n Trình giơ nó lên cao, hướng về phía mặt trăng ngoài cửa sổ, ánh mắt long lanh, hùng hồn nói: “Em nhất định sẽ tốt nghiệp được để được đích thân lái nó!”
Cô hào hứng ôm lấy eo anh, thích thú nói: “Cảm ơn anh! Phong Ấn, cảm ơn anh!”
Phong Ấn khẽ thở dài: “Anh đúng là không nên đến thăm em, thế này lại tiếp thêm khí thế cho em sau này!”
- Em không biết, dù gì anh cũng đến rồi, như thế chứng tỏ anh cũng không phải không có chút cảm giác gì với em!
- Làm sao em biết được cảm giác của anh với em chính là thứ tình cảm mà em mong muốn? – Phong Ấn lạnh lùng tạt cho cô gáo nước lạnh, sau đó tiếp tục “tạt” cho cô gáo nữa:
- Em có biết “ảo giác phi hành” là cái gì không? Đấy là phi công có những phán đoán và cảm nhận trạng thái máy bay hoàn toàn không trùng khớp với tình trạng phi hành thực tế, bay thẳng lại bị hiểu nhầm là bay nghiêng hoặc bay lộn đầu, nhầm đại dương là bầu trời… bởi vì chúng đều có màu xanh, em có biết như thế sẽ có hậu quả như thế nào không?
…
- Khi em tưởng rằng mình càng ngày càng gần với bầu trời thì cả em và máy bay đang lao đầu xuống biển, máy bay thì hỏng mà người thì tử vong! – Giọng nói đều đều bình thản của anh khiến cho tâm trạng của Lôi Vận Trình càng bình thản.
Lôi Vận Trình ngẩng đầu nhìn anh: “Có phải anh muốn nói tình cảm em dành cho anh là một dạng ảo giác?”
- Cũng không phải là không có khả năng này!
- Em dám chắc là không.
Phong Ấn cười nhẹ: “Xét từ một góc độ nào đó, tự tin đối với phi hành gia là cực kì quan trọng, một khi phát sinh ra sự cố trong không trung, khoảnh khắc quyết định sinh tử chỉ có vài giây đồng hồ, không có thời gian để mà do dự!
Cô chăm chú nhìn anh, ánh mắt như đang tỏa ra ánh hào quang: “Vậy nói theo cách của anh thì anh làm thế nào để dám chắc anh không yêu em không phải là một thứ ảo giác?”
Phong Ấn mím môi cười, lại lần nữa cảm thấy khó xử trước câu hỏi của cô.
Lôi Vận Trình vùi đầu vào ngực anh, hít thật sâu mùi hương trên cơ thể anh: “Chúng ta đều không tin tưởng đối phương, vậy thì cứ giao cho thời gian có được không? Bốn năm sau, nếu những gì em dành cho anh chỉ là một sự nông nổi nhất thời, em biết mình nên làm thế nào. Nếu bốn năm sau em vẫn là em, anh có thể… cho em, cho chúng ta một cơ hội không? Hãy thử, yêu em?”
- Nếu đến lúc ấy anh đã lấy vợ rồi thì sao?
Lôi Vận Trình cắn mạnh vào ngực anh một cái, thích thú nghe anh la lên oai oái: “Anh cứ nhất định phải tàn nhẫn với em thế à? Lấy vợ muộn chút thì chết à?”
Phong Ấn cố nén đau, phì cười xoa xoa đầu cô: “Thôi được rồi, để anh nghĩ xem Răng Thép bốn năm sau sẽ thế nào nhé, đen hơn chăng?”
- Vậy là chúng ta đã thỏa thuận xong nhé, anh phải chờ em bốn năm, không được lấy vợ đấy! – Lôi Vận Trình chu môi nhìn anh, điệu bộ cực kì dễ thương.
- Thỏa thuận này chẳng công bằng gì cả!
Sự mặc nhận của anh khiến cho Lôi Vận Trình vui đến mức toét miệng cười, ông trời cuối cùng cũng không bạc đãi cô, ít nhất cũng cho cô một lời hứa đáng trân trọng.
Lúc Phong Ấn đi, anh không cho cô ra tiễn. Lôi Vận Trình ngồi bó gối trong vườn hoa, tay ôm cái mô hình máy bay, mắt nhìn lên bầy trời cao vời vợi.
Bốn năm, bốn năm, chỉ chớp mắt sẽ qua thôi, chỉ có điều trước đó cô phải làm thế nào để vượt qua nỗi nhớ giày vò?
Buổi chiều, Phương Mặc Dương đón cô ra viện. Lúc gần về đến trường, anh ta liếc nhìn cô qua gương chiếu hậu: “Cậu ta vừa mới đi mà em đã uể oải thế kia rồi à? Có cần tôi cho em một điều bất ngờ khiến em phấn chấn hơn không?”
Lôi Vận Trình nghi ngờ liếc Phương Mặc Dương: “Là bất ngờ hay là cú sốc đấy ạ?”
Phương Mặc Dương khẽ nhếch khóe môi, đợi đến khi đỗ xe vào trong trường rồi mới nói: “Đừng về kí túc vội, qua phòng tiếp khách trước đi!”
- Dạ! – Lôi Vận Trình đáp rồi đeo ba lô qua phòng tiếp khách.
Cửa phòng tiếp khách đang đóng, cô đứng bên ngoài, đang định gõ cửa thì vừa đúng lúc hướng dẫn viên từ phòng giáo viên đi ra: “Lôi Vận Trình à? Em ra viện rồi ư? Vết thương đã khỏi hẳn chưa?”
- Khỏi rồi thầy ạ, cảm ơn huấn luyện viên đã quan tâm! – Lôi Vận Trình lễ phép đáp, huấn luyện viên rất thích nói chuyện, liền kéo cô lại nói chuyện một lúc rồi mới đi.
Cô vừa quay người lại thì cánh cửa đã mở từ bên trong. Còn chưa rõ là ai thì cánh tay cô đã bị giật mạnh, một sức mạnh ghê gớm kéo cô vào bên trong phòng, ép cô vào chân tường, bàn tay siết chặt cằm cô, nâng lên cao, một nụ hôn sặc mùi “chiếm hữu” đè chặt lên môi cô.
Đầu óc Lôi Vận trình ong ong mất vài giây, có thể làm những chuyện này chỉ có duy nhất một người…
Cô bị hôn đến mức thở không ra hơi, hai tay đã bị anh ta giữ chặt không thể cử động. Lôi Vận Trình bỏ ý vùng vẫy muốn thoát ra. Khi lưỡi anh ta “hung hăng” định đi vào miệng cô, cô nhắm mắt cắn một cái thật mạnh.