Lục Tự bị tấn công đột ngột, một cơn đau đột ngột ập đến khiến anh ta buộc phải rời đôi môi kia ra, thế nhưng vẫn chưa chịu bỏ cuộc, vẫn cố tình hôn lên khuôn mặt mịn màng của cô vài cái, sau đó mới luyến tiếc rời ra, khẽ liếm khóe miệng rồi nhếch môi mỉm cười:
- Vẫn ghê gớm như ngày nào, cưng à, có nhớ anh không?
Lôi Vận Trình thậm chí còn có ý định muốn giết chết Lục Tự, cô trừng mắt, siết chặt tay thành nắm đấm: “Sao lần nào anh xuất hiện cũng khiến tôi căm ghét thế nhỉ? Anh không học được cách chào hỏi tôi một cách bình thường ư?”
Lục Tự cười rạng rỡ, tay vòng ra đặt sau gáy cô, kéo cô lại gần hôn lên trán cô một cái thật kêu: “Anh thì trái ngược hoàn toàn với em, cứ lần nào gặp em xong anh cũng phát hiện mình càng thích em hơn. Cưng à, anh vì không kiềm chế được lòng mình nên mới làm vậy, chứ không cố ý chọc giận em đâu!”
Nghe thấy tiếng bước chân, Lục Tự liền thả cô ra, lùi lại sau vài bước. Cô đang định vung tay cho anh ta một cái tát thì Phương Mặc Dương đã đẩy cửa bước vào.
- Đủ bất ngờ chứ hả? Lục Tự và Phong Ấn là học viên cùng khóa, các em lại ở cùng một thành phố, có thể coi là đồng hương của nhau đấy!
Bất ngờ cái đầu anh ấy! Lôi Vận Trình tức nổ đom đóm mắt, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ thản nhiên: “Đội trưởng, em về trước đây!”
Phương Mặc Dương nhắc nhở: “Ngày mai trở lại tập luyện như bình thường, ghi chép bài giảng với bài kiểm tra nhớ qua chỗ Hướng Bắc Ninh lấy nhé. Cố gắng làm nhanh rồi nộp cho cậu ta nhé!”
- Vâng ạ! – Lôi Vận Trình chẳng thèm nhìn Lục Tự mà quay phắt người, bỏ ra ngoài. Ánh mắt của anh ta cứ bám riết lấy cô, khiến cô chỉ mong có thể co giò mà vọt cho lẹ.
Bóng dáng của cô đã khuất hẳn khỏi tầm mắt, Lục Tự lúc này mới luyến tiếc thu ánh mắt lại.
Phương Mặc Dương thầm lắc đầu, quả đúng như Phong Ấn nói, Lục Tự đúng là để ý đến Lôi Vận Trình thật: “Hai người đã bàn bạc kĩ lưỡng chưa? Phong Ấn vừa đi thì cậu lại đến. Cô bé này có sức hút thế sao?”
Lục Tự cười: “Đội trưởng Phương, anh chưa gặp được cô gái nào khiến anh lúc nào cũng muốn được gặp cô ấy sao?”
Phương Mặc Dương vừa há miệng định nói thì Lục Tự đã giơ tay lên chắn ngang: “Cứ xem như tôi chưa hỏi gì, chắc chắn là không có, có rồi thì anh đâu còn là một độit trưởng máu lạnh nữa chứ?”
Phương Mặc Dương thúc cho Lục Tự một đấm: “Tối ngủ ở đâu? Khu tiếp đón của trường hay là một khách sạn bên ngoài?”
Lục Tự xoa xoa cằm: “Kí túc của Lôi Vận Trình ở đâu thế?”
- Cậu mà đến đây để quấy nhiễu học viên mới thì tôi đá cậu bay khỏi đây ngay đấy
- Vậy thì ở khu tiếp đón của trường đi, tôi không ở lại lâu, sẽ đi ngay mà! – Lục Tự chỉ mang vài bộ quần áo để thay giặt, còn lại chẳng mang thứ gì hết.
Anh ta gọi điện thoại qua phòng của Phong Ấn mới hay được chuyện này từ miệng của Bùi Dịch, thế là lập tức xin nghỉ, lên máy bay bay qua đây. Trên đường đi anh ta vốn định gọi cho Phong Ấn hỏi thăm tình hình của cô, nhưng điện thoại rút ra rồi lại do dự không gọi.
Chẳng phải Phong Ấn không có ý gì với con nhóc ấy ư? Thế tại sao còn vượt ngàn dặm xa xôi đến thăm cô ấy?
Khoảnh khắc ôm Lôi Vận Trình nguyên vẹn trong lòng, trái tim anh ta như thắt lại, lại lần nữa cảm thấy bản thân không thể nào từ bỏ cô.
Lôi Vận Trình vừa về đến kí túc, các học viên khác đã thông báo với cô có người ở dưới lầu đợi cô. Đỗ Nghiên Thanh nhòm qua cửa sổ nhìn xuống: “Là lớp phó của chúng ta đấy, sao cậu ta cứ bám riết lấy cậu như bị dính nhựa đường thế nhỉ, hay là có ý gì với cậu rồi?”
- Đừng nói bậy, để tớ xuống xem sao! – Lôi Vận Trình thay quần áo rồi chạy xuống lầu, quả nhiên nhìn thấy Lịch Vũ đang đứng bên dưới cổng chờ mình.
Tay cậu ta đang cầm nửa điếu thuốc, Lôi Vận Trình vội giật lấy điếu thuốc, dập tắt rồi ném vào sọt rác: “Cậu chán sống rồi à? Đội trưởng mà nhìn thấy thì cậu tiêu là chắc đấy!”
Lịch Vũ nhìn cô hồi lâu, đột nhiên mỉm cười, nụ cười này khiến Lôi Vận Trình cảm thấy khó hiểu: “Cậu bị làm sao thế? Tìm tôi có việc gì?”
- Cũng không có việc gì cả. Lôi Vận Trình, cậu ghét tôi lắm phải không?
Lôi Vận trình ngây ra giây lát: “Nói chung là không thích!”
- Cậu thích mẫu người như thế nào? Như tiền bối phải không?
Cô chống đầu gối cúi xuống nhìn cậu ta: “Lớp phó, cậu ăn nhầm thuốc gì à? Đang yên đang lành đi hỏi tôi mấy câu kì quặc đó làm gì, rốt cuộc là có chuyện gì?”
Lịch Vũ trừng mắt: “Con ranh này, thứ sáu chạy một trăm mét và mười nghìn mét, chạy thang xoắn, quay bánh xe, văn hóa kiểm tra tháng…”
Lôi Vận Trình cũng trừng mắt với cậu ta, đứng thẳng người lên: “Là chuyện này hả? Nhưng mà không dám làm phiền cậu đâu!”
- Cứ coi như tôi làm chân lon ton đến báo cho cậu đi, Hướng Bắc Ninh bảo tôi đến nói với cậu! – Lịch Vũ đứng dậy, phủi phủi mông rồi đội mũ lên đầu: “Chuyện lần trước, tại sao cậu không khai bọn tôi ra với đội trưởng? Nói ra thì đâu đến nỗi bị đội trưởng hành cho như vậy?”
- Tôi mà khai ra thì cả đám chúng ta phải chịu đòn rồi, có cần phải làm thế không? Càng nhiều người càng lớn chuyện, càng khó xử trí, bản thân đội trưởng thích hành tôi, đấy chẳng qua chỉ là cái cớ anh ta nắm được thôi!
Nhiều lúc cô đặc biệt ghét bản thân mình nhìn thấu suốt mọi vấn đề, ngay từ lần đầu tiên bị Phương Mặc Dương phạt cô đã biết chắc chắn cái gọi là “chiếu cố” mà trước đây Phong Ấn nói với cô là thế nào, xét cho cùng chẳng phải vì muốn cô thấy khó mà chủ động bỏ cuộc đấy sao?
Lịch Vũ chăm chú nhìn thẳng vào ánh mắt kiên định của cô: “Tôi về đây, cậu nghỉ ngơi đi!”
Cho dù là để được cùng kiên trì với em, anh cũng sẽ cố gắng ở lại, không để bị đào thải.
Đương nhiên những lời nói xuất phát từ đáy lòng của Lịch Vũ, Lôi Vận Trình chẳng bao giờ nghe được.
Lôi Vận Trình đến chỗ Hướng Bắc Ninh lấy bài ghi và bài thi, cậu ta bảo cô cứ yên tâm, sau này Phương Mặc Dương chắc sẽ không hành hạ cô như vậy nữa. Ban đầu cô còn tưởng là bởi vì mình vừa mới lành vết thương, nhưng qua mấy ngày tập luyện, Lịch Vũ vì một động tác sai quy tắc mà bị phạt chống đẩy một trăm cái, Lôi Vận Trình mới hiểu ra ý của Hướng Bắc Ninh.
Sau khi giải tán đội ngũ, Lịch Vũ kiếm đại một chỗ rồi ngồi bệt xuống đất, thởhồng hộc, quay quay hai canh tay đã đau ê ẩm. Lôi Vận Trình chưa đi, cô nhíu mày nhìn cậu ta: “Có phải cậu đã nói gì với đội trưởng không?”
Lịch Vũ đón lấy cốc nước cô đưa cho, cười hề hề nói: “Tôi bảo là không nhẫn tâm nhìn một con ranh bị phạt, cứ để tôi chịu phạt đi, thế là đội trưởng đồng ý luôn!”
- Lịch Vũ, cậu nghiêm túc một chút có được không? – Lôi Vận Trình sầm mặt.
- Tôi định nói nhưng anh ta chẳng cho tôi có cơ hội nói gì cả! – Lịch Vũ bĩu môi, liếc người đàn ông đang nói chuyện với Phương Mặc Dương ở bên ngoài sân vận động: “Người đó là ai? Sao toàn thấy đến xem chúng ta tập luyện thế?”
Lôi Vận Trình ngoảnh đầu nhìn, quả nhiên không nằm ngoài dự đoán, Lục Tự đang vẫy tay với cô: “Lại là một tiền bối, một kẻ còn đáng ghét hơn cả cậu!:”
Lịch Vũ bất mãn hừ một tiếng.
Chuyện Lôi Vận Trình cứ lo lắng không hề xảy ra, trừ cái “cưỡng hôn” lúc đầu ra, Lục Tự sau đó ngoan ngoãn đến lạ. Lúc đến tiết luyện tập chuyên ngành phi công, anh ta cũng có mặt. Phương Mặc Dương đã lấy anh ta ra làm tấm gương cho mọi người noi theo. Sức mạnh của tấm gương quả là vô cùng, thể lực của Lục Tự tốt đến mức khiến người khác lắc đầu lè lưỡi, lộn thang xoắn đến cả nghìn vòng, lúc xuống đến nơi chân tay vẫn nhanh nhạy, nhẹ nhàng, khiến cho cả đội bao gồm Hướng Bắc Ninh cũng phải trợn tròn mắt kinh ngạc.
Lộn thang xoắn có thể nói là bài tập cơ bản nhất để chống hoa mắt cho phi công. Ở trên không trung, đa phần các hành động có độ khó cao như bay tròn, lao từ trên cao xuống, tăng độ cao, lộn nhào… đều tạo áp lực cực lớn cho cơ thể người, không phải ai cũng có thể chịu đựng những tình trạng này, không qua được cửa ải này thì đến khi bay lên trời chẳng khác gì đồ bỏ đi, thậm chí còn chẳng có cơ hộ bay lên trời.
Phương Mặc Dương vì thế mà tỏ ra vô cùng kiêu hãnh và tự hào, đó là người do chính anh ta đào tạo ra.
- Các em đã biết khả năng của mình đến đâu rồi chứ? Có ai còn dám khinh thường người khác, coi trời bằng vung nữa không? – Phương Mặc Dương cực kì biết khích bác, giáo huấn người khác, rất biết đánh vào sự tự tin của mọi người. Đám “thường dân” bên dưới chẳng ai dám nói năng câu nào, Phương Mặc Dương gần như vô cùng hài lòng trước phản ứng này của mọi người. Anh ta đột nhiên nâng cao âm lượng: “Tôi hi vọng sau này các em ai cũng đạt được thành tích như thế này!”
Đương nhiên, với tư cách là đội trưởng, anh ta có trách nhiệm tăng thêm niềm tin, cổ vũ ý chí chiến đấu của từng học viên.
Lôi Vận Trình nhớ lại lời của Phong Ấn từng nói, không thể không nhìn Lục Tự bằng con mắt khác.
Lúc từng tổ lên tập luyện, Lục Tự sải bước đi về phía cô, dùng âm lượng chỉ đủ cho hai người nghe để nói với cô: “Có thấy ngưỡng mộ anh chút nào không?”
Lôi Vận Trình không lên tiếng, có rất nhiều học viên nữ đang nhìn về phía mình. Lục Tự tỏ vẻ nghiêm túc nói: “Thực ra trò này anh không bằng Phong Ấn, nhưng có mội điểm hắn không bằng anh!”
Lôi Vận Trình dỏng tai lên nghe, nhưng chỉ cảm thấy tai mình nóng bừng. Lục Tự nhân lúc mọi người không để ý liền cúi đầu nói khẽ vào tai cô rồi nhanh chóng bỏ đi:
- Thằng đó không quan tâm em bằng anh đâu!
Tối thứ năm không có tiết, Đỗ Nghiên Thanh đến phòng tự học ôn tập, Lôi Vận Trình tập luyện phục hồi thể lực.
Có không ít người đang luyện tập trước kì kiểm tra, Lục Tự chỉ cần liếc một cái là nhìn thấy cái bóng nhanh nhẹn đó.
Cô chạy hết ba tổ một trăm mét, thành tích và thể lực cũng không đến nỗi tồi.
Trời tối dần, các học viên lục tục kéo nhau về, chỉ còn lại một mình Lôi Vận Trình. Lục Tự ngồi trên bục chăm chú quan sát cô, đúng là một cô gái ngoan cường và cần cù.
Anh ta sải bước đến mặt cô, nhưng bị coi như là không khí: “Em có biết em càng muốn phớt lờ anh anh càng muốn chinh phục em không?”
Lôi Vận Trình đổi hướng ép chân, coi như không nhìn thấy anh ta.
- Anh không thấy mình có điểm nào khiến em ghét đến thế! – Lục Tự bẹo nhẹ vào cánh tay cô: “Em có thể chỉ cho anh thấy không?”
Cô hất tay anh ta ra, trừng mắt lườm anh ta: “Chỗ nào cũng ghét, ghét cả con người anh, tôi xin anh lần nữa, sau này đừng có xuất hiện trước mặt tôi nữa có được không? Tôi không thích anh, mãi mãi không bao giờ thích anh, đừng có lãng phí thời gian quý báu của tôi nữa!”
Cô cao hơn lúc trước một chút, Lục Tự không kiềm chế được đưa tay lên xoa đầu cô: “Trong ấn tượng của anh, em vẫn là một cô bé có mái tóc dài, đột nhiên nhìn thấy em tóc ngắn anh lại thấy hơi không quen, chỉ có điều em vẫn rất đẹp, quân phục rất hợp với em!”
- Cảm ơn, tôi để tóc ngắn hay dài cũng không phải vì anh đâu, không cần anh phải khen ngợi hay ca tụng gì hết! Anh rảnh lắm hay sao mà vượt ngàn dặm xa xôi đến tận đây tán gái hả?”
- Tán gái xong rồi lại phải vượt ngàn dặm xa xôi về đơn vị! – Lục Tự giơ tay lên nhìn đồng hồ: “Còn hai tiếng nữa là anh phải bay về rồi!”
- Thuận đường xuôi gió nhé!
Lôi Vận Trình cố tỏ vẻ vui vẻ vẫy tay chào anh ta,