốc độ cực nhanh, chỉ như một vệt mờ thoảng qua trong bóng tối.
Sau giây lát ấy, chỉ còn hơi ấm lưu lại trên môi chứng minh cho sự việc vừa rồi.
Khẽ lùi lại, khuôn mặt Lục Nhiễm nóng bừng, nhưng vẫn trấn tĩnh nhìn về phía Hàn Mặc Ngôn.
Hàn Mặc Ngôn vẫn vô cảm nhìn cô.
Cảm giác thất bại trào dâng, cô ngồi trở về vị trí của mình.
“Hàn Mặc Ngôn...”.
Hàn Mặc Ngôn nhếch môi, như định nói điều gì.
Lục Nhiễm chỉ cười nhạt: “Anh vẫn chưa quen với vai trò của mình, thực ra em cũng hơi...”.
Được thôi, tại cô quá nóng vội, nhưng mà... vẫn cảm thấy bi ai.
Cô vẫn luôn mong muốn rằng, dù ít dù nhiều, cô cũng khác với những bạn gái trước kia của Hàn Mặc Ngôn, hoặc ít nhất là cũng không giống họ, chỉ là bạn gái danh nghĩa trong tim của Hàn Mặc Ngôn.
Nhưng mà, giây tiếp theo, trước mắt Lục Nhiễm bỗng tối om.
Không khí lạnh tràn qua, che khuất ánh sáng từ màn hình chiếu phim, cảm giác ấm mềm thoáng qua môi.
Lục Nhiễm trở nên đờ đẫn.
Lúc nãy... lúc nãy... chắc không phải là Hàn Mặc Ngôn chứ.
Giọng của Hàn Mặc Ngôn rất bình tĩnh nhưng vẫn khiến cô xúc động lạ thường: “Anh sẽ học cách làm quen”.
Chỉ một câu đơn giản thế thôi, Lục Nhiễm bỗng cảm thấy một điều gì đó đang trào dâng trong lòng, ánh mắt trở nên mơ màng, lồng ngực nghẹt thở.
Lục Nhiễm nhắm mắt lại, cố ngăn những cảm xúc đang trào dâng mãnh liệt.
Anh sẽ học cách làm quen, sẽ thay đổi vì cô.
Chính vì cô.
Cô nỗ lực bao nhiêu lâu như vậy, vất vả như vậy, cũng chỉ vì giây phút này...
Nỗi uất ức khó nói thành lời khiến cô chỉ muốn trút hết ra ngoài.
Cánh tay Hàn Mặc Ngôn vòng qua vai cô, động tác hơi cứng nhắc, Lục Nhiễm vẫn nhắm mắt dựa vào vai anh, để mặc cho tất cả những suy nghĩ trong lòng bay đi, để giây phút này dừng lại mãi mãi.
Hết phim, Lục Nhiễm tìm một quán ăn nhanh gần đó.
Đều là những người làm việc quên ăn, thế mà xem hết một bộ phim, ai cũng cảm thấy bụng đói cồn cào, mỗi người gọi một phần cơm cà ri, ăn ngon lành.
Động tác ngồi ăn của Hàn Mặc Ngôn tiêu chuẩn mà tao nhã, chỉ ngồi nhìn cũng thấy cảnh đẹp lòng vui.
Cũng không vội, Lục Nhiễm vừa ăn vừa ngắm nhìn Hàn Mặc Ngôn, Hàn Mặc Ngôn cũng đã quen với ánh nhìn thiêu đốt của Lục Nhiễm, nên vẫn chậm rãi ngồi ăn.
Lục Nhiễm nghĩ ngợi một lát: “Mà em nhớ là anh không thích khẩu vị này mà...”.
Hàn Mặc Ngôn ngẩng lên, trả lời: “Ừ, đó là trước kia”. Ngừng một lát, nói tiếp: “Hương vị cũng được”.
Cũng có thể Hàn Mặc Ngôn không phát hiện ra, không biết từ bao giờ khẩu khí của anh cũng đỡ cứng nhắc hơn rất nhiều.
Lục Nhiễm ngừng một lát: “Nếu anh thích, lần sau em sẽ thử làm xem”.
Hàn Mặc Ngôn hơi nhếch môi: “Cũng được”.
Tiếng nhạc du dương êm dịu càng khiến cho không khí càng thêm ấm áp, xen lẫn những tình cảm quyến luyến trong lòng.
Hai mươi mấy năm cuộc đời, Lục Nhiễm chưa bao giờ cảm nhận được hạnh phúc đơn giản thế này.
Chỉ cần trước mặt cô là người đàn ông này, mọi thứ xung quanh bỗng trở nên tươi đẹp.
Vẫn theo lệ thường, Hàn Mặc Ngôn đưa Lục Nhiễm về nhà.
Ngồi trên xe, Hàn Mặc Ngôn hỏi: “Có phải em vẫn bận lòng vì việc của anh và Trang Tĩnh không?”.
Bị hỏi quá đột ngột, Lục Nhiễm không biết nên nói thế nào.
Tình huống này nói thật thì thật mất hứng, cũng không thể nói ngược với lương tâm mình, tốt nhất là im lặng.
Hàn Mặc Ngôn: “Đúng là anh không thể làm ngơ, nhưng không đến mức như em tưởng tượng. Tình cảm dù sâu đậm đến đâu cũng có lúc nhạt phai, huống hồ anh và Trang Tĩnh đã...”.